Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

TIỂU THUYẾT "THỦY SINH" (Phần II)

- II -

- Đêm qua cái Thành sang cát cho chồng đấy.
- Vậy à!
Phương gẩy chân chống chiếc xe spacy, dựng sát vào rệ đường, hững hờ trả lời Tươi cho qua chuyện rồi tính đi thẳng xuống bến. Thái độ như thế làm sao có thể qua được mặt “con chó ghẻ canh cửa”. Dân xóm bờ đê bây giờ gán cho Tươi biệt danh ấy. Tươi mắc ết giai đoạn cuối, những mịn màng da thịt của người con gái đã bán hết cho khách, chỉ còn lại những khúc xương được bọc bằng lớp da đen bẩn như chiếc giẻ lau chùi dầu máy hờ hững bám vào nhau để tạo nên hình hài giống một con người. Ai đi ngang qua cửa cũng quay mặt đi để tránh phải nhìn vào hai hố mắt có miếng sáng trắng đục như mảnh con ngao úp vào, cố bước cho thật nhanh để khỏi nghe tiếng gầm gừ như chó đẻ mỗi khi có người lại gần, tiếng hự hà mắc nghẹn của dớt dãi trong họng và cuối cùng là những câu chửi sỗ sàng bằng thứ giọng thống thiết, não nề, buồn rơi nước mắt.
Con đường xuống bến bắt đầu từ cửa nhà Tươi đã được be đắp thành con đường rộng, chắc chắn đủ để cho xe Xan-xing xuống tận bến lấy hàng. Dân xóm bờ đê ngày nào cũng phải qua lại vài lần nhưng chưa có một giọt nước mắt nào nhỏ xuống sót thương cho Tươi. Không ai cần nhớ đắp được con đường như ngày nay thì ai là người có công nhất. Sau Phương là đến cái Tươi chứ còn ai. Chỉ có lão Cống tử tế, mỗi khi đi qua lại ném qua bờ rào cho Tươi khi chiếc bánh mỳ, lúc chiếc bánh chưng như trẻ con ném đồ ăn vào chuồng thú trong công viên như là để trả ơn. Có thế Tươi mới còn tồn tại được trên đời. “Để cho nó chết đói, đi qua đây đỡ sợ, ông vẫn còn tiếc cơ à!” Bọn đàn ông xóm bờ đê vừa khạc nước bọt vừa gắt với lão Cống. Vợ lão Cống bị chết đuối do chuột rút khi đi dui cá chứ không lại bảo tại lây si đa qua chồng. Lão Cống bảo, chúng mày đồ bất nhân, vô ơn, tao thề chưa được thả vào con Tươi một con quăng quăng nào, nếu không giờ cũng phát bệnh rồi.
- Sao thế! Đi qua mà không ngoảnh mặt lại nhìn mặt con này một nhát được à!
Người thì như cái xác khô mà giọng nói vẫn còn lanh lảnh, rành rọt từng chữ. Mấy bà già cho rằng Tươi đã chết rồi, chẳng qua bị trùng nhập, tiếng nói là của con ma nào chứ đâu phải tiếng người. Đến lỳ như Phương, nghe thấy tiếng Tươi là các đường gân ở khoeo chân lập tức chùng xuống, giật nhồn nhột dưới lần da.
- Có việc gì? - Phương dừng lại hỏi gắt nhưng vẫn không dám quay lại nhìn vào Tươi.
- Con này đang lo đến lúc chết chẳng đứa nào vùi hộ xuống đất đây.
- Khối đứa đang muốn chôn cái thây thối của mày ngay lúc này!
- Chó! Thế mà lúc rúc vào háng người ta không kêu thối.
- Tao mà thèm rúc vào háng mày!
- Của con Thành còn thối hơn tao, trong cái lỗ nẻ của nó có con rắn chết đấy, mày không thấy kinh à. Tao hận mày! Nếu sau cái đêm hôm tao cứu mày ấy mà mày đến đúng như lời hứa, rúc vào háng tao thì tao đã không mắc si đa. Tối ấy chờ mãi không thấy mày ra, tao chán đời đi sang bên kia, gặp thằng tây to cao đẹp giai, nó bảo không dùng bao cao su tao đồng ý ngay, nào ngờ nó lừa. Nó bị ết.
- Thật à! Sao mày không nói từ trước. Hay lừa tao?
- Muốn lừa mày thì mày mắc với tao từ lâu rồi.
- Khẽ cái mồm thôi! Mày để lộ ra thì chết tao!
Chẳng biết có phải do lòng thương đã kéo bước chân Phương qua bờ rào vào ngồi xuống cạnh Tươi hay muốn lấy lòng để Tươi không lộ ra chuyện tạo bằng chứng ngoại phạm ba năm trước. Nhưng dù lý do gì thì hành động của Phương cũng khiến Tươi cảm động. Giọng Tươi không còn choang choảng:
- Hôm ấy công an hỏi mày thế nào?
- Chỉ là khoanh vùng đối tượng để điều tra thôi. Có đứa báo, tao với cái Thành có quan hệ với nhau khiến thằng Hậu ghen.
- Thằng Thối nói chứ gì?
Câu hỏi bất ngờ khiến Phương giật mình quay lại nhìn thẳng vào mặt Tươi. Hai miếng sáng trong hốc mắt Tươi trở nên quái dị, sáng loà như chiếc đèn pha rọi sâu vào mọi góc tối của đời Phương. Đôi mắt ấy nhận ra ngay cái rùng mình của Phương và rồi từ cái hốc miệng tối thâm phì ra những nọc độc khiến cơ thể Phương tê liệt.
- Mày giết thằng Thối! Chó! Thế mà hai đứa chúng mày còn thở vào mồm nhau, không thấy thối à. Sao mày không giết tao đi cho tao đỡ khổ!
Có mùi tanh tanh của ngôi mộ vừa sang cát đêm qua luẩn quẩn trong gió quanh đâu đây. Chẳng lẽ do gió đưa cái thứ mùi ấy bay xa thế cơ à. Không phải, gió Đông đang thổi mạnh, phải bạt đi nơi khác. Mà có là gió Bắc thì cũng không thể đưa tới được, nghĩa địa cách đây mấy cây số. Khi sáng, đi qua gần nghĩa địa, Phương rùng mình vì hít phải thứ mùi tanh lợm này. Phương bịt mũi lại, thứ mùi ấy dường như phả ra ngay trong hơi thở của mình. Hình như nó đã bám dính vào nội tạng Phương rồi, có lộn xổ hết ruột ra để rửa cũng không hết. Thứ mùi tanh này Phương cũng đã một lần hít phải. Từ cơ thể thằng Thối. Thằng Thối chưa khai với công an về cái đêm hôm Phương từ trong nhà Thành trèo qua qua đống sắt vụn, băng qua đường, chạy vào ngõ tối rồi đứng ngay trước mặt nó. Nhưng có đề phòng vẫn hơn. Một xi lanh thuốc làm đầu câu chuyện kết tình anh em. Thằng Thối sùi bọt mép, cơ thể nó toát ra mùi tanh như mùi lỗ huyệt mới sang cát. Thằng nghiện bị sốc thuốc thì ngay cả gia đình cũng hả hê chứ nói gì người ngoài. Công an cũng chẳng lấy làm bận thêm một việc nữa. Phương thoát ra khỏi mọi vòng nghi vấn về cái chết của chồng Thành.
Hay là thứ mùi ghê rợn này từ người Tươi thoát ra. Nó là một con ma. Đó là mùi của ma. Phương muốn bỏ chạy nhưng các đường gân đã bị chùng xuống không thể đứng dậy nổi. Đành ngồi rũ xuống, ngay cạnh Tươi.
- Cái Thành sang cát cho thằng Hậu có mời mày không?
- Sao mày cứ nhắc tới chuyện ấy làm gì, kinh bỏ mẹ!
Đất thâm đen như cục máu khô, nhìn đâu cũng thấy, ngay ở dưới chân Phương đứng. Phương rùng mình co chân lên. Nhưng chẳng thể, con người chẳng thể không chạm đất mà đứng được.
- Chó! Tình nghĩa gì chúng mày, rồi phận cái Thành cũng bạc như tao thôi!

*
*     *
Thế ra Tươi dính si đa ngay sau đêm cùng Phương tạo chứng cớ ngoại phạm. Nó đã âm thầm chịu nỗi đau về thể xác, nỗi nhục về tinh thần gần ba năm. Ngày xưa, đã vài lần “đánh dậm” bên cảng về, Phương nấn ná ở lại nhà Tươi đòi hỏi nhưng lần nào cũng bị Tươi té tát chửi mắng đuổi ra khỏi cửa. Phương nghĩ, có lẽ đó chỉ là tính ghen của đàn bà. Bởi vì sau khi được bảo vệ thả ra, Tươi đã cố níu kéo Phương về nhà mình, thậm chí còn nài nỉ, hãy cùng nhau một đêm cuồng nhiệt hết mình. Ngoài ba mươi tuổi, đã ngủ với không biết bao nhiêu đàn ông nhưng cô ấy chưa biết khi người ta được say tình thế nào. Một câu nói đùa, khi ấy Phương đã nghĩ thế. Và Phương dứt khoát, muốn về ngay xem động tĩnh ở nhà Thành ra sao. Phương còn gắt, tự dưng mày phát rồ lên thế à, hay mày đểu tao.
Phương thẫn thờ xuống bến. Bóng chiều đang tràn ra từ những cuộn khói xám của nhà máy xi măng, nấp vào những bụi cây để chờ mặt trời sụp xuống là ùa ra chiếm lĩnh không gian. Những bụi sú tùm hụp như người ngồi ôm gối, buồn. Chiếc xe Xan xinh vội vã nhẩy trên đường, ném vào mặt Phương một nắm khói khét lẹt. Sao nó không nói ngay từ đầu? Chẳng lẽ có âm mưu gì? Thôi đi, đến nước này con người Phương còn chưa rũ bỏ những đa nghi về cuộc đời hay sao. Khi cập kề cái chết người ta muốn bộc bạch. Nhưng dù có là gì thì điều đầu tiên Phương phải biết ơn nó không để Phương lần đầu tiên được làm người đàn ông cũng sẽ là lần kết thúc cuộc đời vì dính si đa. Cuộc sống cứ quẩn quanh như sợi tơ rối không tìm thấy đầu ra. Con người lại phức tạp đến vậy sao! Cái Tươi lại là con người tử tế đến thế sao.
Cả Thành cũng vậy, tưởng chừng khi đã được tự do sẽ lao đến Phương. Thế nhưng lại ngược lại, Phương bị đuổi như đuổi tà ma mỗi khi đến gần. Phương ngỡ ngàng, thấy mình bị cuộc sống, bị những người đàn bà dối lừa. Đến nay Phương đã biết làm đàn ông thế nào đâu. Tại sao mình không ra tự thú, cuộc đời sẽ đơn giản đi rất nhiều, không còn áy náy, không còn hoảng hốt mỗi khi đến gần công an. Thà rằng, công an cứ điều tra tận cùng của sự việc để tìm ra thủ phạm, cho Phương phải trả giá, sự đau đớn về thể xác có lẽ chăng sẽ khiến Phương thanh thản. Hậu chết vì tim bị nghẹt do uống rượu say lại quan hệ quá sức, sự kết luận dễ dàng quá khiến con người sinh ra nghi ngờ ngay chính bản thân mình.
Từ ngày Tươi bị si đa lại là một điều kiện cho bọn đàn ông xóm liều kiếm tiền dễ dàng. Không chỉ có Phương mà cả lũ đàn ông ở xóm bờ đê này cũng phải mang ơn nó. Bọn thằng Trung “cồ” mỗi khi giáp mặt Tươi phải giục nhau bỏ chạy, dính một mũi kim của con si đa liều mạng ấy thiệt thân. Tươi cầm xi lanh máu, (chỉ có Phương biết đó là máu chó chứ không phải máu của Tươi) cho dù có bị bọn Trung “cồ” ném tới tấp vào người nhưng vẫn lầm lỳ tiến lên. Từng đống đai sắt công nhân bốc xếp tháo ở kiện hàng ra, bọn Trung “cồ” vừa mua lại, được bọn Phương tiếp quản dễ dàng. Những mủng chở nặng gỗ kê, đai nẹp kiện hàng bọn Phương mua của công nhân bốc xếp với giá rẻ như cho. Thà bán rẻ còn hơn để con Tươi lộn sòng mắt đe doạ đã thấy kinh, chứ lại để nó nhổ vào mặt thì..., cái lý của công nhân bốc vác là vậy. Những thằng đàn ông ở xóm này đã lâu không phải lặn ngụp moi móc lòng sông để kiếm mấy mẩu sắt gỉ nữa, ngày nào cũng được “đập phá” quán xá không chùn tay. Người biết tiêu pha có chừng như Phương đã sắm được xe đẹp, tích cóp được ít vốn tính chuyện làm ăn lâu dài. Giờ cái Tươi không còn đứng vững để qua sông nữa, chẳng lẽ những thằng đàn ông trở nên bất lực, không còn đủ sức cạnh tranh với bọn Trung “cồ”. Chúng nó đang phỉ nhổ, thách thức bọn Phương qua sông. Phương quay nhìn lại chiếc xe Xan xinh, trên thùng xe chỉ có mấy đoạn đai sắt và mấy thanh gỗ nhẩy lóc xóc như múa trêu ngươi, thấy mình cần phải làm gì.
- Đi! - Phương tháo dây neo, nhẩy lên mủng, khoát tay ra hiệu.
- Đi đâu? - Vinh “vổ” đứng đần mặt, hỏi.
- Đánh ít phân bón lấy tiền tiêu!
- Mày điên à! Ban ngày ban mặt thế này, cắt - lốt bây giờ chứ không phải ca nô ngày xưa đâu mà mày đòi qua mặt bọn đường sông.
- Thằng Trung “cồ” đòi xả thịt mày ra đấy. Chúng nó bảo mày nấp vào váy con si đa.
Không đứa nào theo, còn lão Cống nói thế khác nào thách thức Phương. Sự thực đúng là thế, chưa có phi vụ nào mà Phương không đẩy Tươi đi trước. Đó là cái Tươi tự nguyện, sự sắp đặt của số phận chứ Phương đâu có phải hạng người thế. Đã từ lâu, những thằng đàn ông xóm bờ đê không còn phục, không còn nghe theo sự sai bảo của Phương nữa, giờ là lúc phải cho chúng nó biết, không có Phương chúng nó khác nào con cá lác thấy bóng người vội chạy tụt xuống lỗ. Phương cởi phăng chiếc áo ném xuống sông, gồng người găm mái chèo xuống nước. Dường như mặt nước đã bị đông cứng lại, nghiến mái chèo ken két, rung nẩy phầm phập. Ra tới giữa sông, Phương buông tay chèo, ôm ngực thở dốc. Đã lâu Phương không phải gồng mình lên để kiếm tiền đây mà. Các khớp xương như rơi rụng dần xuống, vỡ vụn ra từng mảnh. Thế mà tháng trước, Phương còn ngồi ung dung ở mũi để cho cái Tươi cong lưng chèo. Mủng đầy hàng thế mà nó bình thản như đi dạo mát. Nó là người hay là ma! Dù là ma hay là người thì chẳng lẽ Phương chịu thua.
Phương không muốn phải thua ai. Kể cả với Thành. Cái Tươi ghen bóng ghen gió, chứ Phương nào đã biết đàn bà làm cho mình sung sướng thế nào. Phương tìm mọi cách tiếp cận Thành. Nhưng Thành lảng tránh, có gặp thì dửng dưng, buông câu đánh đố, sau ba năm đứa nào không chịu được thì hèn. Nó muốn gì? Ba năm đã qua và gần bốn mươi tuổi đời cũng đã qua, Phương chưa một lần được làm đàn ông. Đã nhiều lần muốn thử để trả thù Thành nhưng thực lòng Phương vẫn còn nghi ngờ về khả năng giao tiếp với đàn bà của mình nên đều tự mình rút lui. Gặp phải đứa con gái nào không hiểu và thông cảm như Thành thì thật không đáng mặt đàn ông. Thế là Phương có đủ nghị lực chứng tỏ với cái Thành mình không phải loại hèn. Nhưng không biết cái Thành có biết, có hiểu.
Ba năm đã qua, cái nội lực làm thằng đàn ông sau lần trỗi dậy ấy có còn hay đã bị đánh rơi đâu mất rồi. Thế đấy, lại là cái Tươi nhắc cho mình biết phải làm gì. Cái tội cái nợ nào dính vào mà mọi việc trong đời Phương đều vương tới cái Tươi. Giờ hãy rũ nó ra khỏi cuộc đời đi, tự mình quyết định tất cả. Cả bọn đàn ông xóm bờ đê này nữa, không đứa nào theo cũng chẳng sao, trước đây Phương đã người hoạt động độc lập trên vùng sông nước này.
Phương ấm ức. Chiếc mủng nhẩy lên cáu giận trên những đợt sóng từ sau những chiếc sà lan chuồi ra. Sóng xô chiếc mủng lao vào vào cầu cảng, đẩy dúi người Phương nhao lên phía trước. Sóng đã làm cái khẩu khí chứng tỏ bản lĩnh của thằng đàn ông trong Phương bị văng tuột mất, để cho cái bất an đã chìm xuống giờ lại chồi lên. Phương ngập ngừng bám vào dây xích của đệm cầu đứng thẳng lên, đảo mắt quan sát dọc cầu cảng. Thận trọng. Tính nhút nhát này sinh ra sau lần gây án ấy, mỗi khi ra đường gặp chỗ đông người hoặc thoáng thấy sắc phục công an đều khiến Phương thận trọng. Bọn Trung “cồ” đâu? Bảo vệ núp chỗ nào?
Mới có mấy tháng không sang, Phương ngỡ ngàng nhìn sự thay đổi đang diễn ra trên cầu cảng. Đông nghẹt xe chờ lấy hàng. Những chiếc “din” vê ga gừm gừm như con chó săn sẵn sàng vọt lên nếu chủ buông lỏng dây giữ. Những chiếc i pha nổ phành phạch như mụ béo chửi đổng khi bị chèn ép xô đẩy trong đám người đông đặc. Những chiếc xe nhích lên từng phân cầu để tới được vị trí làm hàng. Tiếng rồ ga của đám xe như những kẻ khùng dậm doạ lẫn nhau nhưng chẳng khiến ai sợ. Lần đầu Phương thấy cảnh này trên cầu cảng. Những dòng gạo như dòng sữa từ trong bao chảy ra, rơi trắng cầu. Sự lộn xộn của cách quản lý công việc trên cầu cảng đó chính là cơ hội để cho những đứa như bọn Phương, bọn Trung “cồ” có đất làm ăn. Kinh nghiệm chỉ cho Phương biết, bọn Trung “cồ” đã nhanh chân chuyển sang công việc khác. Nhưng chúng đang ở đâu, làm gì? Chắc chắn không ra khỏi bến cảng này được. Bảo vệ ở chỗ nào? Một mủng phân bón sẽ chẳng khó, nhưng Phương muốn biết tình thế làm ăn đang xoay chuyển theo hướng nào. Bọn chúng nó đúng, Phương chỉ là người đi sau, núp vào bóng người khác.
Có đánh nhau. Một đám đông cuốn theo hai kẻ cầm dao đuổi nhau như đàn cá con nhao theo hút con mẹ. Không ai can. Lại còn hò reo khác nào đổ thêm cồn vào máu cho dũng khí của kẻ say. Phương nhẩy lên bờ, cuốn theo đám đông để được nhìn tận mặt những kẻ đánh nhau ở hội nào. Thằng Năm “lươn”, đàn em của Trung “cồ”, kẻ đang thắng thế. Thằng kia lần đầu Phương nhìn thấy, chạy văng cả dép tông, cắm đầu lao ra phía cổng cảng. Năm “lươn” quay lại, lăm lăm con dao trong tay. Mắt nó đã nhỏ, giờ bị mồ hôi kéo tràn qua chỉ còn thấy một đường kẻ đen ngang mặt. Năm “lươn” leo qua be tầu, sồng sộc chạy thẳng lên chỗ người lái cần trục. Công nhân lái cần trục có lẽ đã có kinh nghiệm, vội tụt xuống phía bên kia boong chạy biến về sau lái. Năm “lươn” dơ dao dứ theo, chửi:
- Biết bố mày là ai không mà dám cẩu sang xe nó!
Không còn cần trục, công nhân bốc xếp buông tay làm, đứng thộn mặt, ánh mắt giấu vào sau lưng nhau. Phương biết, nếu ai vô tình nhìn vào Năm “lươn” lúc này sẽ bị gây sự. Bản thân Phương cũng đã nhiều khi phải như thế để đe nẹt công nhân mới mua được giá rẻ. Công nhân chẳng ai dại gì dây với những kẻ như bọn Phương, bọn Trung “cồ”, hàng ngày phải đi lại làm ăn, nhỡ có điều gì thiệt thân chứ lấy ai bênh. Việc đánh nhau ngoài đường chẳng ai nhọc công điều tra, nếu có bị bắt cùng lắm cũng chỉ mất vài ngày lao động công ích vì tội gây mất trật tự đường phố. Nhất lại là trong xí nghiệp, bảo vệ cũng là công nhân ăn lương cả, cho nên thực hiện đối sách ăn tìm đến, đánh nhau tìm đi là đúng đắn. Phương chẳng cần quan tâm tới việc Năm “lươn”xử lý tiếp vụ việc thế nào, điều muốn biết lúc này là cung cách làm ăn mới bây giờ ra sao.
Xe ô tô đỗ chật cầu cảng, cái cắm ngược, cái xiên xuôi, cái xoay ngang, cái đâm chéo giăng như mê hồn trận, tìm được đường tới chỗ làm hàng không phải dễ. Mỗi xe một người đứng trên nóc hò hét, đỏ mặt chửi sang xe khác như nài voi trên bành thúc tiến lên. Phương luồn lách, vòng vo mãi rồi thế nào lại đứng trơ mặt ra phía bãi trống, dễ cho bọn Trung “cồ” phát hiện ra. Nhìn trước nhìn sau tìm chỗ tránh mặt chưa thấy đâu thì thấy đám đông như một dòng nước nghẽn bị vỡ bờ cuốn chảy ào về phía mình khiến Phương hoảng sợ, tưởng chừng cơn giận lôi đình của Năm “lươn” đã chuyển sang giáng xuống đầu mình. Không phải, cơn lũ người chỉ ào qua. Và đã cuốn theo chiếc lá khô là Phương vào dòng chảy. Cơn lũ người khiến chiếc xe Matiz xanh màu bọ hung phải dừng lại. Chiếc xe đã cũ, có một vài chỗ bị gỉ bục vỏ, có mua cũng chỉ ngang bằng chiếc spacy của Phương. Nhưng rồi sự so sánh ấy bị dập tắt ngay và khiến Phương thốt lên ngạc nhiên, nể phục chính là chủ nhân của nó bước ra với dáng vẻ cao ngạo. Vóc người to cao, đầy chất nam tính của Trung “cồ” càng nổi bật hơn bằng mái tóc chải lật, bóng mượt cùng cặp kính đen thời trang che gần nửa mặt. Kiểu cách đóng cửa xe, hai tay đứng chống nạnh lên bộ “củ” thẳng ly thẳng nếp của Trung “cồ” khiến ngay cả Phương cũng cảm thấy mình trở nên nhỏ bé, hèn mọn hơn và cúi mình thuần phục.
Trung “cồ” hất hàm, hỏi:
- Đứa nào đòi lấy trước?
Một thằng lùn, béo đứng sau lưng Trung lên tiếng bằng thứ giọng khàn khàn như bàn chải cọ vào mặt sắt:
- Cái xe Mỹ kia kìa, không biết của đứa nào, mới vào cảng lần đầu, lạ lắm!
- Lái xe đâu?
- Cả hai đứa chạy rồi!
- Đập xe của nó ra!
Lệnh của Trung “cồ” ban ra, đám đông chuyển động ngay tức thì. Nhưng không phải tới đập chiếc xe Mỹ mà bọn chúng chạy về xe của mình, rút ra những lập là, ma ni ven, dao, gậy dấu trong ca bin, đứng cản bọn đàn em Trung “cồ”.
- Đứa nào đụng vào xe ấy đừng trách, định làm bố tướng ở đây à!
- Xe của chúng mày?!
- Không phải xe của tao nhưng ở đây thằng nào nhanh thằng ấy lấy hàng trước, đừng tưởng ở đây chỉ có mình chúng mày!
- Chúng mày vào cảng lấy hàng lâu chưa? Thích chơi nhau phải không!?
Trung “cồ” vừa gằn rít lên vừa làm động tác luồn tay vào trong cạp quần như thể sẽ rút súng ra, quyết sống còn với đối thủ.
Bảo vệ đâu, sao không can thiệp? Công nhân chạy tản ra tìm chỗ nấp sau những chiếc xe. Công nhân đông thế mà chỉ biết đứng nhìn, không làm gì được bọn thằng Trung “cồ”? Chính Phương cũng dần lùi xa đám đánh nhau, nhìn quanh tìm đường tránh. Bọn chúng nó bây giờ liều mạng quá. Mới có vài tháng thôi mà Phương đã quá xa với thời cuộc. Manh mối làm ăn thế nào, cách thức tổ chức ra sao, Phương mù tịt. Phải tránh xa để quan sát. Phải về tìm Thành, nghe nói nó có người anh kiều Mỹ gửi về cho chiếc xe tải để làm ăn, chắc sẽ biết phải làm thế nào.
Không phải mất công về tìm, nó đang đến kia kìa! Với ai chứ với Thành thì Phương  không thể nhầm được, cho dù mới chỉ thấy thoáng từ xa. Cặp mông tròn, cong tớn tới mức kéo xếch cả ống quần phía sau, vắt ve đánh nhịp cùng hai tay vung vẩy theo mỗi bước đi như con chim cánh cụt di chuyển là nét riêng của Thành, khó có thể lẫn được với những người đàn bà khác.
Nhưng Thành tới đây làm gì? Chẳng lẽ hướng làm ăn mới của Thành có liên quan tới bến cảng này? Từ ngày xảy ra chuyện, bọn Phương thôi không bán sắt vụn cho Thành nhưng không vì thế mà Thành bỏ nghề này. Còn những mối hàng khác, hàng ngày vẫn thấy xuất ra nhập vào, đống sắt to vật trước cửa nhà Thành cứ vơi rồi đầy. Đi vội vã thế kia thì nhất định Thành có liên quan tới vụ này. Phương thấy giận bản thân mình, cô ta nói thế có gì mà tự ái mà không thèm gặp mặt, không chịu hợp tác, mới kiếm được tí tiền đã tưởng thiên hạ không ai hơn mình, cái tính sĩ ấy chỉ có ở thằng ngu, chỉ có ở bọn đàn ông xóm bờ sông đã nhiễm vào con người Phương!
Phương thấy mình sẽ còn ngu hơn nếu như lúc này đứng trực diện với Thành, ánh mắt nảy lửa kia sẽ chẳng tha thứ gì về tội hèn nhát của Phương. Thành không còn là Thành với ánh mắt hoảng loạn khi nhìn xác chồng, nhưng những câu nói thì ở tình huống nào cũng giữ được bình tĩnh, đập chan chát để áp chế đối phương.
- Mả cha thằng Trung “cồ” táng ở dưới sông hay sao mà chưa biết ai đã gây sự, xe của bà đấy, thách mày đập!
Đời thằng Trung “cồ” mơ sao được chiếc xe hoành tráng như chiếc xe Mỹ của Thành, cho nên nép vế là phải. Lúc nãy hung hãn thế nhưng từ lúc Thành xuất hiện thì mặt chẩy xũng xịu như thằng chết trôi. Cũng tâm lý giống Phương như khi nãy nhìn thấy thằng Trung từ trên chiếc xe ghẻ bước xuống. Thằng nào có tiền hơn mình phải nể.
Trung “cồ” hình hịch cười, nói đùa để giàn hoà:
- Gớm, nhìn mông bà chị đánh tanh tách thằng đàn ông nào không chịu cứng. Lão Phương “cá ngạo” đang đứng đằng sau há mồm chờ nuốt sống bà chị kia kìa.
Mả cha thằng Trung “cồ”, ai khiến khai tao ra, biết trốn vào đâu bây giờ, nhìn cái Thành nổi tam bành lên phát khiếp. Phương không hèn, nhưng muốn mưu lợi về sau thì đừng có chường mặt ra lúc này, cái Thành mà ba máu sáu cơn lên bây giờ thì sẽ tung hê hết. Từ sau khi chồng mất, Thành sinh ra tính ấy. Cậy có tiền, lại chẳng bị ai điều khiển đấy mà.
- Về ngay! Ông thì biết gì tham gia! – Thành chỉ tay vào Phương ra lệnh.
Mệnh lệnh của Thành lúc này Phương phải thực thi nhanh chóng.

*
*     *
Trong cái mệnh lệnh gắt gỏng ấy của Thành, Phương nhận ngay thấy tiếng “ông” phát ra có vẻ như chùng xuống, một cách xưng hô thân tình. Chính vì thế mà Phương lặng lẽ xuống mủng cun cút chèo về, chứ không đừng hòng, sao có thể để mất mặt với bọn Trung “cồ” đến mức ấy.
Thế mà mãi tận tối Thành mới len lén mò tới. Tiếng cửa mở cọt kẹt nhẹ như gió đẩy, như ma trêu. Là cái Thành đấy, không nhìn ra Phương cũng biết. Nó cố tình vào thật nhẹ nhàng cũng không thể được vì cái mông rắn chắc đã va huỵch vào cánh cửa, hơi thở phào phào như nước chảy xiết khai báo tất cả. Mặc!
-Dỗi đấy à!
Phương gắt:
-Sao bây giờ mới tới?
-Ai hẹn mà đã gắt, cứ như tôi đã là của ông.
-Thế ngày xưa ai hẹn sang cát cho thằng Hậu xong thì đến!
- Gớm, chuyện làm ăn thì lơ ngơ như con gà gô mà sao chuyện ấy thì nhớ thế!
Câu chữ từ cửa mệng của nó bật ra đanh, giòn như ném miếng sắt nục nạc thì không thể kệ được. Nhưng cái cảm giác đàn ông có còn? Phương xoay người nằm ngửa lại, hai tay bắt sau gáy, trong lòng khấp khởi nhưng lại làm ra vẻ dửng dưng. Thành ngồi xuống cạnh, bàn tay mạnh dạn thục qua lần áo xoa nhẹ khắp ngực Phương. Bàn tay như có lửa, ấm xực. Phương thấy bụng dưới mình dần chuyển động càng nhanh.
- Tại số giời sắp đặt, chẳng hiểu sao từ ngày ấy thằng “cu con” chẳng động đậy tí nào.
- Thế bây giờ thì sao?
- Mắt không hay lấy tay mà sờ.
........!
- Giời ạ! Loại này mà chịu nằm yên, chó nó tin! Bật đèn lên xem hay là của giả!
- Đừng bật, chúng nó biết có nhà mò vào ...!
Từ sau buổi tối gây án với chồng Thành, trong căn phòng ẩm mục của Phương chưa lấy một lần sáng ánh đèn. Bóng tối là bạn của ma, ánh sáng sẽ kéo những thằng bạn rượu tới, chúng nó đã say thì ma còn phải vái lui. Lấy bóng tối là bạn đồng hành của nỗi cô đơn sẽ thấy lòng thanh thản hơn – Phương theo triết lý ấy của người đời. Là ma nhưng có bạn vẫn hơn. Tối nào Phương cũng nằm co quắp trên giường, mặc cho bóng tối dần phủ chiếc chăn thẫm đen lên người để đồng hành cùng anh bạn cô đơn. Qua bốn chín ngày của Hậu, cũng là ngày chính thức được cơ quan công an kết luận vô tội, Phương tìm đến Thành. “Tối sang nhá!” “Không được!” “Sao? Tự do rồi, sợ gì!” “Chờ sang cát đã, xác chưa tiêu hết thịt, vong vẫn còn lởn vởn ở trần gian, nếu không bị vật chết thì làm ăn cũng xúi lắm.” “ừ!” “Cũng biết sợ à! Sau ba năm đứa nào không chịu được thì hèn!”
Đêm qua sang cát cho Hậu. Thế là nó đã xuống hẳn tầng sâu địa ngục, không thể còn nhìn thấy vợ nó hớn hở đứng giữa đám đàn ông, mặt vênh lên khoe một rổ đầy những dục vọng. Cái mông cái vú thây nẩy thế mà chờ được đến lúc sang cát cho chồng chắc. Ai tin. Phương chưa có kinh nghiệm gì về tâm sinh lý của đàn bà nhưng nhìn sờ sờ đấy có mà sai được. Nó hèn!
-Mấy năm  vừa rồi chắc tối nào cũng đi khua khoắng đàn ông. Hèn!
- Ai hèn! Tôi chịu nhịn để đêm nay mới được khua khoắng, nếu ông không cần thì thôi.
Lời nó dỗi của Thành làm mềm lòng Phương ngay tức khắc.
-Đùa tí. Nhìn người thế này thằng đàn ông nào chịu được.
-Bật đèn nhớ?
- Bật đi!
Cơ thể đàn bà không được che đậy là đây! Đẹp thế! Thảo nào Thành chỉ muốn bật đèn, muốn để Phương nhìn cho tỏ. Đàn bà thích khoe nét đẹp của mình. Phương nghển đầu, thô lố mắt nhìn xiết vào cơ thể Thành tìm tòi những điều lạ.
Thành chủ động lột dần từng lớp vải trên người Phương, từ trên xuống dưới.
Khi cạp quần vừa bị kéo trễ xuống khỏi rốn, Phương giật mình nằm co lại theo phản xạ xấu hổ vì lần đầu phơi thứ kín ra trước mắt đàn bà.
Thành hất mạnh hai đầu gối của Phương, giật mạnh cho quần tụt xuống. ánh mắt Thành cũng không khỏi sững sờ khi nhìn thấy tất cả của Phương.
- Có thật là ông chưa đi với con nào chứ?
- Thật! Tắt đèn đi, chúng nó đến bây giờ thì chết!
- Kệ! Cho chúng nó nhìn. Tôi với ông yêu nhau thì có gì phải giấu. Đàn ông đàn ang thế này mà cứ giấu giấu giếm giếm, e thẹn như đàn bà, không dám nhìn tôi nữa à. Muốn không?
- C..ó!
Ngay lập tức, một khối trắng mịn, nóng hổi đổ sập xuống người Phương. Mùi da thịt đàn bà nồng nồng vã đầy lên mặt, Phương rướn cổ hít thật sâu, cố nén thật chặt thứ hương vị kích thích ấy trong lồng ngực để tiếp thêm nguồn năng lượng đón chờ thử thách đầu tiên trong đời người đàn ông. Chẳng có thằng đàn ông nào chịu nhịn khi chỉ sống một mình, lại luôn bị đàn bà phơi bày giống má ngồn ngộn trước mắt như hoàn cảnh của Phương. Việc này Phương chưa trải nhưng thừa nhận là đúng. Nhiều lần muốn lắm, dục tình như cuồng như nộ xoay vần Phương nhưng mỗi khi áp mặt vào da thịt người đàn bà khác ngoài Thành là như hít phải chướng khí khiến cơ thể Phương chùng xuống, xuôi xịu bất lực. Đã vài lần cố thử nhưng cứ đến lúc người đàn bà chuồi tay xuống tới cạp quần là Phương vùng dậy, tìm mọi lý do để rút lui. Sau rồi, Phương tránh mọi giao tiếp gần gũi với đàn bà. Phương bỏ chạy với những đứa con gái ve vãn mình, chính vì thế đám đàn ông ở đây gọi Phương là “thằng không chim”, thay cho cái tên “cá ngạo” từ thuở còn là con trẻ vẫn gọi.
Thành chống tay ngồi dậy, nhìn vào mắt Phương chờ đợi động tác tiếp theo mà người đàn ông cần làm.
Nhưng Phương là kẻ ngu ngơ, vụng dại, thấy các múi cơ đang bị các mạch máu nung nóng đông kết lại thành một thỏi khô cứng sắp bị bóp vụn ra mà không biết phải làm gì để cứu nguy.
Chỉ một thao tác đơn giản Thành đã đẩy cơ thể Phương ngập chìm vào khối mềm mại, bồng bềnh như mỗi khi thả trôi mình trên mặt sông, ngửa mặt nhìn ánh chiều vàng rực. Phương xoay người, lật úp lại cho Thành nằm xuống dưới, để mình được trở về trong tư thế bơi sấp. Tư thế quen thuộc để bơi cho nhanh. Phương chuồi mạnh bơi thật nhanh, cho kịp tới đỉnh con sóng đang dồn tới. Thân thể Thành oằn lên, uốn như con rắn nước. “Con rắn” ấy chà sát lần da trơn nhẫy lên khắp cơ thể Phương nhớp nháp. Lúc sau, cơ thể Phương nóng ran lên rồi vỡ bung ra từng mảnh.
- Tắt đèn nhớ?
- Sao cứ muốn sống trong bóng tối thế?
Phương không trả lời Thành, kéo một hơi thở sâu, với tay tắt đèn. Sự cô đơn đã hằn sâu thành nếp trong cuộc đời rồi, phải có nó đi cùng thì Phương mới đủ tự tin để nói lên lòng mình với Thành đựơc.
- Lần nữa nhớ!
- Tham thế, còn đến tận sáng mai cơ mà. Hôm nay là lần đầu em biết thế nào là sướng âm ỉ của đàn bà.
- Thế thằng Hậu không là đàn ông à!
- Đáng giá thật! - Thành vẫn miên man với cảm xúc của mình.
- Đúng giọng con buôn. Chứ không phải là yêu tôi? - Phương hậm hực vì thái độ dửng dưng của Thành với mình.
Thành không nhận thấy trong lòng Phương đang nghĩ gì, hào hứng một cách vô tâm:
- Cả hai. Ngày xưa xem bói, thầy phán, ngày sinh tháng đẻ của em gặp được người như anh thì của ăn của để đổ về nhiều như nước sông Cấm.
Bóng tối ơi! Cô đơn ơi! Mi cứ kéo tay ta lôi đi tuồn tuột thế là sao!
Lâu rồi, lâu lắm rồi con kèng kẹc mới lại rúc lên từng chặp chấp chửng như đêm nay. Nó trốn ở đâu nhỉ? Hình như nó chui vào trong nách Phương thì phải. Phương buông xuôi tay, nằm lặng cố lắng nghe. Phải rồi cái tiếng kêu này đã bao đêm nằm trong căn nhà trống vắng, âm u Phương vẫn lấy đó làm bạn. Sao nó lại trở về lúc này? Trêu tức Phương chăng. Nhưng làm gì có tiếng con kèng kẹc nào. Xe cộ chạy ầm ầm thế, rung cả bức vách thì làm sao có con nào dám bạo gan cất tiếng.
Thành xoay người lại, nằm chống tay lên má nói đùa:
- Chỉ mạnh mồm thôi à, đòi nữa mà nằm ngay đuỗn thế này thì làm ăn gì.
Phương muốn chồm dậy lắm, để nhìn vào mắt Thành mà hét lên cho hả. Nhưng hét lên câu gì? Mọi con đường đều dẫn tới tiền thôi sao! Phương cố nén tiếng thở dài bất lực. Bọn Trung “cồ” nói đúng, Phương không những nấp vào váy của con si đa mà nấp cả vào váy của cái Thành. Không hiểu sao, từ ngày cái thằng “cu con” hồi sinh là Phương như bị vía đàn bà tha lôi. Chỉ cần cái Thành lừ mắt thôi là Phương không còn là đứa tinh khôn, nham hiểm trong những phi vụ làm ăn nữa, chỉ biết cun cút nghe theo như con chó nghe lời chủ.
Thành tiếp tục với những suy nghĩ của mình, hỏi tiếp:
- Từ bấy đến giờ anh tích cóp được bao nhiêu?
- Được đồng mẹ nào, một thân một mình ăn tiêu, đập phá hết giữ lại làm gì!
- Loại ăn sắt ỉa ra đinh như ông mà dám đập phá!
- Cũng còn gần trăm, đáng bao nhiêu.
- Đưa tôi thêm vào mua hai cái “bò ma” để ông chăn dắt.
- Thế thì mua bốn cái “din” có phải hơn không.
- Đầu óc ông ngắn như bọn Trung “cồ”, “din” toàn loại người ta thải từ lâu rồi còn tính vơ vào. Mà lấy nó có chạy được xa không, quẩn quanh nội thành cùng lắm sang Kiến An thì ăn gì, làm mấy năm để bán sắt vụn à.

- Việc này tôi đâu có thạo.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét