CHƯƠNG 4
-1-
Mưa chở mã .Các cụ khéo chọn ngày
mưa ngâu tháng bẩy để đốt vàng mã gửi xuống cho những người đã mất. Nếu không
có những ngày mưa dai dẳng này thì khu tập thể hẳn sẽ bị phủ mờ bởi tàn tro đốt
mã. Phú quý sinh lễ nghĩa, từ ngày có các bà vợ ở quê ra và đồng lương của các
ông chồng cũng đã gần qua ngưỡng sáu con số, nhà nhà đua nhau hoá nhà tầng, xe
hơi, áo dài, mong người dưới ấy được đầy đủ.
Ngôi nhà của Tương cũng được xây
cất lại, tuy chẳng to đẹp nhưng không còn tre nứa lá. ở một mình, chẳng đồ đạc
gì đáng để kẻ trộm mất công mang đi, thà rằng cứ nhà tranh vách lá lại mát.
Nhưng thời buổi này để thế thiên hạ cho mình là gàn dở. Tương nằm chắp tay sau
gáy nhìn những sợi mưa qua ô cửa sổ. Những sợi mưa như những sợi tơ vừa dai vừa
dài đến vô tận, thả từ trên trời cao xuống đung đưa trước mắt Tương. Tương bây
giờ nhàn hạ quá, chẳng phải lo toan tính toán gì. Mà thực ra cũng muốn tính lắm
nhưng chẳng ra. Trộm cắp bây giờ lỗi thời rồi, chủ hàng theo sát hàng của mình,
chẳng vứt ba vạ như hàng nhà nước ngày xưa. Do vậy phiếu tờ cũng chẳng gian lận
được nữa. Nếu lương ngày một cao lên thì
làm thằng bốc vác cũng nhàn, ăn no vác nặng rồi ngủ kỹ thêm khoẻ người. Tháng
trước mới gửi về cho mẹ con nó cái xe mi-ni màu xanh ngọc. Như vậy cả làng mới
có một cái ấy. Sang tháng này lương chậm, hết cả tiền tiêu, lát nữa sang nhà
Mong mua mấy đồng dưa ăn hai bữa cho qua ngày. Mọi người bảo Tương gầy và xanh
đi nhiều, da xạm lại. Ngọc “chột” nói đùa hàm răng chìa ra như cái gầu xe xúc.
Vừa nghĩ tới thì hắn ta xuất
hiện. Hắn tã tượi như miếng tàn giấy ngấm nước, hai má chảy xệ xuống bung bủng,
mọi người gọi đấy là hai túi rượu dự trữ mỗi khi hết tiền tiết ra nhấm nháp cho
qua cơn thèm. Cả cuộc đời bốc vác của hắn chỉ nhét vừa đủ cái chai thôi sao!
Ngày nào các đường gân cũng phải
căng ra như sợi dây cao su để chịu đựng sức nặng của công việc, các dây thần
kinh bị vò nhàu bởi những cơn khát tiền hành hạ, nay được thư thái một lúc,
Tương gói mình vào trong chăn, lắng nghe tiếng những giọt nước gõ rì rì trên
mái tôn để quên đi ngày tháng. Cái xe mi-ni màu ngọc ấy được mua từ những đồng
lương tích cóp được. Đạp chiếc xe nhẹ tênh, nhún nhẩy như đứa trẻ chạy chân sáo
trên đường làng. Tương chúm môi huýt sáo tạo dáng vẻ nhàn nhã của con người quý
phái. Khi rút tiền trả tiền xe,Tương đắn đo nhiều lắm, sẽ phải ăn đói nhịn khát
nhiều ngày, sẽ phải ki bo như những con người sống trong khu tập thể này. Nhưng
đồng tiền rút ra nhẹ không , đâu có nặng như đá tảng của những đồng tiền bất
chính có được. Dắt chiếc xe về, trống ngực Tương đập rộn rịp, giống như tâm
trạng khi được lĩnh tháng lương đầu tiên.









