Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần cuối)




CHƯƠNG 6

- 1 -
                                            
Bóng người mua sắt vụn khắc khổ rạp lưng trên chiếc xe đạp xa dần rồi mất hút sau chỗ ngoặt. Tiếng rao khàn khàn mệt mỏi nhỏ dần rồi tan loãng vào tiếng ầm ì của đoàn xe đang gắng sức vượt qua dốc phà. Tương muốn chạy đuổi theo người mua sắt vụn, níu anh ta lại để hỏi một câu gì đó, thế nhưng đôi chân lại không nhấc lên nổi. Đôi mắt Tương mở trân trối nhìn hút về phía xa như bị thôi miên. Vệt đỏ của con đường trên mặt đê rực lên trong nắng gắt cào cạo vào tâm trí Tương khắc khoải, nuối tiếc và ngong ngóng nhớ về thời đã qua. Cái thời làm ông chủ sắt vụn tuy ngắn ngủi nhưng là điểm sáng bừng lên trong cuộc đời Tương. Lưu luyến lắm, tiếc nuối lắm, này cái tay mua sắt vụn kia ơi, sao không quay lại đây để ta hỏi lấy một lời cho đỡ nhớ. Ta sẽ không thèm làm ông chủ sắt vụn bất hạnh nữa đâu, việc bây giờ đang hái ra tiền, việc bây giờ đang là mốt của bọn thanh niên, ta chả thể từ bỏ được. Thế nhưng! Tương lặng lẽ quay về lều để làm nốt công việc. Thế nhưng... Mình đang tiến về căn lều chẳng ra lều, mọi người gọi là đại ca đấy nhưng nghe vẫn thấy tầm thường. Cái thời ông chủ sắt vụn xưa cũng ở trong căn lều nhưng sao mỗi khi ra đường khối kẻ phải kính nể, phải khâm phục. Cũng là hạng buôn đồ nát cả nhưng kẻ đạp xe rong lại khác, kẻ ngồi mua lại sẽ ở vị trí khác, kẻ chèo thuyền mua hàng “cáy” lại khác với kẻ ngồi cửa hàng giữa phố bán lại. Tại sao đôi chân của ta cứ chập chừng vừa muốn chạy theo tay mua sắt vụn vừa bị níu trở lại là tại ý nghĩ này đây.
Tưởng rằng cái nghề sắt vụn cũng như miếng sắt gỉ đã bị rữa nát dần theo năm tháng thế mà bây giờ lại xuất hiện trở lại, mà còn len lỏi về tận nơi hoang tàn khốn cùng thế này, chứng tỏ phải kiếm ra tiền. Bấy lâu nay, Tương dường như sống cách biệt với cuộc sống bên kia sông. Chỉ biết mong ngóng từng chuyến tầu, lo làm sao mua được nhiều hàng “cáy”, còn việc bán lại hàng giao cho bọn đàn em phải lo tất, mọi thông tin về sự phát triển của cuộc sống Tương chẳng hề biết tới. Chẳng lẽ nghề buôn hàng “cáy” sẽ vinh hiển mãi sao? Phải chăng có được món đồ cũ thải ra mang từ bên Nhật về sẽ mãi là niềm hãnh diện của đám thanh niên? Nhìn đống hàng đủ loại, từ chiếc xe đạp đến chiếc đài cát-xét tới chiếc ti-vi, xếp chồng chất trên thuyền, Tương háo hức về món lời mình sẽ có được quá dễ dàng. Thế nhưng Tương cứ thấy tồi tội khi mọi người nâng niu thứ người ta đã bỏ đi cứ như nâng niu đồ gia bảo của nhà. Phải chăng cái thời buôn sắt vụn, mình đem thứ bỏ đi bán lại cho người ta đã ảnh hưởng tới ý nghĩ ấy của Tương.
-Dậy chưa anh Tương ơi! Muộn rồi! – Không thể đợi lâu hơn, đám đàn em ngồi đợi dưới thuyền sốt ruột gọi Tương.
Mọi ngày, giờ này thuyền đã phải qua khúc sông ruột lợn. Triều đang xuống mạnh, chỉ cần giữ lái cho thăng bằng, dòng nước sẽ kéo con thuyền trôi băng băng chẳng mấy chốc là ra tới cửa sông. Thế mà hôm nay, gọi mấy lần chỉ thấy Tương ậm ừ trong lều rồi lại lặng im không thấy ra. Chẳng biết có phải ốm đau gì không mà không thấy trả lời. Cũng phải cố chờ vì hôm nay tầu của Chung về, phải có Tương ra cùng, bởi chuyến trước hai người có hẹn nhau rồi. Những tia sáng đã lách được qua khối mây đen khổng lồ đang đùn lên phía cửa sông, bừng lên chói loà như những lưỡi gươm treo ngang trời.
-Đứa nào chạy lên xem anh ấy thế nào, muộn rồi!
-Không phải lên đâu, chúng mày cứ đi đi, mà thôi hôm nay nghỉ một hôm, hàng đã giao hết đâu.
Bọn đàn em đứa nào cũng phải thốt lên:
-Anh ốm à!? Bị làm sao mà người ngợm khiếp thế?
Đám đàn em không thể tin vào mắt mình, chẳng lẽ kia là đại ca, chẳng khác gì một tấm bìa vẽ mặt người loen ngoen, đính cẩu thả lên cành sú. Tương đi vào lều. Bọn đàn em cũng bỏ thuyền, lặng lẽ trở về nhà mình. Không thể đi đánh hàng lại gặp những chuyện trục trặc như thế này.
  Không đi lại may. Mây đen kéo đến sầm trời, mưa như thác đổ. Gió quăng quật như phát rồ ngoài bãi trống. Giữa biển khơi mênh mông sóng nước chẳng biết có giữ nổi thuyền. Tương nằm sấp trên giường lắng nghe tiếng mưa xối ùng ục quanh mình như chảo nước sôi quá lửa. Gió giằng xé ngôi lều như một đàn thú tranh nhau xé con mồi. Ngôi lều sập sệ hình như đang đổ ụp xuống người, Tương hoảng sợ xoay ngửa người nhìn lên. Mái lều chao như đu võng, nhưng chẳng làm sao cả. Tương nhắm mắt lại. Tương ước mình được ở trong toà nhà có mái chóp nhọn màu đỏ, giống như mái nhà nhô lên ở dãy phố bên kia sông. Chẳng biết toà nhà ấy hình thù thế nào bởi lâu rồi Tương chưa sang sông. Bên ấy dạo này phát triển nhanh lắm, mấy hôm không sang đã thấy khác hẳn, hôm nào về mấy đứa đàn em cũng xuýt xoa ca ngợi. Chẳng lẽ cuộc đời lại thay đổi nhanh chóng thế sao? Vẫn thấy Đoan “khê” vào cảng lấy hàng, thế mà mình chẳng thèm để ý tới hắn có thay đổi gì không. Nhớ ra rồi, cái vụ cho bọn đàn em thử một trận dằn mặt với bọn Đoan ‘khê”, Tương thấy Đoan ung dung đứng cạnh chiếc xe ô tô Mỹ còn mới, dáng chừng như là của riêng. Thế là cuộc đời hắn vẫn ngày một đi lên.

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

TIỂU THUYẾT "CHUYẾN HÀNG MƯA" (Phần XI)

(Kiếm sống trên cầu cảng)



- 4 -

Ngửa cổ lên đã thấy mặt trời chói chang giữa đỉnh đầu, Ngọc giục anh em nghỉ và cũng là người đầu tiên cắp mũ quần áo vào nách leo lên cầu thang hầm tầu. Vừa nhô lên miệng hầm, một bàn tay thô bạo ấn đầu Ngọc xuống. Cánh tay đã rã rời vì làm từ sáng đến giữa trưa không một lần giải lao, không thể cưỡng lại sức nặng của bàn tay trên đầu đang đè xuống, Ngọc buột tay ngã tụt xuống dưới. Phúc tổ cho nhà thằng say, Huy là người đi dưới nên đỡ được không thì nát xương. Và nắp cửa hầm sập xuống.
-Con mẹ chúng mày, đã làm hết xe cho tao chưa mà đòi lên! Bao giờ có người ca sau xuống chúng mày mới được lên!
Tiếng những “đầu gấu” vào “chăn” xe trên miệng hầm quát vọng xuống. Hoảng hồn, Ngọc nằm vật xuống đống hàng ôm mảng bụng bị trượt trên cầu thang đỏ rựng, ri rỉ máu, người run như lên cơn sốt rét. Hai cánh tay Huy cũng bị xước xát vì cố ghì giữ để hai người khỏi rơi.
-Thằng Huy cũng ngồi bên trong ấy mà nghỉ, để chúng tao làm cho. Nhìn thằng Ngọc rơi như tầu lá khô, kinh hoàng, tưởng xong rồi, phúc lớn cho nhà mày, có thằng Huy đi sau.
-Không sao đâu, bị xước nhẹ thôi, em vẫn làm được.
Huy rải dây rồi cùng Phiện một kéng làm tiếp. Không ai nói với nhau câu nào, lặng lẽ kéo vạt áo lau vuốt những dòng mồ hôi chảy tràn trên mặt. Bây giờ chắc phải hơn mười hai giờ rồi, ca sau có xuống được cũng phải một giờ, xếp từ từ thôi ông Phiện ơi, chúng tôi mũi mồm tranh nhau thở rồi đây này, cả cái cảng lớn thế này để cho mấy thằng bụi điều hành. Nói thực, ông nào cũng phải đi từ nhà đến xí nghiệp, chẳng dại gì đứng ra dẹp để rồi mang vạ cả.
-Này, ông Ngọc, không làm nằm ăn vạ đấy à! – Hoà trên miệng hầm quát xuống.
-Từ sáng đến giờ mày đã xếp được bao hàng nào mà đứng trên ấy quát, đừng tưởng tổ trưởng đã là to, xuống đây làm xem có hộc tiết ra không. – Cung ngửa cổ lên tức giận quát lại.
-Đừng thách thằng này nhá, tao bỏ tiền mua chức tổ trưởng tao có quyền sai chúng mày. Thân lừa ưa nặng, sáng làm tích cực cho hết xe thì có phải đỡ phiền không.
Láo đến thế là cùng, mới lên tổ trưởng thay thằng Ngọc có ít ngày mà người đáng tuổi bố nó cũng mày tao hết, nếu làm to nữa chẳng biết coi bọn mình thế nào. Ông biết phận của ông thế rồi thì im đi mà làm cho đỡ mất sức, nó có phải là con mình đâu mà sợ mất mặt. Này Huy ơi, sinh hoạt chi đoàn sao chúng mày không đưa vấn đề đạo đức này ra. Đây là xí nghiệp làm ăn kinh tế, chuyện ấy thuộc về cơ quan văn hoá.
 Huy bặm môi dồn sức vào hai cánh tay cùng Phiện lên bao gạo xếp vào đống. Mệt rồi hả, đừng lên gân thế tốn sức, làm nặng nhưng cứ coi như không thì mới thấy đỡ mệt. Phiện nói gắt gỏng chỉ vì thấy thương Huy thôi.  Huy không nói câu nào, âm thầm làm việc. Dạo này Huy ít nói, chẳng khác gì Phiện hồi chưa lấy vợ. Phận của những người như Huy là thế, lặng lẽ mà làm để kiếm tiền, chành choẹ, ganh ghé làm gì cho tốn sức. Mộng tưởng theo học lớp tại chức với Huy cũng tiêu tan khi mà lúc này cần tiền hơn lúc nào hết để chạy chữa bệnh cho mẹ.
“Đánh nhau rồi” – Tiếng la thất thanh ở trên cầu tầu vọng xuống. Tiếng chân người chạy rầm rập trên boong tầu. Những cái đầu của bọn “chăn xe” không còn ngó xuống hầm hàng hầm hè đe doạ. Sao thế? Lên thôi các ông ơi, chuồn mau thôi, chắc chúng nó đánh nhau rồi. Mọi người hối hả leo lên khỏi hầm hàng. Ngọc cũng leo nhanh thoăn thoắt, chẳng thấy đau đớn gì.
Mọi người được giải thoát, nhanh chóng chuồn khỏi tầu. Huy và Hoà đứng lại xem cuộc hỗn chiến đang xảy ra trên cầu cảng. Phe trên cạn nấp sau những chiếc xe ô tô chờ thời cơ sẽ lao ra. Phe dưới sông đứng mấp mé cầu cảng thủ thế. Những đứa dưới thuyền ghìm mái chèo sẵn sàng trợ chiến. Hai bên khí giới lăm lăm trên tay, mắt sọng đỏ sẵn sàng quyết chiến. Phe trên bờ là những tay kiếm tiền bằng việc “chăn xe”, phe dưới nước kiếm ăn bằng việc trộm cắp hàng trên bãi cảng, hai bên chẳng đụng chạm gì đến lợi ích của nhau, thế nhưng nhìn thấy nhau là sẵn sàng lao vào cắn xé như loài chó.

Thứ Hai, 8 tháng 2, 2016

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần X)

(Ngoài kia là biển rộng)

Chương 5

- 1 -

Đã lâu lắm rồi Tương mới có được giấc ngủ trưa ngon lành như thế này. Giấc ngủ sâu, đầu óc trống rỗng không còn mọi lo toan của cuộc đời vương vào. Tỉnh giấc có lẽ đã chiều muộn, ánh nắng ngã ngang cửa sổ, Tương vươn vai cho giãn xương cốt rồi lại nằm yên trên giường, đắm mình vào không gian tĩnh lặng. Có tiếng chim gáy cu rúc, cu rúc vọng về, Tương cảm thấy mình bồng bềnh trôi êm trong âm thanh dìu dặt. Cảm giác này chỉ có được khi Tương còn là đứa trẻ suốt ngày lang thang ngoài đồng tìm những vũng nước nhỏ tát vét kiếm con tôm con cá làm thú vui, rồi vật vạ ngủ dưới bờ tre. Mọi người đi đâu cả rồi sao nhà vắng lặng thế. Chả bù cho những ngày nằm ở bãi sắt, muốn tìm một kẽ hở trong tiếng sắt thép va vào nhau xoang xoảng, tiếng động cơ xe gầm rú, tiếng hò hét chửi bới lẫn nhau của đám người làm thuê, để lách sang bên kia kiếm một giây yên tĩnh mà không thể được. Bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ, cảm giác đói bụng như có đàn kiến bò buồn buồn bên trong khiến Tương bực bội. Khi trưa về đến nhà, vợ nấu vội cho nồi cơm và luộc nắm rau hái trong vườn nhà, ăn thế sao nuốt nổi. Bữa cơm của Tương bây giờ có tiết kiệm thì cũng phải đĩa thịt kho nhừ hoặc con cá rán ròn. Tiền mới gửi về một cục không kịp đếm là bao nhiêu thế mà chả thấy chi tiêu gì cả là thế nào. Nhà cửa có xây trát lại nhưng lem nhem như bôi bẩn thêm. Lát được cái nền nhà bằng gạch hoa Trung Quốc tưởng sang nhất làng trên xóm dưới nhưng thử nhìn kĩ xem, khấp kha khấp khểnh cong vênh như bánh đa nướng, chân ướt đi vào không cẩn thận ngã dập mặt. Đồ đạc sắm cho cái gì mang về thì biết có cái ấy, chẳng sắm thêm là thế nào. Thế thì tiền để đâu? Tương vùng ngồi dậy, vùng cơ mặt bên trái co giật liên hồi. Cớ gì mình lại tức giận thế này nhỉ. Có lẽ Tương sẽ phát khùng lên nếu như không có tiếng người đi vào sân.
-Gớm, có cái xe đẹp mang về giấu đâu rồi? – Cương đứng đầu sân nói với vào để cho Tương nghe thấy.
-Anh em nhà chú chỉ thích sĩ, có tí tiền không biết chắt bóp rồi đến lúc ăn cũng không đủ mới thấy. Tôi dắt vào trong bếp, có thích thì vào trong ấy mà ngắm.- Son cấm cảu trả lời Cương
Phải rồi, Tương biết khi nãy tại sao mình bực bội rồi. Chiếc xe tám hai màu da đồng, đèn vuông, máy nổ êm như ru, đến đầu xã mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nhìn thèm khát, nể phục, thế mà về nhà mụ vợ không khen lấy một câu lại còn móc máy xỏ xiên làm lạnh niềm hãnh diện của Tương. Nhưng bây giờ Tương thấy cô ấy có lý, mình bây giờ đã có vài trăm triệu rồi nhưng so với những ông chủ “tay to” thì đã là gì đâu mà phải khoe. Đàn bà bao giờ cũng cẩn trọng hơn. Cái điều mà sau vài năm vật lộn nơi thị thành Tương mới nhận ra, hãy bỏ cái tính sĩ diện nhà quê ngay không thì làm sao bước chân vào được giới thượng lưu thị thành. Việc cố chạy chọt cho chồng thoát ly trước đây của cô ấy cũng thật sáng suốt, không thì biết đến bao giờ gia đình này mới mở mặt lên được, cái thời anh lý trưởng của làng là nhất thiên hạ qua lâu rồi. Nhưng mà tại sao thằng Cương cứ lại thích ở làng tranh chức trưởng làng. Ra thành phố phụ việc cho Tương chẳng mấy mà anh em nhà mình quát cả làng này phải khiếp.
Cương hơn hớn đi vào, chẳng cần chào hỏi anh ngồi ngay xuống ghế, cầm ấm trà hắt cấn nước vào gầm bàn rồi rót nước pha ấm trà mới.
-Uống chén trà mới cho tỉnh ngủ. Sao mà ông anh mệt mỏi thế, phóng xe mới ấy có đi vào miền nam cũng vẫn khoẻ re. Xe mua bao nhiêu?
-Chú quan tâm tới giá cả làm gì, có bao nhiêu tiền đãi mấy thằng vô tích sự để nó bỏ phiếu cho mà hai khoá rồi thử hỏi có được gì. Ra ngoài thành phố, hai anh em hợp sức vào làm có phải khấm khá lên rồi không, chú vẫn chưa bỏ được cái danh hão của anh nhà quê.
-Mỗi người một chí hướng, em không thích ra ngoài ấy. Anh tưởng cái chân trưởng thôn bây giờ không ra gì á, anh chậm hiểu thời cuộc rồi. ở ngoài ấy báo chí nhiều, anh có thấy hay nói đến câu địa chủ thời hiện đại không. Được chân trưởng thôn là được cả miếng, cả tiếng. Ngày xưa làm ăn công điểm chẳng ai cần biết mình hôm nay làm trên thửa đất nào, nhưng ngày nay thế là chết đói, ngày xưa chia một công được bao nhiêu thóc có quy định cụ thể nào không, cả làng làm được bao nhiêu công cấp trên có biết không, ngày nay cũng thế thôi, trong tay anh trưởng thôn hết. Mà có được cái danh ở làng thấy oai của mình bao trùm cả thiên hạ, chẳng giống ngoài ấy, người nào biết phận của người nấy.
-Tôi hiểu rồi, tuỳ chú, làm ăn thế nào thì làm, tôi không chi tiền cho chú để ném qua cửa sổ nữa.
Son bê mâm cơm đặt xuống giữa nhà. Mâm cơm chỉ có mấy bìa đậu om cà chua là hơn mâm cơm trưa.
-Anh em nhà chú cứ như khuân ngay được của thiên hạ về nhà, bàn toàn những chuyện trên trời dưới biển gì gì ấy thấy khiếp. – Son nói giễu cợt. - Đây này, nhìn mâm cơm có được đầy thì thấy có sang hay không. Chú Cương ngồi xuống ăn luôn thể, anh em bàn chuyện gì thì bàn.
-Cô bỏ ngay cái lối ăn nói xách mé ấy đi, đàn bà gì lúc nào cũng thấy cấm cảu. – Tương vùng vằng nhưng cũng ngồi xuống mâm cơm, sắp bát đũa cho mọi người.
-Gớm mà, hai ông bà này chẳng bao giờ thấy nhẹ nhàng tình cảm với nhau. Thế ông anh cắt viện trợ thật đấy à? Có vinh dự cũng chẳng phải mình thằng em hưởng.
Son đơm hai bát cơm cho hai anh em.
-Hai anh em ăn trước đi, tôi đợi chúng nó về. Mà tôi thấy anh chú nói đúng đấy, bỏ tiền ra cho mấy thằng cha căng chú kiết ấy ăn hút rồi cũng chẳng thu được kết quả gì.
Tương đặt bát cơm xuống, nét mặt đăm chiêu tính toán.
-Tôi bàn với chú cách này, chẳng phải mất tiền mà chắc chắn sẽ thu được kết quả tốt.
Đêm. Tối như bị bịt mắt, có giơ bàn tay ra trước cũng không thể nhìn thấy ngón tay. Tiếng kèng kẹc rền rĩ của côn trùng kêu như  từ âm ty vọng về. Không phải lần đầu tiên lần mò trong đêm tối như thế này, nhưng đêm nay hai đầu gối Cương cứ thấy có kiến bò bên trong nhồn nhột buồn, bứt dứt không bước đi nổi. Lại còn như nghẹt thở nữa, Cương há miệng hớp không khí thở dốc. Tương đi trước dừng lại chờ em.
-Mệt hay sao thở gấp thế? – Tương hỏi.

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần XI)


                  - 4 -

  Ăn hỏi mười một mâm. Thế mới xứng con gái giám đốc. Chỉ có làm sắt vụn nhiều tiền mới dám chơi sang như vậy. Những mâm lễ phủ khăn đỏ xếp hàng chờ giờ khởi hành như những bông hoa xoè cánh nở tưng bừng, như con rồng chuẩn bị tung mình bay, lời ngợi ca của Tương được lan truyền đi khắp xóm. Cả ngõ kéo nhau ra xem đám ăn hỏi, không ngớt lời ca ngợi sự sang trọng. Công nhân như anh em mình đi năm mâm đã thấy gớm lắm rồi, mười một mâm chỉ  dân có quầy, có sạp ở chợ Sắt mới dám xài thế. Có lẽ sau thằng Hoà khối thằng thanh niên trong xóm này ganh đua theo. Cô dâu là ai thế? Không biết hay giả vờ đấy, không biết thật à, cái Thanh giao nhận đấy, biết không. Ôi giời phí của. Phí của hay được của mang về.
áo trắng mới may của Hoà bết mồ hôi đã chuyển sang mầu ngà ngà, mái tóc xát mấy lần xà phòng Ca-may giờ chỉ còn mùi chua chua. Việc đáng lo nhất của Hoà là tìm đủ mười một cô gái trẻ, xinh xắn để bê mâm lễ. Không quen biết nhiều, phải nhờ anh em trong tổ giúp, Hoà tất bật phóng xe ngược xuôi đón người, đến gần giờ khởi hành may sao cũng đủ mười một cô cùng mười một chiếc áo dài màu đỏ. Đám rước lên đường, Hoà không kịp lau mặt, những vết lang ben càng nổi rõ hơn những vành khuyên trắng trên mặt. Có người gọi trêu là Hoà mặt hoa da phấn.
Đến chỗ ngoặt đầu ngõ, Phúc xăng xái chạy lên đầu hàng rước dừng đoàn người lại, vừa xắn lại tay áo sơ mi lên tới tận nách vừa đi giật lùi vừa nói:
-Dừng lại tí đã, thợ ảnh đâu, đi nhanh thế không bám theo đoàn à, phải chụp cảnh đầu ngõ nữa thì mới có tính tập thể. Mẹ nó nhanh lên nào, đứng vào cạnh đây.
Dạo này Lan béo lên nhiều. Bộ quần áo vải xoa nền trắng in những bông hoa hồng to màu đỏ bó sát eo càng làm cho những múi thịt trên  cơ thể Lan tròn  nần nẫn . Lan lệt xệt lê đôi dép da, bộ mông vắt ve muốn rơi khỏi cơ thể sau mỗi bước chạy, không thể làm nín cười  những người hiếu kì đang dán mắt nhìn theo. Họ thì thào vào tai nhau (chỉ những người thật tin tưởng nhau, sẽ không mách lẻo lại Phúc), cô ta (tức vợ Phúc) dạo này thích người ta gọi là mợ. “Mợ mặc bộ đồ ngủ thế kia khác nào mời người ta lên giường” - Ngọc “chột” đi theo đoàn rước, cố nán lại phía sau thì thào vào tai người ta rồi khinh khích cười.
Đám ăn hỏi bay lướt trên những ánh mắt tò mò của dân phố.