Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần XI)


                  - 4 -

  Ăn hỏi mười một mâm. Thế mới xứng con gái giám đốc. Chỉ có làm sắt vụn nhiều tiền mới dám chơi sang như vậy. Những mâm lễ phủ khăn đỏ xếp hàng chờ giờ khởi hành như những bông hoa xoè cánh nở tưng bừng, như con rồng chuẩn bị tung mình bay, lời ngợi ca của Tương được lan truyền đi khắp xóm. Cả ngõ kéo nhau ra xem đám ăn hỏi, không ngớt lời ca ngợi sự sang trọng. Công nhân như anh em mình đi năm mâm đã thấy gớm lắm rồi, mười một mâm chỉ  dân có quầy, có sạp ở chợ Sắt mới dám xài thế. Có lẽ sau thằng Hoà khối thằng thanh niên trong xóm này ganh đua theo. Cô dâu là ai thế? Không biết hay giả vờ đấy, không biết thật à, cái Thanh giao nhận đấy, biết không. Ôi giời phí của. Phí của hay được của mang về.
áo trắng mới may của Hoà bết mồ hôi đã chuyển sang mầu ngà ngà, mái tóc xát mấy lần xà phòng Ca-may giờ chỉ còn mùi chua chua. Việc đáng lo nhất của Hoà là tìm đủ mười một cô gái trẻ, xinh xắn để bê mâm lễ. Không quen biết nhiều, phải nhờ anh em trong tổ giúp, Hoà tất bật phóng xe ngược xuôi đón người, đến gần giờ khởi hành may sao cũng đủ mười một cô cùng mười một chiếc áo dài màu đỏ. Đám rước lên đường, Hoà không kịp lau mặt, những vết lang ben càng nổi rõ hơn những vành khuyên trắng trên mặt. Có người gọi trêu là Hoà mặt hoa da phấn.
Đến chỗ ngoặt đầu ngõ, Phúc xăng xái chạy lên đầu hàng rước dừng đoàn người lại, vừa xắn lại tay áo sơ mi lên tới tận nách vừa đi giật lùi vừa nói:
-Dừng lại tí đã, thợ ảnh đâu, đi nhanh thế không bám theo đoàn à, phải chụp cảnh đầu ngõ nữa thì mới có tính tập thể. Mẹ nó nhanh lên nào, đứng vào cạnh đây.
Dạo này Lan béo lên nhiều. Bộ quần áo vải xoa nền trắng in những bông hoa hồng to màu đỏ bó sát eo càng làm cho những múi thịt trên  cơ thể Lan tròn  nần nẫn . Lan lệt xệt lê đôi dép da, bộ mông vắt ve muốn rơi khỏi cơ thể sau mỗi bước chạy, không thể làm nín cười  những người hiếu kì đang dán mắt nhìn theo. Họ thì thào vào tai nhau (chỉ những người thật tin tưởng nhau, sẽ không mách lẻo lại Phúc), cô ta (tức vợ Phúc) dạo này thích người ta gọi là mợ. “Mợ mặc bộ đồ ngủ thế kia khác nào mời người ta lên giường” - Ngọc “chột” đi theo đoàn rước, cố nán lại phía sau thì thào vào tai người ta rồi khinh khích cười.
Đám ăn hỏi bay lướt trên những ánh mắt tò mò của dân phố.