Năm cuối cấp, học sinh các trường
phải xuống các vùng quê để gặt lúa giúp dân. Tưởng rằng, cái thời chỉ cần chỉ
tay là cả đồng xanh hiện ra, một tiếng hô cả triệu người đồng thanh hưởng ứng,
vậy mà lúa chín vàng cánh đồng nhưng nông dân thì không chịu thu hoạch. Cha
chung không ai sót, của chung không ai giữ gìn. Học sinh thành phố biết gì về
gặt hái, cho nên sau buổi gặt thóc rụng như vãi khắp cánh đồng. Nhưng có cái
buổi về nông thôn lao động ấy Huy đã tìm được những giây phút lãng mạng nhất
cuộc đời. Nếu bây giờ có giấy bút Huy sẽ viết những câu văn thật hay để lưu lại
cho riêng mình.
Buổi trưa, cả lớp tập trung về
sân kho ăn uống, nghỉ ngơi. Không ai nói với ai, cả Huy và Hoa đều không mang
cơm trưa. Và vô tình thôi, không ai nói với ai, không một câu hẹn mà hai người
cùng tách lớp đi về phía bờ sông. Dòng sông trong vắt, nhìn thấy từng vạt cây
le đung đưa như mái tóc mềm mại trong dòng
nước. Đàn cá mương hếch đầu lên mặt nước, cái miệng ngớp ngớp như muốn
nói chuyện với đôi trai gái thong dong trên bờ.
Ngày ấy, cả lớp ai cũng cho rằng
hai đứa yêu nhau. Vậy mà Huy chưa nói được một câu nào với Hoa về chuyện ấy, cho
dù chỉ có đôi ta và trời đất. Vậy mà chán quá. Giá như bây giờ ông trời cho
được hai người có được một phút như vậy Huy nhất định sẽ nói. Cảm giác ấm, mềm
của hai bàn tay vô tình chạm vào nhau, rồi lại như giật mình tách xa nhau ra
đến bây giờ vẫn khiến Huy rộn rịp trong lòng.
Trong
cuộc sống cần phải giản dị và khiêm tốn. Giản dị một cách lịch sự, khiêm tốn
một cách thông minh. Chúc Huy lên đường mạnh khỏe, hẹn ngày trở về! Hoa viết vào cuốn sổ tay lưu niệm
như vậy. Cuốn sổ bây giờ ở dưới cứ. Huy ước ngay lúc này có được cuốn sổ để
ngắm nhìn dòng chữ hẹn ngày trở về. Mong mỏi, khát khao của người đang yêu say
đắm.
Hẹn ngày trở về! Chưa ai nói với
nhau lời yêu thương nào mà sao Hoa lại quyến luyến với Huy? Cô ấy có chồng rồi,
viết ra câu ấy liệu có phải tội lỗi? Chịu, Huy chưa đủ trải đời nên không giải
thích được. Đúng, mình là người sống khô khan, mình nhỏ nhen, không quyết đoán,
không dám hết mình vì cái đẹp, để bây giờ hối hận. Để bây giờ thèm khát một
tình cảm gần gũi giữa con người với con người. Biết được còn ngày mai không để
mà hối hận. Huy muốn khóc nhưng chẳng lẽ để thằng Hoàng biết. Huy ngước nhìn
bầu trời để dòng nước mắt trôi ngược trở lại.
Hay tình cảm của cô ấy với chồng
đang có cuộc chiến tranh, để rồi cô ấy khát khao có được tình cảm giống như Huy
thèm có được lúc này.
Mải nghĩ chuyện đâu đâu, trời đã
lại tối lúc nào rồi. Tối thế này chắc phải chín giờ. Chỉ còn mấy tiếng nữa là
Huy sẽ cùng mọi người lao lên phía trước. Đôi đầu gối thấy bồn chồn, Huy duỗi
ra nắn bóp. Phải chạy cho nhanh, càng tiếp cận gần địch càng tránh được thương
vong.
Rình, rình, rình rình! Đất rung
lên theo nhịp như giã gạo.
Chớp sáng nhòe nhòe như đang có
cơn dông.
Xoẹt …. Pành! Quả đạn pháo rơi
trước mặt Huy chỉ chục mét. Không biết có ai bị. Đội hình đơn vị vẫn im lặng.
Hoàng “dở” không biết có nghĩ
nhiều như Huy mà thấy lặng im.
- Hình như có người!
Hoàng “dở” giật mình, đẩy Huy lui
ra, với tay lấy súng.
- Có người thật à? – Huy hỏi lại.
Hoàng “dở” luồn ra ngoài, vơ lấy
khẩu AK, chĩa nòng ra phía trước.
Có tiếng nói vọng tới:
- Sao vàng!
Người mình. Huy đáp lại:
- Sao đỏ!
Bóng đen lặng lẽ đi tới, không
một tiếng động nhỏ. Bóng đen hỏi:
- Huy hả? Cả thằng Hoàng nữa. Hai
ông chung hầm à.
- Anh Păn phải không? – Hoàng
hỏi.
- Păn đây. Có ông nào bị sao
không?
- Không sao. Sắp tới giờ chưa?
- Khi nào có lệnh nhớ chạy lên
tới đường hào trên kia, chờ cửa mở xong xung phong dũng mãnh lên quá.
- Đường hào đâu, đã tới gần hầm
của bọn nó thế cơ à? – Hoàng giật mình hỏi.
- Của đơn vị trước chốt giữ trên
này đào.
- Ai đánh cửa mở? – Huy hỏi.
- Có anh Thanh đi cùng đặc công
mở cửa, mình cứ theo hướng bộc phá nổ mà lên, nghe chưa!
- Dạ!
