Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần III)



(trong ca làm việc)

-5-

Trời chẳng chiều lòng người, ngày ba mươi mưa ngừng hẳn, thế là tết nhất vẫn phải nai lưng ra làm. Nghe đâu chủ tầu có treo giải thưởng, cán bộ đốc thúc ghê lắm, ốp làm hết giờ chứ không cho nghỉ sớm như mọi tết. Không gắng sức không xong. Luồng gió hanh heo lạnh giá như con quỷ khát hút cạn khô cả bầu trời đẫm nước, hút cạn khô cả ý đồ lợi dụng trời mưa dai dẳng tranh thủ tạt về quê của Tương.
Tiếng pháo bắt đầu lạch tạch nổ rải rác vài nơi như màn dạo đầu cho hàng loạt tiếng nổ oà lên của niềm hân hoan đón chào năm mới tốt đẹp sắp tới. Đó là lời của Phiện “gù” nói với Tương trong lúc hai người thủng thẳng bước trên con đường tới xí nghiệp. Còn Tương lúc này chỉ muốn học cách xịt nước bọt qua kẽ răng của Phiện “gù”. Nó có thể là sự ngạo mạn, có thể là sự khinh thường, cũng có thể là sự hằn học tức tối, tuỳ từng nơi từng chỗ, tuỳ theo nét mặt của người thực hiện và độ văng của nó mà đoán định trạng thái biểu cảm. Tương thử xịt, nhưng miếng nước bọt không văng đi mà rơi đúng chân mình. Tương hằn học thầm chửi đổng trong miệng. Như vậy chẳng bõ bèn gì, Tương muốn phá tan sự im lặng giữa hai người, phá tan niềm vui âm thầm trên nét mặt Phiện “gù”.
-Anh chị về sống chung như thế không sợ ông Phúc gây khó dễ à?
-Làm thằng bốc vác trên răng dưới tạc đạn, có cái chó gì mà khó dễ với nhau. Thằng ấy ác mồm thế thôi nhưng tốt tính, hôm nọ mày không vác được nó hộ cả toa đấy không.
-Anh chóng quên thế, chính anh còn nháy em.
-Thì thằng bốc vác nào chả thế, cái nặng nhọc khiến con người ta trở nên cục cằn. Phải hiểu được như thế thì mới không cố chấp, sẽ không sinh chuyện chẳng ra gì
Biết vậy, Tương chẳng muốn nghe thêm nữa, đi dấn bước lên trước. Đến dải phố trung tâm, đám thanh niên đi chơi giao thừa chia tách hai người ra xa nhau. Người đổ ra đường đông thế, lần đầu tiên Tương được thấy đêm ba mươi của dân thành phố thế nào. Không khí bị cọ sát nóng dần lên, nhào trộn mùi mồ hôi với mùi nước hoa thành thứ mùi hăng hắc khó thở. Vẻ mặt thanh niên hãnh diện. Người người được đi chơi còn Tương lầm lụi, cau có bước gấp theo Phiện “gù”. Sao ông ta đủng đỉnh bước thế thôi mà nhanh thế, khi nãy còn đi sau, bây giờ Tương phải vất vả lắm mới theo kịp. Ra thành phố phải được như đám thanh niên kia mới đáng. Một quả pháo ném nổ ngay đầu mũi dép Tương, hơi thuốc làm bỏng rát chân. Thằng lỏi ném pháo phớt lờ cái nhìn hằm hè của Tương, bước chân dậm dật, ngông nghênh chen thẳng vào đám con gái đi ngược chiều. Mày khá lắm, cuộc đời chưa đầy ải mày.
Bỗng nhiên, như một phản ứng dây chuyền, tiếng hô “Đánh nhau đấy!” lan đến. Những tốp thanh niên xô nhau chạy. Những gương mặt đang táo tác bỗng dưng chựng lại ngơ ngác nhìn nhau, không biết có phải đánh nhau thật không. Nhưng vẫn phải cảnh giác, mọi người dồn nhau chạy dạt vào vỉa hè. Tương bị chen dạt vào một góc tường. Đứa con gái đứng ngoài ép cả bộ ngực căng tròn của tuổi mới lớn vào lưng Tương dễ chừng đến vài phút mà không thấy xấu hổ, bộ mặt hơn hớn nhìn người đi đường bằng vẻ thách thức. à ra vậy, lối sống của dân thành phố bấy lâu nay chỉ nghe người khác nói nay Tương mới mục sở thị.