Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

TRUYỆN NGẮN: NGƯỜI GẶP VẬN MAY

(Câu lạc bộ văn học trẻ Hải Phòng)

-Cái cân làng xuống! Xuống nữa!
-Chín cái chẵn rồi, chẳng nhẽ... đánh lẻ.
-Bán chẵn!
-Mở bát!
-Chẵn! Mười cái chẵn! Cờ bạc như bịp!
Gần hai chục con bạc sát phạt nhau. Gần hai chục con bạc “cò con”, tiền bạc là những đồng lương còm. Chẳng ai xa lạ, công nhân cùng tổ với nhau cả. Tất cả xúm quanh cái đĩa nhỏ, trên úp cái chén và bên trong là bốn mảnh vỏ hạt dưa. Đang trong giờ nghỉ trưa. Trời nóng quá. Cái nắng nung chảy nhựa trên đường, sắt thép tưởng chừng cũng phải oằn lại, hầm hập nóng. Gần hai mươi con người tự nguyện giam mình trong căn phòng mười năm mét vuông, cửa đóng kín vì sợ bảo vệ, quạt không dám bật vì bay tiền. Người vòng trong thì ngồi xổm nhấp nhổm, kẻ vòng ngoài thì cúi lom khom cắm đầu vào. Mồ hôi người đứng trên nhỏ giọt xuống người ngồi dưới, mồ hôi người ngồi dưới nhỏ giọt xuống những tờ giấy bạc nhàu nát. Cả đàn bà cũng tham gia, tóc bết mồ hôi. Đàn ông thì trần trùng trục, người gầy khô, da sạm nắng. Tất cả đều dán mắt vào vận may nằm bên trong cái chén con con. Tất cả đều muốn thành tiên tri để đoán được những mảnh vỏ hạt dưa kia úp theo chiều nào. Những mảnh vỏ hạt dưa đã được thổi linh hồn vào!
Còn tôi, cái nóng trong gian phòng đang dần hút hết sinh khí trong người.

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

TIỂU THUYẾT "THỦY SINH" (Phần cuối)



                                                               (Vầng sáng hy vọng)


-IV-
Tầu bây giờ mới tới cửa Dứa, hai tiếng nữa cập cầu, lại còn làm thủ tục nhập cảnh, phải hơn ba tiếng nữa mới làm hàng được. Biết thế nhưng Phương vẫn thúc tài đánh xe vào chờ. Hơn hai chục đầu xe Mỹ chở công ten nơ xếp chật cầu cảng, chặn kín mọi ngả đường sang khu vực khác. Thằng Đảm đừng có thách, thử xem xe của chúng mày có chạy được không. Phương mệt mỏi, ngả người trên ghế lái tranh thủ ngủ một lúc. Đêm qua thức trắng, lại mấy loại rượu đổ vào dạ dày, chân tay bải hoải như có kiến bò buồn bên trong. Nhưng vẫn không hết bực. Nó mới tìm được chủ chạy đường dài, được mấy tầu đã dám nói thách, thời buổi cạnh tranh mạnh thằng nào thằng ấy làm. Thấy Phương làm ngơ, nó định qua mặt phá bỏ hợp đồng chắc. Cả tháng mới dỉn dỉn được mấy chuyến hàng, đói mờ mắt tính làm liều. Đúng như Phương dự đoán, thứ hàng nội thương chỉ như đồ hàng xáo, chụp giật được vài năm tưởng đã đứng trên thiên hạ. Bà Cư may mà giữ được tí vốn liếng kiếm gian hàng ở chợ quần áo không thì chỉ có nước đi buôn đồng nát.
Chiếc Inova đen bóng rì rì nổ máy để chạy điều hoà. Tiếng còi hơi của đám xe “din”, xe “bò ma” đồng thanh thét lên tức tối như muốn xé toang bức mành bạc trắng của nắng trưa hè. Gào to nữa lên, sẽ không chiếc xe nào của Phương nhúc nhích tách ra nhường đường. Có giỏi thì đụng vào. Phương giám đốc công ty vận tải Anh Hào, với hơn hai mươi đầu xe Mỹ chứ không còn là thằng lái xe “din” ngày xưa nữa mà mày dám qua mặt. Cái tên Anh Hào chính do anh Luật thứ trưởng đặt cho, thằng nào dám động vào!

Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014

TIỂU THUYẾT "THỦY SINH" (Phần III)

(gia đình đánh cá trên sông Cấm)

- III -
- Bẩy giờ chưa?
- Kém năm.
Đoàn xe chờ vào cảng lấy hàng nhất loạt nổ máy. Tiếng rú ga lấy hơi rầm rầm như  thể biển đang đổ tràn những trận sóng lừng tới tận con phố nhỏ nơi cổng cảng này. Những chiếc lá mỏng mảnh của hàng phượng vĩ trên hè đường bị âm thanh va đập khiến nó rung lên bần bật. Những đôi mắt của đám lái xe mở thô lố như mắt cá nhìn căng qua mặt kính, chờ đợi sẵn sàng nhất loạt lao thẳng lên phía trước.
Thanh ba ri e được chậm rãi nhấc lên bằng đôi tay chán chường của nhân viên bảo vệ. Chiếc “bò ma” đứng lốt đầu rú ga lao vọt tới khiến nhân viên bảo vệ giật mình, vội vàng kéo thanh chắn lên cao, gào miệng chửi theo:
- Đ. mẹ cái thằng không chim, muốn đi tù à!
Ngày nào cũng chửi, không cái thằng “không chim” ấy thì cũng là những thằng khác lao xe lên tranh vào lấy hàng trước có thể cán bẹp xương. Chửi vậy thôi, chết thì thiệt thân chứ đã chắc gì chúng nó phải đi tù. Thế vẫn còn là may, chưa đứa nào tự ý nhấc thanh chắn để vào, nếu không sẽ bị kỷ luật, sẽ mất chân “đứng cổng xé vé” nhàn hạ này. Nhân viên bảo vệ quay lại chòi hậm hực, cứ cho chúng vào thoải mái, quy định giờ giấc làm gì, vừa không ách tắc giao thông đường phố lại vừa không bị nghe chửi rát tai. Chúng mới chỉ chửi thôi, chứ có tự ý nhấc ba ri e mà vào cũng đành chịu, chẳng dám dây, toàn thằng tranh ăn như hổ đói, đụng đến được yên thân chắc.