PHỐ ĐÊM CÓ CON CHUỘT LẠC
Chuột chẳng sợ người. Người chẳng sợ chuột.
Ông nhìn thấy nó từ khi nó còn ở bên kia đường. Chuột gì tím như bôi phẩm. Tại ông nhìn qua cửa kính màu. Nó muốn sang bên này. Mải nhìn đường nên nó bị trượt chân, ngã dúi mõm ở đoạn vát của vỉa hè. Chuột gì mà chẳng sợ cái gì. Người nườm nượp thế mà nó coi như không. Chuột tinh. Chuột quái. Nó chỉ sợ bị kẹp xe, sợ tai nạn giao thông. Sợ những bánh xe vô cảm. Ngó trước ngó sau, mắt lộn sòng lên vì bánh xe trên đường được nối với nhau thành hàng dài bất tận, như thể kết dính thành một khối liền, không tìm đâu được một quãng ngắt để nó có thể vượt nhanh qua. Bánh xe nào cũng quay tít mù, nhìn lâu mắt nổ đom đóm khiến nó phải liên tục đưa tay lên dụi mắt. Những chùm đèn pha của ô tô xe máy quét ngang quét dọc, nhoang nhoáng như đánh trận.
Chuột say kìa, ông muốn kêu lên chỉ cho mọi người thấy nó mà tránh. Dẫm phải chuột rợn chân.
Có hét, có la lên chắc chẳng ai để ý. Người đi đường thì dúi đầu về phía trước như vận động viên đua tốc độ. Người ngồi quán thì bị ánh sáng xanh lét của màn hình điện thoại bốc lên dán vào mặt nhoè nhoẹt như ma cà rồng. Âm thanh thì lập thể. Có nghĩa là nghiêng chiều nào cũng bị bức tường âm thanh dầy đặc bít chặt, không tìm đâu một kẽ nhỏ có thể ghé một bên tai vào cho nó thưởng thức chút tĩnh lặng để nghỉ ngơi.
Có ai để ý thì người ta cũng chẳng sợ. Chuột có gì mà sợ, nó khác nào con cún dễ thương, con mèo yêu nuôi trong gia đình. Nó cũng là một thành viên trong xã hội đang tham gia vào tiến trình hoà bình hoá toàn cầu.
Thằng Năng dặn đúng bẩy giờ, bây giờ đã bẩy giờ hai mươi sáu phút mà vẫn chưa thấy mọc tăm. Hai tám phút. Ba mươi phút. Kia rồi nó ra kia rồi. Nó ra một mình thôi à. Thế thì mất công dàn dựng, mất cả tiền nữa chứ. Không biết ly rượu này bao nhiêu tiền. Nghe nói rượu tây đắt lắm. Ông mới nhấp môi. Rượu tây ghê quá, tê lưỡi, tê hết cả khoang miệng như uống cồn chín mươi. Uống phí tiền.
Thằng Năng dặn, gặp người ta bố nói năng phải dùng ngôn ngữ hợp thị trường thì mới dễ nói chuyện. Về hưu đến nơi rồi mày còn phải dậy bố, ông định mắng nó câu ấy nhưng ngẫm lại thấy nó nói phải. Ngồi ở nơi sang trọng như quán rượu này, tiếp xúc với người có học hàm học vị hẳn hoi, lần đầu tiên trong đời của ông đấy, không biết nên nói gì là phải. Lại là phải đóng kịch, ông càng hồi hộp, sợ lúng túng lộ chuyện thì hỏng việc, ảnh hưởng tới cả người khác. Gọi gì hả con? Ông hỏi vội khi Năng đứng trên vỉa hè, chờ có khoảng trống để qua đường. Cái gì nặng đô một tí. Rượu à? Rượu tây nhá. Nó không trả lời được vì đã bị bức tường xe cộ chặn ngang hai bố con.
Ông gọi, cho ly rượu. Nghe cũng sành điệu đấy chứ. Nhân viên mang ra chai Rémy Martin cùng chiếc ly. Ông ngăn lại chưa cho rót. Phân vân. Chai tròn, dẹp, giống lọ nước hoa thế. Tên nghe như tên quý bà. Loại này chắc dùng cho phụ nữ. Ông chỉ vào chai có chữ Johnnie Walker Blue Label trên quầy. Chai vuông. Tên có vẻ cao bồi miền Tây. Loại này chắc thuộc hàng rượu mạnh, dùng cho đàn ông. Chai Johnnie được lấy xuống. Ông giành chai rượu muốn tự tay rót. Cư xử được đấy chứ. Giống trong phim. Điều đó ông được Năng tư vấn thông qua bộ phim thời thượng chiếu trên TV.
Cầm chai rượu tây trên tay có cảm giác khác lạ so với chai rượu nội. Mặt thuỷ tinh trơn nhẵn không vết gợn. Cảm giác mình được tôn trọng. Dầy dặn, chắc chắn như thép tấm. Cảm giác mạnh mẽ, hãnh diện. Mới nhấp môi thấy tê mồm tê miệng, lúc sau thấy hơi thở nồng nàn, hòa cùng hương vị ngọt ngào. Cảm nhận thực chứ không thông qua lời mách bảo của ai. Thảo nào, biết là đốt tiền nhưng thanh niên vẫn thích tụ tập nơi quán rượu sang trọng. Đóng kịch là người chơi sang nhưng ông đã bị cái trò chơi sang lôi kéo. Phấn chấn. Ông sẽ đến một lần nữa với ông Giá. Tội gì không tìm thú vui.
Tiếng ghi ta réo rắt, đong đưa trên nền nhạc du dương. Xoay. Nhún nhẩy. Cơ thể ông khẽ chuyển động theo nhịp điệu của tiếng nhạc. Tiếng nhạc kích thích. Tay chủ quán biết chơi, có gu thẩm mỹ âm nhạc. Không thị dân như quán cà phê dạo ông cùng ngồi với Thắm. Ước gì có được một lần được ngồi đây cùng Thắm. Hai người sẽ lặng im nghe bản nhạc này. Bản nhạc khi nãy ông khách bàn bên có dáng vẻ thanh lịch đề nghị với chủ quán mở là bản nhạc “Giấc mơ cổ điển” do Gôi - a thể hiện. Gôi - a là ai, lần đầu tiên ông nghe tên và lần đầu tiên ông được nghe ông ấy chơi ghi ta. Mê.
Ông nhấp thêm một ngụm rượu nhỏ nữa. Ngụm rượu như dòng thép nóng lan chảy rần rần tới từng mao mạch. Hơi nóng bốc dần qua lần da phả ra ngoài phừng phừng. Ông kéo tuột hẳn chiếc khoá áo khoác để hơi nóng lấy chỗ thoát ra. Trong nách, trong cổ rìn rịn mồ hôi. Chiếc áo khoác bị hâm nóng bốc mùi khen khét, cay xè hơi thuốc lá ám vào. Chiếc áo khoác thời trang ba bốn thứ màu như được ghép từ những mảnh vải vụn không hợp với tuổi tác của ông. Chiếc áo do thằng Năng mượn để ông mặc tạo dáng vẻ dân chơi. Hơi nóng từ chiếc máy điều hoà hai chiều như luồng bụi đường phả vào mặt giữa trưa hè. Nóng bức mùa đông. Kích thích đấy chứ.
Bức bối về nguyên nhân dẫn ông tới quán này bị sóng nhạc từ chiếc loa cuối phòng phát ra cuốn trôi mất dạng. Lòng ông thanh thản. Ông mê mẩn với một góc đam mê của con người vừa tìm thấy mà quên mất vai diễn cần thể hiện cho vở kịch tối nay.
Tại con chuột. Không. Tại tuổi ông không hợp với chuột nên cứ khi vui hoặc khi buồn là nó xuất hiện để phá đám. Ghét của nào trời trao của ấy là vậy. Xem thiên hạ kìa, không một con mắt nào dừng lại nhìn, mặc dù nó đang múa may như lên đồng giữa lòng đường. Chuột múa. Hay thiên hạ cho đó là việc bình thường không đáng để mắt tới. Nghiêng trái. Quay phải. Xoay tròn. Tiến ba bước, lùi một bước. Chuột nhảy tăng gô.
Chuột ngay cạnh chân mà thằng Năng cũng không nhìn thấy là sao. Con này khôn thật, theo chân thằng Năng để sang đường. Con này nhát. Sợ xe cán phải nên run, đi không vững chứ không phải múa.
Năng mở cửa. Con chuột luổn vào trước. Nó đâu rồi? Anh sáng đèn vừa chơm chớp như chớp mắt thế mà nó biến mất ngay trước mắt ông. Hơi lạnh ngoài đường cuốn vào theo. Ông rùng mình.
- Chuột vừa bám theo chân, xuýt con dẫm phải. - Ông nói với Năng.
Năng nhìn xuống chân. Nhìn quanh.
- Chuột đâu?
Năng nhìn ông, ánh mắt nghi ngại, dò hỏi giống như có lần ông Giá nhìn ông.
- Nó nấp vào đâu. Thế người ta đâu?
- Dạ, đây ạ.
Năng xoay người. Như ảo thuật, một người phụ nữ tuổi ngoài bốn mươi xuất hiện sau Năng. Đẹp! Ông thầm thốt lên.
Người phụ nữ gật đầu, lên tiếng chào:
- Chào bác! Bác muốn gặp tôi.
Năng giới thiệu:
- Cô giáo chủ nhiệm khoá “cháu”, giờ chủ nhiệm khoá thằng Đen.
Vở diễn được bắt đầu. Ông bước vào “sân khấu” với động tác lúng túng. Bởi cô ấy. Đẹp. Duyên. Dịu dàng. Chất đàn bà đích thực, phong cách hiện đại mà sao tên Tí. Nghe không sướng.
Ông đứng dậy, kéo ghế mời người phụ nữ:
- Mời cô! Cô dùng đồ uống gì?
Trước khi ngồi xuống, Tí nhìn chai rượu trên bàn rồi gọi quán:
