Thứ Hai, 11 tháng 11, 2019

TIỂU THUYẾT: MỘ ĐÁ NGANG LƯNG TRỜI (Phần VII)


 


*
*     *
Hầm của Huy là hơn chục khúc gỗ đường kính khoảng hơn gang tay, dài chừng hai mét, gác vào vách đá, xếp chắn bên ngoài là những bao đất, mỗi bao chừng chục cân. Hầm này một quả cối sáu rơi trúng chắc bay. Khi nhận bàn giao với đơn vị trước, Huy nhìn cơ ngơi của mình rồi ái ngại quan sát địa hình, địa vật. Cối có rơi được vào đây không? Huy hỏi lính đơn vị cũ. Không. Ở mấy tháng, chỉ thấy cối rơi trượt xuống kia. Ừ, Huy xác nhận bởi vẫn còn màu xanh của những bụi cây lúp xúp trước hầm. Chè dây đấy, lính cũ chỉ một bụi cây mọc lan, lá giống lá hoa lẵng tiêu dưới xuôi, nhưng làm gì có thời gian đun uống.
Ngủ đi, đêm còn phải thức làm hào. Nhưng không ai ngủ được. Đá lạnh dưới lưng. Đá rung dưới lưng. Cối pháo bắn ầm ầm bên tai, vẫn ngủ được. Quen rồi. Nhưng lo đá từ trên lăn xuống mới làm mất ngủ. Băn khoăn, cối không rơi vào được nhưng đá từ trên đỉnh lăn xuống thì sao. Thỉnh thoảng Huy nghe thấy tiếng lộc cộc chắc là đá lăn. Nãy quên không hỏi, đã có trường hợp nào đá lăn trúng hầm chưa.
Nằm mãi không ngủ được, người ê ẩm đau, Huy đi sang hầm của Cường.
Cường ngồi ngoài cửa hầm, cắm cúi dùng mũi lê khắc lên báng súng AK, Huy đi đến gần cũng không biết. Huy hỏi:
- Khắc tên noọng ấy hay sao mà mê mải thế?
Cường giật mình ngẩng đầu lên, nói:
- Không.
- Thế ông khắc gì? – Huy hỏi.
Cường đưa khẩu súng cho Huy, nói:
- Ông xem đi. Làm suốt từ lúc lên đến giờ. Mũi lê cùn quá.
Huy đọc hàng chữ:
- Sống bám đá, chết hóa đá thành bất tử. Triết lý đấy. Sao ông lại sáng tác được chữ hay thế?
Cường trả lời, giọng buồn buồn:
- Lúc nhìn thằng Cư nằm, tôi không nhận ra đâu là đá đâu là nó, mường tượng ra nó hóa thành đá. Đá có bị băm vằm ra thì vẫn là đá thế không là bất tử à.
- Ừ - Huy trả lời, lòng trĩu buồn.
Cường nói:
- Vào hầm tôi ăn cơm. Cơm nắm mang từ hang Làng Lò lên.
- Tôi có rồi. Tôi phải về, thằng dở nó mệt, dỗ như dỗ trẻ con ăn bột.
- Nó mệt, đêm nay bảo nó nghỉ.
Trời mờ tối. Đá trắng như sương. Sương trắng như đá. Cả không gian nhờ nhờ màu trắng. Lạnh. Huy mặc áo bông rồi lại cởi ra. Lạnh bây giờ chịu được, chốc nữa làm hào mặc áo bông vừa vướng lại vừa nóng, cởi ra để đâu được. Để xuống hào, tối biết đâu mà lần.
Cởi áo bông, cởi luôn cả quần dài ném vào góc hầm, Huy giục mọi người đi. Mỗi tiểu đội mang theo hai AK đề phòng bất trắc.
Dò dẫm. Trượt chân, đá sẽ không tha. Trúng đạn của kẻ thù còn được chứ để đá làm bị thương sẽ bị nghi tự thương. Là mấy đứa lính mới lên chốt lần đầu nói vậy chứ với những người đã làm quen với chiến trận như Huy thì từ đảo ngũ không còn xuất hiện trong ý nghĩ. Trung đội trước khi lên hai lăm người, Tuấn “trắng” và Cư được “phép” trở xuống trước, nay hai ba người đang đi qua Huy. Không, cả Huy chỉ có hai hai. Hoàng “dở” ở lại trông hầm. Đá lạo xạo, lộc cộc kêu dưới chân.
Réo … Oành! Mấy quả cối tám hai của mình bắn xuống tiền duyên của địch. Mấy quả đạn vừa là tiếng kẻng báo giờ làm, vừa là để dọa không cho thám báo dám mò xuống nơi B của Huy làm đường hào lấn dũi. Hai hai người âm thầm đi về phía mấy đụn khói đen của đạn cối tám hai vừa bắn xuống.
Có tiếng bước chân phía sau, Huy dừng lại. Tiếng thở phìn phịt của người chạy. Hoàng “dở” à? Huy định hỏi thì Hoàng lên tiếng trước:
- Anh Huy, cho em theo với!
Huy gắt:
- Mày không trông hầm à!?
- Cho em đi với! Hầm có gì phải trông.
- Không có gì! Thế thám báo vào gài mìn thì sao.
- Không! Anh bảo ai ở lại. Cho em đi với.
Cường quay lại, nói:
- Cho nó đi cũng được. Nhưng còn sốt không? Ông đi theo A ba cùng với thằng Hoàng.
Hoàng trả lời:
- Hết từ hôm qua rồi.
Nó sợ đấy thôi, Huy nghĩ, mình là cái bóng để nó bám theo. Có người sợ cả con gián nhưng khi có điểm tựa tinh thần nào đó thì trước con rắn hổ mang cũng không khiến họ run. Nó đi theo, Huy yên tâm hơn là cho nó nằm nhà. Nhỡ có thám bào mò vào nó sẽ không biết xoay trở ra sao.
Lợi dụng pháo sáng, đoàn quân bám đá đi về phía địch. Pháo cối cầy xới, dù mưa ẩm nhiều ngày nhưng đá không trơn.
Không biết quả pháo sáng nào của ta, quả nào của địch. Ánh sáng đung đưa, nhìn đá dưới chân như đang âm thầm chuyển động theo. Mỗi khi ánh sáng tắt, đêm đen bưng lấy mắt, phải định thần một lúc mới nhìn ra đường đi. Phía dưới còn xếp đá vào rọ tre hoặc lồng sắt để tạo đường hào. Càng tới gần điểm cao của địch, đường hào chủ yếu lợi dụng những bờ đá có sẵn, chỗ nào trống phải xếp đá thì làm sao cho thật tự nhiên, không để địch nghi ngờ.
Địch ngay ở phía trên. Trời tối, xác định khoảng cách bằng tiếng trung liên của chúng mỗi lần bắn cầm canh. Chớp lửa nhay nháy, nhìn tức mắt. Rồi tiếng nổ đanh là gần lắm. Gần đến mức, chỉ trong tầm bắn của B41. Ước gì bây giờ có khẩu B41, Huy sẵn sàng phóng cho một quả nổ banh thây chúng ra. Trận trước buồn quá, đội hình đơn vị bị chính cái ổ hỏa lực thế này ngăn chặn. Anh Thanh D trưởng không bao giờ xuống được. Huy ngồi tựa vào thành hào, hít sâu, thở dài để xả ấm ức trong lòng.
Hoàng “dở” lom khom đi tới, ngồi xuống cạnh Huy, hỏi:
- Làm gì?
Huy hất hàm sang bên cạnh, nói:
- Nhìn thấy thằng Phượng kia không? Ra chỗ nó. Làm nhẹ thôi đấy.
Tiếng đá va vào nhau lạch cạch. Mỗi lần pháo sáng bùng lên, mọi người tranh thủ kéo những viên đá to đặt trước dưới chân hào, chờ pháo sáng tắt cùng nhau xếp lên trên tạo thành đường hào.
Lẽ ra hậu cần phải cấp găng tay, Huy cằn nhằn bởi bàn tay moi đá bị cứa rát.
Một luồng đạn lửa đỏ lừ nối đuôi nhau dài như con rắn, lao về phía A một của Chính. Đạn đập vào đá tóe lửa, nổ choe chóe. Huy nhìn rõ anh em nấp dưới đường hào qua anh chớp lửa. Im lặng. Huy lắng tai nghe động tĩnh từ phía A một. Chắc không thằng nào dính. Bọn nó bắn vu vơ. Thế là đường hào khi vận động sẽ an toàn.
Tiếng rít reo réo, xoèn xoẹt của đạn cối bay qua đầu. Những chớp lửa nhoang nhoáng phía trên cao điểm. Tiếng ục uỳnh nổ triền miên như cơn dông. Những viên đá vừa xếp rung lên như bị co giật. Những luồng lửa như con rồng thỉnh thoảng phóng từ cao điểm bên này sang bên cao điểm kia. Đạn ĐKZ.
- Bây giờ có mồi thuốc lào thì tốt quá. Thèm không chịu nổi. – Phượng nói.
Hoàng “dở” như được gãi đúng chỗ ngứa, gạ gẫm Huy:
- Anh Huy, cho em quay lại hầm bắn điếu thuốc đã. Thèm quá! Lạnh quá!
- Mày nhớ đường không? Lạc vào trận địa của nó thì bỏ mẹ mày. Không ai mang xác mày xuống.
Quang nói:
- Này, nãy tao thấy có một hõm đá, chui vào hút thuốc được đấy. Mai nhớ mang điếu.
Huy dọa:
- Không sợ chúng nó ngửi thấy mùi khói thuốc à.
- Ừ.
Toát mồ hôi. Chỉ muốn cởi áo. Nhưng cái lạnh cũng đang rình rập đâu đó bên trong người. Cái lạnh chỉ chờ Huy cởi áo là lập tức chui ra. Lạnh căn cắn, rùng mình. Nóng cào cào, râm ran. Chẳng biết cơ thể mình đang nóng hay lạnh nữa. Hay là sốt rét? Huy rùng mình.
Làm đi. Bàn tay Huy lại tiếp tục bấu vào từng viên đá. Có lẽ phải ba giờ đêm. Đói cồn cào. Cảm giác ngón tay buồn nhồn nhột chỉ muốn buông rơi viên đá. Cái ngủ đeo nặng, mi mắt chỉ chực sụp xuống. Ngày xưa, Huy phải trực ca đêm, cứ đến khoảng ba giờ là có cảm giác như bây giờ. Giá như được phát khẩu phần như hôm đánh tấn công thì tốt quá. Một nhúm đường glucô tan lạnh trong miệng sẽ đỡ háo, đỡ thèm được ăn, đỡ thèm được hút thuốc lào. Sẽ tỉnh ngủ. Từ lúc sinh ra tới nay, Huy chưa một lần hút thuốc, không biết cảm giác thèm có làn khói tỏa vào lồng ngực thế nào. Có giống cảm giác của Huy lúc này, mồm miệng nhàn nhạt, nuốt khan thấy đăng đắng cổ họng.
Huy ngồi dựa vào bờ đá duỗi chân cho đỡ mỏi. Đôi chân lúc nào cũng trong tư thế quỳ gập, nay được duỗi thẳng, khớp gối lắc cắc kêu. Phải quỳ lâu trên đá, hai đầu gối Huy bị cứa như gai cào, bụi đá dính vào sót không khác sát muối. Không mặc quần dài là sai lầm, Huy vừa xoa đầu gối vừa tự trách.
Đêm đầu tiên làm hào, hai mươi ba người đi, hai mươi ba người an toàn trở về. Chỉ bị xây xước do đá cứa. Mừng. Những giọt nước mắt của mọi người âm thầm nuốt vào trong, Huy đoán vậy bởi thấy những gương mặt lặng lẽ cúi xuống đi ngang qua. Sương mù trắng đục, từng tảng như băng trôi ngang qua. Huy cùng Cường đi kiểm tra lại công việc đã làm. Ổn cả. Khó phát hiện ra bởi địa hình địa vật ở đây thay đổi vị trí từng giây. Đá cứ như biết đi. Huy về tới hầm thì trời cũng tang tảng sáng. Cơm nắm trong ba lô, nước uống trong can hai mươi lít đã được vận tải mang lên từ đêm.
Hoàng “dở” ngửi miếng cơm nắm, nhăn mũi nói:
- Cơm thiu!
Cả tiểu đội nhìn nhau rồi nhìn bàn tay còn dính vài hạt cơm, đưa lên mũi ngửi. Có thiu không nhỉ? Thiu thì không nhưng dớt thì có. Sương mù dày đặc suốt ngày, lại đeo trên lưng lính vận tải áo ướt đẫm mồ hôi thì sao không ướt, không dớt.
Phượng nói:
- Có khi dính cả máu. Thằng “dở” chỉ vẽ. Vận tải còn khổ hơn mình, nhông nhông phơi lưng cho pháo nó phạng, qua chỗ yên ngựa trên hang Làng Lò không nhanh thì dính bắn tỉa.
Ướt hay dớt hay thiu thì nắm cơm của Hoàng “dở” cũng không còn. Chỉ khổ Hoàng “dở” không được đánh răng, không được ngoáy tai ngoáy mũi. Nó biết thân phận, chỉ dám đổ một bát nước xúc miệng òng ọc, nhổ phì phì. Nhìn Hoàng “dở” nhổ đi bát nước, Hùng “lùn” ấm ức:
- Sáu thằng chỉ còn mấy lít nước dùng đến sáng mai, mày nhổ đi nhiều thế lấy gì mà uống!
Hoàng “dở” trợn mắt ngạc nhiên, nói:
- Nước lã mà uống á! Không bị sốt rét cũng đi đái rắt suốt đêm.
- Mày không uống để chúng tao uống.
- Đêm có được ngủ đâu mà sợ đái rắt.
Ngủ. Vừa đặt lưng xuống, chưa kịp nghe hết khúc nhạc xương khớp lắc rắc thì đã tiếp đến bản nhạc ngáy khìn khịt.
Cơm nắm ăn với ruốc cá. Mặn như muối. Khô như rơm. Huy mơ mình bị sặc nước, ngực bị chẹn chặt không thở được. Huy thấy mình vùng vẫy trong vũng nước. Nước ộc vào mồm, vào mũi. Huy quẫy đạp cố nhoi lên hít không khí. Huy tỉnh hay mơ nhỉ? Mơ như thật. Huy đã trải qua tai nạn này. Năm Huy sáu tuổi, được về quê chơi. Hôm ấy trời mưa, mấy anh em rủ nhau tắm mưa, chạy đuổi nhau ngoài cánh đồng. Mưa chùm kín trời. Nước ngập trắng đồng. Đâu trời đâu đất, không ranh giới. Các anh lớn tuổi chạy phía trước, mờ mờ ảo ảo.
Hự! Màu vàng đục sóng sánh, nhòe nhoẹt dán chặt vào mắt Huy. Ngạt thở. Huy hít thật sâu. Ngực Huy bị nén chặt. Huy há mồm hớp. Mồm bị bít chặt.
Huy thấy mình bay bay. Rồi ho sặc sụa. Rồi nước chảy ộc qua mồm, xộc qua mũi tanh lòm. Huy từ lưng anh mình được từ từ đặt nằm xuống. Mưa vẫn táp vào mặt rát rạt. Huy ngồi dậy.
Anh họ nói:
- Em mày. Tao đã bảo rồi. Thằng Tú nhà tao thấy nó chạy quay lại rồi.
Anh Huy nói:
- Hai anh em cãi nhau em mày em tao thêm tí nữa thằng Huy chết.
Huy nuốt nước bọt. Đắng ngắt, cổ họng dính sít vào nhau. Không thở được. Huy vùng ngồi dậy. Hơi thở có mùi tanh. Khát quá. Huy lê đít ra can nước, rót một bát đầy. Uống hết bát nước vẫn còn cảm giác thèm uống. Hiện thực hiện về trong giấc mơ.
Xoẹt! … Oành!
Quả đạn cối rơi ngay phía ngoài cửa hầm. Cả năm thằng vẫn ngủ yên. Cứ như ngày đi biển. Sóng rung vỏ tầu, thủy thủ vẫn ngủ yên. Vách hầm có tiếng lụp bụp. Không biết là mảnh cối hay đá văng. Huy lê lại chỗ nằm. Không thể ngủ được, Huy nganh ngánh lắng nghe những tiếng nổ. Bụi đá rơi lả tả xuống mặt.
Hoàng “dở” ngồi dậy phủi mặt, móc tai, ngoáy mũi. Huy hỏi:
- Đã dậy rồi à?
- Có ngủ được đâu. Bụi chui cả vào lỗ mũi. Này anh Huy, lại đây mà xem. Nhìn qua khe đá này như xem phim.
- Đâu?
- Nằm xuống đây, nằm nghiêng lại, nhìn qua khe đá này.
Huy nằm xuống, nhìn qua một khe đá rộng hơn bàn tay.
Hoàng nói:
- Nhìn ra xa xem, trên đỉnh núi đá ấy, không biết đấy bên mình hay bên nó nhỉ.
- Hình như bên mình. Cối nổ kìa, ĐK của nó bắn nhiều thế.
Những đụn khói trắng thi nhau mọc lên như hoa nở. Những đường đạn ĐKZ hồi đêm nhìn vạch lửa đỏ lừ, giờ ban ngày, qua lớp sương mù loe lóe chớp sáng vàng ệch.
- Ngày xưa xem phim chiến đấu của Liên Xô, em chỉ thích những lúc bắn nhau. Nhìn qua khe đá thế này không khác gì xem phim ngày ấy. – Hoàng “dở” nói.
- Ừ!
- Này, anh Huy này, không biết lúc mình nằm dúi xuống tránh pháo có như diễn viên đóng phim không nhỉ?
Phượng thức dậy từ lúc nào, nói chen vào:
- Tao đố diễn viên nào đóng được cảnh ngã dúi xuống giống thực tế.
- Mày có nhìn thấy ai nằm tránh pháo chưa?
- Chưa.
- Thế sao mày bảo không giống?
Phượng không trả lời câu hỏi của Hoàng:
- Sao ngã dúi ngã dụi, ngã vập vào đá tím bầm mặt thế mà không có cảm giác đau nhỉ.
- Ừ! – Huy chăm chú nhìn qua khe đá, ậm ừ trả lời.
Không biết những thằng lính đang chốt giữ trên kia có nghĩ xem mình tránh pháo thế nào không nhỉ. Còn mấy thằng nằm co, nhìn qua khe đá đang cố phân tích sau quả đạn kia người lính đã ngã dúi thế nào để tránh được mảnh.
- Dậy! Ăn tối khẩn trương lên! - Cường đi qua hầm, giục.
Tiệc tùng gì đâu mà phải giục. Nắm cơm đút túi vừa đi vừa ăn lúc nào chẳng được. Bình toong nước giắt lưng, khát thì uống. Anh ta lúc nào cũng phải bài bản, khuôn mẫu, cứ như ở đơn vị huấn luyện. Huy cười, nghĩ thầm, anh ta lẽ ra phải làm tuyên giáo hơn là chỉ huy quân sự. Tuy vậy, Huy vẫn lấy nắm cơm cùng gói ruốc cá ra cửa hầm ngồi ăn. Nắm cơm chiều nay khô, ruốc cá không phải loại bông như lúc sáng, mặn chát. Khó nuốt. Còn thằng nào nằm chùm chăn kín đầu, chưa chịu dậy kia, Huy hỏi:
- Thăng nào còn nằm kia?
Phượng trả lời:
- Thằng Hậu. Nó kêu đau chân.
Huy chui vào hầm, kéo chăn Hậu, hỏi:
- Chân bị sao?
Hậu nhăn nhó, nói rền rĩ:
- Em bị thần kinh tọa, đi nhói lắm.
- Nhói ở đâu? Sao biết thần kinh tọa? – Huy hỏi.
Hậu chống tay ngồi dậy, chỉ dọc sau đùi.
- Ngày ở nhà đã bị mấy lần rồi, chữa chưa khỏi.
Huy quay ra gọi Phượng:
- Bảo đứa nào gọi y tá! – Quay lại nói với Hậu: Thanh niên hai mươi tuổi đầu mà đã liệt chân, uối thế.
Phượng chưa kịp đi thì Đức, y tá đại đội chui vào hầm. Đức hỏi luôn Hậu:
- Đau đâu? Xem nào.
- Bị thần kinh tọa mày ạ. - Hậu nói với Đức.
- Nằm sấp xuống!
Hậu nằm sấp xuống. Đức nắm bóp dọc từ mông xuống đùi Hậu. Đức kết luận:
- Nó bị thần kinh tọa thật, anh Huy.
Huy nói:
- Khám nhanh thế. Mai cho xuống quân y trung đoàn kiểm tra.
Đức vội ngăn lại:
- Không cần đâu anh. Nó bị nhẹ, nghỉ ngơi ít ngày là khỏi.
Huy quay ra nói với Phượng:
- Tối nay để thằng Hậu nghỉ, trông hầm.
Hoàng “dở” vừa ăn vừa nói:
- Mày ở nhà một mình, thám báo mò vào bắt nhét vào bao tải mang sang bên nó thì bỏ mẹ mày.
Hậu run, nói:
- Để em đi.
- Cũng được, mày đi theo cảnh giới. – Huy quyết.
Núi đá lởm chởm thế này, với cái chân tập tễnh thế kia liệu nó có theo kịp. Thỉnh thoảng Huy quay lại nhìn Hậu. Nó quê Tam Đảo, leo núi quen rồi, chân đau nên chỉ đi cuối cùng nhưng không hề bị tụt lại quá xa đội hình.
Mới có một tuần làm hào, quần áo đứa nào cũng nát bươm, không khác gì khoác lên mình mớ giẻ rách. Giẻ rách cũng phải mặc, nếu không muốn để cho đá cào tướp da nát thịt. Nhưng khổ hơn lại là một tuần rồi và có thể lâu hơn nữa không được tắm rửa. Bụi đá trộn với sương mù tạo thành lớp keo quyết lên người. Ngứa ngáy. Gãi như gãi ghẻ. Vậy mà không đứa nào bị ghẻ nước, ghẻ ruồi như ngày ở đơn vị huấn luyện dưới xuôi. Hoàng “dở” có sáng kiến hay, dùng khăn mặt phơi cho ngấm đẫm sương để kì cọ răng miệng, thậm chí để lau người mà không bị mắng vì tội dùng nước nhiều. Nhưng khổ nỗi, cả trung đội duy nhất chỉ có nó mang khăn mặt lên. Đứa nào nhìn nó kì cọ người cũng thèm, cũng tự trách mình biết thế.
Chính xác là năm tháng, Huy không cắt tóc, cạo râu. Một tuần gội sương, gội mồ hôi, gội bụi đá, tóc bết thành từng nọn dính vào cổ, chọc vào vai, người đã ngứa lại càng thêm ngứa. Gãi trầy da. Nếu bây giờ có gương soi chắc Huy thấy mình đang xem phim mà nhân vật là những người thổ dân da đỏ.
Ngày. Xem “phim” qua khe đá mãi cũng chán, mỏi mắt. Vẫn đá trắng, khói trắng, sương mù trắng, chỉ có những đường đạn lửa là màu đỏ. Mỏi mắt ngủ lúc nào không hay. Tỉnh dậy bao giờ cũng tâm trạng băn khoăn, nhìn nhau, không nói cũng biết ý muốn hỏi, hôm nay có bao nhiêu cáng thương xuống.
Đêm. Ôm đá rát bụng. Quỳ xuống đá tướp đầu gối. Không biết nói chuyện gì, mọi người âm thầm làm việc. Những thằng lính làm hào lấn dũi cứ thế này một tháng nữa sẽ quên tiếng mẹ đẻ.
Khổ cho thằng Hậu, đêm nào cũng lê lết chân theo trung đội lấn dũi.
Càng tiến sâu vào trận địa của địch càng phải im lặng. Đá cũng phải xếp nhẹ, tránh tiếng động mạnh. Địch ở ngay trong tầm mắt. Lựu đạn cầm canh trước khi nổ còn nghe rõ tiếng nhẩy lộc cộc trên đá. Lựu đạn nổ, nói như Phượng, nghe phẹt một phát như rắm đĩ. Một đêm nghe bao nhiêu phát rắm đĩ, có đứa nào đếm được không. Phượng nói nhưng đứa nào cũng thèm ngủ hơn là thèm đùa.
Đã hai ngày không phải lấn dũi. Có lẽ sắp được xuống cứ. Ai cũng đoán vậy. Xuống Hà Giang nhất định phải ra chợ khuân vài gánh rau về ăn trừ bữa cho sướng đời. Huy nằm dài, úp mặt vào khe đá. Biết đâu ngày mai Huy sẽ không được “xem phim” nữa. Trên “màn ảnh” vẫn chỉ là những đụn khói đen phụt lên từ triền đá. Đá hôm nay trắng hơn. Có lẽ vì mấy ngày nay không mưa. Hõm đá kia nhất định là ổ ĐKZ. Những đường lửa ngoằn ngoèo vẫn phụt ra từ đấy vậy mà pháo ta không bịt được là thế nào nhỉ. Có tiếng đá lăn lộc cộc ngay cạnh chỗ Huy nằm. Có người đi. Quần đùi. Những bước chân nhẩy ton ton như con dê qua các mỏm đá. Thằng Hậu! Chân nó có việc gì đâu! Nó đi đứng vững vàng, nhanh nhẹn chứ có thần kinh tọa gì đâu! Có lê lết như mấy hôm vừa rồi đâu! Nó khỏi nhanh thế? Huy nghi lắm. Huy bật dậy chạy ra ngoài. Trước mắt Huy, những bước đi của Hậu lại tập tễnh. Chưa kịp trả lời những thắc mắc về Hậu thì Cường đi tới, nói:
- Không phải nghe rắm đĩ nữa nhá.
Tất cả cùng bật dậy, nhao ra ngoài. Hết buồn ngủ. Hùng “lùn” vén cạp quần đùi cho khỏi tụt, chạy đến trước mặt B trưởng hớn hở hỏi dồn:
- Được rút hả B trưởng?
Cường nói:
- Không biết. - Rồi gọi Huy: - Xuống hang Làng Lò họp, Huy ơi!
Hùng “lùn” ngồi tệt xuống tảng đá, lặng thinh. Huy hỏi Cường:
- Họp gì mà đột xuất thế?
- Không biết. Truyền đạt của tiểu đoàn vừa lên báo. Đi luôn thôi!
Huy buộc túm lại ống quần bị rách, vào hầm lấy khẩu AK mang theo.