*
* *
- Sống, chết, thời, vận, số. Một khi anh đã tới số
thì đạn pháo còn tìm được anh trong công sự, đây là câu nói của đồng chí tư
lệnh mặt trận. Một kinh nghiệm của người đã trải qua không ít những trận đánh
ác liệt và cũng là đúc kết vốn sống trong suốt cuộc đời quân ngũ của ông. -
Cường bắt đầu buổi sinh hoạt trung đội với những người lính mới bổ sung về đơn
vị bằng câu triết lí đang lan truyền trong những người lính mặt trận Vị Xuyên.
Những
tân binh ngồi bó gối, im lặng trên sạp. Họ nghĩ gì, Huy không biết được. Chỉ có
ánh sáng leo lét của ngọn lửa nhỏ đốt bằng sợi dây giày ngâm trong bát mỡ hóa
học không đủ để soi tỏ từng gương mặt, từng ánh mắt của những người lính mới.
Không biết họ có lắng tai nghe tiếng pháo đang ì ùng vọng về.
Cường
nói tiếp:
-
Bằng chứng sát thực nhất minh chứng cho câu nói của đồng chí tư lệnh ở ngay
trung đội của chúng ta đây. Xin lỗi đồng chí Tuấn, không phải tôi có ý xúc phạm
tới đồng chí và tới người đã mất, tôi chỉ muốn anh em đồng đội mình hiểu thêm
một góc cạnh của cuộc đời, để từ đó những người trẻ tuổi như chúng ta đây có
cách đánh giá đúng hơn về cuộc sống. Đồng chí Tuấn và một đồng chí nữa, đến
phút chót đã không giữ vững được ý chí tiến công của người chiến sĩ, đã thoái
thác trách nhiệm của một người công dân là phải bảo vệ từng tấc đất thiêng
liêng của Tổ Quốc. Hậu quả ra sao. Một đồng chí đã hy sinh trên đường quay về.
Cái hy sinh ấy có đáng không. Rất buồn. Chúng tôi buồn. Và gia đình đồng chí ấy
còn buồn hơn. Phải không đồng chí Tuấn.
Tuấn
“trắng” ngồi tận cuối sạp, ánh sáng ngọn lửa không đủ với tới để cho mọi người
thấy bộ mặt nó vênh vác, lì lợm.
Nó
hận ai mà thay đổi tính cách nhanh như thế.
Tuấn trắng trẻo, nước da hồng
hào, lại thêm chiếc răng khểnh nên có biệt danh là Tuấn “trắng”, có khi gọi là
Tuấn “đàn bà” bởi tính cách nhút nhát, nói năng ỏn ẻn và hay cười của nó.
Sau
khi chia tay Huy và Hoàng “dở”, Tuấn “trắng” cùng Chiến “mặt mục” quyết tâm
quay lại. Đi được một đoạn, Tuấn dừng lại băn khoăn.
-
Liệu có đúng đường không?
Chiến “mặt mục” nói chắc:
-
Tin tao đi, không thể nhầm đường được. – Chiến ngồi xuống xòa tay xuống mặt
đường xác định: - Mày xem, đây chỉ có một vệt đường mòn này, đi chừng trăm mét
nữa là tới đường hào. Cứ đường hào mà đi sẽ tới đường tăng.
Tuấn
ngồi xuống xác định lại:
-
Đúng là đường mòn rồi nhưng có đúng đường mình đi lúc nãy, hay còn đường nào?
-
Làm gì còn đường mòn nào nữa.
-
Ngày xưa dân sống ở đây, thiếu gì đường mòn. Tối quá mày ạ. Mà không biết lúc
vào mình đi lên hay đi xuống nữa. Từ nãy tới giờ hình như mình đang đi xuống.
Giờ
đến lượt Chiến “mặt mục” băn khoăn:
-
Ừ! Cứ đi đoạn nữa xem thế nào. Mà sao lúc vào đi như nhắm mắt lại đi, mọi người
vẫn đúng đường là thế nào nhỉ.
-
Súng thì sao đây, nặng lắm.
-
Cố mang đi. Nhỡ có chuyện gì.
Hai
thằng đi tiếp. Chân thì khua lần lối, xem đi có đúng đường mòn, tay thì quơ xem
có đúng bên đường là cỏ gianh như lúc vào. Lần sờ đi như người mù.
Tuấn
“trắng” reo lên:
-
Tới đường hào rồi mày ạ!
Chiến
“mặt mục” lần sờ hai bên thành hào:
-
Đúng là đường hào. Nhưng sao lại có cái cây to này? Lúc đến đầu đường hào tao
có ngồi nghỉ, sờ xung quanh mà!
-
Tối nhìn thấy gì đâu mà mày nói chắc.
-
Đi thôi, cứ đường hào chắc chắn là ra tám mười hai. Tới đấy hãy nghỉ. – Chiến
giục: Đi mày!
Đi
một lúc lâu, hai thằng dừng lại cùng thắc mắc:
-
Sao từ nãy chỉ thấy đi xuống là thế nào? Phải có chỗ đi lên mới đúng chứ nhỉ.
-
Đi đoạn nữa xem thế nào. Lạc bỏ mẹ!
Đi
đoạn nữa.
-
Suối mày ạ.
-
Chết cha. Tụt xuống lũng rồi. Suối Thanh Thủy rồi. Lúc đến đầu đường hào, nghe
tiếng nước chảy, tao hỏi, ông Nguộc bảo đấy là suối Thanh Thủy.
-
Giờ thế nào, mày?
-
Bây giờ biết đường nào quay lại!
-
Hay tìm chỗ nấp chờ. Trời sắp sáng rồi.
-
Pháo bắn gần lắm, nó mà bắn vào đây bỏ mẹ, biết nấp chỗ nào được. Cứ xuôi theo
dòng của suối sẽ ra tới sông Lô, sau đó xuôi xuống là về Hà Giang.
-
Thế thì đi!
Bỗng
hai thằng giật thót người vì có tiếng lội nước rất gần. Hai thằng ngồi thụp
xuống, lùi lại phía sau. Sờ phải tảng đá to, hai thằng nép ra phía sau. Căng
mắt quan sát.
-
Có năm người mày ạ. Mày có nhìn thấy không?
-
Có! Hay là lính mình. Nghe nói có một C đánh luồn phía sau.
Những
bóng đen tới chỗ hai thằng chỉ cách có vài mét bỗng dừng lại, tụt súng khỏi vai
chĩa ra phía trước trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Chiến
“mặt mục” run cầm cập. Khẩu súng của nó đập vào đá phát ra tiếng cạch khô ròn
nổi rõ trong tiếng ì à của dòng suối.
Những
bóng đen tản ra, cảnh giác.
-
Tao hỏi nhá? – Chiến “mặt mục” run cầm cập hỏi.
-
Hỏi gì? – Tuấn “trắng” cũng run.
Chiến
“mặt mục” đứng dậy, hỏi to:
-
Sao vàng!
Đáp
trả mật khẩu của Chiến “mặt mục” là một loạt tiếng nổ vang lên. Hự! Mẹ ơi!
Chiến “mặt mục” thốt lên tiếng gọi rồi cả thân hình đổ sập xuống người Tuấn.
Tuấn hốt hoảng, ngón tay xiết mạnh vào cò súng. Tiếng nổ bùng lên ngay trước
mặt và tay rung lên vì súng giật khiến Tuấn hoảng buông khẩu súng nằm ẹp xuống.
Những tiếng chiu chíu đập vào tảng đá ngay trên đầu khiến Tuấn nằm co quắp. Nếu
không có tiếng nổ và sức ép của quả lựu đạn nổ ngay cạnh thì Tuấn chưa chắc đã
bỏ chạy. Trời đất sụp ngay dưới chân rồi, Tuấn hoảng loạn vùng dậy chạy.
Tuấn
chạy. Những tiếng nổ đuổi theo. Nước quấn lấy chân, kéo Tuấn không cho chạy.
Tuấn nhao người lên trước gắng sức chạy. Nhưng những tảng đá trơn nhẫy như đứng
dựng dậy hất Tuấn ngã dúi dụi.
Sau nghĩ lại, sao lúc ấy ngã dúi
dụi, ngã đập đầu vào đá mà Tuấn không thấy cảm giác bị đau.
- Lúc ấy là gần sáng phải không?
– Huy hỏi
- Chẳng nhớ là lúc nào. Cũng
không biết bao lâu thì trời sáng.
- Tao nghe thấy mấy loạt AK rồi
có một tiếng lựu đạn dưới lũng.
- Có khi đấy là của em với thằng
Chiến “mặt mục”. Giờ nghĩ lại tiếng thét gọi mẹ của nó, em không biết phải nói
thế nào cho phải.
- Mẹ là người luôn che chở cho
con. Đấy là bản năng của con người.
- Nói như triết gia. Nhưng cũng
phải. Nhưng cũng không là phải. Thế tại sao mẹ em bắt em phải trở lại đơn vị,
nếu không bà ấy dọa tự tử.
- Con người còn có danh dự.
- Thế danh dự lớn hơn tình mẫu tử
à!
- Thôi đi bố, thảo nào tao thấy
mày thành thằng cùn.
Tuấn
“trắng” bơi giỏi, nếu không đã bị dòng nước cuồn cuộn nhấn chìm. Rơi xuống hũm
sâu ngụp đầu, Tuấn bị cuốn vào xoáy nước, người bị kéo tụt tới tận đáy. Nước
sộc vào mũi, ồng ộc xông xuống bụng. Lúc này, Tuấn bình tĩnh tháo khẩu AK khỏi
người, đạp nước nhoi lên. Dòng nước ném Tuấn như ném một cành cây khô, từ bờ
bên nọ sang bờ bên kia, người nẩy bình bịch như quả bóng trên các tảng đá. Tâm
thần hoảng loạn, Tuấn không cảm nhận được đau đớn của cơ thể.
Một
thân cây đổ chặn giữa dòng suối ngăn Tuấn lại. Nghỉ đã. Tuấn ôm thân cây thở
hồng hộc. Trời đã sáng bảnh. Ngay gần Tuấn là cây cầu treo vẫn còn đung đưa.
Chắc là vừa có người đi qua. Nhưng là ta hay địch? Là ai thì Tuấn cũng phải
chạy. Lúc này, Tuấn mới nhận ra tiếng nổ triền miên, tiếng soèn soẹt của đạn
pháo đang bủa vây quanh mình. Đất dưới chân Tuấn rung bần bật. Tuấn cảm nhận
được cả không khí quanh mình cũng bị những tiếng rít, tiếng nổ giằng giật. Trời
đất này đang nổi cơn thịnh nộ.
Mấy
quả đạn pháo rơi gần. Tuấn bị nhấn chìm trong tiếng nổ, cơ thể bị nén sâu xuống
lòng đất. Đất đá rào rào rơi xuống đầu Tuấn. Nằm lại là chết. Chạy! Tuấn vùng
dậy chạy qua cây cầu. Cầu chao như đu võng, đẩy Tuấn ngã sấp xuống. Tuấn bò.
Một loạt pháo nữa dội tiếp xuống. Những tiếng phầm phập găm quanh người Tuấn.
Chạy! Qua được bờ bên kia. Tuấn cắm đầu chạy. Những tiếng nổ gần cũng không
ngăn được Tuấn chạy. Tới đường to rồi, chạy dễ rồi, Tuấn dấn người chạy thật
nhanh. Nhắm mắt lại để chạy. Giờ nghĩ lại sao lúc ấy không biết đường biết lối
nào vậy mà không lạc
