- Hình như em nghe thấy có lệnh
rút.
- Thật không?
- Kia kìa! Lính mình đang chạy
xuống.
- Đạn nó bắn thế này chạy lối nào.
Mình đi xa đường hào quá.
- Phải liều thôi. Mà chạy xuống
chỗ này còn nhiều mìn lắm.
- Còn anh Păn nữa, kéo lên thế
nào được.
- Anh ấy chết rồi.
- Chết mẹ rồi, em nghe thấy tiếng
bọn Tầu, gần lắm.
- Chạy nhá. Chạy về phía cửa mở
lúc nãy.
- Chạy!
Huy nhìn xuống chỗ B trưởng Păn
nằm rồi bật người dậy, chạy.
Đạn bám đuổi theo Huy chiu chíu
bên tai. Hình như có đường đạn sượt qua vai nóng rát như phải bỏng.
- Anh Huy, lựu đạn đấy!
Huy nhào người nằm sấp xuống
tránh. Quả lựu đạn nổ sau tảng đá cạnh Huy. Mảnh đá vỡ văng vào Huy rát rạt.
Huy quay người nhìn lại phía sau. Có mấy bóng người chạy theo xuống, giương AK
về phía Huy nhả đạn. Chúng nó đuổi theo sát quá rồi. Huy gọi:
- Hoàng ơi! Bắn yểm trợ cho tao!
Hoàng dừng lại, nhặt khẩu AK của
một tử sĩ nhằm vào bọn người đuổi theo xiết cò. Bọn lính Tầu nằm ẹp xuống, đủ
thời gian cho Huy móc hai quả lựu đạn. Huy chạy ngược lên. Khi bọn lính Tầu vừa
định đứng dậy thì Huy tung lựu đạn. Chạy tiếp. Đường hào nhão nhoét bùn, đỏ lòm
máu. Bọn chúng không còn đuổi theo nhưng đạn nhọn các loại vẫn găm lụp bụp trên
thành hào. Cành cây rơi lả tả.
- Dừng lại đã, Hoàng!
- Chạy tiếp đi!
- Chạy để giẫm lên anh em à!
Huy và Hoàng dừng lại, ngồi thụp
xuống tránh đạn, đồng thời quan sát đường rút. Dọc đường hào, đồng đội hy sinh
nằm kín, không còn chỗ đặt chân.
- Lúc nãy em nhìn thấy mọi người
chạy lên trên bờ. Nhẩy lên đi anh ơi!
Huy nhẩy lên thành hào. Trơn
nhẫy. Huy trượt chân ngã dập mông xuống. Chưa kịp cảm thấy đau thì cả thân hình
Huy bắt đầu trượt như ngồi trên cầu trượt. Mũ sắt văng ra khỏi đầu Huy. Một tay
giữ súng, một tay ôm đầu, Huy để mặc cho mình trượt xuống sườn dốc.
Huy bay. Rồi Huy rơi tự do. Hự! Cổ
họng bị nút nghẹn. Tối tăm mắt mũi. Cảm tưởng như xương sườn bị gãy, chọc thẳng
vào tim. Ngực buốt, đau xộc tới óc. Huy ôm ngực, quằn quại muốn nôn, muốn ho để
cho có cái gì đó chẹn ngang cổ bật ra mà không được. Hơi thở bị rít hư hứ như
gió bão luồn qua khe cửa hẹp. Cố nuốt được cục nghẹn trôi xuống, Huy thấy người
nhẹ dần. Hít được sâu vào lồng ngực cũng khiến cơn đau chỉ còn nhoi nhói như
kim châm. Huy nằm im, nhìn quanh để xác định mình đang ở đâu, lắng nghe bọn
chúng có còn đuổi theo xuống nữa không. Tiếng nổ thưa rồi, không biết Huy đã
rơi ở độ cao bao nhiêu mà như trời giáng. Mau tới con suối sẽ thoát ra được nơi
chết chóc này. Huy cố nhỏm người dậy.
Hoàng “dở” đâu? Huy nhìn quanh
tìm.
Nó đây rồi. Thằng dở người đang
đứng lù lù ngay trước mặt Huy. Không biết nó xuống bằng cách nào. Mặt trạt bùn
đất, loen ngoen máu đỏ, nhưng đôi mắt trũng sâu của nó trắng dã, tròn xoe như
hai viên bi, mở thô lố không thấy chớp.
- Xuống tới đâu rồi?
- Tới chỗ đào hầm ếch hôm qua.
- Xuống nữa nhanh đi, chỗ này gần
bọn nó lắm.
- Đứng dậy đi.
- Tao đau lắm. Mày đứng thế không
sợ nó bắn à.
- Chết thì thôi. Lúc chạy về cửa
mở, em nhìn thấy anh Thanh, gần lắm. Muốn quay lại cứu anh ấy nhưng chúng nó
bắn kinh quá, không quay lại được.
Có tiếng gọi yếu ớt:
- Quê ơi! …. Giúp … với!
- Hình như có ai bị thương gọi. –
Hoàng nhìn quanh tìm.
- Quay … sang đây cơ … mà!
- Đâu? Ai đấy?
- Ánh cối đây.
Một bàn tay thò ra sau bụi vầu bị
phạt trơ gốc. Khuôn mặt nhuộm đỏ máu nhô lên. Huy tập tễnh chạy lại. Hoàng xốc
một bên nách Ánh đứng dậy.
- Tao bị vào chân, không đứng
được.
Hoàng buông Ánh xuống, đề nghị:
- Mày nằm xuống tao kéo nhá. Anh
Huy cũng đau không đi được.
- Để tao cố. – Huy ngồi xuống
cạnh Ánh vừa thở vừa nói: - Kéo, có khi không chết vì đạn mà bị cành cây đâm
chết, dốc trơn giữ làm sao nổi. Để tao cố. Bị ở đâu?
Ánh nhìn xuống chân mình. Bắp
chân phải của Ánh bị mảnh phạt mất một miếng, máu rỉ như nước trong mạch ngầm
chẩy ra. Huy lấy cuộn băng trong túi cứu thương ga rô chân Ánh.
Dốc trơn, cứ đứng dậy là cả ba
người đều trượt ngã. Đúng là phải kéo trượt như Hoàng “dở” nói.
- A cối còn ai không?
- Bị hết cả rồi, mỗi mình em bị
xác thằng Trung Hà Tĩnh văng đè lên. Nó chắn mảnh cho mình.
Đến chỗ không trượt được, Huy
cùng Hoàng xốc Ánh dậy đi tiếp. Không còn đường đạn nào đuổi theo, bình tĩnh mà
đi.
- Chân em tê lắm, không đi được.
Ánh dường như đu lên vai hai
người. Huy căng người chịu sức nặng của Ánh đè lên.
- Để em nằm lại. Khát lắm!
Ánh buông tay khỏi vai hai người,
nằm vật xuống, người run bần bật. Chân Ánh xưng mọng, tím lịm. Huy sờ trán Ánh.
Nóng giẫy.
Pháo địch bắt đầu bắn chặn đường
rút của đơn vị. Tiếng rít xoèn xoẹt như lưỡi dao tử thần phạt ngay trên đầu
Huy. Những tiếng nổ tiếp tục bùng lên dưới lũng, bịt đường trở về. Vị trí này
nguy hiểm quá, pháo của nó chuyển làn ngược lên đây thì không có chỗ mà núp.
- Cố lên! Phải đưa thằng Ánh
xuống. Mày cõng nó được không, Hoàng?
- Được. Anh đi sau đỡ nó.
- Bám chặt vào cổ thằng Hoàng.
Chúng tao không để mày nằm lại.
- Khát! - Giọng của Ánh thều
thào.
Huy vơ nắm lá vầu, vẩy nước đọng
vào miệng Ánh. Lưỡi của Ánh tái thâm như lưỡi trâu, đưa qua đưa lại trên đôi
môi khô quắt tìm nước.
Hoàng khom người, cầm hai cổ tay
Ánh kéo lên lưng. Hoàng cõng. Huy đi sau bám vào sườn Ánh giữ cho khỏi rơi.
Không biết nó sao rồi mà không thấy cụng cựa gì. Đoạn này trước đây là ruộng
cấy lúa của dân, bằng phẳng, xuống từng bậc, dễ đi hơn. Có lẽ gần xuống tới
suối rồi.
Mưa!
Không đi nhanh không những tính
mạng Ánh bị đe dọa mà cả Huy và Hoàng chắc cũng nguy. Đây là đâu, Huy không
nhận ra. Chỉ biết cứ xuôi xuống dốc núi. Liệu có lạc đường? Chẳng lẽ đơn vị
không còn ai sống. Toàn gặp anh em hy sinh nằm rải rác, không hỏi được. Lúc
tiến lên không thấy sợ, còn bây giờ rút xuống Huy thấy mình run quá. Run không
thở được. Bây giờ mới thấy khát khao được sống, mới thấy tính mạng mình mong
manh.
Mưa dội nước tràn lên mặt. Trời
sắp tối rồi hay tại mưa?
- Bước nhanh lên Hoàng ơi! Sắp
tối rồi.
- Đừng nói nữa, không thở được.
Nó còn sống không?
- Hình như còn, tao vừa thấy nó
động đậy.
May mà thằng Ánh nặng có bốn năm
cân. Người nó nhẹ thế mà lúc nào cũng giành vác đế cối. Nó bảo, ở nhà gánh lúa
còn nặng gấp đôi đế cối, hết ngày mùa lại làm công cho lò gạch, mỗi lần cõng
năm chục viên là chuyện nhỏ.
Pháo địch bắt đầu chuyển làn, dồn
về phía Huy. Phải nhanh tìm chỗ nấp tạm chờ chúng nó ngớt bắn đã.
Hoàng khụy ngã. Thân hình Ánh đổ
theo. Huy cố níu lại nhưng trơn trượt khiến Huy cũng ngã nhào theo. Ba thằng ôm
chặt nhau cùng trượt lao đầu xuống.
- Hự! Mẹ ơi, con chết mất!
Ánh rên rỉ. Còn Hoàng bất động.
Huy bám vào thân cây đứng dậy. Bất ngờ có tiếng hỏi:
- Thằng nào đấy?
Huy giật mình gọi mật khẩu:
- Sao vàng?
- Vàng cái gì, thằng nào gọi mẹ
ngoài đấy?
- Huy C ba đây!
- Anh Huy! Chạy vào đây đã!
Mấy người chạy ra giúp Huy dìu
Ánh và Hoàng vào trong một cái hang đá. Trong hang khoảng hai chục người nằm
ngồi chen nhau. Ánh bắt đầu mê sảng, nói lảm nhảm. Chính trị viên Thủy chen lại
gần nói với Huy:
- Cậu ôm chặt ủ ấm cho nó đỡ run,
đừng để nó hét to, đây gần chân sáu tám năm sợ bọn nó tràn xuống nghe thấy thì
chết cả lũ.
Huy kéo người Ánh lên đùi mình
rồi vòng tay ôm chặt. Người Ánh nóng và khô như chảo rang, run cầm cập. Huy
xiết chặt cơ thể Ánh vào ngực mình. Ánh đỡ run nhưng miệng vẫn lảm nhảm đòi
uống nước.
Hoàng chỉ bị choáng đã tỉnh lại
từ khi nào, ngồi bó gối nhìn chằm chằm vào mặt Ánh.
- Liệu nó có sao không?
- Mấy thằng y tá đâu không thấy,
tiêm cho nó ống trợ sức.
- Nó có sao cũng phải đưa nó về.
- Nước!
- Nước!
- Mấy anh em bị thương cố chịu
đau, chờ pháo nó ngớt bắn đã.
Đất đá từ trên trần hang rơi rào
rào. Chạy ra ngoài cũng khó thoát mà cứ ngồi trong đây không khéo trần hang sập
xuống thành mồ chôn hơn hai chục người. Nếu không vướng những thằng bị thương
thả người trượt xuống cũng chẳng còn bao xa, về tới nơi tập kết chỉ khoảng một
tiếng. Đá trên trần hang bị dịch chuyển, có chỗ toác ra khe nứt rộng. Phải
xuống tiếp. Chính trị viên quyết định:
- Ngồi đây chờ cũng chết. Pháo
ngớt bắn rồi, xuống tiếp, anh em! Nhớ không được bỏ súng lại.
*
* *
