(Rình rập)
- 4 -
Khi móng sắt của những
chú bò kéo gõ lạch cạch lên mặt đường, tiếng tre nứa lá quăng rầm rầm xuống đầu
dãy nhà thì cũng là lúc mưa ngừng hẳn. Một vài tia nắng nhợt nhạt lách mình qua
được màn xám của bầu trời xuống đậu trên đám đất, nơi sẽ thành ngôi nhà hạnh
phúc của Phiện “gù” và cô Mong. Những cánh cửa bật mở, những thân hình bị đêm
vò nhàu trồi ra, tất cả cùng bật lên tiếng ồ!... ồ! đầy ngạc nhiên và hạnh
phúc. Để lý giải cho hết nguyên do bật lên tiếng ồ hạnh phúc của hơn một trăm
con người trong khu tập thể thì không có đủ thời gian. Nhưng chỉ có một điểm
chung đáng nói, đó là mọi con mắt đổ dồn vào những đốm nắng trên mảnh đất đầu
hồi tò mò, ngỡ ngàng, trong tâm cảm nhận ra sự xoay vần của vũ trụ đang thuận
chiều.
Phúc “trâu” cần tự cho
mình trách nhiệm cao nhất để giải thích cho mọi người được rõ sự xáo trộn bất
bình thường này là sao. Cúc quần còn chưa kịp đóng, một chân Phúc “trâu” đạp
lên đống tre, ngón tay như mũi tên trỏ xuống.
-Những thứ này của ai?!
Những bác thợ đánh xe bò
sợ oai phong của Phúc “trâu” rụt mình vào trong áo mưa như con sâu rụt vào
trong kén. Tương xăm xái nhẩy qua đống tre lại trước mặt Phúc “trâu” giải
thích, giọng hồ hởi:
-Anh Phiện lấy vợ, xây
tổ hạnh phúc.
Phúc “trâu” trợn mắt
ngạc nhiên, giọng nói méo lạc đi:
-Lấy... lấy ai! Ai ...
ai lấy nó!
Tương vẫn trả lời vô tư:
-Anh chưa biết à, lấy cô
Mong, cái cô đi cùng chị Liên, ngồi phòng mình hôm qua ấy.
Mặt Phúc “trâu” tái lại,
giọng nói run run:
-Vô luân, vô đạo, vô...
Các người có coi cái tổ chức, cái tập thể ở đây ra gì không!
Nói xong mặt Phúc “trâu”
vênh lên tỏ rõ sự trang nghiêm của một tư cách mẫu mực, một người sống trong
khuôn khổ của tổ chức. Với Tương, biết tỏng cái bụng của anh ta rồi, hằn học,
ghen tức, miếng mỡ ngon thế để Phiện “gù” hớp mất. Nhưng chả sao, đời còn dài,
còn ối cô đẹp hơn. Phúc “trâu” nhổ phì về phía Mong rồi quày quả đi.
-Phiện “gù” đâu rồi, số
đỏ thế!
Mọi người dồn về chật
bãi đất đầu hồi, ghé mắt vào phòng Phiện “gù” xem mặt cô dâu, muốn được tận mắt
nhìn thấy một mầm sống đang nẩy chồi trên mảnh đất hoang vu ở đây thế nào.
Những ánh mắt mệt mỏi sáng lên, tiếng tặc lưỡi, tiếng xuýt xoa khen người đâu
mà ngon mắt thế.
-Đêm qua đã được tí gì
chưa em ơi!
Không ít những lời nói
suồng sã như vậy buông ra chọc ghẹo Mong khiến cô không dám bước ra khỏi nhà.
Nhưng những lời chòng ghẹo hôm nay không còn là những lời thô bỉ như mọi ngày.
-Thế
Phiện “gù” đâu?
-Anh ấy lên phòng tổ
chức xin đăng ký kết hôn rồi. – Tương luôn mồm giải thích cho mọi người.
Chẳng
ai xui khiến, đào đất đổ nền, sắp xếp rui mè, cột cái cột quân đâu ra đấy, đánh
lá cọ thành thạo như công việc bốc vác hàng ngày, mọi người lao vào giúp Phiện
“gù” dựng nhà hạnh phúc, quên cả cái hạnh phúc trời đã tạnh mưa sẽ kiếm được tí
chút cho riêng mình trong ca sản xuất tới. Còn Tương, tưởng rằng một mình xoay
xở thế mà bây giờ chỉ đứng nhìn mọi người làm.
Khi mọi người đã quên
hẳn sự có mặt của Liên “khờ” thì bất ngờ cô ta lại xuất hiện như mọc lên giữa
đám đàn ông hôi rình mùi mồ hôi trộn lẫn với bùn đất và nước mưa.
-Làm đi, trưa nay sẽ có
tháng lương của anh Ngọc đãi.
Tưởng rằng mọi người sẽ
rộn lên vì cái tin này, nhưng tất cả các cái đầu gằm xuống hơn vào các nút lạt,
các gồi lá chuẩn bị đưa lên mái. Không phải họ đã thừa biết, thằng Ngọc “chột”
chẳng bao giờ móc túi mình ra đãi bạn một chén chè chát mà chính là những lời
nói vô tình của Liên “khờ” đã nhiều lần trở thành lời tiên tri đoán định số
mệnh của họ. Chẳng bao giờ Liên “khờ” có câu nói tốt đẹp như hôm qua, gửi gắm
cuộc đời một cô gái dẫn theo để ngay hôm sau đã trở thành hiện thực.
-Con này tháng trước xem
cho tao tháng này mất của. Đúng thế! Chen vào mua mấy cái xổ số, tay đặt trên
ghi đông xe mình thế mà lúc quay lại mình lại đang cầm ghi đông xe người khác.
Nhanh như trộm.
Câu chuyện được ban ra
bằng những lời thì thào vừa rụt rè vừa thành kính, khẳng định những lời tiên
tri của Liên “khờ” có độ chính xác cao.
Phúc “trâu” nằm duỗi dài
trên giường, mắt nhìn vô hồn lên trần nhà.
Ngọc “chột” xếp lại đồ
đạc trong hòm, tay run run.

