Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2019

TIỂU THUYẾT: MỘ ĐÁ NGANG LƯNG TRỜI (Phần cuối)




PHẦN BA
Một tuần sau khi xuất ngũ, Huy đến thăm thầy giáo cũ. Hơn ba năm, nhà thầy vẫn thế, thậm chí cả vị trí của đồ đạc vẫn không hề dịch chuyển. Cả những mảng vữa trên tường bong tróc chưa kịp bong tróc thêm. Cả Hoàng “dở” cũng vẫn thế, ngồi bó gối thu lu trên chiếc ghế sa lông gỗ, nhâm nhi chén trà đặc, hút thuốc lào vặt, mắt trống rỗng nhìn qua cửa sổ, chăm chăm vào bức tường ngăn cách giữa hai dãy nhà tập thể. Bức tường sứt sẹo, loang lổ. Chỉ có khác, ba năm trước bộ quần áo trên người Hoàng “dở” màu xanh công nhân, còn bây giờ K82 màu cỏ úa.
Huy nói:
- Nhìn thấy gì mà cứ chăm chăm thế?
- Chả có gì.
- Mày học vẽ đi, có khi trở thành họa sĩ siêu thực nổi tiếng.
Hoàng “dở” không trả lời. Đôi vỏ ngao trên mặt nó không biểu lộ điều gì.
- Bỏ thuốc lào đi mày. Mỗi lần hút là một lần ho. Ngày xưa trên chốt còn bảo do núi đá lạnh, giờ mày lấy lý do gì?
- Chán.
Huy nhắc:
- Ra ngoài xa mà hút. Hút trong đây thám báo phát hện ra đút quả bộc phá vào hang chết cả lũ.
Lần lượt từng đứa một bò ra thật xa hang, vào khe đá khuất, bắn xong điếu thuốc lại bò về. Chết có số, cứ phải bắn mồi thuốc mới chịu được.
Một tuần nay, hết thuốc lào. Né pháo, chạy khắp trận địa không xin được mồi nào.
- Vò lá khô nhét vào mà hút.
Phượng nói đùa nhưng Hoàng thì làm thật. Nó nhặt những chiếc lá khô nhét vào lõ điếu. Nó hút ngay trong hang. Lý do, lá khô khói không ám như thuốc lào. Hút được nửa hơi, nó ho sặc sụa. Nhưng rồi, lá khô xung quanh hang cũng hết. Nó ngồi bần thần. Huy bảo:
- Để tao cảnh giới cho. Trí não mày bị tê liệt rồi, nhìn gà hóa cuốc.
Lý do này buộc nó phải chịu ngồi vào trong.
Dựng xe đạp ngoài cửa, vừa vào nhà thầy giáo đã hỏi:
- Làm thủ tục nhập lại cơ quan cũ chưa, Huy?
- Dạ xong rồi ạ, sang tuần cháu đi làm.
Tự dưng Huy xưng cháu chứ không em như ngày xưa.
- Có được xuống tầu không? - Thầy giáo hỏi tiếp.
- Dạ, có khi về bảo vệ, thầy ạ.
- Ừ. Đi tầu bây giờ không còn như ngày xưa.
- Dạ, cái tiếng đi tầu vốt cô bây giờ lạc hậu rồi, nhưng lương vẫn hơn trên bờ.
Vừa thay quần áo, thầy giáo vừa nói:
- Tầu bè vất vả lắm. Còn hơn cơ quan thằng Hoàng bị giải thể. Đi làm thợ xây ngoài thì không đủ sức khỏe mà xin vào chỗ liên doanh thì nó lại không chịu đi.
Hoàng không thay đổi tư thế ngồi, ánh mắt vẫn dọi vào bức tường, nói:
- Làm giầy da, quay bích me còn mệt hơn vạn lần đi xây.
Thầy có vẻ bực dọc, nói:
- Mặc xác mày. Thời buổi này không bằng cấp xin được việc gì. - Thầy quay sang nói với Huy: - Nó bảo, đi ăn mày chứ không đi làm với cơ sở liên doanh. Cơ sở ấy toàn của Trung Quốc. Đài Loan cũng là Trung Quốc.
Hoàng cự lại:
- Thì anh Huy, học trò của bố đấy, giờ làm bảo vệ. Bằng cấp làm gì.
Một tháng sau, Huy mới có thời gian dỗi đến nhà thăm thầy. Muốn biết Hoàng “dở” xin được việc gì chưa. Lạ. Chẳng lẽ nhà thầy đập ra xây lại. Huy ngạc nhiên nhìn ngôi nhà đang phá dỡ dở, mái trơ những thanh xà gồ bằng gỗ ngâm dầu, sần sùi, đen đúa. Không thấy người nhà thầy, Huy hỏi bác thợ vác thanh xà nhà đi ngang qua:
- Chủ nhà đâu, anh?
- Trong kia! Hỏi gì? - Người thợ hất hàm về một người đang đứng giữa nhà.
Không phải. Đấy là người hàng xóm. Nhưng Huy vẫn đi vào hỏi người hàng xóm của gia đình thầy.
- Anh ơi! Cho em hỏi, nhà Hoàng đi đâu ạ?
Vẻ mặt khinh khỉnh, đắc chí của gã hàng xóm khiến Huy khó chịu. Cái bụng bự của hắn ưỡn ra để cho cái miệng nhếch lên được rộng hơn, để lời nói thóa mạ văng ra được hay hơn:
- Ông thầy của mày là giảng viên đại học tao thấy cũng lạ. Dáng vẻ thì cục mịch như nông dân. Mà này, tao hỏi mày, ông ấy dậy sinh viên những thứ gì mà vô lương tâm thế.
Huy cố kiềm chế để hỏi cho ra sự việc:
- Sao cơ ạ. Thằng Hoàng “dở” đi đâu rồi ạ?
Hắn được gãi đúng chỗ ngứa, ngửa cổ cười hơ hớ. Cái bụng mỡ rung rinh. Hắn nói to như muốn công bố cho cả xóm biết:
- Mày dùng từ chính xác đấy. Thằng dở dở, khùng khùng ấy được bố nó tống đi bộ đội cho nhẹ người, nào ngờ khi về còn tâm thần nặng hơn.
- Thế bây giờ nó đâu rồi? Đi viện à? – Huy sốt sắng hỏi.
- Thầy cô mày xấu hổ không biết vùi mặt vào đâu nên bán xới rồi. May mà có tao mua nhà không thì ở đây thêm tháng nữa cũng chết vì nhục.
Huy cố hỏi thêm:
- Thằng Hoàng bị sao ạ?
- Đang đi ở sân, nghe tiếng sấm đoành một tiếng, thế là nó nhào xuống nằm sấp ở khe bể nước. Thần kinh nặng!
Huy lẳng lặng quay đi. Pháo bắn! Tiếng hô bật lên trong tâm thức Huy.
Hơn ba năm quân ngũ, không biết bao lần nhao người tránh pháo nhưng khi ngã người xuống trông thế nào Huy chưa nhìn thấy lần nào, chưa hình dung nó diễn ra thế nào.
Nếu như tối hôm ấy có ai không phải người trong gia đình nhìn thấy, Huy nhao qua người bố nằm nép vào trong sau tiếng nổ ngoài đường, thì một người không có tiền sử về bệnh thần kinh như Huy có bị đổ tội giống Hoàng “dở”.
Huy thấy người chao đảo, lắc lư, mơ mơ, tỉnh tỉnh như cơn say mỗi khi gặp sóng dồi. Chân tay bị bó chặt, không cử động được là sao? Cổ họng bị bít lại, ngực như có sợi dây thiết chặt, không thở được. Ngày còn bé đã bị chết đuối hụt, chẳng lẽ bây giờ Huy đang bị dìm xuống nước. Huy vùng vẫy. Bỗng cả cơ thể Huy bị dộng mạnh. Có tiếng nói ngay bên tai:
- Nằm yên đi anh ơi! Mỏi muốn đứt hết cả gân chân rồi đây này.
Tiếng người khác:
- Tỉnh rồi à?
- Chưa. Chưa thấy mở mắt nhưng thở mạnh lắm. Giẫy một cái khụy bố chân.
Huy nghe rõ dần tiếng mọi người, cố mở mắt nhìn xung quanh. Trước mắt Huy mờ mờ, đục đục, nhìn ai cũng nghiêng ngả.
Réo… réo! Xoẹt … xoẹt! Pành …pành!
Huy “nhao người” nằm xuống. Huy đang nằm thì nhao đi đâu. Phản xạ của người lính giúp Huy tỉnh hẳn. Huy nghe rõ hơi thở của mình rít hư hứ. Một đứa  nhổm dậy lay Huy:
- Anh Huy! Có sao không?
- Không thở được.- Huy gắng nói to.
- Anh nói gì? Không nghe thấy.
Thế ra chỉ có Huy biết mình đang nói. Cố nói nhưng chúng nó không trả lời, xốc Huy dậy. Cõng. Thở hồng hộc.
- Nhanh! Thế nào nó cũng bắn nữa.
- Mệt chưa, đưa tao cõng.
Chúng nó chuyền Huy qua vai đứa khác.
Cõng. Thở hồng hộc.
Tiếng réo xoèn xoẹt, tiếng nổ pành pành của pháo bắn xa.
Huy nghe rõ tiếng thở dồn của những chúng nó. Thấy rõ bước chân những đứa cõng Huy run lẩy bẩy.
- Để tao đứng xuống. Dìu tao đi. – Huy nói.
- Nói được rồi à! Tỉnh rồi!
Hoàng “dở”! Huy nhìn rõ chúng nó là những ai rồi. Thằng Đào quê Hải Hưng. Thằng Phượng quê Thanh Hóa. Thằng Tuấn “láu táu” quê Vĩnh Phú. Chúng nó thay nhau cõng Huy. Huy bị sao? Cố nhớ. Không biết tại sao mình lại trong tình trạng này. Huy đập vai Tuấn, nói:
- Để tao đứng xuống!
- Anh đi được không? - Phượng hỏi.
- Được! Dìu tao.
Tuấn “láu táu” xốc nách làm chỗ tựa để Huy đứng xuống. Đào một bên, Tuấn một bên dìu Huy đứng thẳng dậy. Huy quàng tay qua vai chúng. Cố đứng. Không thể. Đầu gổi bủn rủn không đứng thẳng được. Gắng đặt chân xuống đất! Nhưng chân Huy nhũn ra. Bước! Cảm giác đôi chân đang bị treo lủng lẳng khiến Huy không điều khiển nổi.
- Để bọn em cõng cho dễ.
- Tao bị sao?
- Không nhớ à. Lúc rút xuống, qua đồi Phong Lan bị quả đạn pháo chỉ hơn mét. Hết pháo, chạy lại thấy anh ngất, lay mãi không thấy động đậy. Người nhũn như con giun.
- Không thấy thở, tưởng ngoẻo.
- May cho anh nằm vào khe đá.
- Thế à. Sao phải cõng.
- Làm gì có cáng. Chờ vận tải anh ngỏm rồi.
- Y tá tiêm cho rồi đại trưởng bảo bọn em cõng xuống.
- Quả ấy có khi là cối trăm sáu. Nổ khủng khiếp.
- Ừ. Tới đâu rồi?
- Gần hết tám mười hai rồi.
- Dốc thế chúng mày cõng được à.
- Đi đường tăng. Lối ấy dốc, đi sao nổi.
- Đỡ tao đứng xuống đi.
- Có vận tải mang võng tới kia rồi!
Từ một kĩ sư máy tầu thủy trở thành nhân viên bảo vệ. Chả sao. Bảo vệ cơ quan hành chính, công việc nhàn nhưng lương thấp. Còn hơn lênh đênh giữa đại dương, tiền nhiều nhưng rủi ro cũng không ít. Đi biển không khác gì đi giữa trận pháo, nhiều khi biết có bão nhưng có chạy cũng chẳng tránh được. Trên bờ tằn tiện lương cũng đủ sống.
Bị sức ép, tỉ lệ thương tật cao hơn mảnh pháo còn nằm trong đùi. Nghe Minh “cóc” nói, Huy cũng thấy tiêng tiếc. Ra quân, chỉ bộ quần áo trên người không dám cởi ra, bao nhiêu quân tư trang cho lại hết bà con trong bản. Cả hồ sơ bệnh án nằm điều trị hai tháng do sức ép của trận pháo ấy định giữ làm kỉ niệm đời lính nhưng chần chừ một lúc cũng bỏ luôn lại trên giá ba lô. Nếu trên đời có chữ may, có chữ vận số thì biết đâu có thằng lính mới nào đó có tính cẩn thận, thấy mấy tờ hồ sơ bệnh án ấy cất đi, giờ tìm chủ nhân trao lại. Có cái thẻ thương binh giờ thêm được ít phụ cấp. Nhưng chuyện đó không bực bằng, mỗi khi kể chuyện mình bị pháo trần thế nào, bị sức ép của pháo thế nào, có người lại dè bỉu, nghi ngờ. Nói phét, khỏe như trâu. Xã hội bậy giờ ối thằng chưa biết bắn súng thế nào cũng là thương binh. Định vào hội ấy à?
Tiếc không? Huy hỏi Minh “cóc”. Có gì mà tiếc, Minh “cóc” nói dửng dưng như thể chuyện vặt ấy mà, cần gì. Minh “cóc” cũng cùng Huy bỏ lại hồ sơ bệnh án. Minh nói: Em vạch đùi cho chúng nó xem vết mổ dọc đùi, chúng nó bảo, có cái mảnh bằng hạt ngô vào đùi mà mổ phanh ra thế này không tìm thấy. Phét! Chắc chui rúc bờ bụi bị gai cào. Định giở trò cờ bạc, bịp được bịp ăn phải không.
Minh “cóc” ở đại đội khác nhưng cũng bị dính mảnh ở trận pháo ấy. Hai anh em vào viện cùng ngày, ra viện cũng cùng ngày. Khi về, Minh “cóc” lại làm bốc vác của công ty kho vận ngay cạnh công ty Huy. Huy nói đùa, số phận trớ trêu nhỉ, thằng bị ảnh hưởng thần kinh thì làm bảo vệ, thằng bị mảnh găm vào chân thì làm bốc vác.
Chả sao, có được việc làm là tốt rồi. Chỉ có thằng Hoàng dở người mới chọn việc. Bây giờ không biết nó ở đâu. Mọi thông tin về nó, về thầy cô Huy hỏi nhiều nơi nhưng không ai biết.
Một hôm, Minh “cóc” thì thào với Huy, vẻ bí mật:
- Mai thằng anh trực đêm?
- Ừ.
- Thằng em ném ít hàng sang nhá!
- Hàng gì?
- Biết thế.
- Ăn cắp của kho à?
- Ừ. Bọn em làm thường xuyên nhưng tránh ca của thằng anh. Ném qua lối cơ quan anh dễ lắm, không ai ngờ. Thằng anh cũng không sợ liên lụy, bọn em không đi qua cổng bảo vệ cơ quan anh đâu.
- Sao hôm nay mày bảo tao?
- Thì thằng em làm ăn dễ dàng, kiếm được. Anh em mình một thuở vào sinh ra tử, có tí chẳng lẽ quên thằng anh.
- Mày không sợ tao báo công an à?
Minh “cóc” trợn trừng trợn trạc:
- Thằng anh mà tố thằng em á! Không bao giờ! – Minh “cóc” khảng định.
- Sao mày dám nói chắc thế?
- Em quá hiểu thằng anh là người thế nào. Hôm trên E5 thằng Hậu không ra chiến đấu, thằng anh chĩa súng vào nó nhưng có dám bắn không. Lúc nó giả vờ theo cáng anh Cường xuống, biết thừa nó giả vờ để được rút xuống, để rồi đảo ngũ luôn, thằng anh có dám cản không. Thằng đảo ngũ ấy giờ là xã đội trưởng với cái lý lịch ra quân đẹp hơn thằng anh là cái chắc. Nó còn là chủ tịch hội cựu chiến binh xã đấy. Nó bây giờ “đủ tầm” rao giảng cho anh về phẩm chất một người lính thế nào. Anh có dám về quê nó để tố không!
Huy vô cớ nổi nóng, quát:
- Mày im đi! Cứ coi tao như những thằng chết rồi không nói được nữa, được chưa!
Đêm sau, Huy xin đổi ca. Tại sốt rét trở lại chứ không phải liên quan tới việc thằng Minh “cóc” . Huy không đồng ý thì bọn nó không bao giờ dám qua mặt.
Xuất ngũ vừa tròn mười năm. Và cũng từng ấy năm, đến hôm nay Huy mới bị sốt rét lại. Mẹ Huy thán phục việc Huy uống nước lá na để trị sốt rét. Mẹ bảo, bài thuốc hay đấy, các cụ truyền lại nhưng ở đời mẹ chưa thấy ai dám uống. Huy cũng rùng mình mỗi khi nhớ lại chín ngày kinh hãi ấy. Lá na được vò sống với nước đun sôi để nguội trở thành thứ nước sền sệt, lầy nhầy như mũi thò lò của trẻ con, xanh lét, hôi gắt gấp vạn lần mùi hôi của bọ xít. Chín ngày, chín bát. Người cho lá na cũng gặng hỏi, nó uống được thật à!
Ngày ở bộ đội tháng nào cũng dính sốt rét. Nhẹ thì ngây ngấy mấy hôm, nặng thì bốn hai độ, cơ thể co giật, nằm bệnh xá một tuần, tiêm quy nin xong đi lệch hông. Về nhà uống nước lá na, mười năm không mảy may một lần gây gấy.
Huy sốt rét thật. Đêm qua chỉ váng vất vậy mà sáng ra sờ bên ngoài thì hầm hập nóng, còn bên trong cái rét lại bò loang khắp cơ thể cào cấu. Giữa hè, chăn bông đắp mấy cái cũng không hết rét. Nước lá na hết công hiệu hay tại cái vụ thằng Minh “cóc” gạ gẫm khiến Huy suy sụp. Huy đâu là người dễ yếu đuối thế. Sáng ra nhà đi vắng cả, chỉ còn mình Huy nhẩn nha với cái sốt rét và nhớ về Hoàng “dở”. Không biết lá thư của Cường viết cho Mây để lại trong ba lô dưới cứ, Hoàng “dở” nhận sẽ đưa tận tay, liệu trong những năm qua đã được tìm được chủ nhân. Cũng như Hoàng “dở”, gia đình Mây chuyển đi đâu hỏi không ai biết. Nghe nói Mây đi học trung cấp ở Thái Nguyên. Huy và Hoàng “dở” trước khi xuất ngũ xin phép đơn vị đi tìm nhưng không có thông tin gì.
Mười giờ. Tổ trưởng tổ bảo vệ gõ cửa. Huy chưa kịp mở cửa, tổ trưởng đã nói gắt:
- Mặc quần áo, đi khẩn trương!
- Đi đâu? Tao đang bị sốt rét.
- Có chết ngay cũng phải đi! Thằng Minh “cóc” ăn cắp bị bắt rồi. Nghe nói khai ra mày thông đồng.
- Láo! Thằng nào nói thế!
- Thì tao nghe trưởng phòng tổ chức nói thế, lệnh cho tao tìm mày.
Trận đánh kết thúc. Sáu bộ đội hy sinh nằm đè lên nhau trước cửa hầm. Vận tải mang tử sĩ đi. Dính, khẩu đội trưởng cối tám hai từ trong hầm bò ra.
Trung đoàn trưởng hỏi:
- Ai gọi bổ sung quân?
- Em. – Dính nói.
- Ba lần gọi bổ sung quân. Vậy mà, sáu thằng hy sinh, còn mỗi mày sống, lại nằm tít trong hầm?
- Không biết mà. Lúc ấy tôi chạy vào lấy đạn bắn tiếp thì tự nhiên ngã, tức ngực rồi không biết gì nữa mà. – Dính nói thản nhiên.
- Khẩu đội trưởng sao lại tiếp đạn.
- Thì chúng nó chết hết rồi. Chết lâu rồi. Tôi gọi bổ sung thêm người không được thì tự mình làm cả thôi mà. – Dính nói thản nhiên.
Thằng Dính đối mặt với quân pháp mà vô tư thế. Mình bây giờ cũng thế, có tội gì đâu mà sợ.
Trưởng phòng tổ chức:
- Không ngờ!
- ….
- Hiền lành thế…. Hay cáo giả chết bắt quạ đấy.
- ….
- Lần này là lần thứ mấy rồi?
- ….
- Sao! Biết tội rồi à. Viết tường trình đi. Trình bầy trung thực, khi nào công an vào cuộc tôi sẽ nói đỡ cho.
- Tội gì?
- Còn tội gì à. Thằng Minh “cóc” khai hết rồi. Thông đồng với nhau trộm cắp.
- Không đúng!
- Sao giọng run thế. Mặt tái thâm, mắt hoảng loạn thế kia còn cố giấu. Sợ à!
- Tôi đang bị sốt rét. Mệt lắm.
- Định bài vở với tôi đấy à. Sống ở thành phố cái bệnh sốt rét khó kiếm lắm.
- Tôi bị thật. Bị sốt rét rừng, từ thời bộ đội, nằm hầm nằm hang.
- Từng cầm súng đi suốt chiến dịch khiến cả thế giới nể phục, tao còn chưa dám vỗ ngực mà bọn mày mới nằm trong hang nhìn qua khe đá thấy vài điểm nổ đã tỏ thái độ với tao đấy à. – Trưởng phòng thay đổi cách xưng hô, trừng trộ.
- Tôi mệt lắm. Tôi xin nói câu cuối rồi tổ chức muốn làm gì tôi thì làm. Tôi không thông đồng và thằng Minh “cóc” không bao giờ đổ tội cho tôi.
Hội đồng kỉ luật kết luận, chưa tìm ra bằng chứng phạm tội, Huy tạm thời được giữ nguyên vị trí công tác, nhưng được chi bộ luôn theo dõi sát tư tưởng, lối sống. Huy là người sống khép mình, nay khép thêm ít nữa cũng chẳng sao. Chỉ có điều sống khép quá nên cái ước mơ thuở học trò tàn lụi đã lâu, đó là viết văn được đất sống lại. Nhưng viết gì? Viết về thói hống hách của trưởng phòng tổ chức? Không được! Hắn mà biết thì sinh chuyện lớn. Chẳng sao. Cả cơ quan này đều biết, chưa thấy hắn cầm tới quyển sách tờ báo một lần nào. Mà hắn có đọc chắc lại cho rằng viết về ai ấy, chứ mình đâu có phải hạng người ấy. Ở đời, chẳng ai tự nhận mình xấu. Nhưng biết viết thế nào cho ra truyện, ra một tác phẩm văn học đây?
Hay viết về cuộc chiến Huy đã tham gia. Viết thế nào đây?
- Thôi, không cà kê nữa, về nhanh lên! – Huy giục Phượng.
- Chờ em ăn xong đã. Đang háo thịt tươi.
Một đứa nói:
- Cả tháng nay chỉ cơm nắm với cá khô mục, anh để nó thưởng thức bữa tươi đã.
Huy nhìn vào cái hăng gô đặt trên bếp lửa, nói:
- Ăn cái này á! Can mày. Tao thà rằng ăn mắm tôm hay cá khô còn hơn ăn cái này!
Cái hăng gô đặt trên bếp lửa. Dưới đáy hăng gô, hơn chục con chuột bao tử đỏ hỏn lúc nhúc bò như sâu vì nóng. Lúc sau, chúng nằm còng queo, bất động. Dưới lưng những con chuột, những bong bóng của mắm kem phồng dần lên rồi vỡ nổ bùng bục. Món chuột bao tử dim với mắm kem. Con người sống được đã là kì tích ở cái nơi được gọi là lò vôi thế kỉ, là cối xay thịt này, vậy mà lũ chuột hàng đêm vẫn nhông nhông chạy chơi, lại sinh con đàn sinh con đống nữa. Ăn chuột bao tử thế này đúng là lần đầu trong đời Huy được thấy.
Về đến hang nhỏ, nơi bây giờ có tên tổ chốt tiên tiêu thì pháo địch bắt đầu dội xuống như mưa mùa hạ dội nước. Đá nhão ra hay sao, chẩy rào rào như nước xối trước cửa hang.
Suốt hai ngày, tiếng nổ triền miên như tiếng ì ùng của sóng trong cơn bão biển. Tai ù đặc, mình nói mà mình cũng không nghe thấy. Cửa hang được những tảng đá lớn che chắn, pháo bắn thẳng hay ĐKZ không bắn lọt nhưng lại có một khe đá, đủ tầm quan sát toàn bộ tiền duyên của trận địa. Hoảng “dở” lúc nào cũng chiếm lĩnh khe đá. Không biết nó có ngủ nhưng lúc nào nhìn vào mắt nó đều thấy hai miếng trắng như vỏ ngao chăm chăm dọi xuyên qua khe đá. Những bụi đá rào rào trượt trên mặt cũng không khiến nó chớp mắt.
Đang ngồi tận trong cùng, Phượng một tay ôm bụng, một tay đè lưng những người ngồi ngoài xuống, chen ra phía ngoài. Phượng với chiếc mũ sắt rồi gạt Hoàng vào trong. Hoàng sừng sộ đứng dậy, đầu húc vào đá. Hai thằng nói gì, không ai nghe thấy. Như hai đứa diễn kịch câm. Phượng cong người, một tay ôm bụng, tay cầm mũ sắt kề vào mông. Hoàng chỉ tay ra hiệu ra ngoài.
Hoàng hét to, ai cũng nghe thấy:
- Mày ỉa ra đây ngửi thế nào được!
Phượng tụt quần, ngồi xuống mũ sắt.
Hoàng lại hét to, ai cũng nghe thấy:
- Hai ngày toàn lương khô thì ỉa cái gì!
Mùi thối lẫn mùi khét của thuốc súng đến nghẹt thở.
Phượng ỉa xong, mang mũ sắt ra ngoài vứt.
- Mày vứt đi thì làm gì còn cái nào đựng được. – Hoàng dở nói. Nơi có hai vỏ ngao trắng tinh rỉ ra dòng nước đặc như keo, từ từ lăn xuống hốc má.