(gia đình đánh cá trên sông Cấm)
- III -
- Bẩy giờ chưa?
- Kém năm.
Đoàn xe chờ vào
cảng lấy hàng nhất loạt nổ máy. Tiếng rú ga lấy hơi rầm rầm như thể biển đang đổ tràn những trận sóng lừng
tới tận con phố nhỏ nơi cổng cảng này. Những chiếc lá mỏng mảnh của hàng phượng
vĩ trên hè đường bị âm thanh va đập khiến nó rung lên bần bật. Những đôi mắt
của đám lái xe mở thô lố như mắt cá nhìn căng qua mặt kính, chờ đợi sẵn sàng
nhất loạt lao thẳng lên phía trước.
Thanh ba ri e
được chậm rãi nhấc lên bằng đôi tay chán chường của nhân viên bảo vệ. Chiếc “bò
ma” đứng lốt đầu rú ga lao vọt tới khiến nhân viên bảo vệ giật mình, vội vàng
kéo thanh chắn lên cao, gào miệng chửi theo:
- Đ. mẹ cái
thằng không chim, muốn đi tù à!
Ngày nào cũng
chửi, không cái thằng “không chim” ấy thì cũng là những thằng khác lao xe lên
tranh vào lấy hàng trước có thể cán bẹp xương. Chửi vậy thôi, chết thì thiệt
thân chứ đã chắc gì chúng nó phải đi tù. Thế vẫn còn là may, chưa đứa nào tự ý
nhấc thanh chắn để vào, nếu không sẽ bị kỷ luật, sẽ mất chân “đứng cổng xé vé”
nhàn hạ này. Nhân viên bảo vệ quay lại chòi hậm hực, cứ cho chúng vào thoải
mái, quy định giờ giấc làm gì, vừa không ách tắc giao thông đường phố lại vừa
không bị nghe chửi rát tai. Chúng mới chỉ chửi thôi, chứ có tự ý nhấc ba ri e
mà vào cũng đành chịu, chẳng dám dây, toàn thằng tranh ăn như hổ đói, đụng đến
được yên thân chắc.
Cái “din” ba
mốt hôm nay thằng nào chạy mà ngầu thế, chỉ nhả chân ga tránh cái hố thế mà nó
đã vượt mặt. Phương dận mạnh chân ga cho xe của mình vọt qua đầu thằng “din”
rồi đánh mạnh vô lăng cản đường. Thằng này không phải lần đầu vào lấy hàng ở
cảng. Nó không thèm chấp cú chèn của Phương mà đột ngột phanh đứng lại rồi quay
tít vô lăng đánh ngoặt lái chạy cắt ngang qua bãi. Nó phải thông thuộc mọi địa hình
ở đây, dám luồn lách qua mấy kiện hàng, lủi nhanh như chuột ngày, mất tích
trước mắt Phương. Bọn “din” rầm rập phóng theo chiếc ba mốt, bụi cuốn theo sau
như lốc xoáy. Phương dận hết chân ga. Chiếc “bò ma” rung lên bần bật, nẩy như
quả bóng trên đường, muốn hất tung Phương ra khỏi ca bin. Phương ghì chặt vô
lăng, nhìn theo đám bụi bọn “din” tung lên tức nổ mắt.
Biết tức như
thế là vô lý, ở đây thằng nào chạy nhanh đến nơi thằng ấy được lấy hàng trước.
Cứ thử lên dốc xem, chúng nó cố dấn ga gừ gào như thằng hen lên cơn, trong khi
đó con “bò” của Phương dỉn dỉn đủng đỉnh lên như không. Nhưng lúc này thấy
chúng vượt mặt thì không thể chịu được, nhất là lô gạo này của bà Cư cước vận
chuyển sẽ cao hơn vài giá, mất vài triệu chứ chả ít. Tầu Sơn Hà kia rồi, chúng
mày sao có thể đọ tốc độ được với thằng này, Phương nhả bớt chân ga tỏ thái độ
coi thường. Chúng nó sao nhanh thế, đã gần đến nơi rồi cơ à! Chủ quan quá.
Không kịp rồi. Bọn “din” như mũi lao bất ngờ đâm ra từ sau đống hàng, phóng
thẳng thẳng ra cầu tầu. Đám công nhân hoảng sợ, chạy dạt ra sát mép sông để
tránh hoạ. Nhưng cũng thật bất ngờ, có một nhóm người từ mép sông chạy ngược ra
giữa cầu, dàn hàng ngang chắn đường tiến của bọn “din”. Lại bọn nào nữa? Phải
Vinh “vổ” không? Đúng rồi! Chúng nó làm gì thế, cản đường cho những chiếc xe
nhà Thành vào lấy hàng trước?
Phương đã nghĩ
tới kế sách này nhưng chỉ có cái Thành mới bạo tay chi cho bọn Vinh “vổ” dám
liều mạng như thế kia. Mất mạng chứ chả bỡn. Phương làm nghề sao không biết,
chưa kể tới việc tốc độ đang cao xử lý không kịp mà nhiều lúc thấy chướng mắt
là máu yêng hùng sôi lên bất chấp tính mạng con người.
Con “din” ba
mốt lao thẳng vào Vinh “vổ”. Vinh “vổ” vẫn hai tay chống nạnh, đứng lỳ giữa cầu
tầu không hề nhúc nhích. Nó như chiếc ba ri e chắn đường chưa đến giờ cho xe
qua. Toàn đứa coi mạng sống chả là gì! Đây không phải là nguyên tắc sống của
Phương. Phương rùng mình, buông hẳn chân ga. Chiếc xe từ từ dừng
lại như thể để chứng kiến rõ hơn điều tồi tệ sắp xảy ra. Tiếng lốp ô tô mài
xuống đường ken két, tiếng người la thất thanh khiến Phương giật thót người,
đạp mạnh chân phanh cho xe dừng hẳn, hai tay ôm mặt không dám nhìn. Thằng ba
mốt thấy người mà phóng với tốc độ như thế chứng tỏ nó chẳng phải thằng vừa,
Vinh “vổ” hôm nay cầm chắc cái chết. Nó phải là thằng thông luật làm ăn ở đây
mới dám xử mạnh tay như thế. Dàn xếp thành một vụ tai nạn giao thông chẳng khó
khăn gì, tất cả đổ tại cho thằng chết là xong. Ngày còn làm sắt vụn, chỉ đạo
tầu cho công nhân làm hàng bằng võng đan bằng cáp sắt, nguy hiểm đấy nhưng
nhanh, dễ làm. Miếng sắt thì bé, mắt võng thì thưa, rơi là điều không tránh
khỏi. Một công nhân bị tai nạn, lập tức một chiếc ben chuyên dùng được thay cho
võng để giữ nguyên hiện trường. Kết luận, anh công nhân kia vi phạm an toàn, đi
trong khu vực làm hàng mà không quan sát. Người sống vô tội. Bởi người chết thì
đằng nào cũng nằm yên rồi, còn cuộc sống vẫn vận động đi lên.
Phương xuống
xe, rẽ đám người đứng quây quanh chiếc “din” ba mốt vào xem sự thể đến mức nào.
Vinh “vổ” nằm ngửa, đôi mắt chỉ còn tròng trắng mở căng muốn xé rách khoé.
Phương bần thần ngồi xuống, lật vai Vinh “vổ” kiểm tra sau gáy. Không một vệt
máu nhưng người Vinh nhũn như bị rút xương. Cánh tay của Vinh bị Phương xoay
vật lại vỗ tẹt xuống mặt đường như thể vừa phát hiện ra điều thiếu sót của cuộc
đời mà thật tiếc không kịp làm.
Đám đông đứng
lặng, ngỡ ngàng.
Những kẻ thích
đao búa như Cường “kễnh” cũng bàng hoàng buông rơi chiếc ma ni ven định dùng
làm vũ khí trợ chiến cho Vinh”vổ”. Chỉ có Thành giữ được bình tĩnh. Lão Cống là
người báo tin và đưa Thành qua sông. Thành đập cửa chiếc “din” ba mốt rầm rầm,
quát hỏi:
- Xe này của
thằng nào!?
- Xe của tao!
Là thằng Đảm!
Phương đứng bật dậy, nhìn trừng trừng vào Đảm. Sao lại là nó? Nó chuyển sang
chạy xe từ khi nào? Nó gây tai nạn không bỏ chạy mà còn đứng lại, thách thức.
Nó cố tình chứ đâu phải không phanh kịp. Định dằn mặt bọn Phương chắc. Thế lực
của hắn ở đâu mà dám làm vậy, hay cũng chỉ là con tốt thí thân như Vinh “vổ”?
Thí thân cho thằng nào?
Một chiếc mủng
lẻ loi, lặng lẽ đưa Vinh “vổ” qua sông. Trên bờ ai vào việc nấy, không có ánh
mắt nào tiễn đưa. Nước xuống kiệt. Dòng sông đỏ tím phù sa.
Đưa Vinh “vổ”
tới nghĩa trang chỉ có mấy đứa lái thuê cho nhà Thành cùng duy nhất một vòng
hoa trắng do Phương mang đến đắp lên mộ. Chẳng qua chúng nó sợ rủi do, muốn
linh hồn Vinh “vổ” phù hộ cho mỗi chuyến chạy chứ chẳng tình cảm gì. Đến lão
Cống hay thậm thụt đánh quả lẻ với Vinh “vổ” cũng xịt miếng nước bọt rồi buông
câu dửng dưng: “Xóm bờ sông bớt đi một thằng nghiện oặt, dễ thở hơn chắc được
vài tháng!”
Chứng kiến một
kiếp người trôi đi thật cô đơn, thật dễ dàng khiến Phương nản. Ai bảo rằng cuộc
sống của những kẻ tranh giành miếng ăn bằng dao búa như bọn Phương là phức tạp.
Sai hết! Gồng mình lên để sống ư. Không đúng! Cuộc đời những thằng như Phương
chỉ là một cỗ máy có cấu tạo đơn giản, hành động là một sự lập trình sẵn. Sống
theo bản năng để tồn tại. Nhai, nuốt, uống, chạy, bò, quỳ, có được những động
tác đơn giản này thì cần phải tranh giành, chiếm đoạt, được thì ăn no, không được
thì chịu cho kẻ khác chà đạp nên mình. Bản năng sống và bản năng được chết
chuyển động song hành với nhau. Có ai đó không, giúp Phương thoát khỏi sự bế
tắc này. Ngày xưa, khi nhìn thằng Thối oằn người, nước bọt sàu trắng quanh mồm,
Phương đã có cảm giác này, cảm giác cô đơn của kiếp sống và sự dễ dàng của cái
chết. Phương muốn được những ngọn roi quất thật mạnh lên người giống như thầy
pháp dùng roi dâu để xua đuổi tà ma, cho lòng được thanh thản hơn.
- Nghĩ gì mà
ngồi thần ra thế, không xuống ăn cơm à?
Không quay lại
nhưng Phương biết, Thành đang nhăn mặt khó chịu cùng với giọng nói gay gắt ấy.
Ngày xưa, mỗi
khi cô đơn Phương hay nghĩ tới Thành, lấy đó làm chỗ bấu víu để mình tiếp tục
nhoai người lên cho khỏi chết đuối trong dòng đời. Nhưng giờ có được Thành rồi
thì bàn tay Phương lại bám hững hờ, để cho cơ thể mình lập lờ trôi nổi một cách
hoài nghi. Không biết mình đang sống cho mình hay cho người khác? Lần đầu tiên
Phương được biết thế nào là sức nóng của tình ái thì cũng là lúc câu nói dửng
dưng của cô ấy đã làm nguội lạnh đi tất cả. Tình ái với cô ta cũng chỉ là một
chất xúc tác để dẫn tới đồng tiền. Cô ấy tỉnh táo trước mọi biến động của tình
cảm quá. Lời của ông thầy bói nào đấy hình như đã đúng, từ ngày hai người về
sống với nhau mọi mối hàng đều thuận, những con xe như chở tiền đổ về nhà
Phương. Dự tính sang tháng sẽ mua tiếp hai con xe Mỹ. Xu hướng chở hàng nặng
đang tăng.
- Thằng Vinh
“vổ” còn ai thân thích không nhỉ?
- Có còn cũng
chẳng đứa nào đến vơ cái xác thối về, xa nhau là hết tình hết nghĩa, chẳng còn
gì để ràng buộc, hồn nó cũng chẳng biết được đường về mà oán thán.
- Cô nói tình
cảm con người như không!
- Đời chẳng mắc
nợ gì quan trọng bằng mắc nợ tiền!
Phương thẫn thờ
nhìn xuyên qua lớp kính cửa về phía sông. Ngoài ấy có căn nhà xưa, Phương vẫn
vùi người vào trống rỗng, để được cảm giác bay bổng không trọng lượng trong sự
cô đơn êm ái. Thế mà Phương đã quên hẳn nó, quên hẳn một quãng đời để được gần
gũi với người đàn bà định mệnh của đời mình. Phương cố quên câu nói dửng dưng,
vô cảm của Thành trong lần đầu ấy, gắng sức gồng người giữ cho mình phong độ
của một thằng đàn ông khoẻ mạnh cố níu giữ một khoảng cách gần gũi, để người
đàn bà đã thay đổi đời Phương sẽ thay đổi theo. Mong cho cuộc sống của hai
người trôi êm như dòng sông trong mát. Thất vọng hoàn toàn. Phương bất lực.
Phương chỉ là con đực trong mỗi lần giao phối, chỉ là một tín vật trong tâm
linh của cô ta. Thế thôi. Không hơn. Quãng đời xưa, Phương gắng sức bươn lên để
được tồn tại làm một con người. Quãng đời nay, Phương tồn tại được rồi thì lại
biến thành một cái máy không tự vận hành được. Cảm giác như đang sống trong
trại tị nạn Hồng Kông thuở xưa, được người khác chăn dắt trong chiếc vòng kim
cô. Phương học lái xe ô tô và cũng biến mình thành cái ô tô cho Thành điều
khiển để kiếm tiền! Làm gì, chạy hàng nào, cho ai đều do cô ta lo mối, sắp đặt
cả. Tay lái của cô ta lái đời Phương chắc cũng vô cảm như thằng Đảm, sẽ đẩy
Phương đi theo hướng nào. Mỗi khi bàn tay Thành thọc sâu vào mớ tóc của Phương
là Phương phải buông xuôi. Những ngón tay của cô ta quấn chặt lấy những dẻ tóc
như quấn luôn cả cuộc đời Phương, quật Phương bị đo ván.
- Thằng Đảm đến
đấy.
Thằng Đảm dẫn
thân đến, chuyện lạ chưa từng xảy ra. Hắn là kẻ thế nào? Bất chấp luật đời, kẻ gây án phải chạy trốn. Sự việc đáng trở thành một sự
kiện gây sốc nhưng Thành cũng chỉ buông lời dửng dưng, như đó chỉ là sự phải
thế mới đúng quy luật của cuộc đời đặt ra mà Phương chưa hiểu hết.
Phương vẫn không chuyển tư thế, buông lời dưng dưng như
Thành:
- Nó đâu?
- Dưới nhà.
- Bảo nó lên đây!
Thành gọi với xuống:
- Lên trên này!
Tiếng bước chân dận thình thịch lên bậc thang gỗ.
Nó đến để nhận lỗi, đền bồi hay mặc cả mà sao bước chân
ngông nghênh thế?
- Xin chào đại
gia!
Nó chào đểu à!
Phương không quay lại, cố giữ giọng bình tĩnh:
- Thằng chó!
Cẩn thận không tao cho bọn đàn em chọc lòi phèo mày ra ngay bây giờ!
- Bạn bè làm ăn
cả, nặng lời thế.
- Sự việc như
thế giờ ông giải quyết thế nào, hay để tôi nhờ công an? – Thành nói chen vào.
- Đây đến không
phải vì thằng Vinh “vổ” nhá! Nói cho cô biết, có muốn nhờ công an thì cứ vô tư
đi.
- Mày thách
chúng tao đấy à?
- Không thách.
Ông còn nhớ ngày xưa vụ cái võng sắt thay bằng ben không, tổ tôi đấy, tôi dàn
xếp cả.
Ra vậy. Phương
quay lại, nhìn vào bộ mặt tỉnh bơ của Đảm. Nó nói không phải không có lý. Đã
mấy năm nay, dường như công an đứng ngoài tất cả những sự vụ do bọn Phương gây
ra ở cảng thì cái chuyện xảy ra với thằng Vinh chẳng ai quan tâm cũng phải, chỉ
còn hai bên dàn xếp ổn thoả là xong.
- Ông định chi
cho đám thằng Vinh “vổ” bao nhiêu? – Thành xuống giọng.
- Một mạng người đáng giá bao nhiêu? Ông bà ra giá đi!
Phương thấy lòng mình trở nên đanh sắt lại trước những
con người đứng trước mặt mình. Chúng nó thản nhiên định giá mạng sống của con
người như mặc cả trước phản thịt ngoài chợ. Phương âm thầm kéo tiếng thở dài vào sâu
trong lồng ngực. Bây giờ tỏ thái độ uỷ mỵ, thằng Đảm sẵn sàng đạp vào mặt
Phương, còn cái Thành sẽ ngồi ỉa lên đầu chứ không phải là những đêm tình man
dại nữa. Nó dám đến đây không phải là vừa, dám đánh cược mạng sống của mình thì
phải cẩn thận. Phải định giá cuộc đời mình hơn hẳn chúng nó. Phương đứng dậy,
đi về phía cửa, nói bâng quơ:
- Mặc cả cho
thằng chết làm gì, thằng sống cũng chỉ là đống phân, chẳng đứa nào ngửi nổi cứt
của đứa khác. Mày đến đây để hót đống cứt thằng Vinh đùn ra đổ vào nhà tao à,
muốn mặc cả hả, ra đống đất đậy nó mà mặc cả nhá!
Những thủ đoạn
của Phương luôn ẩn như miếng sắt vụn rơi dưới lòng sông, biết thế nào là đẹp là
xấu, phải mò lên mới định giá được, bọn chúng vẫn ví von như thế, còn những lời
lẽ cay nghiệt thì thực sự lần đầu cả Đảm và Thành mới nghe thấy ở Phương. Cả
hai đứng lặng, nhìn Phương trân trối, như kẻ phục tòng chờ lệnh ban ra để làm
theo.
- Tao nói thế
chưa đủ hiểu à! Mày biết tao rồi đấy, ngày xưa tao chưa một lần bịp mày để ăn
phần hơn, mặc dù tao biết cái thói nhỏ mọn của mày, luôn rình xem tao mò được
bao nhiêu để đòi tiền. Bây giờ mày đến mặc cả cũng chẳng lạ, tao nghĩ mày sẽ
đến sớm hơn. Đánh bài ngửa cho dễ nói!
Đảm không ngờ
lại bị dồn ép từ thế chủ động sang bị động, lúng túng:
- Thì … là bạn
làm ăn với nhau, tôi … chỉ muốn sòng phẳng!
Phương nói gằn
từng tiếng đanh rít, bắt Đảm phải trở thành một con chó ngoan ngoãn theo lệnh
chủ:
- Mày nói xem,
tao đã lần nào chưa sòng phẳng với mày không! Thế thằng Trung “cồ” đâu? Tao với
nó làm đang thuận, tại sao mày chen vào?
- Nó có bà chị
buôn gạo cho theo gom hàng cho bà ấy. Nó thích làm ông chủ, giao xe cho tao
chạy.
- Ra thế!
Chuyến đầu mày muốn dằn mặt tao phải không! Chuyện nhạt, mày thích kiểu gì tao
cũng chiều!
Đảm bắt đầu lấy
lại được bình tĩnh, đi thẳng vào mục đích của mình:
- Giá thằng
Vinh “vổ” một con din. Không khiếu kiện gì là xong, phần công an tao lo. Nhưng
với một điều kiện, để bà Cư cho bọn tao “chăn”.
Thành bật nẩy
lên phản ứng:
- Chạy hai tầu
gạo của bà Cư là thừa con din của ông. Nếu thích sòng phẳng, bà ấy thuê ai
người nấy chở.
Đảm vác mặt lên
thách thức:
- Cũng được
thôi, mạnh thằng nào thằng ấy được. Nói thẳng, vợ chồng ông bà còn phải qua
sông nữa đấy.
- Không phải đe
nhau! – Thành không chịu thua
Phương buông
một câu dứt khoát khiến Thành chưng hửng:
-Xong! Chồng
tiền luôn. Nhưng với điều kiện, chúng mày không được chạy đường dài, chủ hàng
ngoại tỉnh để tao “chăn”!
- Xong!
*
* *
-Làm được tí
tiền đã lẫn, có con xe Mĩ định bán đi, bắt chước thằng Đảm chỉ biết ăn quẩn như
lũ gà nhép! Một con din bây giờ gần trăm triệu, bằng một phần năm con xe Mỹ.
Ngày xưa cô chả nói, xe din làm gì có xe mới, bây giờ mua vào sang năm bán bốn
chục cũng chẳng thằng nào mua, Xe Mỹ sẽ còn lên giá nữa. Đúng là đồ đàn bà chỉ
biết nghĩ quẩn, dỗi cái gì mà dỗi! Cứ để con xe đấy rồi xem tôi dự tính có sai.
Xu hướng của nền kinh tế ngày càng phải thông thương hàng hoá với nước ngoài,
như thế mình càng có cơ hội dễ kiếm tiền. Các tỉnh khác nhiều thằng “tay to” đi
nước ngoài như đi chợ, chúng nó cũng tìm cách làm giầu hơn, chứ vài năm nữa cái
hàng nội thương của bà Cư rồi khác nào mụ hàng xáo ở chợ. Được mấy năm nay kiếm
được tưởng đã là nhất, làm cao, kênh kiệu, chở thuê cho mụ ấy nhiều khi bị chửi
cho như chó.
-Nói thánh nói
tướng, ông đã đủ tiền gom nghìn tấn gạo chưa, chỉ xe “din” thôi đấy chuyến vừa
rồi thằng Đảm ôm trọn con tầu năm nghìn tấn của bà Cư, vài chuyến như thế đập
phá cả đời không hết. Còn ông, đang nhà cao cửa rộng phải về cái xó này sung
sướng lắm đấy, chỉ nói hão. Biết thế này tôi đi tìm thằng khác, biết đâu lại có
đứa con. Lấy hai thằng chồng chỉ biết băm băm bổ bổ tưởng như khoẻ lắm. Sĩ!
Điếc còn làm bộ!
- Cô im cha cái
mồm đi! Tại ai? Cô với thằng Hậu đi khám lần nào chưa? Cô bắt được vía nó, chứ
còn tôi chờ đấy nhá! Mai tôi với cô đi đến bệnh viện, nếu tại cô thì đừng có
trách!
- Có giỏi tìm
con khác! Một thân một mình lại sướng. Mang nợ!
Đời Phương đâu
chỉ lo kiếm được nhiều tiền, bấy lâu nay Phương cũng muốn có một đứa con lắm
chứ, nhưng chờ mãi không được đành cố quên đi. Bây giờ lại bới ra để thách thức
thì đừng có trách. Phương tức tối đi ra ngoài hiên. Ngôi nhà cũ này chỉ cách có
gần hai trăm mét, thế mà đã hai năm Phương mới trở về. Mùi đất bãi chua chua,
đất vườn lâu ngày không người đào xới hôi xì, bụi bạc hà bị lũ chuột chạy qua
chà phải xộc lên hăng hắc, Phương hít thật sâu những hương vị hoang vu ấy để
cho nỗi bực tức trong người hạ xuống, trấn tĩnh lại lòng mình. Ngày mới lấy
nhau, mỗi lần vợ chồng có chuyện trục trặc là một lần cô đơn như những sợi dây
vặn thắt cuộc đời Phương lại, dìm thật sâu xuống lòng sông buồn bã. Còn hôm
nay, con ngựa vía ấy dám rủa xả Phương, khiến cho ngọn lửa quái ác bùng lên,
dồn ức nghẹn ứ đầy lồng ngực. Nếu không phải là Phương đã tự ý bán ngôi nhà mặt
đường của Thành để gom tiền mua hai con xe Mỹ thì với thái độ ấy đời cô ta cũng
chỉ là nấm đất lẻ loi bên cạnh thằng Vinh “vổ” mà thôi. Ngày mai, nhất định sẽ
bắt cô ta đến bệnh viện kiểm tra cho trắng đen rõ ràng. Chắc chắn là tại cô ta,
Phương biết vậy nhưng trót đa mang, lại coi cô ta như ân nhân nên chẳng từ
được. Khát vọng của cuộc sống khi đã thành vợ thành chồng ai mà không giống
nhau. Có đứa con, cuộc đời bớt cô đơn hơn, bớt lẻ loi một thân một mình trên
cõi đời, sẽ khép vòng tròn cuộc đời Phương được kín hơn.
Cảm nhận về cơ
thể mình, người đàn bà bao giờ cũng chính xác hơn đàn ông. Không có được đứa
con, không đi khám nhưng Thành vẫn biết nguyên nhân ở mình, có điều cứ phải lớn
tiếng để đè vía đàn ông xuống thì họ mới chịu để mình sai bảo. Đúng như Phương
nói, ngày xưa Thành cầm vía của Hậu trong tay, có muốn sai bảo gì phải nghe
thế. Cái lần đầu tiên Thành ngủ ở nhà Phương qua đêm, cũng là đêm đầu tiên
không có vợ ở nhà, cho dù say bạc nhưng Hậu vẫn phải mấy lần đứng dậy đảo về
qua nhà ngóng vợ. Suốt canh bạc, mắt mải ngánh ra phía cửa sông, tai hút từng
tiếng động nhỏ từ phía nhà mình, để đến khi vừa thấy vệt sáng ban ngày nứt ra
khỏi kẽ mây thì cũng là lúc Hậu cháy túi. Đành bỏ canh bạc nửa chừng về ngồi
chực ở bậc cửa nhà ôm nỗi uất ức cùng với dự định sẽ băm vằm con vợ lăng loàn
ra trăm mảnh. Nhưng chưa kịp cất lời đã bị vợ phủ đầu bằng câu dù đã được muôn
lần nghe là móc váy vợ đi thâu đêm thì bao nhuệ khí của Hậu lập tức chảy loãng
như nước sông, đành phải uốn theo dòng của vợ đã định sẵn. Nhưng với Phương lần
này thì khác, cơn bão đang tràn tới thì dù có be bờ đắp đập cũng phải coi
chừng. Nhậy cảm của đàn bà hối thúc Thành cần phải phòng chống trước, phải nhún
mình trước những cơn thịnh nộ của Phương. Thành đi ra hiên, ngồi xuống cạnh
Phương thủ thỉ hỏi làm lành:
- Có xe rồi,
thế anh tính tìm mối hàng thế nào? Chạy đường dài khó lắm, chủ nào nó cũng lo
phương tiện lấy hàng từ nhà chứ đâu phải chờ về đến cảng mới tìm.
- Cô ngu bỏ mẹ!
Đầu óc ngắn như thằng Đảm, thảo nào ngày xưa ca ngợi nó.
- Gớm, ghen
thế! Nói đãi bôi cho nó sướng chứ loại ấy tôi trát cứt vào! Thôi, vào giường em
tẩm quất cho, chạy xe đường dài thể nào cũng lôi gái lên ca bin để nó đấm bóp
cho giãn lưng.
Phương thấy
trong lòng nguôi nguôi trước những lời nói nịnh, đứng dậy kéo tay Thành dậy
theo:
- Cái thời cõng
theo gái trong ca bin qua lâu rồi, khách sạn nhà nghỉ đầy, dừng ở đâu chả có,
vào đấy sướng như vua, làm sao phải nằm co quắp cho mất khoái, loại hàng ấy bây
giờ rẻ như bèo.
- Rẻ! Rẻ bằng
con Tươi không!
- Đừng có mà
động đến nó!
- Ghen với đống
đất à! Ngày xưa đã làm gì nó chưa?
- Làm được gì
tôi đã chẳng lấy cô.
Phương không hề
nói nịnh để được Thành chiều chuộng. Thật đúng, chỉ Thành mới là người đủ ma
lực để kéo cái thằng đàn ông ẩn trốn ở đâu đấy trong vũng tăm tối của đời
Phương ra ánh sáng, mới khiến nó thực hiện đầy đủ chức năng của tạo hoá ban
cho. Phương vật ngửa Thành ra giường.
Khi cơn bão
khoái cảm đi qua, cuốn trôi theo tất cả những âm mưu thủ đoạn đã được sắp đặt
trước đó trong đầu thằng đàn ông, còn lại chỉ là cái xác nhẹ bềnh để cho người
đàn bà xoay đảo.
- Làm chuyện ấy
ở đây có thích hơn ở nhà cũ không?
- Nhà cũ nào?
Đây không phải là nhà cũ à.
- Thụt hết ra
rồi thành ngớ ngẩn à!
Phương không
đáp lại Thành, để cho hồn mình được bay về hai ngả. Ngả theo về căn nhà có hai
tử số khác nhau là Hậu và Phương, còn Thành là mẫu số chung. Gian phòng ngủ lúc
nào cũng ấm sực, đê mê trong mỗi cuộc tình cuộn lên như sóng. Ngả theo về gian
nhà cũ xưa đây, gian nhà chỉ có một tử số là Phương. Gian nhà đượm mùi ẩm mốc,
lắng những cuộc tình bí ẩn như đáy sông, cứ muốn mò, mò mãi mà không tìm ra
dưới ấy có gì. Làm tình nơi nào sướng hơn?
- Thế mua mấy
con xe để ở nhà ngắm à, cái đầu dài của ông đâu không mang ra mà sử dụng.
- Cứ thư thả
rồi tìm mối.
- Mai không
chạy được xe đừng có đụng vào tôi.
Đừng có đụng
vào người tôi, sức mạnh của đàn bà là ở câu nói ấy. Đó chính là lúc Thành dùng
sức mạnh của mình quay đảo chiếc chong chóng đàn ông trong Phương quay tít mù,
văng Phương ra tận cổng cảng vạ vật hết quán nước này đến quán nước khác, nhìn
túi ai căng phồng là mắt săm soi vào đó. Thành sai khiến Phương phải kiếm ra
tiền. Tiền không kiếm được thì đừng về, cô ta không nói đùa. Là đàn ông không
tự ái sao được.
Cả tháng chầu
chực trước cổng cảng mà không “chăn” được chủ hàng nào. Hay liều quay lại chạy
đường ngắn? Nhưng các mối hàng đâu vào đấy cả rồi.
Tiền kia nữa
chứ ở đâu xa! Một đống tiền! Công nhân chia lương. Mũ tiền đặt dưới đất. Hớ
hênh. Từng đồng tiền được xỉa ra từ tay người phát như những lưỡi dao lam cứa
vào thèm khát của Phương. Chất dịch thèm tiền ri rỉ chảy ra. Không đến nỗi
không còn tiền tiêu nhưng bản năng phải kiếm ra tiền đó mới là con người
Phương. Những đồng tiền trong mũ kia phải là của mình. Phương nhào vơ mũ tiền,
thuận tay giật luôn cả những đồng còn lại trên tay người người phát.
- Ông bỏ ra đi,
tiền lương của anh em!
- Tiền tao nhặt
dưới đất, lương nào!
Phương luồn tay
vào trong cặp quần, động tác quen thuộc của bọn Trung “cồ” trước đây, như thể
sẵn sàng rút “đồ” ra hành xử. Có thể những người công nhân biết, không có thứ
vũ khí nào trong đó nhưng chỉ hành động thế thôi cũng khiến họ nhụt gan lui
lại. Thân thể thằng bốc vác chày mặt với nắng gió, đen xạm bụi đời nhưng lại
chỉ như con chó bị kẻ bạo gan dậm chân doạ phải quay đầu ăng ẳng gườm lại mà
thôi.
- Cho tôi xin lại,
tiền của tôi thế nào cũng được, đây là tiền lương của anh em, mất tôi lấy đâu
ra đền! Ông chạy xe thiếu gì, cho tôi xin lại!
Hắn ta đã sợ! Cả tháng nay chưa kiếm được
đồng nào đây! Tao đang nhục đây! Phương muốn gào vào mặt tay phát lương cho hả
nỗi nhục. Sắm được xe to, xe đẹp đấy nhưng chỉ để khoe mẽ doạ thiên hạ. Một
chiếc din chạy từ trong cảng ra, cố tình dấn ga cho tiếng nổ phành phạch to
hơn, quạt vào mặt Phương đụn khói khét lẹt. Phương vằn mắt tức tối nhìn chiếc
xe lắc lư, nghiêng ngả bởi đang phải cõng trên lưng lượng hàng khổng lồ. Tải
trọng thiết kế năm tấn, Phương chạy mười tấn đã thấy xe oằn như vỏ đỗ mỗi khi
vào cua, thế kia nó phải tới mười năm tấn không kém. Chúng mày hốt tiền dễ thế
à! Mẹ chúng mày, cầu cho chúng mày rơi xuống hố gẫy sát xi cho hết đường làm
ăn! Nhưng chẳng thằng nào bị sao. Không biết chúng nó có nhìn thấy Phương mà
còn cố tình giễu. Thằng mang nặng ặc è lăn bánh, ngất ngư như thằng say. Thằng
trả xong hàng rèn rẹt phóng, chiếc xe nẩy như quả bóng trên đường như động cỡn
sau khi thoả cơn. Hàm răng Phương nghiến xít lại, tức tối như con thú muốn nhảy
vào cảng xé xác thằng Đảm. Chỉ thoả thuận mồm, hai người biết với nhau nhưng
Phương vẫn phải tôn trọng cái luật trong giới làm ăn ở đây. Người phát lương
lại tưởng Phương chuẩn bị lao vào cắn xé, anh ta lùi lại, những người lĩnh tiền
dạt ra. Chẳng thằng nào cười, chẳng ai đả động tới cái thằng được quyền chấn
tiền của công nhân bốc vác ở đây. Chấn tiền công nhân dễ vậy sao, mình có
quyền! Việc này không có trong thoả thuận với thằng Đảm. Chỉ có thằng công nhân
thì nem nép sợ chứ ra chấn đường chấn chợ có mà tan thây.
Phương lang
thang trong cảng, mắt đảo điên nhìn quanh nhìn quất như chó đói tìm miếng ăn.
Mà đói thật, từ sáng chưa được miếng nào vào bụng. Mũ tiền chấn được còn chật
cứng hai túi quần nhưng Phương không muốn ăn gì. Nghẹn lắm! Con đàn bà ấy ra
lệnh, không cho xe chạy được thì đừng có về. Mỗi khi nó nói cứng là Phương cũng
bị xẹp xuống, mất hết dũng khí còn đâu thấy oai hùng mà quát trả. Mỗi đứa cầm
tinh nhau một cách. Cái cách của con đàn bà ấy là đụng đến sự bất lực của
Phương. Trước kia là sự bất lực làm tình nay là sự kiếm ra tiền của thằng đàn
ông.
Không kiếm được
mối thì nhục! Chẳng lẽ ngày nào cũng chấn tiền của công nhân. Từ hôm ấy họ cảnh
giác rồi, có tiền thì lận thật sâu đừng để Phương nhìn thấy. Phương như con hủi
khiến người ta tránh xa. Mà phải rồi, cũng như những thằng công nhân hàng ngày
lăn mặt trên đường để kiếm sống cho nên mới sợ những thằng như Phương, còn
những thằng chủ hàng từ xa đến thì sao, chúng bơ vơ nơi đất khách có khác nào.
Phải bạo tay với chủ hàng từ xa đến. Cách ấy Phương biết nhưng chưa có gan làm,
giờ thì được rồi, sự hoảng sợ của đám công nhân bốc vác chứng minh cho sự làm
chủ của Phương ở đất này.
Đám bạc kia
rồi! Chúng không coi nội quy của xí nghiệp ra gì. Cảng làm không nghiêm, tao có
thêm tiền tiêu. Phương lặng lặng đến gần. Những con bạc khát nước vẫn lao đầu
vào chiếu như con thiêu thân lao vào ngọn đèn mà không nhận thấy cái chết đang
đến. Phương tì tay lên vai một con bạc nhòm xuống chiếu. Con bạc cảm thấy mình
bị đẩy tách ra khỏi hội, ngoảnh đầu nhìn lên. Hắn bỗng thốt lên “ối giời!” rồi
vơ vội tiền của mình vừa thả xuống bỏ chạy. Phương nhanh tay quài ra giữ chặt
được cổ áo một con bạc ngồi gần kéo giật lại, một tay xoải xuống vơ những đồng
tiền không kịp chạy của những con bạc khác. Các con bạc chạy tản ra xa. Phương
nhét nắm tiền vào túi, dí ngón tay vào mặt kẻ ấy, gằm ghè:
- Ai cho phép
mày đánh bạc ở trong xí nghiệp!
- Em thấy mọi
người chơi, em theo. Anh … anh là bảo vệ?
- Tao làm luật
ở đây, còn tiền móc ra! Mày ở tổ nào?
- Em …, em là
chủ hàng.
- Nói láo, sao
bây giờ tao mới gặp!
- Em ở Hà Tây
đến cảng nhận hàng cho nhà máy.
- Ra thế. Xe của mày đâu?
- Dạ, chưa
xuống. Em chưa làm xong thủ tục.
- Coi như tao
tha, khỏi cần xe xuống, tao có xe, giá cước mày thuê người khác thế nào tao sẽ
trả đủ như thế, bằng không đừng có vào cảng lấy hàng.
Mới doạ có thế,
tay chủ hàng sợ khiếp vía. Nhưng làm ăn về lâu về dài, phải sòng phẳng khiến
hắn làm cái loa tuyên truyền cho Phương.
Bốn chiếc xe Mỹ
khệnh khạng lăn bánh qua cổng. Phương cố tình đánh tay lái ép vào đầu lũ “din”
khiến nó phải lao lên vỉa hè. Xe của thằng Đảm. Được lắm, tao thách thức mày!
- Mới lái à! -
Đảm gào lên.
Nhưng hắn dám
làm gì Phương, việc tranh giành chủ hàng mới là chuyện đáng để đe nhau, chuyện
tay lái non có va quyệt hỏng hóc là chuyện thường ngày của thời buổi xe thì đẻ
ra nhiều mà đào tạo sử dụng không theo kịp.
Chuyến đầu trót
lọt nhưng chưa thể vào nếp ngay được. Dân gian có câu “chó cậy gần nhà” chẳng
sai, thế mà đến giờ Phương mới biết cách thức tạo ra mối hàng cho mình.
Sau chuyến ấy,
cái tiếng đến cảng lấy hàng bị làm luật đã được tay chủ hàng Hà Tây phát tán đi
xa, để Phương có được những hợp đồng khác dễ dàng. Bọn lão Cống, Cường “kễnh”
có việc, hàng ngày chực sẵn ở cổng cảng, thấy xe tỉnh khác đến là chặn lại, tìm
cách gây sự không cho vào lấy hàng, buộc chủ hàng phải đàm phán thuê xe của
Phương. Có hôm gặp lái xe rắn mặt, đánh nhau nháo nhào như loạn trước cổng
cảng. Bảo vệ không can thiệp, ngoài ba ri e không thuộc phạm vi quản lý của
cảng. Yên chuyện cho xong việc, tâm lý người ở xa về ai cũng thế, cho nên chỉ
vài tháng sau chủ hàng tự tìm đến thuê xe của Phương.
- Cẩn thận
không đến tỉnh khác nó làm luật lại, có khi mất hàng mất cả xe. – Thành nhắc
Phương.
- Chuyến vừa
rồi theo xe lên Đông Anh, anh để ý rồi, trên đấy chưa biết làm luật như ở đây,
bọn nó còn hiền lắm. Nhưng cũng nên đề phòng, rồi đâu cũng thành cáo cả. Thế
nên mới phải mặc cả với chủ hàng trước, nếu để xảy ra chuyện gì thì đừng có
nghĩ tới chuyện về cảng lấy hàng. Chúng nó cũng lo, phải dọn đường trước cho
mình.
- Làm ăn kiểu
cướp đường cướp chợ này không ổn, sao mình không tìm được thằng chủ tay to nào
làm đại lý cho nó, kiểu như ông Đảm làm đại lý giao nhận hàng trọn gói cho bà
Cư.
-Tôi biết rồi,
không phải dậy. Không thấy thằng Đảm bắt đầu giãy chết à mà còn ngửi đít nó.
Thóc gạo ngoài này bây giờ ngang bằng với giá trong Nam, chuyến trước thằng
Trung “cồ” đánh tầu gạo lỗ năm trăm triệu, lại dính nghiện rồi. Ngu đến thế là
cùng. Này! Mẹ nhà cô, nói thế dỗi quay ra ngủ rồi đấy à.
- Thì bàn
chuyện làm ăn, ai hơn mình phải theo, hơi tí đã sủa nhặng lên!
Biết vợ nói thế
là đúng nhưng lúc đang bí cứ chửi xằng vài câu cho thông mạch. Thế mình đang
lên, đến bọn thằng Đảm đang còn dè chừng chưa biết đầu mối làm ăn mới thế nào,
phải phong toả nhanh mới chụp được cơ hội.
- Hay gọi thêm
bọn xóm bờ sông giúp sức cùng với Cường “kễnh”, lão Cống, vẫn còn nhiều chủ
mang xe tỉnh khác đến lấy.
- Thôi đi, từ
mai thôi thằng Cường với lão Cống đi, chúng nó làm được gì, không cẩn thận loạn
lên công an can thiệp vào thì xe của ông bán sắt vụn hết.
- Nhưng không
liều không xong. Bí lắm!
- Hôm qua tôi
hỏi dò rồi, tuần tới có tầu chở thiết bị của nhà máy thức ăn gia súc ở Hải
Dương cập cảng, phải bắt mối đánh chặn ngay từ bây giờ, mình sẽ thầu toàn bộ lô
hàng ấy, rồi còn sau này nữa, thầu luôn cả vận chuyển nguyên liệu của nó.
- Cô nói cứ như
ăn nằm với chúng nó rồi.
- Không à, ông
tưởng tôi ngồi ở nhà mà không biết gì à, con này phải lê la hết chỗ này đến chỗ
khác mới tìm kiếm được thông tin ấy. Ngày mai ông lo việc ở cảng, còn tôi lo
thằng chủ hàng!
*
* *
- Hắn đấy.
Kẻ “hoa tiêu”
chỉ việc hất hàm về đối tượng rồi luổn nhanh. Một triệu cho một cái hất hàm,
được đảm bảo không đụng chạm tới pháp luật, không gây hại tới ai. Không có loại
công nào được trả cao hơn thế.
Hắn, phó giám
đốc nhà máy thức ăn gia súc, người chịu trách nhiệm chính về tiếp nhận vật tư,
vật liệu qua cảng, chỉ có bệu nhiều quá so với hình dung của Thành. Có lẽ do
phải đày nắng nhiều nên đôi môi của hắn đen thâm lại như miếng thịt trâu ôi và
nóng quá khiến cũng đôi môi ấy tấy mọng, kéo xệ xuống cằm. Cái cặp trên tay
vung vẩy theo nhịp lắc của bụng. Một điệu múa bụng của những gã đàn ông ăn uống
vô độ và lười tập thể dục. Một triệu bỏ ra trả công cho kẻ “hoa tiêu” không
đắt, Thành tự tin về kết quả của mình khi nhìn thấy hắn.
Cái bụng của
hắn không kịp lùi lại, đè lún lên một thân hình mỹ miều, gợi cảm. Thành đẩy cái
bụng của hắn ra, nói đùa:
- Khiếp, bụng
đi trước gõ mõ dẹp đường cho quan anh đến sau.
Môi hắn nặng
nhọc khẽ nhấc lên để đáp lại cho phải phép lịch sự với người đàn bà đẹp, vui
tính chứ còn miếng da hai bên má chùng rũ xuống tỏ vẻ mệt mỏi lắm. Không biết
là do nắng nóng hay đến giờ làm việc rồi mà sau cái lỗ kính nho nhỏ hình pa ra
bôn kia chưa thấy có ai khiến hắn nhăn mặt, ậm oẹ ho khan. Vài ba người nữa đến
làm thủ tục rút hàng dồn nhau đến cửa tò vò, ép sát sau lưng khiến hắn ngọ
nguậy, mồ hôi lăn thành vệt từ chân tóc mai xuống tới cổ áo.
- Sao xếp không
bảo nhân viên đi làm cho đỡ vất vả, vào đây nhiều thủ tục lắm, chạy hết phòng
này tới ban khác mà chưa chắc đã đủ. - Thành quay lại bắt chuyện.
Hắn cau có:
- Nhà máy mới,
chưa tìm được người biết việc. Bên hải quan đã rườm rà, khai không biết bao
nhiêu loại giấy tờ, về tới cảng tưởng rằng cứ nộp đủ cước phí, hàng hoá theo
“lít” rồi cứ thế xuất cho là xong. Về đây, thậm chí dẫn mình đi xem hàng cũng
khó khăn, tìm nổ mắt mới thấy.
- Ông anh có
muốn chỉ việc ngồi nhà hàng chở về tới tận chân công trình không?
Hắn nhìn Thành
nghi hoặc:
- Thế ra cảng o
bế để làm dịch vụ à?
- Còn lâu cảng mới làm được việc này. Chắc ông anh chưa lấy hàng ở cảng
này lần nào?
- Làm luật chứ
gì? Tôi lạ gì. Đi ra ngoài này!
Hắn cầm tay
Thành kéo ra ngoài, hỏi dồn:
- Có đủ xe chở
không? Giá cả thế nào, nếu không hợp lý tôi cho xe trên ấy xuống. Đừng lườm đểu
thế, đây không phải thằng dễ bắt nạt, nếu cần huy động cả công an của bộ áp
tải.
- Nặng lời thế.
- Vừa nói Thành vừa chọc ngón tay vào bụng hắn đấu dịu: - Sẽ làm dịch vụ trọn
gói cho ông anh, chỉ việc thông báo có hàng là xong, hàng về tới chân công
trình nhanh nhất, rẻ nhất, an toàn nhất. Còn gì thắc mắc nữa không?
- Tưởng gái làm
luật phải đao búa lắm. Dùng mỹ nhân kế đấy à?
Bây giờ mới
thấy hắn cười, hai vành môi nẩy bần bật như quả bóng hơi.
Biết mác mã
hàng hoá thế nào, nhìn vào tờ khai như lọt vào ma trận những con số, Thành đưa
cho Phương mớ giấy tờ nhăn mặt lo lắng. Khó cái mẹ gì, mới xờ tới mấy tờ giấy
đã run mà đòi làm bà tướng, Phương lên giọng kẻ cả. Điều ấy có khó gì, tay
trưởng kho trở nên cần mẫn trước cái nhìn đầy đe nẹt của Phương, săm sắn chỉ
từng vị trí xếp hàng, trọng lượng, kích thước bao nhiêu để xếp xe cho nhanh.
Tay điều hành sản xuất chạy lăng xăng thúc công nhân. Lấy hàng ở cảng đã thành
cái tiếng, công nhân mặc cả, vòi vĩnh như ranh, thành ra chủ hàng phải thêm một
“cơ chế” cước bốc xếp lần hai thì mới thông hàng nhưng khi thấy Phương cắp cặp
đại diện cho chủ hàng thì người nào người nấy chỉ biết thúc nhau làm cho nhanh,
đừng dây tới mà mang vạ vào thân.
Chứng kiến mọi
việc diễn ra suôn sẻ, Luật xoay cái bụng cho lọt cửa chiếc xe hơi sang trọng,
thả người ngồi phịch xuống ghế sau, giục tài xế cho xe chạy.
Người hỏi không
phải lái xe mà là Thành:
- Đi đâu đấy
anh?
- Đi tìm chỗ
mát mà ngồi chứ đi đâu. Thế mà không biết em từ sớm, có được người phụ nữ đảm
đang như em hơi bị hiếm, chuyến trước khổ sở mới lấy được ít hàng, mình là phó
giám đốc mà chạy rông như chó dái.
Tay lái xe nói
chêm:
- Xếp em là
người chu đáo lắm, không phụ công ai bao giờ. Bây giờ chị thích đi ra biển hay
tới suối khoáng cho thảnh thơi.
Chiếc xe giảm
tốc độ, chờ quyết định của Thành.
- Nhìn bề ngoài
tưởng xếp nhà anh quê một cục, dễ bắt nạt, thế mà khiếp lắm, chi chặt từng đồng
như mấy mẹ hàng tôm hàng cá ở chợ, anh thấy vừa rồi không, người của em nhiệt
tình như thế vẫn còn bí mật giám sát. - Thành quay sang, hơi tì cằm vào vai
Luật: - Nói thật với xếp, cái thời trộm cắp vặt qua rồi, làm ăn kiểu ấy có mà
ăn cám, đảm bảo với anh hàng về tới nơi không thiếu một con vít.
Thành nheo mắt
nhìn thẳng vào bộ mặt phì nộn, đắc chí của Luật. Hắn là người thế nào, một gã
quê mùa chi li hay một kẻ thớ nợ mới phất lên nhờ có được tí chức sắc đã thích
làm bộ? Hai trong một, Thành tự trả lời với mình, trong lòng thấy thoả mãn khi
được đùa với đời.
Luật ngồi dịch
người ra như ý tứ trước sự bạo dạn của người đàn bà nhưng thực ra để kín đáo ợ
hơi trong dạ dầy đang đùn ra. Hắn quay người lại khùng khục cười, tỏ ra sành
sỏi, hình như đã nhận ra dòng suy nghĩ của Thành, hỏi nhưng thực ra đã quyết
định cả.
- Đến ngã tư
rồi, em quyết đi đâu nào? Đến suối khoáng cho yên tĩnh, được không? Anh lúc nào
cũng chiều đối tác của mình, còn làm ăn về lâu về dài, phải không em.
Hắn đang biến
mình trở thành kẻ như thế nào đây? Một đối tác làm ăn được tôn trọng hay chỉ là
mèo mả gà đồng, hắn cầm đồng tiền vẫy vẫy để ả đi theo vui vẻ một chút cho cuộc
sống thêm ý nghĩa. Là người va vấp nhiều trong cuộc đời nhưng kiểu vấp với loại
người này Thành chỉ nghe chứ chưa gặp lần nào. Cuộc sống còn nhiều điều phải
khám phá lắm, cũng như Thành sinh ra và lớn lên ở thành phố này nhưng đã biết
suối khoáng ở nơi nào. Thành quyết định, sẽ dấn thân vào con đường của hắn vạch
ra để đạt được mục đích của mình, đó là tìm ra đầu mối kiếm tiền được nhiều
hơn:
- Vâng! Nhưng
về sơm sớm còn xem hàng hoá thế nào.
Hắn lại khình
khịch cười mãn nguyện như sự thể vòng quay cuộc đời vẫn thuận chiều theo những
quy luật của nó.
Chiếc xe lượn
một đường cua gấp rồi đột ngột vọt lên như kẻ phởn chí.
Suối khoáng xa
thành phố, không tiện đường giao thông, lại không phải ngày nghỉ nên vắng tanh.
Thỉnh thoảng mới có đôi nam nữ giấu kín mặt sau miếng khẩu trang, vội vàng đi
qua khoảng sân trống trải để tránh đụng người quen. Thành thì khác, đứng giữa
khoảng sân trống để quan sát, tìm hiểu về khu nghỉ dưỡng. Hoang vắng, bí ẩn.
Chẳng phải giấu mặt, sẽ chẳng có bạn bè thân quen nào của Thành có đủ khả năng
về tài chính và cả về sành sỏi tìm đến chốn ăn chốn chơi tận nơi này. Còn hắn,
tự cho mình cái quyền được đi với người đàn bà khác thì phải, đôi chân lê lệt
xệt, cái miệng chèm chẹp của kẻ đói đang được ngồi trước món ngon đã thuộc
quyền sở hữu của mình như thể bố cáo mọi người hãy nhìn thắng lợi của ta đoạt
được quá dễ dàng, cuộc đời là vậy, tiền là sợi dây thít mọi con người lại với
nhau.
Vừa bước qua
cửa, hắn ngoắc tay ra hiệu gọi người về phía quầy lễ tân. Cô nhân viên lễ tân
có chiều cao lý tưởng của người mẫu, mình mỏng như chiếc lá tấp tểnh chạy vội
tới. Chiếc áo dài trên người cô ta lẩy phẩy vật theo nhịp chạy. Tiếng của cô ta
thanh như tiếng thìa va vào thành cốc:
- Anh chị thuê
phòng nghỉ chứ ạ?
Một câu hỏi
quen thuộc dành cho đối tượng nhìn thoáng qua cũng biết họ đến để làm gì. Còn
hắn, cũng sành sỏi chẳng kém:
- Thuê phòng ở
đây đắt lắm, tớ không biết đốt tiền.
Một câu hỏi
tiếp, biết kiềm chế:
- Thế anh chị
chỉ tắm thôi ạ?
- Có bớt không
thì thuê mấy tiếng?
Cười:
- Anh vui tính,
thảo nào … - Cái cười nửa miệng, giễu vì biết tỏng bụng nhau: - Anh chị dùng
bữa trưa nữa chứ ạ, mang về phòng hay ra nhà hàng?
Một mối quan hệ
xã hội không mới, cách cư xử quen thuộc nhưng đang là thời thượng được bọn họ
mang ra đùa cợt. Lần đầu bước vào mối quan hệ này, mối quan hệ của gái bao, cứ
gọi là như vậy bởi Thành chưa làm cái chuyện cuối cùng của nó nhưng cũng đã thò
chân vào, cho dù là người đã dạn dầy trường đời nhưng vẫn là bản tính đàn bà
con gái nên Thành không khỏi đỏ mặt quay đi tránh ánh mắt nhìn cân đo, đong đếm
để có cái kết luận chính xác về chất cho đôi tình nhân mới của cô gái lễ tân.
Hắn mua vé vào
tắm cho hai người nhưng lại không dám vào bồn tắm, chỉ đứng ngoài múc nước bùn
đổ xuống vai Thành. Nước bùn nhớt, bò buồn buồn trên người. Mùi bùn thơm như
bánh đa để ỉu.
- Có vào không,
hay để em hất bùn vào người!
- ấy đừng,
không có áo thay đâu! Được đứng ngoài hầu hạ mỹ nhân thế này không hơn à. Em có
làn da đẹp lắm, ông nào vớ được em chỉ vuốt ve bên ngoài thôi cũng thấy sướng
như được vần vò trái đào tiên.
Nhìn mẽ ngoài
thì mối mọt không đục nổi, loại ăn sắt ỉa ra đinh nhưng thực chất thì dại gái
lắm ông phó giám đốc ạ, hẳn đã tự nguyện để không ít đứa con gái moi gan móc mề
ông ra rồi, giờ đến lượt mình không làm chuyện ấy thì dại, Thành nghiêng đầu
đánh mắt nhìn lên vẻ diễu cợt, buông lời châm chọc:
- Những người
đĩ mồm giỏi thì đĩ chôn bất lực, cái bụng khai hết ra rồi còn gì, cởi quần áo
vào tắm sợ người ta lầm tưởng quả bóng bay buộc vào cái que để cho trẻ con cầm
chơi.
Chưa người đàn
bà nào dám móc mói điểm yếu của thằng đàn ông trong Luật ra để đùa cợt, thế mà
cô ta không kiềng nể gì, cô ta không biết là đàn bà phải hạ mình xuống thì mới
được thằng đàn ông ban phát cho. Nhưng càng ngắm nhìn thì càng nhận ra vẻ đẹp
của người đàn bà có thâm niên lăn lộn trên trường đời này càng được mài rũa
thêm sắc nét cho những đường cong của cơ thể, càng đốt ngọn lửa tình ái của
thằng đàn ông bùng cháy mãnh liệt hơn. Đường viền mi mắt thanh, mảnh, được khía
sâu thêm bởi ánh mắt nhìn căng, thách thức về đối phương. Sống mũi được nắng
gió vuốt đi vuốt lại thẳng không còn một vết gợn nhưng lại không thể làm mất
màu trắng hồng, mỏng như một tờ giấy soi dưới nắng. Đôi môi được xoa nặn thành
hình tròn tròn gợi cảm. Cả thân hình cô ta nữa, bẻ khúc nào ra khúc nấy, muốn
được ôm trọn trong lòng. Luật ngẩn ngơ ngắn nhìn Thành trong bộ đồ tắm hai mảnh
mới thay, quên cả bữa trưa chưa hề đụng đũa. Cô ta muốn khoe thân hình để mồi
chài những đồng tiền trong túi Luật phải chui ra như những người đàn bà khác
hay muốn trêu tức sự bất lực của thằng đàn ông trong Luật? Không. Nhìn dáng vẻ
tự nhiên, không hề vướng bận tới hành động của người thứ hai trong phòng với
mình thì thấy cô ta muốn tận hưởng những khoái cảm đang quậy phá trong cơ thể
thì đúng hơn. Một người đàn bà đầy bản lĩnh để kích thích lòng hiếu thắng của
Luật. Cô ta muốn được chinh phục.
Thành ăn xong
ra bàn tự rót nước uống, không hề đả động tới Luật.
Chỉ có tiếng
bát đĩa, cốc chén va lanh canh, căn phòng trở nên lẻ loi, con người thêm cô
độc. Sống trong ồn ào náo nhiệt quen rồi, kẻ tung người hứng quen rồi, lặng câm
như hai cái bóng thế này Luật không thể
chịu nổi. Luật ngượng ngập hỏi, muốn lấy lại vị thế của mình:
- Em mặc thế
không lạnh à?
Thành vẫn chưa
chịu buông tha châm chọc vào điểm yếu của Luật:
- Cái khoản ấy
anh đầu hàng rồi à? Thế thì đi tu đi, anh qua cửa diệt dục không phải nhọc tâm.
- Cô …!
Luật muốn nổi
xung vì thái độ của người đàn bà kia nhưng kìm lại được. Có biết kiềm chế thì
một kẻ tận xó quê hẻo lánh mới có ngày hôm nay, Luật tự hào về tính cách này
của mình.
- Đừng cáu giận thế! Em nói nghiêm túc đấy, không hiểu
sao cuộc đời em toàn gặp phải những người đàn ông bất lực về chuyện ấy.
- Thật à?
Luật reo lên vì đã gặp được người đàn bà đầu tiên trong
đời thông cảm cho cảnh ngộ của mình và là người đầu tiên đã giải toả những bức
xúc trong người bấy lâu nay vẫn cố che đậy. Chạm vào da thịt đàn bà, ngửi hơi
thở của họ thôi là tính đực trong người Luật đã bấn loạn lên những đòi hỏi được
giải phóng. Người đàn bà nào thọc tay vào trong quần Luật cũng sẽ thấy ngay thứ
đồ giao tiếp của đối phương thật dũng mãnh, đáng mặt nam nhi. Nhưng lạ thay,
đến khi hai bên tuột hết quần áo ra là tự dưng Luật thấy hồi hộp đến nghẹn thở,
tâm trí như bị điều gì đó thần bí doạ cho hoảng loạn bay tít lên tận mây xanh
để lại một vật thừa thãi nhũn nhèo vô duyên của đồ bỏ đi. Đông y Trung Hoa,
rượu bổ Ngọc Dương đủ cả cũng đành chịu, bác sĩ Tây y khuyên đủ điều cũng bất
lực. Không ít những người đàn bà ngả vào lòng Luật, với tiêu chí đôi bên cùng
có lợi. Đi
sâu vào bên trong người ta không được, đành phải hành hạ bên ngoài để bù lại
không thì thiệt. Có người đàn bà bị cấu, cắn, làm tình bằng mồm, sợ quá phải
thuê người tạo nên một vụ đánh nhầm người để hợp pháp hoá với chồng những vết
thâm tím trên cơ thể. Giờ đến cô ta, đào xới bới móc Luật ra để trêu tức. Nhưng
cô ấy biết làm cho đàn ông phải phục tùng chứ không chỉ moi tiền trong túi
thằng đàn ông một cách vô cảm. Cô ấy cần tiền hay cần tình, Luật không đoán
được. Luật thấy mình trở nên nhỏ bé, hèn mọn, muốn được cứu dỗi. Luật xán lại
Thành, vội vàng hỏi:
- Những người
ấy thế nào, có giống anh không? Gặp em rồi sao?
Sự tự kỷ với
đàn bà. Mỗi cuộc làm tình của hắn đều như cỗ máy đồ chơi, lắp pin vào là phình
phịch chạy thì sao không chán, không ặt ra. Thành biết tỏng hạng người như hắn.
Hắn giả lả vuốt vai Thành, ánh mắt van xin của kẻ lạc loài.
- Có thuốc gì
chữa không em, tốn kém mấy anh cũng chi?
Thành dài giọng
nói giễu:
- Tiền tỉ đấy!
- Tiền tỉ với
anh là muỗi, vấn đề làm thằng người dùng được mới là quan trọng!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét