Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

TIỂU THUYẾT "THỦY SINH" (Phần II)

- II -

- Đêm qua cái Thành sang cát cho chồng đấy.
- Vậy à!
Phương gẩy chân chống chiếc xe spacy, dựng sát vào rệ đường, hững hờ trả lời Tươi cho qua chuyện rồi tính đi thẳng xuống bến. Thái độ như thế làm sao có thể qua được mặt “con chó ghẻ canh cửa”. Dân xóm bờ đê bây giờ gán cho Tươi biệt danh ấy. Tươi mắc ết giai đoạn cuối, những mịn màng da thịt của người con gái đã bán hết cho khách, chỉ còn lại những khúc xương được bọc bằng lớp da đen bẩn như chiếc giẻ lau chùi dầu máy hờ hững bám vào nhau để tạo nên hình hài giống một con người. Ai đi ngang qua cửa cũng quay mặt đi để tránh phải nhìn vào hai hố mắt có miếng sáng trắng đục như mảnh con ngao úp vào, cố bước cho thật nhanh để khỏi nghe tiếng gầm gừ như chó đẻ mỗi khi có người lại gần, tiếng hự hà mắc nghẹn của dớt dãi trong họng và cuối cùng là những câu chửi sỗ sàng bằng thứ giọng thống thiết, não nề, buồn rơi nước mắt.
Con đường xuống bến bắt đầu từ cửa nhà Tươi đã được be đắp thành con đường rộng, chắc chắn đủ để cho xe Xan-xing xuống tận bến lấy hàng. Dân xóm bờ đê ngày nào cũng phải qua lại vài lần nhưng chưa có một giọt nước mắt nào nhỏ xuống sót thương cho Tươi. Không ai cần nhớ đắp được con đường như ngày nay thì ai là người có công nhất. Sau Phương là đến cái Tươi chứ còn ai. Chỉ có lão Cống tử tế, mỗi khi đi qua lại ném qua bờ rào cho Tươi khi chiếc bánh mỳ, lúc chiếc bánh chưng như trẻ con ném đồ ăn vào chuồng thú trong công viên như là để trả ơn. Có thế Tươi mới còn tồn tại được trên đời. “Để cho nó chết đói, đi qua đây đỡ sợ, ông vẫn còn tiếc cơ à!” Bọn đàn ông xóm bờ đê vừa khạc nước bọt vừa gắt với lão Cống. Vợ lão Cống bị chết đuối do chuột rút khi đi dui cá chứ không lại bảo tại lây si đa qua chồng. Lão Cống bảo, chúng mày đồ bất nhân, vô ơn, tao thề chưa được thả vào con Tươi một con quăng quăng nào, nếu không giờ cũng phát bệnh rồi.
- Sao thế! Đi qua mà không ngoảnh mặt lại nhìn mặt con này một nhát được à!

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014

TIỂU THUYẾT: THỦY SINH (Phần I)

- I -

Mặt sông ngàu đục, đỏ như màu tôm luộc. Con tầu gắng sức trườn ra khỏi cầu cảng. Những cuộn sóng nổi vật sau chân vịt chẳng khác gì những bưởng đất ruộng cày. Tiếng máy tầu hồng hộc như người làm việc quá sức thở dốc, ống khói đùn ra đụn khói đen đặc, cuộn theo tiếng còi bừm bừm bật nẩy lên trên nền trời loá nắng. Những tiếng còi nóng nảy, hằn học. Không hằn học sao được khi trong bụng nó phải chứa hơn một vạn tấn sắt phế liệu, mớn nước thì chưa hết mà độ sâu của luồng không đủ. Con tầu vật vã cào bùn tiến lên, đùn lại phía sau những vòng xoáy màu huyết dụ.
Cậy to khoẻ thì ra ngoài biển rộng mà tung hoành, còn ở đây liệu có dám đua với tay chèo của Phương “cá ngạo” - Đám thuyền mủng lâu châu quanh con tầu như những con bọ nước bổ nháo bổ nhào kiếm ăn trên mặt sông, những đôi mắt của những tay chèo nghênh ngáo nhìn lên đám thuỷ thủ trên boong thách thức. Nhưng đó chỉ là động tác đánh lạc hướng để đón chừng Phương “cá ngạo” chèo mủng về chỗ nào là lập tức sẽ nhao theo. Chẳng hiểu sao Phương “cá ngạo” lặn xuống chỗ nào là chỗ ấy như đào được mỏ sắt phế liệu. Nhưng chẳng lần nào chúng chờ Phương hành động trước được. Không nhanh thì đứa khác mò hết, có theo thì đã chắc gì ăn may như thằng Phương. Khi những xoáy nước còn lộn vòng trước cầu cảng, con tầu còn chưa rời xa bờ thì những chiếc thuyền mủng đã giành nhau nhao vào để kịp chiếm lĩnh cho mình một khoảnh mặt nước đẹp. Ke thẳng từ hầm hàng con tàu lúc làm hàng xuống là vị trí đẹp.
Chúng mày sông nước bao năm rồi mà còn kém lắm, chỉ biết tranh giành từng mẩu sắt nhỏ chứ không biết làm thế nào kiếm được nhiều hơn mà đỡ mất công mất sức.  Làm như thế chỉ có bốc bùn mà ăn. Được cái mỗi thằng một khoảnh, không dám mò lấn sang của người khác, chúng nó tuân thủ như một điều luật bắt buộc cho nên chưa có trận thuỷ chiến ngầm nào xảy ra. Cho chúng mày mò trước! - Phương nằm ghếch chân lên tay chèo, lừng chừng tảng lờ ngoài xa, ánh mắt héo oặt như dọc khoai ngâm nước ngước nhìn lên những tay thuỷ thủ đang gò lưng cuộn dây neo. Khi con tầu khuất dần sau khúc cua ruột lợn là lúc những tay thợ lặn chìm xuống để moi móc lòng sông. Phương nằm ngửa nhìn trời, đủng đỉnh dùng chân đạp mái chèo về nơi biết chắc có nhiều sắt vụn rơi xuống.