Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần cuối)




CHƯƠNG 6

- 1 -
                                            
Bóng người mua sắt vụn khắc khổ rạp lưng trên chiếc xe đạp xa dần rồi mất hút sau chỗ ngoặt. Tiếng rao khàn khàn mệt mỏi nhỏ dần rồi tan loãng vào tiếng ầm ì của đoàn xe đang gắng sức vượt qua dốc phà. Tương muốn chạy đuổi theo người mua sắt vụn, níu anh ta lại để hỏi một câu gì đó, thế nhưng đôi chân lại không nhấc lên nổi. Đôi mắt Tương mở trân trối nhìn hút về phía xa như bị thôi miên. Vệt đỏ của con đường trên mặt đê rực lên trong nắng gắt cào cạo vào tâm trí Tương khắc khoải, nuối tiếc và ngong ngóng nhớ về thời đã qua. Cái thời làm ông chủ sắt vụn tuy ngắn ngủi nhưng là điểm sáng bừng lên trong cuộc đời Tương. Lưu luyến lắm, tiếc nuối lắm, này cái tay mua sắt vụn kia ơi, sao không quay lại đây để ta hỏi lấy một lời cho đỡ nhớ. Ta sẽ không thèm làm ông chủ sắt vụn bất hạnh nữa đâu, việc bây giờ đang hái ra tiền, việc bây giờ đang là mốt của bọn thanh niên, ta chả thể từ bỏ được. Thế nhưng! Tương lặng lẽ quay về lều để làm nốt công việc. Thế nhưng... Mình đang tiến về căn lều chẳng ra lều, mọi người gọi là đại ca đấy nhưng nghe vẫn thấy tầm thường. Cái thời ông chủ sắt vụn xưa cũng ở trong căn lều nhưng sao mỗi khi ra đường khối kẻ phải kính nể, phải khâm phục. Cũng là hạng buôn đồ nát cả nhưng kẻ đạp xe rong lại khác, kẻ ngồi mua lại sẽ ở vị trí khác, kẻ chèo thuyền mua hàng “cáy” lại khác với kẻ ngồi cửa hàng giữa phố bán lại. Tại sao đôi chân của ta cứ chập chừng vừa muốn chạy theo tay mua sắt vụn vừa bị níu trở lại là tại ý nghĩ này đây.
Tưởng rằng cái nghề sắt vụn cũng như miếng sắt gỉ đã bị rữa nát dần theo năm tháng thế mà bây giờ lại xuất hiện trở lại, mà còn len lỏi về tận nơi hoang tàn khốn cùng thế này, chứng tỏ phải kiếm ra tiền. Bấy lâu nay, Tương dường như sống cách biệt với cuộc sống bên kia sông. Chỉ biết mong ngóng từng chuyến tầu, lo làm sao mua được nhiều hàng “cáy”, còn việc bán lại hàng giao cho bọn đàn em phải lo tất, mọi thông tin về sự phát triển của cuộc sống Tương chẳng hề biết tới. Chẳng lẽ nghề buôn hàng “cáy” sẽ vinh hiển mãi sao? Phải chăng có được món đồ cũ thải ra mang từ bên Nhật về sẽ mãi là niềm hãnh diện của đám thanh niên? Nhìn đống hàng đủ loại, từ chiếc xe đạp đến chiếc đài cát-xét tới chiếc ti-vi, xếp chồng chất trên thuyền, Tương háo hức về món lời mình sẽ có được quá dễ dàng. Thế nhưng Tương cứ thấy tồi tội khi mọi người nâng niu thứ người ta đã bỏ đi cứ như nâng niu đồ gia bảo của nhà. Phải chăng cái thời buôn sắt vụn, mình đem thứ bỏ đi bán lại cho người ta đã ảnh hưởng tới ý nghĩ ấy của Tương.
-Dậy chưa anh Tương ơi! Muộn rồi! – Không thể đợi lâu hơn, đám đàn em ngồi đợi dưới thuyền sốt ruột gọi Tương.
Mọi ngày, giờ này thuyền đã phải qua khúc sông ruột lợn. Triều đang xuống mạnh, chỉ cần giữ lái cho thăng bằng, dòng nước sẽ kéo con thuyền trôi băng băng chẳng mấy chốc là ra tới cửa sông. Thế mà hôm nay, gọi mấy lần chỉ thấy Tương ậm ừ trong lều rồi lại lặng im không thấy ra. Chẳng biết có phải ốm đau gì không mà không thấy trả lời. Cũng phải cố chờ vì hôm nay tầu của Chung về, phải có Tương ra cùng, bởi chuyến trước hai người có hẹn nhau rồi. Những tia sáng đã lách được qua khối mây đen khổng lồ đang đùn lên phía cửa sông, bừng lên chói loà như những lưỡi gươm treo ngang trời.
-Đứa nào chạy lên xem anh ấy thế nào, muộn rồi!
-Không phải lên đâu, chúng mày cứ đi đi, mà thôi hôm nay nghỉ một hôm, hàng đã giao hết đâu.
Bọn đàn em đứa nào cũng phải thốt lên:
-Anh ốm à!? Bị làm sao mà người ngợm khiếp thế?
Đám đàn em không thể tin vào mắt mình, chẳng lẽ kia là đại ca, chẳng khác gì một tấm bìa vẽ mặt người loen ngoen, đính cẩu thả lên cành sú. Tương đi vào lều. Bọn đàn em cũng bỏ thuyền, lặng lẽ trở về nhà mình. Không thể đi đánh hàng lại gặp những chuyện trục trặc như thế này.
  Không đi lại may. Mây đen kéo đến sầm trời, mưa như thác đổ. Gió quăng quật như phát rồ ngoài bãi trống. Giữa biển khơi mênh mông sóng nước chẳng biết có giữ nổi thuyền. Tương nằm sấp trên giường lắng nghe tiếng mưa xối ùng ục quanh mình như chảo nước sôi quá lửa. Gió giằng xé ngôi lều như một đàn thú tranh nhau xé con mồi. Ngôi lều sập sệ hình như đang đổ ụp xuống người, Tương hoảng sợ xoay ngửa người nhìn lên. Mái lều chao như đu võng, nhưng chẳng làm sao cả. Tương nhắm mắt lại. Tương ước mình được ở trong toà nhà có mái chóp nhọn màu đỏ, giống như mái nhà nhô lên ở dãy phố bên kia sông. Chẳng biết toà nhà ấy hình thù thế nào bởi lâu rồi Tương chưa sang sông. Bên ấy dạo này phát triển nhanh lắm, mấy hôm không sang đã thấy khác hẳn, hôm nào về mấy đứa đàn em cũng xuýt xoa ca ngợi. Chẳng lẽ cuộc đời lại thay đổi nhanh chóng thế sao? Vẫn thấy Đoan “khê” vào cảng lấy hàng, thế mà mình chẳng thèm để ý tới hắn có thay đổi gì không. Nhớ ra rồi, cái vụ cho bọn đàn em thử một trận dằn mặt với bọn Đoan ‘khê”, Tương thấy Đoan ung dung đứng cạnh chiếc xe ô tô Mỹ còn mới, dáng chừng như là của riêng. Thế là cuộc đời hắn vẫn ngày một đi lên.