(Kiếm sống trên cầu cảng)
- 4 -
Ngửa cổ lên đã
thấy mặt trời chói chang giữa đỉnh đầu, Ngọc giục anh em nghỉ và cũng là người
đầu tiên cắp mũ quần áo vào nách leo lên cầu thang hầm tầu. Vừa nhô lên miệng
hầm, một bàn tay thô bạo ấn đầu Ngọc xuống. Cánh tay đã rã rời vì làm từ sáng
đến giữa trưa không một lần giải lao, không thể cưỡng lại sức nặng của bàn tay
trên đầu đang đè xuống, Ngọc buột tay ngã tụt xuống dưới. Phúc tổ cho nhà thằng
say, Huy là người đi dưới nên đỡ được không thì nát xương. Và nắp cửa hầm sập
xuống.
-Con mẹ chúng
mày, đã làm hết xe cho tao chưa mà đòi lên! Bao giờ có người ca sau xuống chúng
mày mới được lên!
Tiếng những “đầu
gấu” vào “chăn” xe trên miệng hầm quát vọng xuống. Hoảng hồn, Ngọc nằm vật
xuống đống hàng ôm mảng bụng bị trượt trên cầu thang đỏ rựng, ri rỉ máu, người
run như lên cơn sốt rét. Hai cánh tay Huy cũng bị xước xát vì cố ghì giữ để hai
người khỏi rơi.
-Thằng Huy cũng
ngồi bên trong ấy mà nghỉ, để chúng tao làm cho. Nhìn thằng Ngọc rơi như tầu lá
khô, kinh hoàng, tưởng xong rồi, phúc lớn cho nhà mày, có thằng Huy đi sau.
-Không sao đâu,
bị xước nhẹ thôi, em vẫn làm được.
Huy rải dây rồi
cùng Phiện một kéng làm tiếp. Không ai nói với nhau câu nào, lặng lẽ kéo vạt áo
lau vuốt những dòng mồ hôi chảy tràn trên mặt. Bây giờ chắc phải hơn mười hai
giờ rồi, ca sau có xuống được cũng phải một giờ, xếp từ từ thôi ông Phiện ơi,
chúng tôi mũi mồm tranh nhau thở rồi đây này, cả cái cảng lớn thế này để cho
mấy thằng bụi điều hành. Nói thực, ông nào cũng phải đi từ nhà đến xí nghiệp,
chẳng dại gì đứng ra dẹp để rồi mang vạ cả.
-Này, ông Ngọc,
không làm nằm ăn vạ đấy à! – Hoà trên miệng hầm quát xuống.
-Từ sáng đến giờ
mày đã xếp được bao hàng nào mà đứng trên ấy quát, đừng tưởng tổ trưởng đã là
to, xuống đây làm xem có hộc tiết ra không. – Cung ngửa cổ lên tức giận quát
lại.
-Đừng thách
thằng này nhá, tao bỏ tiền mua chức tổ trưởng tao có quyền sai chúng mày. Thân
lừa ưa nặng, sáng làm tích cực cho hết xe thì có phải đỡ phiền không.
Láo đến thế là
cùng, mới lên tổ trưởng thay thằng Ngọc có ít ngày mà người đáng tuổi bố nó
cũng mày tao hết, nếu làm to nữa chẳng biết coi bọn mình thế nào. Ông biết phận
của ông thế rồi thì im đi mà làm cho đỡ mất sức, nó có phải là con mình đâu mà
sợ mất mặt. Này Huy ơi, sinh hoạt chi đoàn sao chúng mày không đưa vấn đề đạo
đức này ra. Đây là xí nghiệp làm ăn kinh tế, chuyện ấy thuộc về cơ quan văn
hoá.
Huy bặm môi dồn sức vào hai cánh tay cùng
Phiện lên bao gạo xếp vào đống. Mệt rồi hả, đừng lên gân thế tốn sức, làm nặng
nhưng cứ coi như không thì mới thấy đỡ mệt. Phiện nói gắt gỏng chỉ vì thấy
thương Huy thôi. Huy không nói câu nào,
âm thầm làm việc. Dạo này Huy ít nói, chẳng khác gì Phiện hồi chưa lấy vợ. Phận
của những người như Huy là thế, lặng lẽ mà làm để kiếm tiền, chành choẹ, ganh
ghé làm gì cho tốn sức. Mộng tưởng theo học lớp tại chức với Huy cũng tiêu tan
khi mà lúc này cần tiền hơn lúc nào hết để chạy chữa bệnh cho mẹ.
“Đánh nhau rồi”
– Tiếng la thất thanh ở trên cầu tầu vọng xuống. Tiếng chân người chạy rầm rập
trên boong tầu. Những cái đầu của bọn “chăn xe” không còn ngó xuống hầm hàng
hầm hè đe doạ. Sao thế? Lên thôi các ông ơi, chuồn mau thôi, chắc chúng nó đánh
nhau rồi. Mọi người hối hả leo lên khỏi hầm hàng. Ngọc cũng leo nhanh thoăn thoắt,
chẳng thấy đau đớn gì.
Mọi người được
giải thoát, nhanh chóng chuồn khỏi tầu. Huy và Hoà đứng lại xem cuộc hỗn chiến
đang xảy ra trên cầu cảng. Phe trên cạn nấp sau những chiếc xe ô tô chờ thời cơ
sẽ lao ra. Phe dưới sông đứng mấp mé cầu cảng thủ thế. Những đứa dưới thuyền
ghìm mái chèo sẵn sàng trợ chiến. Hai bên khí giới lăm lăm trên tay, mắt sọng
đỏ sẵn sàng quyết chiến. Phe trên bờ là những tay kiếm tiền bằng việc “chăn
xe”, phe dưới nước kiếm ăn bằng việc trộm cắp hàng trên bãi cảng, hai bên chẳng
đụng chạm gì đến lợi ích của nhau, thế nhưng nhìn thấy nhau là sẵn sàng lao vào
cắn xé như loài chó.
