Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015

TIỂU THUYẾT" CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần X)




CHƯƠNG 4
 -1-
Mưa chở mã .Các cụ khéo chọn ngày mưa ngâu tháng bẩy để đốt vàng mã gửi xuống cho những người đã mất. Nếu không có những ngày mưa dai dẳng này thì khu tập thể hẳn sẽ bị phủ mờ bởi tàn tro đốt mã. Phú quý sinh lễ nghĩa, từ ngày có các bà vợ ở quê ra và đồng lương của các ông chồng cũng đã gần qua ngưỡng sáu con số, nhà nhà đua nhau hoá nhà tầng, xe hơi, áo dài, mong người dưới ấy được đầy đủ.
    Ngôi nhà của Tương cũng được xây cất lại, tuy chẳng to đẹp nhưng không còn tre nứa lá. ở một mình, chẳng đồ đạc gì đáng để kẻ trộm mất công mang đi, thà rằng cứ nhà tranh vách lá lại mát. Nhưng thời buổi này để thế thiên hạ cho mình là gàn dở. Tương nằm chắp tay sau gáy nhìn những sợi mưa qua ô cửa sổ. Những sợi mưa như những sợi tơ vừa dai vừa dài đến vô tận, thả từ trên trời cao xuống đung đưa trước mắt Tương. Tương bây giờ nhàn hạ quá, chẳng phải lo toan tính toán gì. Mà thực ra cũng muốn tính lắm nhưng chẳng ra. Trộm cắp bây giờ lỗi thời rồi, chủ hàng theo sát hàng của mình, chẳng vứt ba vạ như hàng nhà nước ngày xưa. Do vậy phiếu tờ cũng chẳng gian lận được nữa. Nếu lương  ngày một cao lên thì làm thằng bốc vác cũng nhàn, ăn no vác nặng rồi ngủ kỹ thêm khoẻ người. Tháng trước mới gửi về cho mẹ con nó cái xe mi-ni màu xanh ngọc. Như vậy cả làng mới có một cái ấy. Sang tháng này lương chậm, hết cả tiền tiêu, lát nữa sang nhà Mong mua mấy đồng dưa ăn hai bữa cho qua ngày. Mọi người bảo Tương gầy và xanh đi nhiều, da xạm lại. Ngọc “chột” nói đùa hàm răng chìa ra như cái gầu xe xúc.
     Vừa nghĩ tới thì hắn ta xuất hiện. Hắn tã tượi như miếng tàn giấy ngấm nước, hai má chảy xệ xuống bung bủng, mọi người gọi đấy là hai túi rượu dự trữ mỗi khi hết tiền tiết ra nhấm nháp cho qua cơn thèm. Cả cuộc đời bốc vác của hắn chỉ nhét vừa đủ cái chai thôi sao!
     Ngày nào các đường gân cũng phải căng ra như sợi dây cao su để chịu đựng sức nặng của công việc, các dây thần kinh bị vò nhàu bởi những cơn khát tiền hành hạ, nay được thư thái một lúc, Tương gói mình vào trong chăn, lắng nghe tiếng những giọt nước gõ rì rì trên mái tôn để quên đi ngày tháng. Cái xe mi-ni màu ngọc ấy được mua từ những đồng lương tích cóp được. Đạp chiếc xe nhẹ tênh, nhún nhẩy như đứa trẻ chạy chân sáo trên đường làng. Tương chúm môi huýt sáo tạo dáng vẻ nhàn nhã của con người quý phái. Khi rút tiền trả tiền xe,Tương đắn đo nhiều lắm, sẽ phải ăn đói nhịn khát nhiều ngày, sẽ phải ki bo như những con người sống trong khu tập thể này. Nhưng đồng tiền rút ra nhẹ không , đâu có nặng như đá tảng của những đồng tiền bất chính có được. Dắt chiếc xe về, trống ngực Tương đập rộn rịp, giống như tâm trạng khi được lĩnh tháng lương đầu tiên.

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần IX)



4 -
-ở quê có việc gì mà nghỉ lâu thế? Có mấy thằng tị nạnh mày nghỉ vô tổ chức, nhưng ông Phúc gạt đi, vào lúc khác mày chết với ông ấy. Đúng là giọng lưỡi cán bộ, muốn cho thằng nào sống thì thằng ấy được sống, bắt chết phải chết. – Ngọc “chột” ngồi sát lại gần Tương thì thào tỏ ý thân tình.
-Lại có chuyện gì với lãnh đạo thế? Đang cùng cạ làm ăn tốt với nhau sao lại... – Tương nghi ngờ về thái độ làm thân của Ngọc.
-Thì hôm họp kiểm điểm lão Phiện, không được như ý ông ấy nên quay lại xỉa tao là thằng nhỏ mọn, chấp nhặt. Lẽ ra đợt này chưa đến lượt tổ mình chuyển tải ngoài Hạ Long, nhưng là tầu gạo thối nó bắt phải ra, chống thế nào được, mình thấp cổ bé họng thôi thì chổng mông lên mà móc. – Mắt Ngọc vằn đỏ, giọng sít lại tức tối.
-Ôi dào, làm thằng bốc vác chấp gì chuyện vặt vãnh ấy... Này, nghe nói vụ vừa rồi bọn Đoan “khê” vét quả cực đậm phải không? Anh có dính nhiều không?
-Quan tâm thế kia à! Tưởng mày sợ vãi ra, quên nghề “đánh dậm” rồi, không bỏ được à. Tao biết ngay mà. Mày không sợ tao bẩm với ông Phúc, lúc ấy chỉ có nước về quê thôi con ạ.
-Chó nào lại chê cứt, tôi biết tỏng bụng anh, làm ra vẻ hăng hái với việc của tổ lắm đấy! Thằng Đoan “khê” gẫy tay phải bó bột vẫn đi chuyển tải thì anh biết thế nào chứ?
-Này, thế có phải két nước ngọt bị thủng thật hay bọn Đoan “khê” đục cho nước mặn vào để được nghỉ hợp pháp?
Tương không trả lời câu hỏi của Ngọc, ngả người tựa lưng vào lan can chiếc Hải Âu, ngôi nhà nổi của công nhân chuyển tải. Biển trải phẳng như bức tranh khổng lồ có nền xanh, điểm xuyết trên đó là những núi đảo đơn độc. Không có nắng, bầu trời lễnh loãng, trắng nhờ như màu nước hến. Nóng ở đâu tràn ra mà cứ ngồn ngột như đứng gần bếp lửa. Tương vo viên cái áo bảo hộ, lau từng dòng mồ hôi chảy tràn trên ngực. Ngọc nghênh nghênh cái đầu, lắng tai nghe tiếng chuyển động ì ầm dưới đáy tầu Hải Âu.
-Mày có nghe thấy gì không? – Ngọc hỏi Tương: - Sóng ngầm đấy, chỉ vài ngày nữa sẽ có bão, thảo nào nóng thế. Bọn thằng Đoan khốn nạn thế, thiếu gì cách nghỉ làm mà phải làm chuyện ấy, không tắm được người dính như nhựa, khó chịu quá. – Ngọc liếc nhìn Tương gợi lại thắc mắc khi nãy Tương chưa trả lời.
Tương thừa biết Ngọc đang liếc nhìn mình. Người hắn khô quắt, bẹp nhép như con thạch sùng, đúng là đồ vô tích sự, muốn đánh quả ngoài nhưng lại sợ mất chân tổ trưởng. Thằng này chỉ làm đầu sai, chỉ đâu đánh đấy là hăng hái, cứ bàn trước thế nào cũng bị lộ bởi cái tính hấp tấp lại hay lo xa. Hắn khấp khởi trong lòng, mắt hiếng nhìn cầu mong Tương nói điều gì đó, thấy bọn kia “đánh dậm” trúng quả lớn không thể ngồi yên được nữa rồi. Tương đứng dậy đi vào ca-bin, hắn tập tễnh theo sau.

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần VIII)



CHƯƠNG 3

-1-

-Có không?
-Bà trả rẻ bỏ mẹ!
-Thì tụt hàng ra xem nào! Giá làng rồi, bán đâu trả thế... Này, quay lại đây! Làm cao chó nó mua.
Bóng nắng đã tròn dưới chân. Ngồi không từ sáng đến giờ, Lan còn thấy mỏi rừ cả sống lưng và hơi nóng dồn vào ngực đến nghẹt thở, huống hồ đám công nhân bốc vác văng bậy chửi tục luôn mồm. Chúng nó mệt mỏi lê chân trên mặt đường rồn rột như muốn cạo bong lớp đá cho xả cái mệt nhọc đang ấm ách trong người. Chúng nó hôm nay lại tử tế thế, không thằng nào cắm buộc thứ gì mang ra. Cái thúng kẹp giữa háng của Lan bên trong chỉ có mấy cái bao tải dứa không.
-ở tổ ông Quế phải không? Chỗ quen biết cả, để cho tớ đi! – Lan chạy xuống đường kéo áo người công nhân đi qua.
-Một cái “rế” phi sáu, cả phi mười tám nữa bao nhiêu? – Người công nhân mặt đỏ gay vì nắng đứng lại hỏi Lan.
-Giá làng rồi. Hôm nay khó khăn thêm hai giá nữa. Được chưa? Bán hộ cho các ông, lỗ vốn. – Lan vùng vằng.
-Đừng làm cao, mang tận sới bán gấp đôi đấy, có điều muốn tiền ngay làm cốc nước cho mát ruột.
-Nói nhiều, tụt hàng xem nào!
Hắn ta luồn tay cởi khoá thắt lưng, vén áo tới ngang ngực. Mùi mồ hôi chua chua, thum thủm được thoát ra vỗ cánh tung vào trong nắng. Một khoanh sắt mười tám cuộn tròn như cái rế ốp trước bụng, sau lưng là hai cái “rế” phi sáu, lại còn hai bó đập dẹt treo hai bên nách, áo bảo hộ cài kín cúc, chẳng ai nhận ra trong người hắn mang hàng. Giỏi thế! Nhưng mới chỉ ngồi đón hàng ở cổng cảng có hơn tháng, Lan nhận ra ngay thằng nào có cắm buộc bên trong. ánh mắt ngơ ngáo tìm chỗ đổ hàng, đầu lưỡi lia trên môi thèm khát một chén rượu cùng đĩa thịt chó mẹt đổ vào họng. Kinh nghiệm mua hàng ăn cắp đã được chồng chỉ bảo tận tình, cứ thọc tay vào bụng chúng nó lôi hàng ra rồi trả giá bao nhiêu cũng xong hết. Thằng nào chả muốn đổ nhanh để rồi ngã vào quán quen vạ vật một lúc cho đỡ mệt, lê chân được tới sới cũng chùng đầu gối mà cũng chẳng hơn được là bao.
Thằng Hoà ôm mấy cái “rế” vừa mua giấu vào bụi cỏ trong đám đất hoang. Xong việc, vẫn như mọi khi Hoà ra mép hè ngồi chồm hỗm, hai tay khoanh trên đầu gối, lầm lì nhìn dòng người ngược xuôi. Hoà lầm lũi như con cu ly trên rừng nó vẫn bắt được. Nắng nóng trên mặt đường nhựa hấp lên sấy mái tóc Hoà vàng cháy, tưởng chừng nếu có đưa tay lên vò sẽ bị gẫy vụn như bóp nắm mì sợi khô.
Một chiếc ô tô chở nặng hàng từ trong cảng ra, thằng Quắt bật dậy lao sang đường, cố đuổi theo rồi bám vào hậu nhẩy lên. Đôi chân nó thoăn thoắt như chiếc guồng, rồi chỉ cái nhún nhẹ nhàng quăng người lên thùng xe. Bọn trẻ tụ vạ ở cổng cảng phục nó lắm. Nhưng Hoà chẳng khi nào để ý tới. Hàng chở trên xe chắc không đủ sức để vần xuống, thằng Quắt nhẩy xuống. Lần này đôi chân của nó không guồng kịp tốc độ của xe nên mất đà ngã lê mặt trên đường. Thằng Quắt đứng dậy kéo vạt áo lau vết máu rỉ trên má, miệng cười gượng tỏ ra lỗi vừa rồi chỉ là sơ xẩy nhỏ. Bọn trẻ nhẩy cẫng lên vì thằng Quắt vẫn khoe khoang không bao giờ ngã xe, hôm nay thì hết khoác lác. Hoà vẫn nhìn vô hồn về phía cổng cảng.
Phúc “trâu” dừng lại trước ba-ri-e, bỏ quai mũ cối xuống ôm khít vào cằm, quay chiếc xắc cốt ra phía sau hông rồi nhún chân lấy đà đạp xe đi thẳng, không dừng lại hỏi vợ con có cần gì. Làm anh cán bộ rồi còn mang vác trước cổng xí nghiệp thì còn đâu là thể diện
Tương là người cuối cùng trong tổ đi ra. Ngang qua chỗ Hoà, Tương túm cổ áo nó kéo đứng dậy.
-Còn ai nữa đâu mà chờ, về thôi! Có mua được nhiều không bà chị, em giúp một tay?
-Hôm nay chán lắm, chỉ được khoảng chục cân gạo với dăm cái “rế”.
Tương giúp Lan chằng buộc hàng lên xe rồi khoác vai Hoà cùng đi bộ về.
-Mày đúng là dân mọi rừng, mồ hôi chảy trên mặt thành dòng mà không lau đi, trông khác gì tấm gỗ mục để con sên bò loang lổ, ma cũng chẳng dám nhìn. Ngồi lì như mày như thằng đần, không tụ tập với chúng nó kiếm ít tiền mà tiêu.
-Kiếm tiền mà đổ máu thì kiếm làm gì. Sao chú không mua xe đạp mà đi, tiền thiếu gì mà phải ki bo. Làm như chú cũng sướng.
-Sướng gì, tiền đâu ra mà sắm xe.
-Chú khôn lỏi lắm, không phóng khoáng như chú Cương.
-Tao biết chuyện tối hôm ấy của chú cháu mày rồi, nghé con ngứa sừng hả. Đi nhanh chân lên! – Nói chuyện với Hoà Tương thấy bực mình, lôi mạnh nó đi.
-Chú không thích chuyện ấy chắc.
Về đến nhà, Hoà cởi áo vứt lên đầu giường rồi ngồi ngay xuống mâm cơm. Phúc ngửa cổ uống nốt chén rượu, miệng chèm chẹp hít hà một hơi dài sảng khoái, giọng còn dính chất cay của men giục vợ con:
-Thằng Hoà, sang cô Mong mua mấy hào dưa! Mẹ nó xong chưa, ăn cơm đã, tối kiểm không được ư.
-Tôi xong rồi đây. Đầy nắng cả ngày lãi được có mấy chục, chán quá. Bọn nó mang đi đâu hết cả, hay trả cao thêm ít nữa, lãi ít nhưng góp lại cũng được hơn.

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần VII)



-
( Ca đêm)

- 5-

-Bé cái mồm lại! Mở miệng ra là sủa nhặng lên, chả làm nên trò trống gì, nếu mày thèm ra ngoài này thiếu gì mà ở nhà làm trò khốn nạn ấy người làng nhìn mày khác nào con trâu. Nhìn kia, ngồi dạng háng cả dãy, chỉ mất có bữa cơm mà có thằng nào để ý tới.
Tương nhìn thẳng vào mặt thằng em ngỗ ngược, ánh mắt rực lên căm giận, gìm giọng nói dằn từng tiếng.
Cương ngồi ôm gối nơi đầu giường, nhìn trễ nải ra con đường trước cửa nhà. Đất trên đường thâm đen như miếng tiết gà. Cương biết tính anh mình, còn lải nhải còn lâu. Sao hai vợ chồng giống nhau cái tính lắm mồm này thế. Chiến lược của Cương là im lặng rồi thỉnh thoảng xỉa một câu chọc giận và cuối cùng đưa ra yêu sách, đó là cách làm đã không ít lần thành công với ông anh mình.
-Em tính rồi cũng phải xin ra ngoài này làm, lương cao, lại còn tí táy tí mẻ chẳng ai biết.
-Mày tưởng kiếm được đồng tiền dễ lắm đấy hả! Chỉ muốn ăn xổi như mày bốc cứt mà ăn cũng khó. Đồ chó!
-Thế thì xì ra đây ít tiền, về quê làm lại từ đầu.
-Làm gì có, đòi hỏi lắm thế! Tao đi làm còn phải đi bộ...
-Mua cái danh chẳng phải mát mặt mình tôi. Tiền gửi về sửa nhà, mua ti vi, ăn tiêu hoang phí thì không tiếc.
-Im ngay không!
Tương rít trong cổ họng, hất hàm ra cửa ra hiệu cho Cương phải nói nhỏ thôi. Thằng Hoà, con của Phúc “trâu” cùng mẹ nó ra chơi mấy hôm nay đang đứng chống nạnh tựa cửa, đôi mắt ti hí lấc láo nhìn quanh. Chiếc áo sơ mi trắng còn mới, quần vải si gỗ màu nâu đều là những thứ dạo nọ Tương biếu trong dịp bố nó về quê, không hợp với nước da đen xỉn và mái tóc rối như nắm rơm của nó. Càng không hợp với vẻ mặt câng câng tự phụ về người bố có địa vị cao nhất trong khu tập thể này. Nắng vàng như màu lửa cũng chẳng làm nó ra mồ hôi nhưng nó vẫn rút mùi xoa trong túi ra lau mặt, rồi chọc bốn ngón tay vào túi quần, khuỷ tay khuỳnh khuỳnh tạo vẻ ăn chơi. Tương ngó đầu nhìn sang nhà đối diện. Thằng Bổn đang tán tỉnh con đàn bà mới đến. Còn một đứa nữa, có lẽ phải bằng tuổi mẹ thằng Hoà, nhìn sang mời chào. Thằng Hoà mới mười năm tuổi.
-Đứa kia sạch nước cản đấy, tối cho em đi thử một lần. – Cương thì thầm, mắt hau háu nhìn sang mấy đứa đàn bà nhà bên, tay vuốt cặn trắng bên mép như các bà nghiện trầu vỏ lau miệng.
-Một tí cái gì! Thằng Tương, sang bảo bọn nó đuổi hết đi. Từ nay tao cấm! Xong rồi về tao có chuyện bàn!
Giọng quát hách dịch khiến Cương giật nẩy người. Vợ chồng Phúc “trâu” về từ khi nào đã đứng bên cạnh. Phúc “trâu” muốn làm oai với vợ con.
Chuyện muốn bàn Tương biết là chuyện gì rồi, anh ta đã nói dạo mấy hôm trước. Ngọc “chột” đánh tiếng hộ bằng cách dọn đi phòng khác. Anh ta cũng muốn Tương tự giác như vậy, dọn đi phòng khác để nhường chỗ cho chị ấy và cháu ra ngoài này để gia đình đoàn tụ. Tương đã biết, sắp tới khu tập thể sẽ được thanh lý nhà ở cho công nhân, Phúc “trâu” làm vậy để thu gian nhà này về tay mình cho gọn.

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2015

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần VI)





(Hai bác cháu)

-3-

Việc thanh lọc những thành viên làm cản trở công cuộc xây dựng một tổ điển hình tiên tiến đối với Phúc “trâu” không khó. Chỉ cần cái cớ đi muộn giờ làm, Đoan “khê” và những kẻ trong nhóm sống bằng trộm cắp nhiều hơn là bằng đồng lương bốc vác đã bị tách sang những tổ khác nhau. Trước đây Phúc cũng đã muốn làm điều này, nhưng lời nói của anh tổ trưởng chưa có trọng lượng. Phúc hãnh diện về việc mình làm và sẽ làm mạnh tay hơn, tự coi mình là con người trong sạch và mọi người lấy đó mà theo, một con người toàn tâm toàn ý với phong trào thi đua sản xuất của xí nghiệp đang được phát động. Còn trường hợp thằng Tương hãy chờ thời gian nữa xem nó tiến bộ đến đâu. Ngọc “chột” cố làm dịu đi những quyết định căng thẳng của Phúc về cải cách nhân lực và Ngọc còn sợ đưa nhiều người mới về chưa hiểu nhau khó lãnh đạo. Nó chỉ bị lôi kéo, thực ra ham làm để kiếm tiền lắm, Ngọc muốn Tương ở lại bởi thằng này ma lanh rồi sẽ được khối việc.
Rồi cho đến một hôm, Phúc quyết định sẽ không để cho thằng Tương đi tổ khác. Thằng này táo bạo, biết quyết đoán trong công việc. Đó là vào ca chiều, khi về qua tầu chở thiết bị của Liên Xô, Tương cùng Phúc dừng lại xem tổ ông Quế giải quyết việc cẩu một mã hàng dài quá khổ.
-Với mã hàng này, nếu không có đòn gánh cẩu sẽ bị gãy đôi. Tôi quyết định chờ có dụng cụ đầy đủ mới làm, nếu không tôi không chịu trách nhiệm. - Ông Quế mồ hôi chảy thành dòng trên mặt, nói găy gắt.
-Làm gì có đòn gánh cẩu nào dài thế này, chờ sang bên tây lấy về à.
-Tôi không làm! Xảy ra chuyện gì lại đổ tội cho thằng làm. Ông có dám chịu trách nhiệm không, dám đặt bút kí biên bản không? Nếu được như thế tôi sẽ làm.
Những người có mặt lảng dần. Phúc “trâu” đứng gác chân lên cột bích cười thầm, mang tiếng tổ điển hình, có mỗi mã hàng cũng chịu thua. Tuy vậy, Phúc “trâu” cũng chẳng nghĩ ra được sáng kiến gì, việc này không thể mắm môi vào bổ cuốc xuống đường như ngày xưa. Nhưng sự láu lỉnh của Tương xuất hiện đúng lúc, ghi một bàn thắng ngọn mục cho Phúc “trâu”.
-Kiếm thanh sắt nào dài buộc dọc theo mã hàng, như bó bột ấy, có bẻ cũng không gãy.
Câu nói tưởng chừng bâng quơ của Tương lại trở thành phát kiến vĩ đại của Phúc. Một tay chống nạnh, một tay Phúc chỉ vào mọi người tỏ ý coi thường.
-Này các ông, ở khác đội chẳng lẽ để tôi mó tay vào lại bảo tranh việc, lấy mấy thanh sắt U ở trong bãi kia nẹp vào, có khác nào đòn gánh cẩu đâu.
-Nếu thế mà được thì người ta chẳng chế tạo công cụ chuyên dùng làm gì, ông nào giỏi thì làm, tôi chịu. - Ông Quế tức giận bỏ đi.
-Cứ ỷ lại như ông thì đến bao giờ. Được đấy, cái khó ló cái khôn, nhấc lên từ từ theo dõi xem sao. Này nối thêm cáp cẩu cho dài vào để góc xiên nhỏ đi, giảm lực bóp may ra thì được.
Khi mã hàng chung chiêng đưa qua be tầu xuống bãi, tim Phúc như thót lại, liệu buộc thêm mấy cây sắt ấy có được vững chắc, chỉ cần một rung động nhẹ thôi là mã hàng sẽ bị bẻ cong, khi ấy nếu có luận tội tuy Phúc không sao nhưng tiếng tăm mất đi sẽ chẳng nhỏ. Mã hàng vừa an toàn tiếp đất Phúc hể hả kéo tay Tương đến trước cửa trung tâm điều hành sản xuất nơi mọi người nhộn nhịp qua lại trong giờ giao ca, chờ đợi những chỉ đạo trực tiếp ngoài hiện trường về báo cáo công việc với lãnh đạo. Phúc đứng xoạng chân, hai tay cầm hai tà áo phẩy liên tục để làm dịu cái nóng đang bốc ra trong người. Tương thừa biết, anh ta cố tình làm vậy để ai đó quan tâm tới sẽ hỏi chuyện, khi ấy hẳn sẽ có thêm một vết bầm trên mặt bãi như ngày xưa.
Đừng chê thằng này nhà quê ẫn ờ dễ sai bảo, đừng thấy dốc công dốc sức san nền dựng nhà cho Phiện “gù” mà thì thào với nhau là thằng này ngu. Bản tính của thằng nhà quê là thế đấy, nhưng không phải không hiểu hết sự đời, không biết mánh lới của các người. Bản chất của thằng nhà quê là biết chịu lùi một bước để tính bước tiếp theo, mà dân số nước Việt này tám mươi phần trăm làm nông nghiệp, nếu tính từ đời ông cha của dân thành phố thì dễ là trăm phần trăm xuất thân từ đồng ruộng với con trâu và cầy cuốc. Phúc “trâu” nói với Ngọc “chột” nhưng cố tình để Tương nghe thấy: - Thằng nhà quê có nhiều cái khôn vặt nhưng không thủ đoạn, tinh quái như bọn Đoan “khê”, để lại được đấy, cho nó lo việc kí phiếu năng suất, lo tiền lương cho tổ. Phúc “trâu” trả công cho sáng kiến của Tương là thế đấy, còn xí nghiệp thưởng cho anh ta bao nhiêu làm sao mà biết được.
Phúc “trâu” mới chỉ trả ơn bằng miệng như vậy thôi chứ hàng ca vị trí nào nặng nhọc nhất thì phân Tương vào. Họ muốn Tương phải ngửa tay xin việc đây mà. Một bữa khao lên đội phó Tương phải chi tiền như vậy chưa đủ sao? Mà quả là chưa đủ thật, hôm ấy vào mồm họ có được là bao.

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần V)


(Bến cảng)

-2-

-Khi thằng Đoan “khê” sang nhà, anh biết ngay có chuyện chẳng ra gì. Loại người ấy có khi nào tử tế.
-Sao anh không bảo cho chú ấy biết. Cùng cảnh nông thôn thoát ly đùm bọc, quấn túm lấy nhau.
-Cứ tưởng nó chân chất chịu thương chịu khó, cái nhà này nó làm đâu ra đấy, nhà quê ai bằng được, thế mà tham tiền đến mờ mắt, không nhận thấy thằng Đoan “khê” ăn ốc muốn mình đổ vỏ hộ. Lên tầu anh nhận ra ngay việc gì sẽ xẩy ra, nhưng khi ấy có muốn ngăn nó lại cũng không được, bọn Đoan “khê” lại gây khó dễ cho mình. Nó thoát được cũng mừng, không biết sau vụ này có tu tỉnh.
-Nói nhỏ thôi, hình như bên kia các ông ấy kéo nhau về tụ tập uống rượu. Nghỉ tay thôi anh, tết nhất nghỉ ngơi đã, nhà này còn nhiều việc phải làm, mấy hôm nữa em phát cỏ quây đám đất trồng luống rau.
Phiện “gù” buông tay dao, khoác thêm chiếc áo bảo hộ cho đỡ lạnh, ngồi tựa lưng vào vách nhà ngắm nhìn vợ chuẩn bị bữa cơm trưa, chén trà nóng xoay xoay trong bàn tay lấy hơi ấm. Trời đã tạnh hẳn, ngọn gió heo may lùa vào đám lá cọ lạch tạch. Mồng hai tết đẹp giời, Phiện nghĩ tới chiều nay hai vợ chồng sẽ đi chúc tết người thân gần đây. Ngày còn thanh niên, đã vài lần Phiện tìm kiếm người bạn đời nhưng chưa cô gái nào tiếp chuyện đến buổi thứ ba. Dù có cảm tình với con người hiền lành, chất phác nhưng các cô không thể chịu được một chàng trai đến nhà bạn gái lúc nào cũng diện quần áo bảo hộ và thỉnh thoảng ra cửa xịt nước bọt qua kẽ răng. Thế mà trường kỳ mai phục, mọi người nói vui như vậy, lại có được người vợ xinh xắn, ai cũng phải ghen tị. Hạnh phúc đã làm cho những nếp nhăn khổ hạnh trên gương mặt Mong dần dần mất hẳn, đôi má bầu bĩnh, hàm răng trắng đều khiến cho nụ cười thật tươi tắn. Đến nay Phiện chưa hết ngỡ ngàng với cuộc sống mới đã nảy sinh trong cuộc đời mình và cho cả dãy nhà tập thể. Chiếc áo trắng Mong mặc trong ngày tuyên bố với mọi người hai người trở thành vợ chồng treo ngay cạnh, Phiện ngả đầu vào lớp vải mịn hít hà hương vị của người con gái còn đọng lại trong đó thấy rạo rực trong lòng. Chiếc áo trắng vạch lên những tia nắng huyền ảo khiến cho những gã đàn ông đi qua đều phải nghiêng mắt nhìn vào. Những ánh mắt ấy chẳng đoàng hoàng chút nào. Phiện xịt miếng nước bọt qua kẽ răng ra cửa.
-Này nhổ nước bọt phải để ý, suýt nữa vào người tôi.
Phúc “trâu” xuất hiện đứng choán hết cửa ra vào.
-Đùa vậy thôi, thói quen thì chả bỏ được. Sang tôi uống chén rượu! Khao trước, mấy hôm nữa lên đội phó. Ông tưởng tôi đùa à, công sức phấn đấu bao năm chẳng vô ích, lì lì như ông thì lãnh đạo nào để ý.
-Cán bộ to rồi có khác, thảo nào mấy hôm nay không thấy chửu bậy, liệu được bao lâu, thói quen rồi chả bỏ được. Nhà nấu cơm rồi, lát nữa đi có việc thông cảm nhá.
-Không ăn gì thì cũng sang làm hớp rượu, ông phụ lòng tôi đấy à!
Nói vậy thì phải sang rồi, mặc dù Phiện không muốn. Sống cùng nhà với nhau cả chục năm trời khác nào người thân, không sang thì cạn tàu ráo máng, bạc tình bạc nghĩa, biết rằng sang là ăn thịt thằng Tương đời nào Phúc “trâu” bỏ tiền ra đãi người. Ngâm mình dưới nước lạnh thấu xương, số tiền bán hòm hàng Đoan “khê” chỉ đưa cho một nửa còn một nửa nói chi các cửa để dẹp yên chuyện. Về nhà Phúc “trâu” rung cho sợ Phải chi bữa trưa nay. Tương chẳng còn được bao nhiêu nhưng so với tháng lương bốc vác cũng đã khá hơn nhiều.
Hai chiếc chiếu một ghép lại làm chỗ ngồi, chính giữa là đĩa sắt tráng men to đầy tú hụ thịt thủ lợn luộc, đĩa hành nén, rổ rau thơm, bát nước chấm bày xung quanh. Ngọc “chột” rót rượu ra từng chén, thay mặt Phúc “trâu “ mời mọi người.
-Thằng Tương không bị dính cũng là một điều mừng, không thì tổ lại mất vài buổi họp, rách chuyện với lãnh đạo. Nhưng mừng hơn cả vẫn là ông Phúc lên xếp. Chỗ anh em không phải khen nịnh nhau, phải công nhận ông Phúc biết người biết việc, làm đâu ra đấy. Khối thằng cán bộ lâu năm phân công người sao cho hợp lý cũng không nổi, thằng Trung “lác” đấy hôm nọ phân công người làm ngoài tầu bằng người làm trong kho, chúng nó tị nhau chửi bới ầm ĩ, ì ra không chịu làm. May mà không có giám đốc trực tối không thì mất mặt. Nào! uống đi! Chén đầu phải cạn!

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần IV)

(Hoàng hôn)

CHƯƠNG 2

-1-

Những sợi mưa lại đan kín bầu trời. Có một giọt mưa khoan thủng tấm giấy dầu lăn xuống trán Tương lạnh buốt. Tương nhìn trân trối lên cái chấm sáng trên mái nhà, chờ những giọt nước tiếp theo nhỏ xuống. Những giọt nước sẽ trở thành người bạn làm dịu đi nỗi cô đơn trong lúc này của Tương. Đêm qua đã phải thức suốt đêm, về nhà nghỉ lưng đã hai tiếng mà Tương chưa hề chợp mắt được một lúc. Căn phòng tối nhờ, tiếng ngáy của Phúc “trâu” khèng khẹc như người bị bóp cổ. Có con chuột sơ ý làm rơi chiếc vung nồi từ nóc tủ xuống kêu xoang xoảng. Ngọc “chột” trở mình, miệng chem chép nuốt nước bọt. Ngoài đường, những giọt mưa rơi xuống bị nẩy lên rồi rơi xuống tiếp lần thứ hai rồi mới chịu cuốn theo dòng nước chẩy đi, phát ra tiếng tanh tách đều đều như cầm nhịp. Ai đó dậy sớm, chắc đêm qua không phải đi làm, thò đầu ra cửa chúc nhau một năm mới gặp nhiều may mắn, giọng nói phải cố hét to thì người nghe mới thấy trong tiếng ầm ào của mưa gió. Gian đầu hồi, Phiện “gù” có lẽ không ngủ, rì rầm nói chuyện với vợ. Hôm nay là ngày đầu tiên hai người dọn sang nhà mới. Phúc “trâu” chỉ biết lừ mắt tức giận chứ chẳng dám hoạnh hoẹ bởi không sẽ bị mọi người chửi cho không thấy giơ khi thọc gậy vào đời tư của người khác.
Sao cuộc sống của mọi người trôi đi xuôi chèo mát mái thế, chẳng ai vấp váp gì để phải trăn trở như Tương. Mấy chục năm làm anh công nhân nhà nước họ chẳng có tì vết gì, chứ đâu có như Tương sự khởi đầu đã chẳng ra gì, có lẽ bị mất việc vì cái chuyện cỏn con ấy. Mưa thì mặc mưa, chẳng ai bận tâm cho dù đang là ngày tết trọng đại. Chờ mãi chẳng có giọt nước tiếp theo nào rơi xuống trán để Tương đếm cho thời gian trôi nhanh, cho mọi người thức dậy để còn cầu cứu ai đó giúp đỡ được chăng. Có lẽ số phận là vậy, mong cũng chẳng được, chờ cũng chẳng tới. Về quê thì nhục nhã lắm.
Đôi mắt của tay cửa khẩu gằm gè chẳng thân thiện chút nào, bộ mặt đen rắn như sắt ấy chắc chẳng thể lay chuyển, theo như lời của Phiện “gù” thì rõ ràng hắn có ý lừa đảo để kiếm tiền lót dạ bữa sáng. Lòng dạ con người nhão như bùn gặp mưa. Mà mưa gì mà khủng khiếp thế, rền rĩ hết ngày này sang ngày khác giữa mùa đông tháng giá, chẳng khác gì phải nghe nhà con mẹ đĩ hàng xóm bị mất gà chửi đổng. Sao con mụ Huệ “vịt” và bao đứa con gái khác tô hô tấm thân ra trước mặt bàn dân thiên hạ để buộc hàng ăn cắp không thấy xấu, thấy nhục. Sao cái bọn thằng béo ấy là bọn ăn cắp mà chúng vẫn giương tự đắc mình là đấng anh hùng. Sao chúng không sống chui lủi, mặt không gằm xuống mà đi như mình sáng nay. Cũng chỉ tại ông trời giở chứng, giữa mùa này đổ mưa thế khác nào hắt cả chậu nước vào mặt nhân gian. Còn tết nhất gì nữa!
Có lẽ đã mười giờ sáng. Ai đó ngáp dài ngoài hiên tiếng hu hú như chó hoang, rồi vạch quần đái ồ ồ ra đường. Mưa đã chững lại, tiếng giọt gianh chỉ còn tí tách như tiếng thở ngắt quãng mệt mỏi. Tương ngồi dậy ôm gối, hai hốc mắt vì mất ngủ nên tưng tức đau. Có lẽ như Phiện “gù” khuyên giải, quên chuyện ấy đi chẳng việc gì phải lo lắng, ngủ đi một giấc rồi đâu sẽ vào đấy cả. Cái thằng khốn ấy đã có ý làm tiền như vậy sẽ xuôi thôi, mất hẳn tháng lương này là hết giá. Tương lăn xuống giường vùi mình vào trong chăn lần tìm giấc ngủ trong tiếng chuyển động của thời gian. Giấc ngủ đang nặng nhọc kéo đến thì lại bị xua đi bởi tiếng loạt xoạt trên vách tường làm bằng giấy báo hoặc thứ phên liếp nhặt nhạnh ngoài cảng. Tiếng lích rích to dần rồi lan ra râm ran khắp phòng. Chuột đâu mà nhiều thế. Có phải mưa gió đã dồn chúng tới gian phòng này. Hình như có mấy con đang bò lên giường, tiếng móng vuốt bám vào gỗ lạo xạo. Tương còn ngửi thấy mùi hôi của những con chuột chù đến nghẹt thở. Tương phì phì thở mạnh ra để xua đi cái mùi hôi đang nút chặt hai lỗ mũi, chống tay ngồi dậy nhìn quanh tìm kiếm. Gian phòng tối nhờ màu chì, những miếng liếp rung rung, đống quần áo động đậy. Nhưng lũ chuột đâu nhỉ! Chúng tàng hình như phù thuỷ. Mà sao Ngọc “chột” với Phúc “trâu” vẫn cứ ò ò ngáy. Tương buông chân xuống giường định bụng ra xem nồi thịt có còn đậy chắc chắn nhưng lại vội rụt chân lên, ý nghĩ giẫm phải những con chuột lầy nhầy khiến Tương sợ.

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần III)



(trong ca làm việc)

-5-

Trời chẳng chiều lòng người, ngày ba mươi mưa ngừng hẳn, thế là tết nhất vẫn phải nai lưng ra làm. Nghe đâu chủ tầu có treo giải thưởng, cán bộ đốc thúc ghê lắm, ốp làm hết giờ chứ không cho nghỉ sớm như mọi tết. Không gắng sức không xong. Luồng gió hanh heo lạnh giá như con quỷ khát hút cạn khô cả bầu trời đẫm nước, hút cạn khô cả ý đồ lợi dụng trời mưa dai dẳng tranh thủ tạt về quê của Tương.
Tiếng pháo bắt đầu lạch tạch nổ rải rác vài nơi như màn dạo đầu cho hàng loạt tiếng nổ oà lên của niềm hân hoan đón chào năm mới tốt đẹp sắp tới. Đó là lời của Phiện “gù” nói với Tương trong lúc hai người thủng thẳng bước trên con đường tới xí nghiệp. Còn Tương lúc này chỉ muốn học cách xịt nước bọt qua kẽ răng của Phiện “gù”. Nó có thể là sự ngạo mạn, có thể là sự khinh thường, cũng có thể là sự hằn học tức tối, tuỳ từng nơi từng chỗ, tuỳ theo nét mặt của người thực hiện và độ văng của nó mà đoán định trạng thái biểu cảm. Tương thử xịt, nhưng miếng nước bọt không văng đi mà rơi đúng chân mình. Tương hằn học thầm chửi đổng trong miệng. Như vậy chẳng bõ bèn gì, Tương muốn phá tan sự im lặng giữa hai người, phá tan niềm vui âm thầm trên nét mặt Phiện “gù”.
-Anh chị về sống chung như thế không sợ ông Phúc gây khó dễ à?
-Làm thằng bốc vác trên răng dưới tạc đạn, có cái chó gì mà khó dễ với nhau. Thằng ấy ác mồm thế thôi nhưng tốt tính, hôm nọ mày không vác được nó hộ cả toa đấy không.
-Anh chóng quên thế, chính anh còn nháy em.
-Thì thằng bốc vác nào chả thế, cái nặng nhọc khiến con người ta trở nên cục cằn. Phải hiểu được như thế thì mới không cố chấp, sẽ không sinh chuyện chẳng ra gì
Biết vậy, Tương chẳng muốn nghe thêm nữa, đi dấn bước lên trước. Đến dải phố trung tâm, đám thanh niên đi chơi giao thừa chia tách hai người ra xa nhau. Người đổ ra đường đông thế, lần đầu tiên Tương được thấy đêm ba mươi của dân thành phố thế nào. Không khí bị cọ sát nóng dần lên, nhào trộn mùi mồ hôi với mùi nước hoa thành thứ mùi hăng hắc khó thở. Vẻ mặt thanh niên hãnh diện. Người người được đi chơi còn Tương lầm lụi, cau có bước gấp theo Phiện “gù”. Sao ông ta đủng đỉnh bước thế thôi mà nhanh thế, khi nãy còn đi sau, bây giờ Tương phải vất vả lắm mới theo kịp. Ra thành phố phải được như đám thanh niên kia mới đáng. Một quả pháo ném nổ ngay đầu mũi dép Tương, hơi thuốc làm bỏng rát chân. Thằng lỏi ném pháo phớt lờ cái nhìn hằm hè của Tương, bước chân dậm dật, ngông nghênh chen thẳng vào đám con gái đi ngược chiều. Mày khá lắm, cuộc đời chưa đầy ải mày.
Bỗng nhiên, như một phản ứng dây chuyền, tiếng hô “Đánh nhau đấy!” lan đến. Những tốp thanh niên xô nhau chạy. Những gương mặt đang táo tác bỗng dưng chựng lại ngơ ngác nhìn nhau, không biết có phải đánh nhau thật không. Nhưng vẫn phải cảnh giác, mọi người dồn nhau chạy dạt vào vỉa hè. Tương bị chen dạt vào một góc tường. Đứa con gái đứng ngoài ép cả bộ ngực căng tròn của tuổi mới lớn vào lưng Tương dễ chừng đến vài phút mà không thấy xấu hổ, bộ mặt hơn hớn nhìn người đi đường bằng vẻ thách thức. à ra vậy, lối sống của dân thành phố bấy lâu nay chỉ nghe người khác nói nay Tương mới mục sở thị.

Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2015

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần II)

(Rình rập)

- 4 -

Khi móng sắt của những chú bò kéo gõ lạch cạch lên mặt đường, tiếng tre nứa lá quăng rầm rầm xuống đầu dãy nhà thì cũng là lúc mưa ngừng hẳn. Một vài tia nắng nhợt nhạt lách mình qua được màn xám của bầu trời xuống đậu trên đám đất, nơi sẽ thành ngôi nhà hạnh phúc của Phiện “gù” và cô Mong. Những cánh cửa bật mở, những thân hình bị đêm vò nhàu trồi ra, tất cả cùng bật lên tiếng ồ!... ồ! đầy ngạc nhiên và hạnh phúc. Để lý giải cho hết nguyên do bật lên tiếng ồ hạnh phúc của hơn một trăm con người trong khu tập thể thì không có đủ thời gian. Nhưng chỉ có một điểm chung đáng nói, đó là mọi con mắt đổ dồn vào những đốm nắng trên mảnh đất đầu hồi tò mò, ngỡ ngàng, trong tâm cảm nhận ra sự xoay vần của vũ trụ đang thuận chiều.
Phúc “trâu” cần tự cho mình trách nhiệm cao nhất để giải thích cho mọi người được rõ sự xáo trộn bất bình thường này là sao. Cúc quần còn chưa kịp đóng, một chân Phúc “trâu” đạp lên đống tre, ngón tay như mũi tên trỏ xuống.
-Những thứ này của ai?!
Những bác thợ đánh xe bò sợ oai phong của Phúc “trâu” rụt mình vào trong áo mưa như con sâu rụt vào trong kén. Tương xăm xái nhẩy qua đống tre lại trước mặt Phúc “trâu” giải thích, giọng hồ hởi:
-Anh Phiện lấy vợ, xây tổ hạnh phúc.
Phúc “trâu” trợn mắt ngạc nhiên, giọng nói méo lạc đi:
-Lấy... lấy ai! Ai ... ai lấy nó!
Tương vẫn trả lời vô tư:
-Anh chưa biết à, lấy cô Mong, cái cô đi cùng chị Liên, ngồi phòng mình hôm qua ấy.
Mặt Phúc “trâu” tái lại, giọng nói run run:
-Vô luân, vô đạo, vô... Các người có coi cái tổ chức, cái tập thể ở đây ra gì không!
Nói xong mặt Phúc “trâu” vênh lên tỏ rõ sự trang nghiêm của một tư cách mẫu mực, một người sống trong khuôn khổ của tổ chức. Với Tương, biết tỏng cái bụng của anh ta rồi, hằn học, ghen tức, miếng mỡ ngon thế để Phiện “gù” hớp mất. Nhưng chả sao, đời còn dài, còn ối cô đẹp hơn. Phúc “trâu” nhổ phì về phía Mong rồi quày quả đi.
-Phiện “gù” đâu rồi, số đỏ thế!
Mọi người dồn về chật bãi đất đầu hồi, ghé mắt vào phòng Phiện “gù” xem mặt cô dâu, muốn được tận mắt nhìn thấy một mầm sống đang nẩy chồi trên mảnh đất hoang vu ở đây thế nào. Những ánh mắt mệt mỏi sáng lên, tiếng tặc lưỡi, tiếng xuýt xoa khen người đâu mà ngon mắt thế.
-Đêm qua đã được tí gì chưa em ơi!
Không ít những lời nói suồng sã như vậy buông ra chọc ghẹo Mong khiến cô không dám bước ra khỏi nhà. Nhưng những lời chòng ghẹo hôm nay không còn là những lời thô bỉ như mọi ngày.
-Thế Phiện “gù” đâu?
-Anh ấy lên phòng tổ chức xin đăng ký kết hôn rồi. – Tương luôn mồm giải thích cho mọi người.
Chẳng ai xui khiến, đào đất đổ nền, sắp xếp rui mè, cột cái cột quân đâu ra đấy, đánh lá cọ thành thạo như công việc bốc vác hàng ngày, mọi người lao vào giúp Phiện “gù” dựng nhà hạnh phúc, quên cả cái hạnh phúc trời đã tạnh mưa sẽ kiếm được tí chút cho riêng mình trong ca sản xuất tới. Còn Tương, tưởng rằng một mình xoay xở thế mà bây giờ chỉ đứng nhìn mọi người làm.
Khi mọi người đã quên hẳn sự có mặt của Liên “khờ” thì bất ngờ cô ta lại xuất hiện như mọc lên giữa đám đàn ông hôi rình mùi mồ hôi trộn lẫn với bùn đất và nước mưa.
-Làm đi, trưa nay sẽ có tháng lương của anh Ngọc đãi.
Tưởng rằng mọi người sẽ rộn lên vì cái tin này, nhưng tất cả các cái đầu gằm xuống hơn vào các nút lạt, các gồi lá chuẩn bị đưa lên mái. Không phải họ đã thừa biết, thằng Ngọc “chột” chẳng bao giờ móc túi mình ra đãi bạn một chén chè chát mà chính là những lời nói vô tình của Liên “khờ” đã nhiều lần trở thành lời tiên tri đoán định số mệnh của họ. Chẳng bao giờ Liên “khờ” có câu nói tốt đẹp như hôm qua, gửi gắm cuộc đời một cô gái dẫn theo để ngay hôm sau đã trở thành hiện thực.
-Con này tháng trước xem cho tao tháng này mất của. Đúng thế! Chen vào mua mấy cái xổ số, tay đặt trên ghi đông xe mình thế mà lúc quay lại mình lại đang cầm ghi đông xe người khác. Nhanh như trộm.
Câu chuyện được ban ra bằng những lời thì thào vừa rụt rè vừa thành kính, khẳng định những lời tiên tri của Liên “khờ” có độ chính xác cao.
Phúc “trâu” nằm duỗi dài trên giường, mắt nhìn vô hồn lên trần nhà.
Ngọc “chột” xếp lại đồ đạc trong hòm, tay run run.

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần I)

(HC ra đón tầu cập cầu)

Chương 1

-1-
Ngày ông Công, ông Táo lên chầu trời mưa sầm sập trút hết đợt này đến đợt khác, vỗ ràn rạt lên mặt đường. Trời đất xoay vần nghiệt ngã, vào độ này ai ngờ có mưa lớn thế. Nhìn cơ trời mưa còn lâu, năm nay dễ mất tết.
Cách đây hai ngày, anh em công nhân tổ bốn quyết tâm trong năm ngày sẽ giải phóng tầu bách hoá để tết này được thảnh thơi. Gần như toàn bộ công nhân trong tổ, từ ngày vào xí nghiệp đến nay chưa được một cái tết nghỉ trọn vẹn. Giờ đây cầu cảng co ro dưới mành nước xám nhờ, tiếng máy tầu ậm ịch như người thở dốc, run rẩy than phiền nỗi quạnh quẽ. Trên thế giới chưa có bộ óc vĩ đại nào mon men tới một phát kiến che kín những con tầu khổng lồ và những chiếc cần trục cao lừng lững để có thể bốc dỡ hàng hoá trong mưa.
Chờ đợi. Không biết mọi người trông ngóng năm hết tết đến thế nào, lần đầu Tương phải xa nhà, bứt rứt khiến Tương cáu bẳn. Tương nằm dài trên đống bao lúa mạch xếp ngoài hiên kho, hai tay chắp sau gáy, tia mắt dọi xoáy vào những hạt mưa bất chợt hiện ra bằng những vệt sáng loà trước khi đập xuống mặt đất rồi tan loãng vào dòng chảy cuồn cuộn. Đường đi của hạt mưa thế nào, tuỳ vào gió đấy, chúng nhẹ thế cơ mà. Bỗng gió nổi cơn cuồng, quẳng một mảng bụi nước trắng xanh vào hội bài bạc. Các con bạc chạy ré lên như phải bỏng. Xếp dưới mái hiên rồi còn bị ướt là là tại gió tai quái, không ai ngoảnh đầu lại nhìn những mảng thâm ố đang loang rộng trên mặt đống hàng. Ngoài đường, lúa mạch rơi vãi bị mưa dầm nát, những dòng tinh bột trắng như sữa tiết ra loang trên mặt nước ngầu đen. Ôi! Cõi tâm mênh mông, Trời không sao quản hết!
Mưa gió thế này đến mái nhà cũng phải oằn xuống huống hồ lòng người, nó làm cho rữa ra, bốc mùi khăn khẳn của tội lỗi. Ngu quá, sao lại gửi tiền thằng Sửu “rỗ” mang về quê cho vợ. Chúng nó có tình ý với nhau từ ngày học phổ thông, nay nhà lại theo lẻo riêng biệt ở đầu làng. Thằng “rỗ” ma lanh, nhờ người gửi bức điện tín giả bố đi cấp cứu để được về trong dịp tết này. Tương ngồi chồm dậy hằn học. Không biết nằm trong tư thế gập người lâu hay ý nghĩ giày vò vừa rồi khiến cho thành bụng bên trong quặn đau, cơ mặt bên phải Tương co giật dữ dội.
Hắn ta là thế nào mà đi làm được mấy tháng Tương chỉ gặp có vài lần đáo qua tổ, làm chấm chơ một lúc rồi biến mất dạng, thế mà mọi người trọng vọng, nể sợ như sợ bậc trên. Mưa gió ầm ầm thế này mà hắn cũng ra. Người hắn to béo, đôi má phinh phính trơn nhẫy như bôi sáp, đôi môi đỏ hồng lúc nào cũng nhành ra tem tép mấp máy vẻ thèm ăn, ngồi khoanh chân như ông phỗng giữa bọn đàn em. Đạo mạo ghê. Nhưng giọng nói của hắn không thể chấp nhận được, hơi ngắn và mảnh như tiếng dê kêu. Loại này tiểu nhân. Tương ngầm quan sát hắn để quên đi những lo lắng về chuyện Sửu rỗ đến nhà thế nào.
Hắn ta ngồi giữa, đàn em ngồi quây xung quanh hếch mặt lên chăm chú nghe hắn kể chuyện. Hắn ngừng câu chuyện, đột nhiên hỏi: “ Lương tháng này của tao được bao nhiêu?”.  Bọn đàn em nhao lên tranh nhau trả lời: “Sáu mươi đồng”. Hắn hầy lên một tiếng: “Không đủ một bữa đi chơi gái, lấy lương cho chúng mày đi thịt chó. Còn bây giờ cứ thế mà làm!”. Chúng kéo nhau đứng dậy, tản mỗi đứa một hướng. Thằng Ngọc “chột” đi sau, dẫm chân lên hàng bao phía ngoài khiến một bao tụt xuống đường lăn ra ngoài mưa. Ngọc “chột” nhanh tay bám được vào hàng bao bên cạnh nên không bị ngã theo. Nó tức mình kéo hai bao nữa lẳng ra ngoài mưa. “Chết mẹ mày đi thằng chột, sao lúc chạy “tây” nhanh thế, lẳng nữa đi cho dẻo tay, bao nhiêu có “Liên Xô” chịu.”