Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

TRUYỆN NGẮN: ÔNG PHIỆN

                                          (Công nhân Cảng Hải Phòng hay Nhà văn?)
                                               
Đã hơn ba mươi năm, chưa ai thấy ông Phiện đi làm bằng xe đạp. Từ nhà tới xí nghiệp gần bốn cây số, ông bước thủng thẳng như người đi dạo. Không ít lần các đồng nghiệp đi cùng đường mời ông lên xe, ông chỉ nhệch miệng cười thay cho lời cám ơn rồi xua tay cho họ đi trước. y vậy mà chưa chắc người kia đã tới xí nghiệp trước, bởi họ đã là công nhân bốc vác cảng tránh sao khỏi tụ tập quán xá. Thời gian với ông Phiện luôn chính xác như chiếc máy đo.
Không phải quá túng bấn mà ông không sắm được chiếc xe đạp. Thời xưa nói vậy còn nghe được, nay lương khá, chiếc xe đạp cũ của Nhật có đáng là bao. Cũng không phải ông không biết đi xe. Có công có việc ông vẫn đi chiếc xe còn mới, đồ i - nốc sáng bóng. Chiếc xe ấy dành cho con trai ông đi học đỡ mệt. Ông phân bua: “Đi bộ quen rồi, đâu có thể lười chẩy thây như mấy thằng trẻ ranh ở tổ này”. Mấy đứa trẻ lắc đầu: “ Chiụ bố già, sống ki bo thế để vợ con nó phá à. Sống phải biết hưởng thụ”. chúng còn dám dạy khôn ông già! Ông nhăn mũi, xịt miếng nước bọt qua kẽ răng: “Đời còn dài con ạ!”
Đời còn dài, còn nhiều thay đổi. Hơn ba mươi năm trước, ông là chàng trai mảnh dẻ, cơ bắp đuồn đuỗn ẩn mãi đâu dưới lớp da đen xạm, nhưng không lười và ngang ngạnh như mấy đứa trẻ bây giờ. Công việc bốc vác bấy giờ thực sự là bốc bằng tay, vác bằng vai, đâu có cơ giới hóa như bây giờ để lấy cớ chây ì. Những bao gạo nặng một tạ tì xiết xuống vai, xuống cổ trong sáu tiếng liền khiến cho lớp da đỏ rộp như phải bỏng, những cạnh hòm khứa sâu xuống bắp vai thành vết lõm cả ngày không đầy lên được, những cuộn giấy nặng ba tạ, vần xa hàng trăm mét muốn xé toạc cơ lưng, chưa một lần ông than phiền. Nghề nghiệp đã cô đọng, hun đúc cơ thể ông những cơ bắp nổi cuộn như sóng, đặc biệt là những u chai ở hai vai, sau gáy nổi gồ lên như bướu, dáng đi ậm ịch, khuỳnh khuỳnh như chú gấu. Bọn trẻ đùa, nắn nắn những u chai trên người ông với thái độ cợt nhả khiến ông nổi cáu: “Còn đời các con đấy!”. Ông xịt miếng nước bọt qua kẽ răng. Nói vậy thôi, đời chúng đâu phải vất vả như đời ông, công việc bây giờ nhàn tênh.

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

TRUYỆN NGẮN: CON THUYỀN VÀNG

                                                                  
                                                          (Bến cảng hoàng hôn)


Mặt trời sậm đỏ buông lửng sau lưng những chiếc cần trục đứng sắp hàng thong dong trên cầu cảng. Mặt sông Cấm đong đưa đón nhận những tia nắng cuối cùng của ngày để rồi sẽ thổi bùng lên trần gian ánh vàng rực rỡ. Tiếng còi tầu ngân lên, hợp âm trầm bổng đưa đẩy nhau loang kín không gian.
Dạo này, vào những ngày con nước chiều, ông Huy cũng ngóng trông tiếng còi tầu cất lên như tiếng chuông báo giờ, ngừng hết mọi việc ngóng nhìn ra phía cửa sông. Con tầu bất ngờ hiện ra như một khối mây khổng lồ, lãng đãng lướt trên mái phố xám màu rêu phong, trên những hàng cây trải tấm thảm xanh ngút ngát.
Bức tranh siêu thực của tự nhiên! Ước gì có thể đóng khung lại để ông lưu giữ, ngắm nhìn suốt cả ngày khỏi phải luyến tiếc khi chiều qua nhanh. Ông mải miết theo dõi từng chuyển động của chiều. Bức tranh nói với ông điều gì? Không thể lý giải nổi.
- Con thuyền vàng đấy ông ạ!
Có tiếng nói trong trẻo cất lên từ phía sau, ông quay lại nhìn quanh tìm người. Không có ai. Ông nhìn qua bờ rào bằng những bụi tre tăm sang vườn nhà bên. Bà Huệ ôm một bó hoa huệ trắng ngần đi khuất vào trong nhà, một bên hông bị lệch khiến người bà như cây cong đổ xiêu. Chẳng lẽ đó là lời của bà Huệ? Bà ấy chẳng có nét nào giống với cô gái ngày xưa. Bức tranh chiều nói với ông điều này sao?!
Thời trẻ, Huy cùng gia đình sống bên kia sông. Tốt nghiệp tú tài trong tình cảnh thành phố đang là nơi tập kết cuối cùng của thực dân Pháp trước khi rời khỏi đất nước, Huy chưa muốn xin việc làm, hàng ngày quanh quẩn trong khuôn viên gia đình với việc chăm tỉa những luống hoa hoặc lần tìm những câu thơ học trò dọc theo bờ sông. Buổi chiều ấy, sau trận mưa, nắng lắch mình qua đám mây còn dây dớt lại phết những mảng vàng tươi sáng thật phóng khoáng xuống vòm xanh của vườn cây. Đất trời bừng lên rộn rạo. Những cánh huệ được gột rửa trong vắt, hương hoa rón rén đi vào trong chiều. Với chiếc cuốc nhỏ trên tay, Huy cần mẫn bên luống hoa.
- Cậu chủ ơi! Cho tôi xin nhành huệ, vườn hoa đẹp quá!