(Công nhân Cảng Hải Phòng hay Nhà văn?)
Đã hơn ba mươi năm, chưa
ai thấy ông Phiện đi làm bằng xe đạp. Từ nhà tới xí nghiệp gần bốn cây số, ông
bước thủng thẳng như người đi dạo. Không ít lần các đồng nghiệp đi cùng đường
mời ông lên xe, ông chỉ nhệch miệng cười thay cho lời cám ơn rồi xua tay cho họ
đi trước. Ấy vậy mà chưa chắc người kia đã tới xí
nghiệp trước, bởi họ đã là công nhân bốc vác cảng tránh sao khỏi tụ tập quán
xá. Thời gian với ông Phiện luôn chính xác như chiếc máy đo.
Không phải quá túng bấn mà
ông không sắm được chiếc xe đạp. Thời xưa nói vậy còn nghe được, nay lương khá,
chiếc xe đạp cũ của Nhật có đáng là bao. Cũng không phải ông không biết đi xe.
Có công có việc ông vẫn đi chiếc xe còn mới, đồ i - nốc sáng bóng. Chiếc xe ấy
dành cho con trai ông đi học đỡ mệt. Ông phân bua: “Đi bộ quen rồi, đâu có thể
lười chẩy thây như mấy thằng trẻ ranh ở tổ này”. Mấy đứa trẻ lắc đầu: “ Chiụ bố
già, sống ki bo thế để vợ con nó phá à. Sống phải biết hưởng thụ”. chúng còn
dám dạy khôn ông già! Ông nhăn mũi, xịt miếng nước bọt qua kẽ răng: “Đời còn
dài con ạ!”
Đời còn dài, còn nhiều
thay đổi. Hơn ba mươi năm trước, ông là chàng trai mảnh dẻ, cơ bắp đuồn đuỗn ẩn
mãi đâu dưới lớp da đen xạm, nhưng không lười và ngang ngạnh như mấy đứa trẻ
bây giờ. Công việc bốc vác bấy giờ thực sự là bốc bằng tay, vác bằng vai, đâu
có cơ giới hóa như bây giờ để lấy cớ chây ì. Những bao gạo nặng một tạ tì xiết
xuống vai, xuống cổ trong sáu tiếng liền khiến cho lớp da đỏ rộp như phải bỏng,
những cạnh hòm khứa sâu xuống bắp vai thành vết lõm cả ngày không đầy lên được,
những cuộn giấy nặng ba tạ, vần xa hàng trăm mét muốn xé toạc cơ lưng, chưa một
lần ông than phiền. Nghề nghiệp đã cô đọng, hun đúc cơ thể ông những cơ bắp nổi
cuộn như sóng, đặc biệt là những u chai ở hai vai, sau gáy nổi gồ lên như bướu,
dáng đi ậm ịch, khuỳnh khuỳnh như chú gấu. Bọn trẻ đùa, nắn nắn những u chai
trên người ông với thái độ cợt nhả khiến ông nổi cáu: “Còn đời các con đấy!”. Ông xịt miếng nước bọt qua kẽ răng. Nói
vậy thôi, đời chúng đâu phải vất vả như đời ông, công việc bây giờ nhàn tênh.

