Lão Phiện!
Nghe gọi thế ai cũng tưởng lão phải già lắm. Lão năm ba tuổi, còn hai năm nữa
thì nghỉ hưu. Mọi người gọi là lão Phiện từ khi nào và tại sao, Huy chưa tìm
hiểu được. Huy hay mường tượng, lão có điểm gì đó giông giống với ông lão câu
cá trong cuốn “ông già và biển cả” mà Huy đọc đi đọc lại không
biết bao nhiêu lần vẫn không thấy chán. Với vóc dáng bên ngoài của lão thì gọi
là lão cũng chẳng quá đáng. Hơn ba mươi năm làm nghề bốc vác trên bến cảng, vào
ngày hè thì phơi lưng dưới nắng để cho lớp da khô xác như tấm mo cau, đến tháng
đông dù thời tiết có lạnh giá thì công việc cũng vắt cơ thể lão ra những giọt
mồ hôi đặc sánh như keo và để cưỡng lại cái nặng nhọc đè lên vai các múi cơ
phải bện xoắn vào nhau khiến người lão sắt seo khác nào sợi dây neo tầu. Lại
thêm hai cục u chai hai bên vai, một cục sau gáy to như trái cam, hệ quả của
hàng nghìn thậm chí tới hàng triệu chứ chẳng ngoa đủ các loại bao kiện hàng
hoá, từ chất liệu bao vải đến bao ni lông, đến những hòm gỗ cạnh sắc như dao đè
xuống thì không có những cục chai đấy mới là chuyện đáng để nói.
Nhiều lúc
Huy hay nghĩ vẩn vơ, không biết rồi cái thân hình mảnh khảnh, nước da trắng bột
của mình đến khi nào sẽ đen sắt, chai lì như chiếc cọc bích đứng lẻ loi bên cầu
cảng. Nói là bây giờ đã cơ giới hoá, sức con người sẽ được giải phóng cũng đúng
đấy, ví như không còn phải vác gạo tạ leo cao hàng chục mét, không còn cảnh vần
những cuộn giấy hàng tấn đến căng xoạc cơ lưng như quãng đời của lão Phiện đã
trải qua. Làm việc cứ ỉ vào xe nâng hàng, cần trục con người sinh lười, một tí
một ti cũng tị nạnh - lão hay cằn nhằn vậy. Có hao phí điện năng nhiều cũng là
để giúp đỡ đôi vai người công nhân không phải có những cục u chai làm xấu cơ thể
nhưng anh bốc vác chẳng thể mặc áo trắng, ngồi chơi xơi nước đến cuối tháng
lĩnh lương được, mồ hôi không nhỏ đều đều thì làm gì ra sản phẩm mà có tiền. Và
còn nắng, còn rét, dường như chúng lại quái ác lên theo thời gian để được hành
con người. Trước đây làm gì có cái nắng nóng rang như chảo lửa, cả tháng trời
không lấy nổi một giọt mưa và cái rét thì chẳng ra rét mướt, giữa ngày đông
tháng giá mà lưng áo lúc nào cũng rịn mồ hôi như có đàn châu chấu đùa rỡn trên
da khiến cho người ấm ách khó chịu.
Gọi là lão
cũng đúng, bởi cái tính lì lì chẳng bắt nhời chuyện gẫu với ai, ca nào
cũng chỉ thui thủi một mình làm bạn cùng
chiếc cọc bích câm lặng bên mép cầu cảng. Thế thì tán tỉnh sao được phụ nữ, cho
nên đã gần hết cuộc đời rồi lão vẫn lẻ bóng. Đám thanh niên lốp chốp đùa, thật
lão chẳng giống ai, làm anh bốc vác phải gào to lên thế mới xả hết cái nhọc
trong người ra, sống mà lai vô ảnh khứ vô hình chẳng để ai biết tới thế thì
buồn, sống mà không có những chuyến đi xa để có lúc mong chờ tới khi cập bến
thì cũng nhạt. Lão nhếch miệng cười, xịt miếng nước bọt qua kẽ răng. Thế thôi.
Nhưng duy chỉ có lần Huy hỏi ý ấy, lão trả lời dài hơn thường lệ. “Mồm miệng
nhiều chẳng nhấc nổi bao hàng.” Không ai hiểu hàm ý câu nói của lão. Huy cười,
cuộn thật gọn cuốn truyện đang đọc dở đút sâu vào túi quần.
Đấy là Huy
nghe theo lời lão. Huy hay mang theo những cuốn sách đến chỗ làm, tranh thủ
những lúc chờ việc để đọc. Ngày mới vào làm, thấy đội trưởng Phúc đang đến gần,
lão Phiện giật tay Huy ra hiệu:
-Cất truyện
đi!
-Sao?
-Làm thằng
bốc vác còn truyện trò nó không ưa!
-Sao?
-Rồi mày
biết!
Huy chưa
kiểm chứng được việc không ưa của đội trưởng thế nào, nhưng rõ ràng làm anh bốc
vác lưng phải còng như lưng tôm, rỗi rãi thì nằm duỗi dài cho thẳng lại, đằng
này sách vở kè kè trên tay nhìn chướng mắt lắm. Chẳng lãnh đạo nào ưa người
dưới quyền không làm đúng chức năng của mình. Biết người biết ta, Huy cuộn gọn
cuốn truyện đút sâu vào túi. Nhưng cái tính ham đọc sách chẳng khiến Huy chùn,
tranh thủ rỗi lúc nào lại giở sách ra đọc. Huy chẳng sợ đội trưởng biết bởi lão
Phiện đã là người gác tình nguyện rồi. Quả thực, vào làm đã ba năm mà chưa lần
nào Huy bị đội trưởng nhìn thấy đọc sách trong ca. Để rồi con người đội trưởng
Phúc trong mắt Huy vẫn là người ăn nói nhẹ nhàng đúng chất giọng của người Hà
Tây, chứ đâu có bặm trợn như mọi người thì thào với nhau.
