(Câu lạc bộ văn học trẻ Hải Phòng)
-Cái cân làng xuống! Xuống nữa!
-Chín cái chẵn rồi, chẳng nhẽ... đánh lẻ.
-Bán chẵn!
-Mở bát!
-Chẵn! Mười cái chẵn! Cờ
bạc như bịp!
Gần hai chục con bạc sát
phạt nhau. Gần hai chục con bạc “cò con”, tiền bạc là những đồng lương còm.
Chẳng ai xa lạ, công nhân cùng tổ với nhau cả. Tất cả xúm quanh cái đĩa nhỏ,
trên úp cái chén và bên trong là bốn mảnh vỏ hạt dưa. Đang trong giờ nghỉ trưa.
Trời nóng quá. Cái nắng nung chảy nhựa trên đường, sắt thép tưởng chừng cũng
phải oằn lại, hầm hập nóng. Gần hai mươi con người tự nguyện giam mình trong
căn phòng mười năm mét vuông, cửa đóng kín vì sợ bảo vệ, quạt không dám bật vì
bay tiền. Người vòng trong thì ngồi xổm nhấp nhổm, kẻ vòng ngoài thì cúi lom
khom cắm đầu vào. Mồ hôi người đứng trên nhỏ giọt xuống người ngồi dưới, mồ hôi
người ngồi dưới nhỏ giọt xuống những tờ giấy bạc nhàu nát. Cả đàn bà cũng tham
gia, tóc bết mồ hôi. Đàn ông thì trần trùng trục, người gầy khô, da sạm nắng.
Tất cả đều dán mắt vào vận may nằm bên trong cái chén con con. Tất cả đều muốn
thành tiên tri để đoán được những mảnh vỏ hạt dưa kia úp theo chiều nào. Những
mảnh vỏ hạt dưa đã được thổi linh hồn vào!
Còn tôi, cái nóng trong
gian phòng đang dần hút hết sinh khí trong người.


