
CHƯƠNG 3
-1-
-Có không?
-Bà trả rẻ bỏ
mẹ!
-Thì tụt hàng ra
xem nào! Giá làng rồi, bán đâu trả thế... Này, quay lại đây! Làm cao chó nó
mua.
Bóng nắng đã
tròn dưới chân. Ngồi không từ sáng đến giờ, Lan còn thấy mỏi rừ cả sống lưng và
hơi nóng dồn vào ngực đến nghẹt thở, huống hồ đám công nhân bốc vác văng bậy chửi
tục luôn mồm. Chúng nó mệt mỏi lê chân trên mặt đường rồn rột như muốn cạo bong
lớp đá cho xả cái mệt nhọc đang ấm ách trong người. Chúng nó hôm nay lại tử tế
thế, không thằng nào cắm buộc thứ gì mang ra. Cái thúng kẹp giữa háng của Lan
bên trong chỉ có mấy cái bao tải dứa không.
-ở tổ ông Quế
phải không? Chỗ quen biết cả, để cho tớ đi! – Lan chạy xuống đường kéo áo người
công nhân đi qua.
-Một cái “rế”
phi sáu, cả phi mười tám nữa bao nhiêu? – Người công nhân mặt đỏ gay vì nắng
đứng lại hỏi Lan.
-Giá làng rồi.
Hôm nay khó khăn thêm hai giá nữa. Được chưa? Bán hộ cho các ông, lỗ vốn. – Lan
vùng vằng.
-Đừng làm cao,
mang tận sới bán gấp đôi đấy, có điều muốn tiền ngay làm cốc nước cho mát ruột.
-Nói nhiều, tụt
hàng xem nào!
Hắn ta luồn tay
cởi khoá thắt lưng, vén áo tới ngang ngực. Mùi mồ hôi chua chua, thum thủm được
thoát ra vỗ cánh tung vào trong nắng. Một khoanh sắt mười tám cuộn tròn như cái
rế ốp trước bụng, sau lưng là hai cái “rế” phi sáu, lại còn hai bó đập dẹt treo
hai bên nách, áo bảo hộ cài kín cúc, chẳng ai nhận ra trong người hắn mang
hàng. Giỏi thế! Nhưng mới chỉ ngồi đón hàng ở cổng cảng có hơn tháng, Lan nhận
ra ngay thằng nào có cắm buộc bên trong. ánh mắt ngơ ngáo tìm chỗ đổ hàng, đầu
lưỡi lia trên môi thèm khát một chén rượu cùng đĩa thịt chó mẹt đổ vào họng.
Kinh nghiệm mua hàng ăn cắp đã được chồng chỉ bảo tận tình, cứ thọc tay vào
bụng chúng nó lôi hàng ra rồi trả giá bao nhiêu cũng xong hết. Thằng nào chả
muốn đổ nhanh để rồi ngã vào quán quen vạ vật một lúc cho đỡ mệt, lê chân được
tới sới cũng chùng đầu gối mà cũng chẳng hơn được là bao.
Thằng Hoà ôm mấy
cái “rế” vừa mua giấu vào bụi cỏ trong đám đất hoang. Xong việc, vẫn như mọi
khi Hoà ra mép hè ngồi chồm hỗm, hai tay khoanh trên đầu gối, lầm lì nhìn dòng
người ngược xuôi. Hoà lầm lũi như con cu ly trên rừng nó vẫn bắt được. Nắng
nóng trên mặt đường nhựa hấp lên sấy mái tóc Hoà vàng cháy, tưởng chừng nếu có
đưa tay lên vò sẽ bị gẫy vụn như bóp nắm mì sợi khô.
Một chiếc ô tô
chở nặng hàng từ trong cảng ra, thằng Quắt bật dậy lao sang đường, cố đuổi theo
rồi bám vào hậu nhẩy lên. Đôi chân nó thoăn thoắt như chiếc guồng, rồi chỉ cái
nhún nhẹ nhàng quăng người lên thùng xe. Bọn trẻ tụ vạ ở cổng cảng phục nó lắm.
Nhưng Hoà chẳng khi nào để ý tới. Hàng chở trên xe chắc không đủ sức để vần
xuống, thằng Quắt nhẩy xuống. Lần này đôi chân của nó không guồng kịp tốc độ
của xe nên mất đà ngã lê mặt trên đường. Thằng Quắt đứng dậy kéo vạt áo lau vết
máu rỉ trên má, miệng cười gượng tỏ ra lỗi vừa rồi chỉ là sơ xẩy nhỏ. Bọn trẻ
nhẩy cẫng lên vì thằng Quắt vẫn khoe khoang không bao giờ ngã xe, hôm nay thì
hết khoác lác. Hoà vẫn nhìn vô hồn về phía cổng cảng.
Phúc “trâu” dừng
lại trước ba-ri-e, bỏ quai mũ cối xuống ôm khít vào cằm, quay chiếc xắc cốt ra
phía sau hông rồi nhún chân lấy đà đạp xe đi thẳng, không dừng lại hỏi vợ con
có cần gì. Làm anh cán bộ rồi còn mang vác trước cổng xí nghiệp thì còn đâu là
thể diện
Tương là người
cuối cùng trong tổ đi ra. Ngang qua chỗ Hoà, Tương túm cổ áo nó kéo đứng dậy.
-Còn ai nữa đâu
mà chờ, về thôi! Có mua được nhiều không bà chị, em giúp một tay?
-Hôm nay chán
lắm, chỉ được khoảng chục cân gạo với dăm cái “rế”.
Tương giúp Lan
chằng buộc hàng lên xe rồi khoác vai Hoà cùng đi bộ về.
-Mày đúng là dân
mọi rừng, mồ hôi chảy trên mặt thành dòng mà không lau đi, trông khác gì tấm gỗ
mục để con sên bò loang lổ, ma cũng chẳng dám nhìn. Ngồi lì như mày như thằng
đần, không tụ tập với chúng nó kiếm ít tiền mà tiêu.
-Kiếm tiền mà đổ
máu thì kiếm làm gì. Sao chú không mua xe đạp mà đi, tiền thiếu gì mà phải ki
bo. Làm như chú cũng sướng.
-Sướng gì, tiền
đâu ra mà sắm xe.
-Chú khôn lỏi
lắm, không phóng khoáng như chú Cương.
-Tao biết chuyện
tối hôm ấy của chú cháu mày rồi, nghé con ngứa sừng hả. Đi nhanh chân lên! –
Nói chuyện với Hoà Tương thấy bực mình, lôi mạnh nó đi.
-Chú không thích
chuyện ấy chắc.
Về đến nhà, Hoà
cởi áo vứt lên đầu giường rồi ngồi ngay xuống mâm cơm. Phúc ngửa cổ uống nốt
chén rượu, miệng chèm chẹp hít hà một hơi dài sảng khoái, giọng còn dính chất
cay của men giục vợ con:
-Thằng Hoà, sang
cô Mong mua mấy hào dưa! Mẹ nó xong chưa, ăn cơm đã, tối kiểm không được ư.
-Tôi xong rồi
đây. Đầy nắng cả ngày lãi được có mấy chục, chán quá. Bọn nó mang đi đâu hết
cả, hay trả cao thêm ít nữa, lãi ít nhưng góp lại cũng được hơn.