Thứ Năm, 30 tháng 4, 2020

LÊN THĂM CON



(Viết cho ngày 17 tháng 2)

Đêm qua con về, bóng nặng bên thềm
Mẹ đừng lên nữa, tuổi già bước mỏi
Cho mẹ lần cuối này nữa thôi
núi có cao nhưng chưa bằng chỗ con nằm
Nào, đưa tay đỡ mẹ cùng lên

Mẹ, núi cao mấy nhưng vai mẹ gánh cả ngọn núi
để mồ hôi chan bát cơm con cầm

Cho mẹ nhìn lần cuối chỗ con nằm
Bên ấy đá còn nóng nữa không ?
“Lò Vôi Thế Kỉ” đấy, thằng Quỳnh bảo thế
“Thung Lũng Tử Thần” thằng Đạo dắt mẹ qua
Hôm mẹ lên chúng nó sắp hàng chào đón
tại ngôi nhà tập thể nghĩa trang Vị Xuyên

Thằng Quỳnh, thằng Đạo, chúng nó ganh tị
Không được như con bây giờ tựa lưng vào đá
Đón mây bay qua thung lũng Nậm Ngặt
Con bây giờ đón gió thênh thênh
Ngắm rừng cây ngần ngật xanh trên dãy “Coóc Nghè đốt cháy tuổi xuân”
Ngày xưa mẹ bảo con thích làm thi sĩ
Toại nguyện rồi mẹ buồn gì nữa
Mẹ về đi, chúng con còn đào tiếp “Đường hào Mùa Xuân”
để ngã ba không còn là “Cửa Tử”

Mẹ về…
               về đây !
      “Thanh Thủy” suối nước xanh trong lắm
Níu chân mẹ mỗi lần về qua
Năm sau cho mẹ lên, lần cuối nữa thôi.

Những địa danh trên  là có thật. Tôi chú thích vì có nhà văn viết tiểu thuyết về Vị Xuyên lại cho rằng Nậm Ngặt là tên do chiến sĩ tưởng tượng ra.