(Ngoài kia là biển rộng)
Chương 5
- 1 -
Đã
lâu lắm rồi Tương mới có được giấc ngủ trưa ngon lành như thế này. Giấc ngủ
sâu, đầu óc trống rỗng không còn mọi lo toan của cuộc đời vương vào. Tỉnh giấc
có lẽ đã chiều muộn, ánh nắng ngã ngang cửa sổ, Tương vươn vai cho giãn xương
cốt rồi lại nằm yên trên giường, đắm mình vào không gian tĩnh lặng. Có tiếng
chim gáy cu rúc, cu rúc vọng về, Tương cảm thấy mình bồng bềnh trôi êm trong âm
thanh dìu dặt. Cảm giác này chỉ có được khi Tương còn là đứa trẻ suốt ngày lang
thang ngoài đồng tìm những vũng nước nhỏ tát vét kiếm con tôm con cá làm thú
vui, rồi vật vạ ngủ dưới bờ tre. Mọi người đi đâu cả rồi sao nhà vắng lặng thế.
Chả bù cho những ngày nằm ở bãi sắt, muốn tìm một kẽ hở trong tiếng sắt thép va
vào nhau xoang xoảng, tiếng động cơ xe gầm rú, tiếng hò hét chửi bới lẫn nhau
của đám người làm thuê, để lách sang bên kia kiếm một giây yên tĩnh mà không
thể được. Bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ, cảm giác đói bụng như có đàn kiến bò buồn
buồn bên trong khiến Tương bực bội. Khi trưa về đến nhà, vợ nấu vội cho nồi cơm
và luộc nắm rau hái trong vườn nhà, ăn thế sao nuốt nổi. Bữa cơm của Tương bây
giờ có tiết kiệm thì cũng phải đĩa thịt kho nhừ hoặc con cá rán ròn. Tiền mới
gửi về một cục không kịp đếm là bao nhiêu thế mà chả thấy chi tiêu gì cả là thế
nào. Nhà cửa có xây trát lại nhưng lem nhem như bôi bẩn thêm. Lát được cái nền
nhà bằng gạch hoa Trung Quốc tưởng sang nhất làng trên xóm dưới nhưng thử nhìn
kĩ xem, khấp kha khấp khểnh cong vênh như bánh đa nướng, chân ướt đi vào không
cẩn thận ngã dập mặt. Đồ đạc sắm cho cái gì mang về thì biết có cái ấy, chẳng
sắm thêm là thế nào. Thế thì tiền để đâu? Tương vùng ngồi dậy, vùng cơ mặt bên
trái co giật liên hồi. Cớ gì mình lại tức giận thế này nhỉ. Có lẽ Tương sẽ phát
khùng lên nếu như không có tiếng người đi vào sân.
-Gớm,
có cái xe đẹp mang về giấu đâu rồi? – Cương đứng đầu sân nói với vào để cho
Tương nghe thấy.
-Anh
em nhà chú chỉ thích sĩ, có tí tiền không biết chắt bóp rồi đến lúc ăn cũng
không đủ mới thấy. Tôi dắt vào trong bếp, có thích thì vào trong ấy mà ngắm.-
Son cấm cảu trả lời Cương
Phải
rồi, Tương biết khi nãy tại sao mình bực bội rồi. Chiếc xe tám hai màu da đồng,
đèn vuông, máy nổ êm như ru, đến đầu xã mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nhìn thèm
khát, nể phục, thế mà về nhà mụ vợ không khen lấy một câu lại còn móc máy xỏ
xiên làm lạnh niềm hãnh diện của Tương. Nhưng bây giờ Tương thấy cô ấy có lý,
mình bây giờ đã có vài trăm triệu rồi nhưng so với những ông chủ “tay to” thì
đã là gì đâu mà phải khoe. Đàn bà bao giờ cũng cẩn trọng hơn. Cái điều mà sau
vài năm vật lộn nơi thị thành Tương mới nhận ra, hãy bỏ cái tính sĩ diện nhà
quê ngay không thì làm sao bước chân vào được giới thượng lưu thị thành. Việc
cố chạy chọt cho chồng thoát ly trước đây của cô ấy cũng thật sáng suốt, không
thì biết đến bao giờ gia đình này mới mở mặt lên được, cái thời anh lý trưởng
của làng là nhất thiên hạ qua lâu rồi. Nhưng mà tại sao thằng Cương cứ lại
thích ở làng tranh chức trưởng làng. Ra thành phố phụ việc cho Tương chẳng mấy
mà anh em nhà mình quát cả làng này phải khiếp.
Cương
hơn hớn đi vào, chẳng cần chào hỏi anh ngồi ngay xuống ghế, cầm ấm trà hắt cấn
nước vào gầm bàn rồi rót nước pha ấm trà mới.
-Uống
chén trà mới cho tỉnh ngủ. Sao mà ông anh mệt mỏi thế, phóng xe mới ấy có đi
vào miền nam cũng vẫn khoẻ re. Xe mua bao nhiêu?
-Chú
quan tâm tới giá cả làm gì, có bao nhiêu tiền đãi mấy thằng vô tích sự để nó bỏ
phiếu cho mà hai khoá rồi thử hỏi có được gì. Ra ngoài thành phố, hai anh em
hợp sức vào làm có phải khấm khá lên rồi không, chú vẫn chưa bỏ được cái danh
hão của anh nhà quê.
-Mỗi
người một chí hướng, em không thích ra ngoài ấy. Anh tưởng cái chân trưởng thôn
bây giờ không ra gì á, anh chậm hiểu thời cuộc rồi. ở ngoài ấy báo chí nhiều,
anh có thấy hay nói đến câu địa chủ thời hiện đại không. Được chân trưởng thôn
là được cả miếng, cả tiếng. Ngày xưa làm ăn công điểm chẳng ai cần biết mình
hôm nay làm trên thửa đất nào, nhưng ngày nay thế là chết đói, ngày xưa chia
một công được bao nhiêu thóc có quy định cụ thể nào không, cả làng làm được bao
nhiêu công cấp trên có biết không, ngày nay cũng thế thôi, trong tay anh trưởng
thôn hết. Mà có được cái danh ở làng thấy oai của mình bao trùm cả thiên hạ,
chẳng giống ngoài ấy, người nào biết phận của người nấy.
-Tôi
hiểu rồi, tuỳ chú, làm ăn thế nào thì làm, tôi không chi tiền cho chú để ném
qua cửa sổ nữa.
Son
bê mâm cơm đặt xuống giữa nhà. Mâm cơm chỉ có mấy bìa đậu om cà chua là hơn mâm
cơm trưa.
-Anh
em nhà chú cứ như khuân ngay được của thiên hạ về nhà, bàn toàn những chuyện
trên trời dưới biển gì gì ấy thấy khiếp. – Son nói giễu cợt. - Đây này, nhìn
mâm cơm có được đầy thì thấy có sang hay không. Chú Cương ngồi xuống ăn luôn
thể, anh em bàn chuyện gì thì bàn.
-Cô
bỏ ngay cái lối ăn nói xách mé ấy đi, đàn bà gì lúc nào cũng thấy cấm cảu. –
Tương vùng vằng nhưng cũng ngồi xuống mâm cơm, sắp bát đũa cho mọi người.
-Gớm
mà, hai ông bà này chẳng bao giờ thấy nhẹ nhàng tình cảm với nhau. Thế ông anh
cắt viện trợ thật đấy à? Có vinh dự cũng chẳng phải mình thằng em hưởng.
Son
đơm hai bát cơm cho hai anh em.
-Hai
anh em ăn trước đi, tôi đợi chúng nó về. Mà tôi thấy anh chú nói đúng đấy, bỏ
tiền ra cho mấy thằng cha căng chú kiết ấy ăn hút rồi cũng chẳng thu được kết
quả gì.
Tương
đặt bát cơm xuống, nét mặt đăm chiêu tính toán.
-Tôi
bàn với chú cách này, chẳng phải mất tiền mà chắc chắn sẽ thu được kết quả tốt.
Đêm.
Tối như bị bịt mắt, có giơ bàn tay ra trước cũng không thể nhìn thấy ngón tay.
Tiếng kèng kẹc rền rĩ của côn trùng kêu như
từ âm ty vọng về. Không phải lần đầu tiên lần mò trong đêm tối như thế
này, nhưng đêm nay hai đầu gối Cương cứ thấy có kiến bò bên trong nhồn nhột
buồn, bứt dứt không bước đi nổi. Lại còn như nghẹt thở nữa, Cương há miệng hớp
không khí thở dốc. Tương đi trước dừng lại chờ em.
-Mệt
hay sao thở gấp thế? – Tương hỏi.
