
- 4 -
-ở quê có việc
gì mà nghỉ lâu thế? Có mấy thằng tị nạnh mày nghỉ vô tổ chức, nhưng ông Phúc
gạt đi, vào lúc khác mày chết với ông ấy. Đúng là giọng lưỡi cán bộ, muốn cho
thằng nào sống thì thằng ấy được sống, bắt chết phải chết. – Ngọc “chột” ngồi
sát lại gần Tương thì thào tỏ ý thân tình.
-Lại có chuyện
gì với lãnh đạo thế? Đang cùng cạ làm ăn tốt với nhau sao lại... – Tương nghi
ngờ về thái độ làm thân của Ngọc.
-Thì hôm họp
kiểm điểm lão Phiện, không được như ý ông ấy nên quay lại xỉa tao là thằng nhỏ
mọn, chấp nhặt. Lẽ ra đợt này chưa đến lượt tổ mình chuyển tải ngoài Hạ Long,
nhưng là tầu gạo thối nó bắt phải ra, chống thế nào được, mình thấp cổ bé họng
thôi thì chổng mông lên mà móc. – Mắt Ngọc vằn đỏ, giọng sít lại tức tối.
-Ôi dào, làm
thằng bốc vác chấp gì chuyện vặt vãnh ấy... Này, nghe nói vụ vừa rồi bọn Đoan
“khê” vét quả cực đậm phải không? Anh có dính nhiều không?
-Quan tâm thế
kia à! Tưởng mày sợ vãi ra, quên nghề “đánh dậm” rồi, không bỏ được à. Tao biết
ngay mà. Mày không sợ tao bẩm với ông Phúc, lúc ấy chỉ có nước về quê thôi con
ạ.
-Chó nào lại chê
cứt, tôi biết tỏng bụng anh, làm ra vẻ hăng hái với việc của tổ lắm đấy! Thằng
Đoan “khê” gẫy tay phải bó bột vẫn đi chuyển tải thì anh biết thế nào chứ?
-Này, thế có
phải két nước ngọt bị thủng thật hay bọn Đoan “khê” đục cho nước mặn vào để
được nghỉ hợp pháp?
Tương không trả
lời câu hỏi của Ngọc, ngả người tựa lưng vào lan can chiếc Hải Âu, ngôi nhà nổi
của công nhân chuyển tải. Biển trải phẳng như bức tranh khổng lồ có nền xanh,
điểm xuyết trên đó là những núi đảo đơn độc. Không có nắng, bầu trời lễnh
loãng, trắng nhờ như màu nước hến. Nóng ở đâu tràn ra mà cứ ngồn ngột như đứng
gần bếp lửa. Tương vo viên cái áo bảo hộ, lau từng dòng mồ hôi chảy tràn trên
ngực. Ngọc nghênh nghênh cái đầu, lắng tai nghe tiếng chuyển động ì ầm dưới đáy
tầu Hải Âu.
-Mày có nghe
thấy gì không? – Ngọc hỏi Tương: - Sóng ngầm đấy, chỉ vài ngày nữa sẽ có bão,
thảo nào nóng thế. Bọn thằng Đoan khốn nạn thế, thiếu gì cách nghỉ làm mà phải
làm chuyện ấy, không tắm được người dính như nhựa, khó chịu quá. – Ngọc liếc
nhìn Tương gợi lại thắc mắc khi nãy Tương chưa trả lời.
Tương thừa biết
Ngọc đang liếc nhìn mình. Người hắn khô quắt, bẹp nhép như con thạch sùng, đúng
là đồ vô tích sự, muốn đánh quả ngoài nhưng lại sợ mất chân tổ trưởng. Thằng
này chỉ làm đầu sai, chỉ đâu đánh đấy là hăng hái, cứ bàn trước thế nào cũng bị
lộ bởi cái tính hấp tấp lại hay lo xa. Hắn khấp khởi trong lòng, mắt hiếng nhìn
cầu mong Tương nói điều gì đó, thấy bọn kia “đánh dậm” trúng quả lớn không thể
ngồi yên được nữa rồi. Tương đứng dậy đi vào ca-bin, hắn tập tễnh theo sau.