Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

TRUYỆN NGẮN: PHỐ NHỎ

(Phố Hải Phòng)

Mưa tạnh đã lâu, nước không kịp thoát còn ngập trắng đường phố. Những ngôi nhà dầm chân dưới nước như một đường phố Vơnidơ mới xuất hiện nơi đây, nhưng chẳng cổ kính chút nào bởi những kiến trúc chưa có tên, chẳng thơ mộng chút nào bởi những bè rác trôi nổi dật dờ. Thỉnh thoảng có ô tô chạy qua, nước dào lên vỗ vào chân tường oàm oạp. Những con sóng tức tối ném những sản phẩm thải ra của con người lên hiên nhà. Lập tức, không ngần ngại gì con người ném trở lại.
Cái phố nhỏ này xưa kia vốn dĩ hiền lành, những dãy nhà xây theo kiểu kiến trúc nhà tập thể lưng quay ra đường, im lìm đứng tựa vào nhau không ganh đua, không gen tị. Cho đến nay, dưới cơ chế mở, tất cả đều bung ra chiếm lĩnh “thị trường”. Tất cả đều đồng loạt ngoảnh mặt lại bám sát vào mặt đường. Đã có không ít ngôi nhà vặn vẹo vươn lên bằng những kiến trúc nhặt nhặnh khắp trên thế giới mỗi nơi một tí tô đắp vào để khoe khoang ta đây kiến thức phong phú. Những nhà hàng, khách sạn mini hằn học nhìn nhau không muốn ai hơn mình, cái xây sau bao giờ cũng phải cố cho cao hơn cái trước. Những chủ nhân của ngôi nhà mình sở hữu đều muốn vươn cao hơn nữa, muốn xuyên thủng cái không gian nặng nề của buổi sáng ảm đạm vì mưa gió này. Người ta đặc biệt hãnh diện khi được khen nhà mình cao hơn nhà khác.
Các hàng ăn uống nhỏ phục vụ đa số người dân ở đây cũng vào cuộc, chen chân nhau chiếm vỉa hè, đẩy người đi bộ xuống lòng đường. Những cái cọc chống liêu xiêu như những chàng Átlax gầy còm đang cố chống đỡ bầu trời là những mảnh nilông muôn màu để che chắn cho những người ăn kẻ uống lê la khắp hè đường. Còn xót lại vài ngôi nhà cũ kĩ xưa, nay như càng thấp bé lại do dòng nước ngày càng dâng cao.
Mới có năm giờ sáng, đường phố đã cựa mình tỉnh giấc, tiếng cửa sắt mở ken két như mẹ đĩ đêm qua không được yên giấc, tiếng xô chậu va vào nhau xoang xoảng bực tức, những đụn khói than tổ ong run rẩy bay lên tìm chỗ ẩn nấp trong tán lá. Màu xanh của hàng cây trở nên nhợt nhạt trong ánh sáng mờ đục của buổi sớm, cành lá tướp táp vì bị trận mưa đêm qua hành hạ. Trên đường tất bật người qua lại, người ta gò lưng đạp xe để mau chóng đi cất hàng sớm cho kịp buổi chợ, tiếng bánh xe xé nước xè xè.
Thuân đẩy tủ kính trưng bầy mấy đôi giầy mặt da đã mốc trắng và dụng cụ sửa chữa đóng mới giầy dép sát tận mép nước. Công việc này không đòi hỏi phải thức khuya dậy sớm nhưng cả đêm qua Thuân dằn vặt, day dứt nằm nghe tiếng mưa, tiếng gió chạy rào rào trên mái tôn. Thuân muốn gặp ai đó hiểu mình để nói vài lời cho nhẹ lòng. Những vạt rác dập dình dưới chân, Thuân hất đi nhưng không lâu nó lại trở lại cọ vào chân buồn buồn. Điều dằn vặt của Thuân không chỉ hôm nay mới có mà đã hình thành từ lâu, đó là việc bán ngôi nhà nhỏ như cái cái chuồng chó nhưng có giá ở mặt đường này đi để mua lấy một ngôi nhà rộng rãi, có mảnh vườn nho nhỏ ở ngoại thành, còn dư chút nào thì để làm vốn kiếm sống. Về vùng ven thì làm gì được đây? Cái nghề đóng giầy mạt hạng mà Thuân học mót được, cái nghề mà mọi người cho rằng chỉ kiếm được đồng tiền thừa của khách, vào thời buổi này lại kiếm ăn được mà nhàn hạ. Dân tình bây giờ lịch sự hơn, không chỉ bằng bộ cánh đẹp mà cả đôi giầy dưới chân. Cho dù trời có nóng rộp nhựa trên đường thì cũng phải giầy tất đàng hoàng, cho dù đường có ngập ngụa nước như hôm nay thì cũng đầy đủ giầy tất, ai ra mồ hôi chân nhiều thì đã có xăngđan. Mà xăngđan bây giờ có ra gì đâu, nếu không khâu lại chỉ đi ít ngày là tung hết quai. Các ông thợ giầy có thêm việc làm. Năm nghìn một đôi khâu lại, hôm qua Thuân nhận gần hai chục đôi, anh mong cái nhà máy giầy dép nào đó cứ làm ăn thế này mãi. Người ăn uống qua lại đây nườm nượp. Họ có hai lý do để về đây bù khú với nhau, đó là: Cái phố nhỏ này xa nơi cơ quan xí nghiệp, tránh phải gặp mặt các xếp cũng đỡ được một khoản tiền không nhỏ nhưng lý do quan trọng hơn là thịt chó ở đây đặc bịêt thui rơm thật sự chứ không phải bôi kẹo đắng và bia ở đây cũng ngon hơn. Trời nóng quá, đến cái ghế ngồi cũng như phải bỏng khiến cho không ít khách phải tụt giầy ra ngồi chồm hỗm trên ghế, đầu gối quá tai và tiện thể ném đôi giầy cho Thuân đánh xi lại cho đôi chân thêm phần sang trọng. Thuân làm không hết việc.

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

TRUYỆN NGẮN: GIẤC MƠ VỀ NHỮNG CHIẾC LÁ KHÔ

(Lá khô)

Mảnh trăng như chiếc khánh ngọc treo trên khoảng trũng yên ngựa giữa hai quả đồi. Tạo hoá thật khéo, hai quả đồi tròn trịa như cặp vú căng mẩy của người con gái tràn đầy sinh lực. Có lẽ vì quá yêu nên trời mới ban tặng cho đất mảnh trăng đẹp dường kia!
Tôi, một chàng trai chưa vợ, thậm chí chưa dám luồn tay qua lần áo để đụng chạm vào da thịt người yêu. Tôi, một kẻ nhút nhát trong giao tiếp, nhất là đối với những cô gái trẻ đẹp. Thà rằng, nếu được, tôi sẵn sàng lên tuyến trước còn hơn là phải đi gặp những đơn vị nữ thanh niên xung phong. y vậy, giờ đây, đang lúc ngồi bên người yêu, đang có việc hệ trọng liên quan tới hạnh phúc hai người mà tôi lại khéo tưởng tượng ra vậy. Thậm chí, tôi còn hình dung, khi tối mình đã vượt qua đúng vào chỗ mảnh trăng đang treo kia, vậy là đã được trườn trên bộ ngực của người thiếu nữ. Hình ảnh mà tôi tưởng tượng quả thực chỉ là mượn lại trong đoạn văn, câu thơ nào đó mà một con mọt sách, một sinh viên văn khoa năm thứ ba là tôi đã đọc.
Tôi dụi mặt vào gáy người yêu. Da thịt người con gái ngai ngái, nồng nồng, ấm. Mùi bồ kết rừng trên búi tóc của cô ấy sực nức, tê tê cánh mũi. Thoang thoảng mùi hôi của đất mục. Và hơi nước từ con suối đang chẩy dưới chân chúng tôi đã hoà trộn tất cả những hương vị đó vào nhau đem lại cho tôi cảm giác ngây ngây của nhục dục.
-Mấy giờ rồi, anh? - Tiếng người yêu như được tách ra từ tiếng róc rách của con suối, lãng đãng chảy vào đánh thức tôi thoát khỏi mộng tưởng.
-Khuya rồi, trăng mười tám đã lên tới lưng trời rồi. - Tôi nói mà không ngẩng lên, hơi thở phả từ gáy người yêu nóng hổi.
Bị hơi thở của tôi sau gáy kích thích, cô ấy nghiêng đầu đặt một nụ hôn trớt qua vành tai tôi. Nụ hôn đầu tiên trong buổi tối hôm nay. Tôi là kẻ thụ động, lần nào cô ấy cũng là người chủ động hôn trước như một động thái hà hơi cho tôi đủ dũng khí của một anh đàn ông. Và sau rồi, cô ấy sẽ được chết chìm trong trận lũ lụt nụ hôn của tôi. Tôi có được người yêu cũng là do cô ấy chủ động, nếu không thì tôi, một thiếu uý trợ lý chính trị sư đoàn, hai sáu tuổi sẽ chẳng biết đến bao giờ mới được cầm tay người con gái.