-
( Ca đêm)
-Bé
cái mồm lại! Mở miệng ra là sủa nhặng lên, chả làm nên trò trống gì, nếu mày
thèm ra ngoài này thiếu gì mà ở nhà làm trò khốn nạn ấy người làng nhìn mày
khác nào con trâu. Nhìn kia, ngồi dạng háng cả dãy, chỉ mất có bữa cơm mà có
thằng nào để ý tới.
Tương nhìn thẳng
vào mặt thằng em ngỗ ngược, ánh mắt rực lên căm giận, gìm giọng nói dằn từng
tiếng.
Cương ngồi ôm
gối nơi đầu giường, nhìn trễ nải ra con đường trước cửa nhà. Đất trên đường
thâm đen như miếng tiết gà. Cương biết tính anh mình, còn lải nhải còn lâu. Sao
hai vợ chồng giống nhau cái tính lắm mồm này thế. Chiến lược của Cương là im
lặng rồi thỉnh thoảng xỉa một câu chọc giận và cuối cùng đưa ra yêu sách, đó là
cách làm đã không ít lần thành công với ông anh mình.
-Em tính rồi cũng
phải xin ra ngoài này làm, lương cao, lại còn tí táy tí mẻ chẳng ai biết.
-Mày tưởng kiếm
được đồng tiền dễ lắm đấy hả! Chỉ muốn ăn xổi như mày bốc cứt mà ăn cũng khó.
Đồ chó!
-Thế thì xì ra
đây ít tiền, về quê làm lại từ đầu.
-Làm gì có, đòi
hỏi lắm thế! Tao đi làm còn phải đi bộ...
-Mua cái danh
chẳng phải mát mặt mình tôi. Tiền gửi về sửa nhà, mua ti vi, ăn tiêu hoang phí
thì không tiếc.
-Im ngay không!
Tương rít trong
cổ họng, hất hàm ra cửa ra hiệu cho Cương phải nói nhỏ thôi. Thằng Hoà, con của
Phúc “trâu” cùng mẹ nó ra chơi mấy hôm nay đang đứng chống nạnh tựa cửa, đôi
mắt ti hí lấc láo nhìn quanh. Chiếc áo sơ mi trắng còn mới, quần vải si gỗ màu
nâu đều là những thứ dạo nọ Tương biếu trong dịp bố nó về quê, không hợp với
nước da đen xỉn và mái tóc rối như nắm rơm của nó. Càng không hợp với vẻ mặt
câng câng tự phụ về người bố có địa vị cao nhất trong khu tập thể này. Nắng
vàng như màu lửa cũng chẳng làm nó ra mồ hôi nhưng nó vẫn rút mùi xoa trong túi
ra lau mặt, rồi chọc bốn ngón tay vào túi quần, khuỷ tay khuỳnh khuỳnh tạo vẻ
ăn chơi. Tương ngó đầu nhìn sang nhà đối diện. Thằng Bổn đang tán tỉnh con đàn
bà mới đến. Còn một đứa nữa, có lẽ phải bằng tuổi mẹ thằng Hoà, nhìn sang mời
chào. Thằng Hoà mới mười năm tuổi.
-Đứa kia sạch
nước cản đấy, tối cho em đi thử một lần. – Cương thì thầm, mắt hau háu nhìn
sang mấy đứa đàn bà nhà bên, tay vuốt cặn trắng bên mép như các bà nghiện trầu
vỏ lau miệng.
-Một tí cái gì!
Thằng Tương, sang bảo bọn nó đuổi hết đi. Từ nay tao cấm! Xong rồi về tao có
chuyện bàn!
Giọng quát hách
dịch khiến Cương giật nẩy người. Vợ chồng Phúc “trâu” về từ khi nào đã đứng bên
cạnh. Phúc “trâu” muốn làm oai với vợ con.
Chuyện muốn bàn
Tương biết là chuyện gì rồi, anh ta đã nói dạo mấy hôm trước. Ngọc “chột” đánh
tiếng hộ bằng cách dọn đi phòng khác. Anh ta cũng muốn Tương tự giác như vậy,
dọn đi phòng khác để nhường chỗ cho chị ấy và cháu ra ngoài này để gia đình
đoàn tụ. Tương đã biết, sắp tới khu tập thể sẽ được thanh lý nhà ở cho công
nhân, Phúc “trâu” làm vậy để thu gian nhà này về tay mình cho gọn.

