Năm cuối cấp, học sinh các trường
phải xuống các vùng quê để gặt lúa giúp dân. Tưởng rằng, cái thời chỉ cần chỉ
tay là cả đồng xanh hiện ra, một tiếng hô cả triệu người đồng thanh hưởng ứng,
vậy mà lúa chín vàng cánh đồng nhưng nông dân thì không chịu thu hoạch. Cha
chung không ai sót, của chung không ai giữ gìn. Học sinh thành phố biết gì về
gặt hái, cho nên sau buổi gặt thóc rụng như vãi khắp cánh đồng. Nhưng có cái
buổi về nông thôn lao động ấy Huy đã tìm được những giây phút lãng mạng nhất
cuộc đời. Nếu bây giờ có giấy bút Huy sẽ viết những câu văn thật hay để lưu lại
cho riêng mình.
Buổi trưa, cả lớp tập trung về
sân kho ăn uống, nghỉ ngơi. Không ai nói với ai, cả Huy và Hoa đều không mang
cơm trưa. Và vô tình thôi, không ai nói với ai, không một câu hẹn mà hai người
cùng tách lớp đi về phía bờ sông. Dòng sông trong vắt, nhìn thấy từng vạt cây
le đung đưa như mái tóc mềm mại trong dòng
nước. Đàn cá mương hếch đầu lên mặt nước, cái miệng ngớp ngớp như muốn
nói chuyện với đôi trai gái thong dong trên bờ.
Ngày ấy, cả lớp ai cũng cho rằng
hai đứa yêu nhau. Vậy mà Huy chưa nói được một câu nào với Hoa về chuyện ấy, cho
dù chỉ có đôi ta và trời đất. Vậy mà chán quá. Giá như bây giờ ông trời cho
được hai người có được một phút như vậy Huy nhất định sẽ nói. Cảm giác ấm, mềm
của hai bàn tay vô tình chạm vào nhau, rồi lại như giật mình tách xa nhau ra
đến bây giờ vẫn khiến Huy rộn rịp trong lòng.
Trong
cuộc sống cần phải giản dị và khiêm tốn. Giản dị một cách lịch sự, khiêm tốn
một cách thông minh. Chúc Huy lên đường mạnh khỏe, hẹn ngày trở về! Hoa viết vào cuốn sổ tay lưu niệm
như vậy. Cuốn sổ bây giờ ở dưới cứ. Huy ước ngay lúc này có được cuốn sổ để
ngắm nhìn dòng chữ hẹn ngày trở về. Mong mỏi, khát khao của người đang yêu say
đắm.
Hẹn ngày trở về! Chưa ai nói với
nhau lời yêu thương nào mà sao Hoa lại quyến luyến với Huy? Cô ấy có chồng rồi,
viết ra câu ấy liệu có phải tội lỗi? Chịu, Huy chưa đủ trải đời nên không giải
thích được. Đúng, mình là người sống khô khan, mình nhỏ nhen, không quyết đoán,
không dám hết mình vì cái đẹp, để bây giờ hối hận. Để bây giờ thèm khát một
tình cảm gần gũi giữa con người với con người. Biết được còn ngày mai không để
mà hối hận. Huy muốn khóc nhưng chẳng lẽ để thằng Hoàng biết. Huy ngước nhìn
bầu trời để dòng nước mắt trôi ngược trở lại.
Hay tình cảm của cô ấy với chồng
đang có cuộc chiến tranh, để rồi cô ấy khát khao có được tình cảm giống như Huy
thèm có được lúc này.
Mải nghĩ chuyện đâu đâu, trời đã
lại tối lúc nào rồi. Tối thế này chắc phải chín giờ. Chỉ còn mấy tiếng nữa là
Huy sẽ cùng mọi người lao lên phía trước. Đôi đầu gối thấy bồn chồn, Huy duỗi
ra nắn bóp. Phải chạy cho nhanh, càng tiếp cận gần địch càng tránh được thương
vong.
Rình, rình, rình rình! Đất rung
lên theo nhịp như giã gạo.
Chớp sáng nhòe nhòe như đang có
cơn dông.
Xoẹt …. Pành! Quả đạn pháo rơi
trước mặt Huy chỉ chục mét. Không biết có ai bị. Đội hình đơn vị vẫn im lặng.
Hoàng “dở” không biết có nghĩ
nhiều như Huy mà thấy lặng im.
- Hình như có người!
Hoàng “dở” giật mình, đẩy Huy lui
ra, với tay lấy súng.
- Có người thật à? – Huy hỏi lại.
Hoàng “dở” luồn ra ngoài, vơ lấy
khẩu AK, chĩa nòng ra phía trước.
Có tiếng nói vọng tới:
- Sao vàng!
Người mình. Huy đáp lại:
- Sao đỏ!
Bóng đen lặng lẽ đi tới, không
một tiếng động nhỏ. Bóng đen hỏi:
- Huy hả? Cả thằng Hoàng nữa. Hai
ông chung hầm à.
- Anh Păn phải không? – Hoàng
hỏi.
- Păn đây. Có ông nào bị sao
không?
- Không sao. Sắp tới giờ chưa?
- Khi nào có lệnh nhớ chạy lên
tới đường hào trên kia, chờ cửa mở xong xung phong dũng mãnh lên quá.
- Đường hào đâu, đã tới gần hầm
của bọn nó thế cơ à? – Hoàng giật mình hỏi.
- Của đơn vị trước chốt giữ trên
này đào.
- Ai đánh cửa mở? – Huy hỏi.
- Có anh Thanh đi cùng đặc công
mở cửa, mình cứ theo hướng bộc phá nổ mà lên, nghe chưa!
- Dạ!
*
* *
Sắp đến giờ rồi, Huy thắt lại các
bao xe đạn trên người, bật nấc liên thanh, kéo quy lát lên đạn khẩu AK. Hồi
hộp. Những ngón tay run run. Huy quay sang Hoàng “dở” hỏi:
- Xong chưa?
- Xong gì hả anh?
Nó cũng run, nghe rõ cả tiếng thở
gấp. Trống ngực Huy đập thùm thụp. Huy gắt với Hoàng:
- Súng đạn chuẩn bị xong chưa?
- Rồi, em bật khóa nòng, lên đạn
rồi!
- Đã biết bắn chưa?
- Rồi!
- Rồi thật không! Ngày ở huấn
luyện cứ dở chứng hấp, không chịu tập.
Ngón tay đặt sẵn trong vòng cò,
Huy ghì chặt khẩu súng vào ngực. Không biết rồi sẽ ra sao đây? Trong đầu Huy
nẩy sinh không biết bao nhiêu câu hỏi. Nhưng là câu hỏi gì thì Huy chịu. Những
câu hỏi chạy thục mạng qua trí não, Huy không thể giữ lại được câu nào để trả
lời cho rõ ràng, để mình lấy lại bình tĩnh.
- Lên chưa anh? – Hoàng hỏi vẻ
sốt ruột.
Ừ, chờ đợi cái gì cũng thấy sốt
ruột. Ngay cả lúc này đây, biết rằng chờ đợi một điều nguy hiểm sắp xảy ra với
mình cũng thấy sốt ruột. Huy quay ra nhìn xung quanh. Tối mò. Nhưng Huy cũng
thấy lờ mờ bóng đồng đội quanh mình, ai cũng đang trong tư thế chạy.
- Chưa. Mọi người vẫn ngồi im,
Hoàng à.
Cùng! Cùng! Cùng! …. Những nháng
lửa chớp như có cơn giông xuất hiện trên đỉnh núi phía sau.
Réo! Réo! Réo! …. Những tiếng rít
gió của đạn pháo bay qua đầu.
Những tiếng nổ inh tai ngay phía
trên đỉnh. Đất đá rào rào rơi xuống người.
- Pháo mình bắn đấy! – Có tiếng
ai đó reo lên
Pháo mình bắn cấp tập. Sắp đến
giờ rồi. Không người lính nào nằm xuống tránh. Quen rồi. Huy nhỏm người lên
trong tư thế chuẩn bị, có lệnh là chạy.
Lại tiếp một chuỗi dài những âm
thanh của pháo ta rộ lên.
- Các đồng chí sẵn sàng chưa!
- Chính trị viên Thủy à. Sẵn sàng
rồi!
Chính trị viện Thủy hạ lệnh:
- B cửa mở vào giao thông hào, chuẩn bị mở cửa!
Hoàng
kéo vai áo Huy giục:
-
Lên đi anh Huy ơi!
Những
bóng người chạy đâm vào đêm đen.
Huy đâm sầm vào người phía trước.
-
Tới rồi. Anh không nhìn thấy gì à?
Giao
thông hào đây phải không? Huy đưa tay rờ rẫm xác định. Thành hào nông choẹt,
chỉ cao ngang bụng, lòng hào lũng bũng nước, bùn ngập qua mắt cá chân. Hào chắc
đào lâu rồi, lại bị pháo bắn nhiều nên sạt lở thế này.
Bục!
Bóng đêm bị vỡ ra, xanh lét. Pháo sáng bắn ở đồi bên, soi tỏ tới cả chỗ Huy
nấp. Huy quan sát xung quanh. Những thân hình bất động như những bức tượng đẽo
bằng than của đồng đội. Những ánh mắt nhìn căng lên phía trên, rực sáng như con
thú săn đêm. Miệng thằng nào cũng mím chặt. Căng thẳng.
Đội
hình của đại đội cũng dồn tới đường hào. Gần chục người dồn lại, túm tụm vây
quanh Huy. Sao không tản rộng ra, Huy muốn quát thật to. Tại sao lại ngớ ngẩn
thế, chỗ nấp không có, lộ đội hình bây giờ mình khác nào con thú để cho bọn
chúng đi săn.
Địch
hình như cũng phát hiện ra điều gì đó bất thường bắt đầu phản pháo. Chớp lửa
khai hỏa của pháo nhoáng nhoàng khắp nơi, không biết đâu là của ta đâu của
địch. Tiếng rít gió như chiếc lưới âm thanh đan dày bủa kín không gian.
Lại
người dồn lên tiếp. Ánh A trưởng A cối sáu vứt giá cối bẹt xuống đám bùn, cằn
nhằn:
-
Toàn bùn thế này bắn sao được.
Tiểu
đội cối hì hục vét bùn lấy chỗ giá súng.
-
Biết tọa độ thế nào mà bắn Ánh ơi!
-
Cứ lấy tầm thước khoảng trăm mét trở lên là được.
-
Bé mồm thôi chúng mày, chúng nó phát hiện túm tụm ở đây tóoc cho một quả cối
chết cả lũ.
-
Ầm ầm thế nghe thấy gì, nhìn cũng chả rõ nữa. Có thấy hầm của nó không, chúng
mày?
Thêm
một khẩu đội cối sáu dồn lên giá súng.
Phành! Phành!
Hai khẩu cối bắt đầu nhả đạn.
Hoàng “dở” kéo Huy.
- Lên nữa đi anh, nó phản pháo
vào đây thì chết.
Nó nói đúng, hai khẩu cối chường
mặt ra bắn, không di chuyển vị trí thể nào cũng bị nó phản lại. Huy kéo Hoàng
chạy lên trên. Đường hào bị ùn ứ người, Huy hét lên giục:
- Lên tiếp đi, tản ra.
Những bóng người lò dò thận trọng
tiến lên.
Phành! Phành!
Hai khẩu cối sáu tiếp tục nhả
đạn.
Ríu, ríu … Bục, bục, bục, …
Những mảng đất ngay cạnh Huy nảy
tung lên.
Chúng nó phát hiện ra mình rồi,
Huy ngồi thụp xuống lòng hào.
- Mười hai ly bảy nó bắn đấy,
thấp người xuống.
- Anh em tránh ra cho bộc phá
lên!
- Anh Thanh! Sao bộc phá giờ mới
lên?
- Păn hả! Mấy đứa lên không kịp.
Anh em, chuẩn bị xung phong nhớ!
Mọi người gần như đồng thanh hô:
- Vâng!
Huy bám tay vào thành hào lần lên
trên.
Reo réo, ục uỳnh, hỗn tạp những
tiếng nổ vây xung quanh. Có lẽ chỉ cần nhô đầu qua khỏi thành hào Huy sẽ bị các
loại đạn găm vào. Cũng còn may chưa có quả đạn pháo nào rơi trúng đường hào.
Những chớp lửa lằng nhằng như trời nổi cơn giông. Anh Thanh tới đâu rồi, Huy
nhô đầu lên quan sát. Nhanh lên! Có lẽ mình chạy nhanh lên phía trước sẽ thoát
được những đường đạn đang reo réo bay trên đầu.
- Bộc phá không nổ!
- Làm sao không nổ!? – Tiếng anh
Thanh thét lên.
- Báo cáo thủ trưởng!
- Thủ trưởng đéo gì! Làm sao?
- Dạ, kíp bị xịt.
- Xịt cái gì, chúng mày làm rơi
mất kíp rồi phải không. Păn đâu, gọi B41 bắn vào bộc phá, khẩn trương!
Tiếng Păn gọi:
- Phọng đâu, mang B41 lại đây!
Tiếng Phọng:
- Không nhìn thấy bộc phá, tối
quá.
Anh Thanh cởi chiếc áo may ô,
giục:
- Đặc công đâu, lên buộc mảnh vải
trắng này vào làm tiêu!
Căng mắt nhìn bóng người lao lên.
Chờ đợi. Nó về kia rồi, ai đó reo lên.
- Nhìn thấy chưa, Phọng?!
- Thấy rồi! Đỡ tôi, Huy ơi!
Phọng bám vào thành hào cố tự
đứng. Phọng không đứng nổi, cứ nhổm người lên lại quỵ xuống. Huy buông khẩu AK
xốc nách Phọng đứng dậy.
- Sao thế? – Huy hỏi.
- Chân tôi dính mảnh rồi.
- Có bắn được không?
- Được. Ôm ngang người tôi. Thế!
Giữ chắc vào quê ơi!
Huy ôm ngang lưng Phọng, ép sát
vào mình làm giá đỡ cho Phọng có thể đứng thẳng. Phọng vác khẩu B41 lên vai. Rê
đầu súng.
- Có nhìn thấy không, Phọng? –
Huy hỏi.
- Thấy!
Phọng trả lời giọng run run. Có
lẽ nén chịu đau.
- Run thế có bắn trúng không?
- Đi rừng đêm săn thú, có lần bị
thương thế này rồi mà, vẫn bắn trúng.
Bùng!
Quả đạn B41 vạch một đường đỏ lừ
bay lên.
Uỳnh! Uỳnh!
Hai quả bộc phá nổ cùng một lúc.
Đất chuyển dưới chân Huy.
Khẩu B41 từ trên vai Phọng rơi tự
do xuống đất.
Huy gọi:
- Phọng ơi, sao thế?
Người Phọng thõng xuống, kéo theo
cả Huy ngã xuống lòng hào.
Tiếng anh Thanh:
- Tiểu đoàn chuẩn bị!
Huy gọi:
- Phọng ơi!
Không thấy Phọng trả lời, Huy rờ
rẫm khắp cơ thể Phọng. Cái gì lầy nhầy thế này? Chỗ này là chỗ nào? Huy rờ tay
xuôi xuống. Vai của Phọng này, cánh tay đây. Huy lần rờ lên trên. Đầu à? Mặt
đâu? Không Phải! Lầy nhầy! Mảnh pháo phạt mất nửa mặt Phọng rồi. Huy hét lên:
- Các anh ơi! Phọng hy sinh rồi!
Xung phong!
Huy lật người Phọng, tháo bao xe
đạn B41 khoác lên vai mình, tay vơ khẩu B41. Nách trái kẹp AK, tay phải xách
B41 Huy lao lên cửa mở.
Một khối lửa bùng lên ngay sau
lưng, có luồng khí đẩy mạnh vào lưng dúi Huy ngã vập mặt vào thành hào.
- Mẹ ơi!
Tiếng gọi mẹ của ai nghe xé lòng
ngay cạnh Huy.
- ĐK nó bắn đấy, cẩn thận Huy ơi!
Xung phong!
Xung phong!
Từ lúc ém quân vào chân điểm cao,
chưa lúc nào Huy thấy mình bình tĩnh như lúc này. Tâm trí Huy lúc này chỉ dành
cho một hướng, đó là tiến lên. Huy lật người nằm ngửa nhìn lên trời đêm, hít
một hơi thật dài, tai lắng nghe những tiếng hô xung phong chạy dài ngang qua
triền núi. Tiếng con người, tiếng của sự sống rạch toác bức màn âm thanh của
chết chóc để chồi lên. Phọng hy sinh, còn những ai đã ngã xuống nữa, phải tiến,
phải tiến để giành giật lấy sự sống còn. Quay lại là chết. Huy xoay người, nằm
tì lên thành hào, lắp đạn B41 vào nòng. Huy rê nòng súng về hướng những chớp
lửa nhay nháy phía trên. Những chớp lửa như bóng ma ghê rợn, đã cướp đi sinh
mạng đồng đội mình. Huy bóp cò. Những bóng ma phía trên vẫn nhay nháy thách
thức. Huy tiếp tục nạp đạn, bóp cò. Không còn đạn B41, Huy chuyển sang AK. Nòng
AK nẩy lên liên hồi.
Âm thanh đâu? Tiếng nổ của khẩu
AK ngay trên tay mình Huy cũng không nghe thấy. Tai như có nắm bông bít chặt.
Huy buông súng, dùng hai bàn tay đập mạnh vào tai. Chỉ thấy tiếng u u trong đầu
như tiếng còi tầu réo giữa đại dương mênh mông. Những lằn đạn đỏ lòm, những
chớp lửa nhoáng nhoàng như những cánh tay của con quỷ câm khát máu bu quanh Huy.
Huy đang loay hoay thay băng đạn
AK khác thì bị một bàn tay chắc khỏe túm vai áo lôi đi. Bàn tay ấy đẩy Huy dúi
vào sau tảng đá. Huy ngước lên nhìn, nhận ra C trưởng qua chớp lửa.
- Anh Ngô! Sao kéo em?
Không nghe thấy tiếng nhưng Huy
nhìn thấy nét mặt căng thẳng của C trưởng vừa nói vừa chỉ tay ra hiệu. Huy nhìn
theo hướng tay C trưởng chỉ. Một quả đạn ĐK táng đúng nơi Huy vừa được kéo ra.
Gốc của bụi vầu bị quả đạn sới bật ngửa ra sau, giơ lên chùm rễ tua tủa đen kít
thuốc súng.
C trưởng ghé sát miệng vào tai
Huy hét:
- Nghe rõ chưa!?
Bây giờ thì Huy nghe thấy rồi.
Những tiếng nổ đinh tai nhức óc, gầm gào như sóng lừng của cơn bão lèn đầy chật
tai Huy. Huy gật đầu hét lên trả lời:
- Thấy rồi!
- Bắn xong phải di chuyển chứ nằm
đấy để cho nó phản lại à! – C trưởng nhìn đội hình đơn vị rồi hô to: - Vì danh
dự, vì truyền thống của quân đội
ta, tất cả anh em tiến lên!
Những bóng người bật dậy lao
thẳng lên phía trước. Thăng “Hà Nội” chạy lên cạnh Huy, tì người vào mô đất,
hướng khẩu AK lắp đạn AT bắn lên. Bắn xong quả đạn, Thăng vừa nhỏm người chạy
tiếp lên thì đổ vật xuống. Một đường đạn nhọn đã phá lồng ngực nó toác ra. Máu từ
Thăng văng như té nước vào mặt Huy. Những giọt máu tràn vào miệng đăng đắng,
mằn mặn. Huy nén lòng để không thể quỵ xuống lúc này. Hoàng “dở” đâu? Hay nó
cũng bị rồi.
Trời đã sáng từ lúc nào không
biết. Huy vuột mặt. Bàn tay đỏ lòm. Nhìn lên trên, sương mù dày đặc, chỉ nhìn
được chừng hai chục mét. Hoàng “dở” đâu? Bọn địch chỗ nào? Phải tiến lên nữa
mới nhìn thấy mục tiêu. Một quả lựu đạn từ phía trên theo triền dốc lăn xuống.
Huy nằm xoài xuống tránh. Quả lựu đạn lăn đúng vào bụng Huy thì bị cản lại. Quả
lựu đạn không nổ. May. Thế thì bọn chúng ở gần lắm rồi. Huy hướng AK lên phía
trên, xiết cò.
Hai người nữa, Huy chưa kịp nhận
ra ai chạy vượt lên ngay lập tức bị quật ngã bởi lưới đạn đang đan kín.
- Quê nào mang trung liên bắn yểm
trợ để anh em tiến lên. – C trưởng Ngô hô.
Một người lom khom xách khẩu RPĐ
chạy lên. Nó rê chân khẩu RPĐ tìm chỗ giá súng được chắc chắn. Động tác của nó
chậm rãi như trong buổi bắn tập. Nó nhỏm người lên quan sát mục tiêu. Có phải
Hoàng “dở”? AK nó bắn còn chưa thạo cơ mà. Nhưng không ai khác ngoài nó có đôi
vai nhọn như lão Hạc thế kia.
Khẩu RPĐ của Hoàng nhịp nhàng nẩy
lên từng hồi.
C trưởng Ngô bật dậy, hô to:
- Đại đội, xung phong!
- Xung phong!
Huy bật dậy, lao lên cùng mọi
người. Nhưng vừa nhô lên, những thân hình của đồng đội ngay lập tức bị quét đổ
sập xuống. Một làn đạn như chiếc cưa phạt đổ những thân cây ngay trước mặt
khiến Huy phải nằm bẹp xuống.
Tiểu đoàn trưởng Thanh bò lên sát,
hỏi Huy:
- Mười bốn ly năm đấy, nằm xuống!
Ngô đâu?
Huy nhìn xung quanh tìm C trưởng.
Không biết anh ấy là ai trong những thân hình bất động hay những cơ thể còn
đang quằn quại đau đớn kia. Huy lắc đầu.
Anh Thanh cũng lắc đầu rồi đập
tay xuống đất nói giận giữ:
- Cứ nằm đây khác nào giơ lưng
cho bên kia nó bắn.
Anh Thanh chỉ sang mỏm núi bên
cạnh, ánh mắt căm hờn. Lúc này Huy nhận ra, đội hình đơn vị đang giơ lưng cho
bên kia bắn. Những chớp lửa nhay nháy, những đường đạn của B41, ĐKZ đỏ lừ từ
mỏm núi bên cạnh cùng với những đường đạn từ phía trên bắn xuống, chiu chíu bủa
vây quanh Huy.
Tiểu đoàn trưởng vẫy tay ra phía
sau gọi. Lính thông tin đeo chiếc máy 2w chạy tới. Anh ra lệnh:
- Liên lạc về sư đoàn cho tôi!
Thông tin bóp tổ hợp, gọi:
- Thanh Hương gọi Thanh Thủy!
- Thanh Thủy nghe đây!
Anh Thanh giật bộ đàm trên tay
chiến sĩ thông tin, gọi to:
- Đề nghị sư đoàn cho hỏa lực bắn
vào D1, bắn vào 685 áp chế địch. Chúng tôi không lên được.
- Đồng chí nào đấy?
- Tôi Thanh tiểu đoàn 3 đây, đề
nghị sư trưởng cho pháo chi viện!
- Tiểu đoàn lên tới đâu rồi, đài
quan sát không rõ vị trí của đơn vị.
B trưởng Păn chạy tới:
- Báo với sư trưởng lấy tôi làm
tiêu.
Nói rồi Păn rút lá cờ trong
người. Păn đứng thẳng dậy, phất cao lá cờ.
D trưởng Thanh gọi:
- Sư trưởng có nhìn thấy cờ đang
phất không?
- Thấy rồi! Đứa nào đấy, bảo nó
nằm xuống!
Lúc sau, những quả đạn pháo xé
sương mù xoèn xoẹt lao xuống. Những đụn khói đen đùn lên cách đội hình đơn vị
khoảng năm chục mét. Pháo mình bắn chuẩn đấy. Chuẩn bị xung phong. Huy nhổm
người dậy, chờ một tiếng hô.
Sương mỏng dần. Đường hào số một
của địch bị pháo cày tung, đất đỏ lòm. Chỉ một tầm lao người nữa là tới nơi vậy
mà không biết bao anh em đã phải ngã xuống.
Pháo ta đã vít được đầu giặc xuống.
Những đường đạn bắn vào đội hình đơn vị thưa dần. Tiểu đoàn trưởng Thanh gọi:
- ĐK bắn cấp tập. Tất cả hỏa lực,
bắn!
Khẩu ĐKZ ngay sau Huy nhả đạn.
Quả đạn bay ngay trên đầu, Huy cảm nhận được hơi nóng của nó phả xuống. M79,
K57 lúc này nhìn rõ mục tiêu thi nhau nhả đạn.
Có tiếng hô:
- Lên đi các đồng chí ơi!
Huy giương khẩu AK xiết một tràng
dài rồi cắm đầu lao lên. Một quầng lửa chói chang bùng lên, chùm lấy Huy. Rồi
Huy có cảm giác bị va đập rất mạnh. Trời đất tối sầm, Huy thấy cơ thể mình bị
chìm xuống như bị nuốt vào trong lòng đất.
- Anh Huy! Anh có sao không?
Huy nghe thấy tiếng người gọi và
cổ áo mình bị giật mạnh. Huy chống tay, nhỏm ngồi dậy, ngực đau nhói.
- Anh có sao không?
Huy lên nhìn. Hoàng “dở”! Nó đây
rồi, từ lúc bắt đầu nổ súng đến giờ Huy mới nghe thấy tiếng nó.
- Hoàng à, tao có sao không?
- Bên ngoài không thấy gì, sống
rồi. Chắc là quả cối, nổ ngay cạnh anh, may thế không bị dính mảnh, nhưng bị
hất văng vào người em
- Sao im lặng thế.
- Im lặng đâu. Mình lên được hào
của nó rồi.
Tiếng tiểu đoàn trưởng giục:
- Báo cáo với sư trưởng đi, ta đã
chiếm được tuyến hào một. Sao pháo ta không bắn tiếp thế. Gọi pháo bắn yểm trợ
mới lên được.
- Chắc bị phản lại, không nhấc
nòng được nữa rồi.
- Thông tin đâu?
- Nó bị rồi. Chắc quả ĐK. Máy
cũng không thấy đâu.
- Đ. mẹ lũ chó, tao phải quyết
đánh tan cái công sự kia.
Huy nhô đầu lên quan sát. Công sự
của địch chỉ cách chừng hơn ba mươi mét. Nhìn rõ khẩu mười hai ly bẩy của địch
lấp ló sau lỗ châu mai, nòng súng nẩy lên bần bật, loe lóe chớp lửa, đạn nhả
liên tục như giăng lưới chặn bước tiến của tiểu đoàn. Huy di chuyển vào một hõm
đất có thể quan sát phía địch rõ hơn.
Mất tuyến hào tiền duyên, pháo
địch bắt đầu dập chùm xuống trận địa. Những cơn mưa đất rào rào trút xuống đầu,
Huy phải co người nằm ép xuống cạnh hào. Có cái gì đó cựa quậy, thọc vào cạnh
sườn buồn buồn, Huy lật người sang bên cạnh tránh. Từng mảng đất trôi trượt từ
trên thành hào xuống, lộ ra cái đầu đội mũ sắt đang cựa quậy. Huy buông súng,
dùng tay bới đất lôi thân thể bị vùi ra. Huy thận trọng, từ từ đặt cơ thể con
người ấy nằm xuống. Ai đây? Huy phủi đất trên mặt để người ấy có thể thở được.
Đất trên mũ sắt rụng xuống, lộ lớp bọc rằn ri. Không phải lính mình rồi. Mũ sắt
của mình không có lớp vải rằn ri này. Lại có vẽ hình màu vàng đỏ phía trước mũ
thì đúng không phải người mình. Huy ngồi lùi ra. Tên lính Trung Quốc ưỡn ngực
thở, toàn thân co giật, máu ở mồm phun ra phì phì. Huy run. Địch đấy. Không
biết đường đạn của ai đã găm trúng hắn. Liệu có phải từ nòng súng của Huy. Huy
nhớ lại, trước lúc bị quả cối rơi gần Huy đã xiết một tràng dài vào đây.
Păn cùng Hoàng khom người chạy
tới. Păn hỏi:
- Đứa nào đấy?
- Lính Tầu.
- Để nó đấy. Theo tôi!
Huy ngần ngừ hỏi:
- Về phía ấy làm gì?
- Trung đội hút địch về phía này
để D trưởng dẫn đặc công đánh lên.
Păn nhảy lên thành hào, chạy lên.
Hoàng “dở” nhảy lên chạy theo. Bị trượt chân, Hoàng lại bị tụt xuống. Huy kéo
nó dậy, hỏi:
- Có sao không?
- Lên theo B trưởng đi!
Huy nhảy lên thành hào. Những
đường đạn AK cày tung mảng đất trước mặt buộc Huy phải nằm ép xuống. Hoàng bò
lên, kéo áo Huy, hỏi:
- B trưởng đâu?
- ….?
- Xuống cái hố kia đi. – Hoàng
“dở” quay về phía địch gào lên: - Con mẹ chúng mày!
Hai người bám mặt sát đất trườn
lên. Một đoạn hào bị sập. Xuống được đấy sẽ an toàn. Huy ôm súng vào ngực chuẩn
bị lăn xuống thì nghe thấy tiếng Păn hét lên:
- Đừng xuống! Dừng lại!
Huy trườn lên ngó xuống lòng hào.
B trưởng Păn hai chân nát tươm, máu chảy thành vũng.
- Đừng xuống!
- Anh Păn! Hoàng lại đây, giúp
tao ga rô chân B trưởng lại!
- Đừng xuống! – Tiếng B trưởng
yếu dần.
- Sao?
- Dưới đây toàn mìn thôi, không
có chỗ.
Huy nhìn xung quanh lòng hào.
Những trái mìn xanh lét, lỗ chỗ như những con vắt chổng vòi lên chờ chân người
bước vào là bám lấy hút máu.
Địch phát hiện ra mục tiêu là Huy
và Hoàng đang nằm ẹp trên thành hào, tập trung mọi hỏa lực tiêu diệt. Huy nằm
trong chảo lửa, mắt nhắm nghiền nhưng trong đáy mắt vẫn thấy rừng rực màu đỏ,
ngực bị nén chặt không thở được. Trong tai Huy tiếng nổ chỉ còn thấy ục uỳnh
đang chuyển động mãi đâu sâu trong lòng đất.
Những đường đạn không còn bâu
quanh Huy. Có lẽ chúng tưởng đã tiêu diệt được mục tiêu nên chuyển hướng. Huy
phủi đất trên mặt, nghiêng đầu lên phía trên quan sát. Có người đang trườn lên
phía lô cốt của địch. Cái dáng người to đô kia chắc là D trưởng rồi. Theo sau
là ba chiến sĩ đặc công mặc rằn ri. Hoàng “dở” kéo khẩu RPĐ lên, nhằm phía công
sự địch bắn. Mọi hỏa lực chi viện cho D trưởng không có tác dụng. Khẩu mười hai
ly bẩy của chúng vẫn nhịp nhàng nhả đạn. Lựu đạn của chúng ném ra càng nhiều hơn
về phía D trưởng. Anh ấy chỉ còn cách bọn chúng chừng hai chục mét nữa thôi.
Một chiến sĩ đặc công lăn người xuống hố pháo, tìm vị trí hướng khẩu B41 về
phía công sự địch. Khẩu B41 chưa kịp nhả đạn thì những chùm bụi đất đã phủ kín
lên anh ấy. Còn hai chiến sĩ đặc công nữa đâu, Huy không nhìn thấy. Anh Thanh
vẫn ẹp người nhích dần lên. Huy hướng nòng khẩu AK về phía công sự địch xiết
trọn băng đạn.
Huy lấy băng đạn trong bao xe ra
thay. Nút buộc sao thắt chặt thế! Huy loay hoay một lúc mới lấy được băng đạn.
Lật người lại, thấy Hoàng “dở” nằm úp mặt xuống đất, Huy vội buông súng, gọi:
- Mày làm sao?
Hoàng lật ngửa người, mắt nhìn
thẫn thờ lên trời, trả lời:
- Hết mẹ đạn rồi, chó thế.
- Tưởng mày bị sao. Có nhìn thấy
anh Thanh đâu không?
Hoàng không trả lời, ánh mắt thẫn
thờ. Huy nhô đầu lên quan sát. Anh Thanh kia?!
Khẩu mười hai ly bẩy của chúng
vẫn nhịp nhàng nhả đạn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét