ÁM THỊ
Quynh gõ ngón tay vào micro, thử âm thanh.
“Bục. Bục.
Bục.”
Quynh nghiêng đầu lắng tai nghe. Gõ lại.
“Bục. Bục.
Bục.”
Có lẽ không đạt yêu cầu, Quynh quay về phía người điều
chỉnh âm thanh, ra hiệu bằng tay. Có lẽ hạ thấp âm độ.
Lần này Quynh ghé sát mồm vào micro, nói thử:
- A lô. Một. Hai. Ba. Bốn. Thử máy. A lô. Được rồi.
Nãy trầm quá. Được rồi. Ô kê!
Ông tụt giầy, duỗi thẳng chân, ngồi ngả người tựa vào lưng
ghế. Hàng chữ treo trên phông vừa tầm mắt, hút tâm trí ông nhìn vào. “ĐẠI HỘI
CÔNG ĐOÀN ĐỘI XẾP DỠ SỐ BA”. Nét chữ mảnh. Nhìn tổng thể hơi nhỏ so với kích
thước phông. Trông vụn vặt. Không trang trọng. Sao chữ đại lại thiếu dấu nặng
thế kia? Không phải người làm quên. Chắc rơi. Tìm dưới sàn sân khấu chắc thấy.
Phải bảo thằng Quynh tìm lại chứ để thế sao được. Hàng chữ được ghim sẵn trên
khung gỗ, đến lượt đơn vị nào tổ chức đại hội chỉ việc thay chữ cuối là xong. Tiện
lợi. Tất cả phông màn, khẩu hiệu, cờ phướn đều do phòng thi đua thiết kế.
Chương trình gì cũng làm sẵn. Dùng vài năm mới thay. Thời buổi việc gì cũng
phải theo ba rem, tuân thủ theo khung pháp lý quy định nên cần phải chuyên môn
hoá. Nhưng cũng có điều bất cập. Người gọi là không có chuyên môn thường ỷ lại,
không để ý tới những tiểu tiết bị sai. Sai không phải lỗi tại mình. Có trường
hợp nhận ra cái sai nhưng cứ để thế cho người có chuyên môn chịu tội. Hơn một
trăm con mắt khi vào hội trường đều nhìn vào phông chữ, chẳng lẽ không ai phát
hiện ra. Hay mọi người biết cả nhưng không nói ra. Có chuyện để bình phẩm cũng
vui. Có tiếng bàn tán, rồi tiếng cười rộ lên phía sau ông. Thằng Quynh ra nhìn
vào ngó lên hàng chữ, nhiều lúc đứng nghiêng đầu ngắm nghía mà cũng không phát
hiện ra. Chính nó là người thay tên đơn vị. Hay nó cũng biết nhưng cứ để thế,
có cớ chê trình độ chuyên môn người làm khẩu hiệu kém, từ đó nâng tầm mình nên.
Kệ! Có nhắc lại phải nói với nó vài câu. Khó chịu. Ông cũng sẽ không nói để xem
người ta giải quyết sự việc thế nào. Cuối đời ông mới để ý tới chuyện đời sao
phức tạp.
Ông mím miệng giấu tiếng cười chỉ chực bật ra. Hàng
ghế đầu dành cho khách mời và lãnh đạo đội mới chỉ có ông ngồi. Mời đại biểu
các tổ bảy rưỡi có mặt để họp trù bị mà gần tám giờ hàng ghế thứ hai, thứ ba
cũng chưa có ai ngồi. Ông cười một mình.
Ông Giá vào. Đi nhanh. Nói cho đúng, ông Giá thả thân
người rơi tự do xuống ghế. Mặt ông Giá đỏ gay, mưa hay mồ hôi nổi thành từng
hạt nước trên trán.
Ông ghé sát tai ông Giá hỏi:
- Ông đến muộn thế?
Ông Giá nói cố ghìm tiếng thành ra chỉ thấy khào khào âm
gió:
- Ông buông thật đấy à?
- Buông gì?
- Ông là chủ tịch mà đại hội không lo tổ chức, coi như
không biết gì, mặc mẹ chúng mày. Tôi vừa phải đến từng phòng lãnh đạo mời, chỉ
thiếu nước mang võng lọng đến rước.
- Có người lo rồi, nhẹ người.
- Tại cái bản tường trình chết tiệt của ông nên thằng
Hiền lôi thằng Quynh vào cuộc. Cơ hội tốt thế còn gì. Nó bảo ông tiêu cực,
không nên để ông làm.
- Nó nghĩ thế là phải đấy.
- Báo cáo ông viết chưa? Kiểu gì ông cũng phải đọc báo
cáo đấy. Đọc xong mới buông được.
- Biết rồi. Chuẩn bị rồi.
Quynh đi lên bục diễn giả. Lại gõ ngón tay vào micro:
“Bục. Bục.
Bục.”
Âm thanh chuẩn. Quynh ghé sát miệng vào micro nói:
- Xin mời những đại biểu còn đứng ngoài hành lang vào
hội trường ổn định chỗ ngồi để đại hội được tiến hành. Mời những đại biểu ngồi
phía dưới dồn lên, hai hàng ghế trên chưa ai ngồi!
Những người đứng ngoài hành lang đi vào. Chậm rãi, mặt
cúi xuống nhìn nền nhà như đưa đám. Ông chỉ nghĩ xằng. Lối đi hẹp, đi nhanh thế
nào được. Ông cười thành tiếng. Có lẽ cả hội trường lúc này chỉ có mình ông
cười.
Quynh hỏi qua micro:
- Các tổ kiểm tra xem có ai vắng mặt?
Câu hỏi thừa. Không điểm danh cũng biết đủ cả. Có mặt
đúng giờ theo trong giấy mời. Thông báo ghi trên bảng, những đồng chí được đi
dự đại hội đã có tên trong danh sách gửi về các tổ, đội không chấp nhận mọi lý
do vắng mặt, ai không đi hoàn toàn chịu trách nhiệm. Có người cả đời cống hiến
cho xí nghiệp chỉ một hai lần được tham dự những buổi hội họp như thế này. Có
người không một lần. Bị chỉ định phải đi. Đi để ngồi cho kín chỗ.
Tiếng rậm rịch xô bàn kéo ghế rộn lên trong hai phút. Rồi
sau đó hội trường rơi vào trạng thái lặng ngắt. Toàn công nhân ăn no vác nặng
với nhau, ở hội trường trang nghiêm này không biết nói gì cho hợp, đành ngồi
cậy móng tay lấp chỗ trống.
Hội trường rộng, đại biểu chỉ có hơn ba chục người,
ngồi rải rác từng nhóm, lổn nhổn như bãi đá.
