Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần VII)



-
( Ca đêm)

- 5-

-Bé cái mồm lại! Mở miệng ra là sủa nhặng lên, chả làm nên trò trống gì, nếu mày thèm ra ngoài này thiếu gì mà ở nhà làm trò khốn nạn ấy người làng nhìn mày khác nào con trâu. Nhìn kia, ngồi dạng háng cả dãy, chỉ mất có bữa cơm mà có thằng nào để ý tới.
Tương nhìn thẳng vào mặt thằng em ngỗ ngược, ánh mắt rực lên căm giận, gìm giọng nói dằn từng tiếng.
Cương ngồi ôm gối nơi đầu giường, nhìn trễ nải ra con đường trước cửa nhà. Đất trên đường thâm đen như miếng tiết gà. Cương biết tính anh mình, còn lải nhải còn lâu. Sao hai vợ chồng giống nhau cái tính lắm mồm này thế. Chiến lược của Cương là im lặng rồi thỉnh thoảng xỉa một câu chọc giận và cuối cùng đưa ra yêu sách, đó là cách làm đã không ít lần thành công với ông anh mình.
-Em tính rồi cũng phải xin ra ngoài này làm, lương cao, lại còn tí táy tí mẻ chẳng ai biết.
-Mày tưởng kiếm được đồng tiền dễ lắm đấy hả! Chỉ muốn ăn xổi như mày bốc cứt mà ăn cũng khó. Đồ chó!
-Thế thì xì ra đây ít tiền, về quê làm lại từ đầu.
-Làm gì có, đòi hỏi lắm thế! Tao đi làm còn phải đi bộ...
-Mua cái danh chẳng phải mát mặt mình tôi. Tiền gửi về sửa nhà, mua ti vi, ăn tiêu hoang phí thì không tiếc.
-Im ngay không!
Tương rít trong cổ họng, hất hàm ra cửa ra hiệu cho Cương phải nói nhỏ thôi. Thằng Hoà, con của Phúc “trâu” cùng mẹ nó ra chơi mấy hôm nay đang đứng chống nạnh tựa cửa, đôi mắt ti hí lấc láo nhìn quanh. Chiếc áo sơ mi trắng còn mới, quần vải si gỗ màu nâu đều là những thứ dạo nọ Tương biếu trong dịp bố nó về quê, không hợp với nước da đen xỉn và mái tóc rối như nắm rơm của nó. Càng không hợp với vẻ mặt câng câng tự phụ về người bố có địa vị cao nhất trong khu tập thể này. Nắng vàng như màu lửa cũng chẳng làm nó ra mồ hôi nhưng nó vẫn rút mùi xoa trong túi ra lau mặt, rồi chọc bốn ngón tay vào túi quần, khuỷ tay khuỳnh khuỳnh tạo vẻ ăn chơi. Tương ngó đầu nhìn sang nhà đối diện. Thằng Bổn đang tán tỉnh con đàn bà mới đến. Còn một đứa nữa, có lẽ phải bằng tuổi mẹ thằng Hoà, nhìn sang mời chào. Thằng Hoà mới mười năm tuổi.
-Đứa kia sạch nước cản đấy, tối cho em đi thử một lần. – Cương thì thầm, mắt hau háu nhìn sang mấy đứa đàn bà nhà bên, tay vuốt cặn trắng bên mép như các bà nghiện trầu vỏ lau miệng.
-Một tí cái gì! Thằng Tương, sang bảo bọn nó đuổi hết đi. Từ nay tao cấm! Xong rồi về tao có chuyện bàn!
Giọng quát hách dịch khiến Cương giật nẩy người. Vợ chồng Phúc “trâu” về từ khi nào đã đứng bên cạnh. Phúc “trâu” muốn làm oai với vợ con.
Chuyện muốn bàn Tương biết là chuyện gì rồi, anh ta đã nói dạo mấy hôm trước. Ngọc “chột” đánh tiếng hộ bằng cách dọn đi phòng khác. Anh ta cũng muốn Tương tự giác như vậy, dọn đi phòng khác để nhường chỗ cho chị ấy và cháu ra ngoài này để gia đình đoàn tụ. Tương đã biết, sắp tới khu tập thể sẽ được thanh lý nhà ở cho công nhân, Phúc “trâu” làm vậy để thu gian nhà này về tay mình cho gọn.

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2015

TIỂU THUYẾT: CHUYẾN HÀNG MƯA (Phần VI)





(Hai bác cháu)

-3-

Việc thanh lọc những thành viên làm cản trở công cuộc xây dựng một tổ điển hình tiên tiến đối với Phúc “trâu” không khó. Chỉ cần cái cớ đi muộn giờ làm, Đoan “khê” và những kẻ trong nhóm sống bằng trộm cắp nhiều hơn là bằng đồng lương bốc vác đã bị tách sang những tổ khác nhau. Trước đây Phúc cũng đã muốn làm điều này, nhưng lời nói của anh tổ trưởng chưa có trọng lượng. Phúc hãnh diện về việc mình làm và sẽ làm mạnh tay hơn, tự coi mình là con người trong sạch và mọi người lấy đó mà theo, một con người toàn tâm toàn ý với phong trào thi đua sản xuất của xí nghiệp đang được phát động. Còn trường hợp thằng Tương hãy chờ thời gian nữa xem nó tiến bộ đến đâu. Ngọc “chột” cố làm dịu đi những quyết định căng thẳng của Phúc về cải cách nhân lực và Ngọc còn sợ đưa nhiều người mới về chưa hiểu nhau khó lãnh đạo. Nó chỉ bị lôi kéo, thực ra ham làm để kiếm tiền lắm, Ngọc muốn Tương ở lại bởi thằng này ma lanh rồi sẽ được khối việc.
Rồi cho đến một hôm, Phúc quyết định sẽ không để cho thằng Tương đi tổ khác. Thằng này táo bạo, biết quyết đoán trong công việc. Đó là vào ca chiều, khi về qua tầu chở thiết bị của Liên Xô, Tương cùng Phúc dừng lại xem tổ ông Quế giải quyết việc cẩu một mã hàng dài quá khổ.
-Với mã hàng này, nếu không có đòn gánh cẩu sẽ bị gãy đôi. Tôi quyết định chờ có dụng cụ đầy đủ mới làm, nếu không tôi không chịu trách nhiệm. - Ông Quế mồ hôi chảy thành dòng trên mặt, nói găy gắt.
-Làm gì có đòn gánh cẩu nào dài thế này, chờ sang bên tây lấy về à.
-Tôi không làm! Xảy ra chuyện gì lại đổ tội cho thằng làm. Ông có dám chịu trách nhiệm không, dám đặt bút kí biên bản không? Nếu được như thế tôi sẽ làm.
Những người có mặt lảng dần. Phúc “trâu” đứng gác chân lên cột bích cười thầm, mang tiếng tổ điển hình, có mỗi mã hàng cũng chịu thua. Tuy vậy, Phúc “trâu” cũng chẳng nghĩ ra được sáng kiến gì, việc này không thể mắm môi vào bổ cuốc xuống đường như ngày xưa. Nhưng sự láu lỉnh của Tương xuất hiện đúng lúc, ghi một bàn thắng ngọn mục cho Phúc “trâu”.
-Kiếm thanh sắt nào dài buộc dọc theo mã hàng, như bó bột ấy, có bẻ cũng không gãy.
Câu nói tưởng chừng bâng quơ của Tương lại trở thành phát kiến vĩ đại của Phúc. Một tay chống nạnh, một tay Phúc chỉ vào mọi người tỏ ý coi thường.
-Này các ông, ở khác đội chẳng lẽ để tôi mó tay vào lại bảo tranh việc, lấy mấy thanh sắt U ở trong bãi kia nẹp vào, có khác nào đòn gánh cẩu đâu.
-Nếu thế mà được thì người ta chẳng chế tạo công cụ chuyên dùng làm gì, ông nào giỏi thì làm, tôi chịu. - Ông Quế tức giận bỏ đi.
-Cứ ỷ lại như ông thì đến bao giờ. Được đấy, cái khó ló cái khôn, nhấc lên từ từ theo dõi xem sao. Này nối thêm cáp cẩu cho dài vào để góc xiên nhỏ đi, giảm lực bóp may ra thì được.
Khi mã hàng chung chiêng đưa qua be tầu xuống bãi, tim Phúc như thót lại, liệu buộc thêm mấy cây sắt ấy có được vững chắc, chỉ cần một rung động nhẹ thôi là mã hàng sẽ bị bẻ cong, khi ấy nếu có luận tội tuy Phúc không sao nhưng tiếng tăm mất đi sẽ chẳng nhỏ. Mã hàng vừa an toàn tiếp đất Phúc hể hả kéo tay Tương đến trước cửa trung tâm điều hành sản xuất nơi mọi người nhộn nhịp qua lại trong giờ giao ca, chờ đợi những chỉ đạo trực tiếp ngoài hiện trường về báo cáo công việc với lãnh đạo. Phúc đứng xoạng chân, hai tay cầm hai tà áo phẩy liên tục để làm dịu cái nóng đang bốc ra trong người. Tương thừa biết, anh ta cố tình làm vậy để ai đó quan tâm tới sẽ hỏi chuyện, khi ấy hẳn sẽ có thêm một vết bầm trên mặt bãi như ngày xưa.
Đừng chê thằng này nhà quê ẫn ờ dễ sai bảo, đừng thấy dốc công dốc sức san nền dựng nhà cho Phiện “gù” mà thì thào với nhau là thằng này ngu. Bản tính của thằng nhà quê là thế đấy, nhưng không phải không hiểu hết sự đời, không biết mánh lới của các người. Bản chất của thằng nhà quê là biết chịu lùi một bước để tính bước tiếp theo, mà dân số nước Việt này tám mươi phần trăm làm nông nghiệp, nếu tính từ đời ông cha của dân thành phố thì dễ là trăm phần trăm xuất thân từ đồng ruộng với con trâu và cầy cuốc. Phúc “trâu” nói với Ngọc “chột” nhưng cố tình để Tương nghe thấy: - Thằng nhà quê có nhiều cái khôn vặt nhưng không thủ đoạn, tinh quái như bọn Đoan “khê”, để lại được đấy, cho nó lo việc kí phiếu năng suất, lo tiền lương cho tổ. Phúc “trâu” trả công cho sáng kiến của Tương là thế đấy, còn xí nghiệp thưởng cho anh ta bao nhiêu làm sao mà biết được.
Phúc “trâu” mới chỉ trả ơn bằng miệng như vậy thôi chứ hàng ca vị trí nào nặng nhọc nhất thì phân Tương vào. Họ muốn Tương phải ngửa tay xin việc đây mà. Một bữa khao lên đội phó Tương phải chi tiền như vậy chưa đủ sao? Mà quả là chưa đủ thật, hôm ấy vào mồm họ có được là bao.