*
* *
- Dãn cách ra, đừng có dúm vào
nhau, chết cả lũ. Mọi người nghe này, pháo bắn thẳng không như pháo bắn cầu
vồng, nghe thấy tiếng rít là xong đời. Vừa đi vừa nhìn lên dãy núi bên kia sông
Lô, thấy chớp lửa phải nằm ngay xuống, nghe chưa. – C trưởng dặn đơn vị khi rẽ xuống
đường sát cạnh sông Lô.
Tuấn “trắng” chỉ về phía trước:
- Sắp tới chỗ xe tăng cháy rồi,
cẩn thận.
- Nhanh lên, trống thế này chúng
nó nhìn thấy đấy! - Mọi người giục nhau chạy.
Quấn áo mưa bất tiện, không chạy
nhanh được và khó quan sát, cả Cường và Huy đều cởi bỏ, nhét vào khe đá. Bên
kia đường, thấp thoáng qua những bụi vầu cụt ngọn là dòng nước sông Lô đỏ
quạch. Tiếng nước sông va vào đá rào rào như tiếng mưa. Bờ bên kia là dãy núi trải
dài theo triền sông, cao sừng sững như bức tường thành. Chỗ nào là ổ ba bẩy ly,
chỗ nào chúng đặt mười hai ly bẩy trên sườn núi dốc đứng ấy?
Chạy! Qua đoạn hào nông, Huy kéo
Hoàng chạy nhanh tới nấp sau tảng đá. Huy đảo mắt quan sát dọc theo triền núi.
Những khoảng đất đỏ nham nhở hay những khoảng trắng toát đá là con mắt bọn chó
ấy rình mò lính mình hành quân vào để cắn trộm.
Ré..éo! Cành! Một quả đạn cối sáu
nổ gần.
Xe tăng cháy kia! Huy lại kéo
Hoàng chạy tới nấp vào phía sau chiếc xe tăng cháy.
Thở đã! Huy tựa lưng vào bánh
xích xe tăng, hít một hơi dài căng lồng ngực lấy lại bình tĩnh. Đường thì nhỏ
hẹp, núi thì cao, không hiểu sao lại điều xe tăng đánh lên?
Cành! Cành! Những quả đạn chắc ba
bẩy ly bắn vào vách đá nổ giòn. Mảnh vụn của đá rơi rào rào. Bây giờ Huy buộc
phải lao về phía tiếng nổ ấy. Chạy nhanh chưa chắc đã thoát. Biết nó bắn lúc
nào để chạy. Đạn tránh người chứ người tránh sao được đạn. Huy hít tiếp một hơi
dài, lấy bình tĩnh, chuẩn bị tư thế chạy.
Ré..éo! Phành! Quầng lửa bùng lên
chỗ đường hào cách Huy vài chục mét. Ánh lửa đỏ như màu máu.
C trưởng Tước chạy tới cạnh Huy,
hỏi:
- Thằng nào vừa chạy tới chỗ ấy
đấy?
Huy trả lời:
- B hai. Chắc không sao, em thấy chúng
nó qua đoạn ấy rồi.
C trưởng hô:
- Chạy! Chúng mày!
Cả ba anh em bật dậy chạy. May,
không có đường đạn nào đuổi theo.
Chạy đứt hơi. Lồng ngực thắt lại,
đau nhói, xây xẩm mặt. Huy trượt chân ngã quỵ gối xuống lòng hào. Thở hổn hển.
- Không nhìn à! Dẫm mẹ nó vào
chân tôi rồi.
Có tiếng người quát Huy. Đứa nào
thế, tao mệt hoa mắt không nhìn thấy gì. Huy muốn nói mà không nói được.
- Dừng lại à?
- Có phải Hoàng “dở” không? – Nhận
ra tiếng Hoàng, Huy vừa thở vừa hỏi.
- Không nhìn thấy gì à?
- Hoa hết cả mắt mũi, cắm đầu vào
chạy. – Huy trả lời.
- Anh vừa dẫm vào chân thằng
Tuấn.
- Thế à. Đứt hơi, tối tăm mặt
mũi. Nó đâu? Có sao không?
Hoàng chưa kịp trả lời thì có
tiếng hô:
- Nó bắn đấy!
Huy nằm ép người xuống.
Cành! Cành! Cành! Ba tiếng nổ
bùng lên gần lắm. Tiếng nổ thúc Huy ép chặt vào thành hào. Đất rơi lả tả xuống
người.
- Chạy! - Có tiếng hô chạy.
Huy nhẩy lên khỏi hào, chạy theo
bóng người phía trước. Chạy! Dốc, trơn, Huy trượt ngã dập mông xuống đất. Lập
tức vùng dậy, chạy tiếp. Người bỗng chao đảo như ngồi trên sóng. Sao thế này?
Huy quỵ ngã vì bị chao đảo. Huy quờ tay bám được vào sợi dây, tự kéo mình đứng
dậy. Chạy! Có tiếng nước chảy bên dưới. Bóng người phía trước chạy khuất vào bờ
đá. Huy chạy bổ theo, vấp vào đá, Huy nằm ép mình xuống. Thở đã.
Có tiếng người nói bình tĩnh,
ngay cạnh:
- An toàn rồi quê ơi! Lần đầu qua
ngã ba Thanh Thủy hả.
- Mặt chảy máu kìa. Dính mảnh
phải không?
Bàn tay của ai đó xoay mặt Huy
lên nhìn. Huy hỏi:
- Mặt tôi bị sao à?
- Chắc đập mặt vào đá. Có đau
không?
Huy lấy ngón tay day vào gò má,
nơi người lính kia vừa chỉ. Bây giờ mới thấy đau. Huy không biết mặt mình va
vào đá lúc nào. Huy hỏi người lính ấy:
- Hang Dơi phải không?
- Ừ.
- Có những ai chạy vào cùng tôi,
quê? – Huy lo lắng hỏi.
- Có mấy người theo, vào trong
rồi.
C trưởng Tước nấp sau tảng đá
phía trên gọi:
- Lên đây, Huy!
Huy bám vào các mom đá trèo lên.
Hoàng “dở” chạy vào lúc nào đã
yên vị bên cạnh C trưởng. Huy hỏi Hoàng “dở”:
- Mày chạy trước tao à? Thằng
Tuấn vào chưa?
- Nó đang nấp bên kia suối.
- Đâu? – Huy hỏi, nhô đầu qua mỏm
đá, tìm bên kia suối.
Thì ra khi nãy Huy chạy qua cầu
khỉ bắc qua con suối. Nước suối trong vắt. Không biết đây có phải cuối nguồn
con suối trận trước Huy lội qua.
Kia rồi! Đầu Tuấn “trắng” nhô lên
rồi thụp xuống sau tảng đá. Nó quan sát. Chạy đi! Huy nhổm người lên vẫy. Chắc
gì nó nhìn thấy. Lúc nãy Huy cũng có nhìn thấy gì đâu. Cắm đầu chạy. Đường dưới
chân không thấy. Hướng phía trước là đâu không rõ. Vậy mà Huy đã chạy thoát
khỏi những đường đạn săn lùng mình. Đã trải qua một trận đánh ác liệt, đã biết
phải bình tĩnh thế nào trong lúc đạn pháo dày đặc quây lấy mình, vậy mà lần này
chưa vào trận, mới có vài quả đạn rơi gần Huy đã mất bình tĩnh.
Tiếng nổ bỗng lặng bặt. Huy đứng
hẳn dậy huơ tay vẫy Tuấn “trắng”, gọi to:
- Chạy đi!
