ÁM THỊ
Quynh gõ ngón tay vào micro, thử âm thanh.
“Bục. Bục.
Bục.”
Quynh nghiêng đầu lắng tai nghe. Gõ lại.
“Bục. Bục.
Bục.”
Có lẽ không đạt yêu cầu, Quynh quay về phía người điều
chỉnh âm thanh, ra hiệu bằng tay. Có lẽ hạ thấp âm độ.
Lần này Quynh ghé sát mồm vào micro, nói thử:
- A lô. Một. Hai. Ba. Bốn. Thử máy. A lô. Được rồi.
Nãy trầm quá. Được rồi. Ô kê!
Ông tụt giầy, duỗi thẳng chân, ngồi ngả người tựa vào lưng
ghế. Hàng chữ treo trên phông vừa tầm mắt, hút tâm trí ông nhìn vào. “ĐẠI HỘI
CÔNG ĐOÀN ĐỘI XẾP DỠ SỐ BA”. Nét chữ mảnh. Nhìn tổng thể hơi nhỏ so với kích
thước phông. Trông vụn vặt. Không trang trọng. Sao chữ đại lại thiếu dấu nặng
thế kia? Không phải người làm quên. Chắc rơi. Tìm dưới sàn sân khấu chắc thấy.
Phải bảo thằng Quynh tìm lại chứ để thế sao được. Hàng chữ được ghim sẵn trên
khung gỗ, đến lượt đơn vị nào tổ chức đại hội chỉ việc thay chữ cuối là xong. Tiện
lợi. Tất cả phông màn, khẩu hiệu, cờ phướn đều do phòng thi đua thiết kế.
Chương trình gì cũng làm sẵn. Dùng vài năm mới thay. Thời buổi việc gì cũng
phải theo ba rem, tuân thủ theo khung pháp lý quy định nên cần phải chuyên môn
hoá. Nhưng cũng có điều bất cập. Người gọi là không có chuyên môn thường ỷ lại,
không để ý tới những tiểu tiết bị sai. Sai không phải lỗi tại mình. Có trường
hợp nhận ra cái sai nhưng cứ để thế cho người có chuyên môn chịu tội. Hơn một
trăm con mắt khi vào hội trường đều nhìn vào phông chữ, chẳng lẽ không ai phát
hiện ra. Hay mọi người biết cả nhưng không nói ra. Có chuyện để bình phẩm cũng
vui. Có tiếng bàn tán, rồi tiếng cười rộ lên phía sau ông. Thằng Quynh ra nhìn
vào ngó lên hàng chữ, nhiều lúc đứng nghiêng đầu ngắm nghía mà cũng không phát
hiện ra. Chính nó là người thay tên đơn vị. Hay nó cũng biết nhưng cứ để thế,
có cớ chê trình độ chuyên môn người làm khẩu hiệu kém, từ đó nâng tầm mình nên.
Kệ! Có nhắc lại phải nói với nó vài câu. Khó chịu. Ông cũng sẽ không nói để xem
người ta giải quyết sự việc thế nào. Cuối đời ông mới để ý tới chuyện đời sao
phức tạp.
Ông mím miệng giấu tiếng cười chỉ chực bật ra. Hàng
ghế đầu dành cho khách mời và lãnh đạo đội mới chỉ có ông ngồi. Mời đại biểu
các tổ bảy rưỡi có mặt để họp trù bị mà gần tám giờ hàng ghế thứ hai, thứ ba
cũng chưa có ai ngồi. Ông cười một mình.
Ông Giá vào. Đi nhanh. Nói cho đúng, ông Giá thả thân
người rơi tự do xuống ghế. Mặt ông Giá đỏ gay, mưa hay mồ hôi nổi thành từng
hạt nước trên trán.
Ông ghé sát tai ông Giá hỏi:
- Ông đến muộn thế?
Ông Giá nói cố ghìm tiếng thành ra chỉ thấy khào khào âm
gió:
- Ông buông thật đấy à?
- Buông gì?
- Ông là chủ tịch mà đại hội không lo tổ chức, coi như
không biết gì, mặc mẹ chúng mày. Tôi vừa phải đến từng phòng lãnh đạo mời, chỉ
thiếu nước mang võng lọng đến rước.
- Có người lo rồi, nhẹ người.
- Tại cái bản tường trình chết tiệt của ông nên thằng
Hiền lôi thằng Quynh vào cuộc. Cơ hội tốt thế còn gì. Nó bảo ông tiêu cực,
không nên để ông làm.
- Nó nghĩ thế là phải đấy.
- Báo cáo ông viết chưa? Kiểu gì ông cũng phải đọc báo
cáo đấy. Đọc xong mới buông được.
- Biết rồi. Chuẩn bị rồi.
Quynh đi lên bục diễn giả. Lại gõ ngón tay vào micro:
“Bục. Bục.
Bục.”
Âm thanh chuẩn. Quynh ghé sát miệng vào micro nói:
- Xin mời những đại biểu còn đứng ngoài hành lang vào
hội trường ổn định chỗ ngồi để đại hội được tiến hành. Mời những đại biểu ngồi
phía dưới dồn lên, hai hàng ghế trên chưa ai ngồi!
Những người đứng ngoài hành lang đi vào. Chậm rãi, mặt
cúi xuống nhìn nền nhà như đưa đám. Ông chỉ nghĩ xằng. Lối đi hẹp, đi nhanh thế
nào được. Ông cười thành tiếng. Có lẽ cả hội trường lúc này chỉ có mình ông
cười.
Quynh hỏi qua micro:
- Các tổ kiểm tra xem có ai vắng mặt?
Câu hỏi thừa. Không điểm danh cũng biết đủ cả. Có mặt
đúng giờ theo trong giấy mời. Thông báo ghi trên bảng, những đồng chí được đi
dự đại hội đã có tên trong danh sách gửi về các tổ, đội không chấp nhận mọi lý
do vắng mặt, ai không đi hoàn toàn chịu trách nhiệm. Có người cả đời cống hiến
cho xí nghiệp chỉ một hai lần được tham dự những buổi hội họp như thế này. Có
người không một lần. Bị chỉ định phải đi. Đi để ngồi cho kín chỗ.
Tiếng rậm rịch xô bàn kéo ghế rộn lên trong hai phút. Rồi
sau đó hội trường rơi vào trạng thái lặng ngắt. Toàn công nhân ăn no vác nặng
với nhau, ở hội trường trang nghiêm này không biết nói gì cho hợp, đành ngồi
cậy móng tay lấp chỗ trống.
Hội trường rộng, đại biểu chỉ có hơn ba chục người,
ngồi rải rác từng nhóm, lổn nhổn như bãi đá.
Quynh nhìn bao quát khắp hội trường, lên tiếng:
- Mời các đại biểu ngồi dồn lên mấy dãy trên này. Ngồi
cạnh nhau cho ấm cúng. Ngoài trời đang mưa lạnh.
Quynh nói vui mà hội trường vẫn trong trạng thái tĩnh
lặng. Những hòn đá không hề dịch chuyển.
Quynh cười ngượng, nói tiếp:
- Lạ thật, ngoài quán bia phét lác như rồng vậy mà
ngồi ở đây ông nào miệng cũng như hến chưa luộc. Chưa luộc thì bia thế nào
được.
Hội trường vẫn trong trạng thái tĩnh lặng. Quynh hắng
giọng, lấy nét mặt trang nghiêm, giơ tờ kịch bản chương trình đại hội ra trước,
nhìn vào nói, giọng đều đều như đọc:
- Chúng ta bắt đầu làm việc. Để cho đại hội được thành
công tốt đẹp, chúng ta cần làm một số công việc trước, đó là tiến hành phiên
họp trù bị. Thay mặt cho ban tổ chức, tôi xin đề xuất một số việc sau. Trước
hết bầu đoàn chủ tịch, tôi đề cử đồng chí Giá và đồng chí Diễn. Chúng ta dùng
biểu quyết giơ tay nhất trí cho nhanh hay phải bỏ phiếu kín. Xin đại hội cho ý
kiến!
Quynh dừng lời nhìn bao quát hội trường. Hội trường im
lặng. Như vậy sẽ đồng tình theo ý của Quynh. Quynh hỏi:
- Đại hội có nhất trí giơ tay biểu quyết không ạ? Nếu
vậy cho xin biểu quyết về đoàn chủ tịch. Đại hội có nhất trí đoàn chủ tịch do
tôi đề cử không nào?
- Nhất trí!
Tiếng nhất trí đồng thanh đều, vang khoẻ như những
người lính hô khẩu lệnh. Một trăm phần trăm cánh tay giơ lên.
Quynh đưa tay làm động tác đếm. Tờ kịch bản chương
trình trong tay Quynh vẫy vẫy như chiếc diều đang được giật dây mồi cho bay
lên.
- Mời các đại biểu bỏ tay xuống. Một trăm phần trăm.
Theo tôi, tôi sẽ liệt kê các phần phải lấy biểu quyết, sau đó ai không biểu
quyết giơ tay cho dễ đếm. Tiếp theo, tôi xin đề cử đồng chí Nam tổ trưởng tổ ba
làm thư ký đại hội. Ban kiểm phiếu bầu cử gồm có đồng chí Hậu tổ hai trưởng
ban, có đồng chí Toàn tổ năm, đồng chí Tân tổ ba. Có ai có đề cử hay ý kiến gì
khác không? Không có. Có ai không nhất trí với những đề cử vừa rồi, giơ tay!
Không ai giơ tay. Như vậy tất cả thống nhất theo đề cử
của Quynh. Phiên trù bị diễn ra suôn sẻ, thuận chiều giống như mọi phiên họp
khác.
Mỗi phần biểu quyết hai phút, toàn phiên họp trù bị
diễn ra trong bốn phút. Hội trường lại rơi vào trạng thái lặng phắc. Ông Giá
ghé sát tai ông, hỏi:
- Ông ngồi kiểu gì thế?
- Kiểu gì?
- Đi giầy khó chịu à?
- Giẫm phải bùn. Kinh!
Quynh đứng trên bục nhìn bao quát hội trường, mắt lim
dim như nghĩ về giấc mơ đẹp. Bỗng Quynh giật mình, quay phắt người bước nhanh
ra cửa. Tiếng đế giầu nện trên bục gỗ lục cục vang ròn như tiếng vó ngựa giậm
nghe thấy trên phim ảnh.
Cấp trên đã xuống. Tai thằng Quynh nhạy thế. Nhạy như
tai chuột.
Giám đốc Vui cùng chủ tịch công đoàn Hiền đi vào. Ông
xỏ giầy cùng ông Giá đứng dậy bắt tay khách cho phải phép.
Quynh đứng cạnh cúi đầu hỏi nhỏ hai vị khách:
- Ta tiến hành chứ ạ?
Hiền gật đầu.
Quynh sải chân bước nhanh lên bục diễn giả, ghé sát
miệng vào micro nói:
- Đại hội xin bắt đầu! Mời các quý vị đứng dậy làm lễ
chào cờ.
Tiếng xô bàn đẩy ghế rậm rịch trong hai phút. Rồi lại
tĩnh lặng. Chờ. Hai phút tiếp. Không có âm thanh gì cất lên. Lặng ngắt. Trang
nghiêm. Người nào ngó ngoáy quay nhìn xung quanh là người ấy hay được đi dự đại
hội. Họ quay tìm xem chiếc cát xét hôm nay được để ở đâu.
Quốc ca bật lên trên nền nhạc hùng tráng.
Quốc ca cử xong. Tiếng rậm rịch kéo bàn kéo ghế lại rộ
lên trong hai phút. Rồi lại tĩnh lặng.
- Mời các quý vị ngồi xuống!
Ngồi cả rồi. Cái
thằng, sao không dùng an toạ vừa sang mồm vừa lịch lãm. Ai đó sau ông nói. tiếng cười rộ lên như tiếng động
cơ con tầu cánh ngầm vút ngang qua rồi xa dần, loang xa, rồi tắt lịm không dấu
tích.
Mọi người ngồi xuống cả rồi, nhưng trong kịch bản
chương trình có câu ấy vẫn phải nói. Quynh tiếp tục dẫn chương trình:
- Trước hết tôi xin được giới thiệu, về dự đại hội
công đoàn đội xếp dỡ số ba có đầy đủ ba mươi năm đại biểu là những đoàn viên
công đoàn xuất sắc của các tổ sản xuất và đại hội chúng ta thật vinh dự được
đón đồng chí Nguyễn Duy Vui giám đốc xí nghiệp, đồng chí Đào Phúc Hiền chủ tịch
công đoàn xí nghiệp xuống theo dõi và trực tiếp chỉ đạo đại hội. Xin toàn thể
hội nghị nhiệt liệt chào mừng!
Hội trường râm ran tiếng vỗ tay trong hai phút.
- Tiếp theo, như phiên họp trù bị đã bầu, mời đoàn chủ
tịch lên điều khiển phiên họp, mời thư ký lên vị trí làm việc.
Ông nhón chân đi lên bàn chủ tịch đại hội. Tiếng tầu
cánh ngầm phía sau ông lại rộ lên. Hai phút sau tắt lặng, không dấu tích. Tại
khi nãy ông sơ ý giẫm phải vũng bùn ngập lút giầy. Trơn. Nhơm nhớp.
Khi đã an toạ trên bàn chủ tịch, ông Giá nhìn sang
khoảng bàn trước mặt ông, ngập ngừng hỏi:
- Này? ...
Rồi ông Giá không hỏi tiếp chỉ hất hàm ra hiệu. Thế là thế nào?
Trước mặt ông là khoảng bàn trống. Và ông không có
động thái nào thông báo cho ông Giá biết ông sẽ rút giấy bút từ trong người ra.
Ông không hiểu tôi đang làm gì, nghĩ gì,
phải không. Tôi biết ông hỏi gì rồi.
- Ông muốn hỏi báo cáo của tôi chứ gì. - Ông chỉ vào
đầu mình, nói tiếp: - Trong đầu tôi có đủ cả rồi.
Ông Giá nghi ngờ ghé vào tai ông nói gằn, thái độ giận
dữ:
- Ông muốn gì sao không bàn với tôi! Muốn gì thì muốn
nhưng cũng để đại hội được êm xuôi!
- Biết rồi.
- Thằng Quynh mời ông lên đọc báo cáo tổng kết đấy.
Tôi nghe thấy
rồi. Mặt tái. Thở gấp. Ông không phải lo lắng thế.
Ông bước lên bục diễn giả, đưa mắt quan sát thái độ
của giám đốc và chủ tịch công đoàn. Các nhà lãnh đạo ngạc nhiên, dường như nhổm
hẳn người dậy để mục sở thị. Ông sẽ nói vo? Ánh mắt họ dò hỏi ông câu ấy. Báo
cáo chúng tôi đã duyệt ông để đâu? Trình độ diễn đạt và khả năng nhớ của ông họ
đều biết cả. Thử xem!
Ông nói chậm rãi:
- Kính thưa đại hội!
Quynh cướp lời:
- Đề nghị đồng chí nói sát vào micro cho dễ nghe.
Ông giật mình. Kinh! Cái mồm nó vừa dính vào. Không
thể. Ông cố giữ bình tĩnh, lấy giọng cho to hơn:
- Trước hết cho tôi được trả lời câu hỏi trong ánh mắt
của mọi người muốn hỏi, vì sao lên báo cáo tổng kết cả một nhiệm kỳ của ban
chấp hành công đoàn đội mà tôi không mang theo bản báo cáo viết sẵn đã được
đồng chí Hiền phê duyệt. Như các đồng chí đã biết, tôi không có tài ăn nói, khả
năng nhớ không được tốt nhưng chẳng lẽ hơn ba mươi năm công tác và có hơn mười
năm chủ tịch công đoàn tôi không thể nói được điều gì à. Mọi người cũng như
tôi, ai cũng mong muốn đại hội của chúng ta thành công tốt đẹp, đại hội phải là
nơi các cán bộ, đoàn viên trao đổi tâm tư, tình cảm và niềm tin được gửi trọn
vào những điều tốt đẹp sẽ được nhận qua lời hứa của ban chấp hành mới trong
nhiệm kỳ tới. Bản báo cáo sẽ được trình bày ở đây là bản báo cáo tôi đã viết
trong hơn ba mươi năm cuộc đời công nhân chứ không phải bản báo cáo tôi viết
trong nửa tiếng đã trình cho đồng chí chủ tịch công đoàn.
Hết hai phút!
Ông tiếp tục.
- Tôi không đọc theo báo cáo viết sẵn có ba nguyên
nhân sau. Thứ nhất, tôi sẽ phải đọc lại những câu chữ của những bản báo cáo
trước mà các vị đã được nghe nhiều lần. Thứ hai, trong báo cáo có phần đánh giá
kết quả sản xuất kinh doanh của đội, những số liệu này trong các buổi họp chi
bộ, họp toàn thể cán bộ công nhân đã được nghe và đọc trên bảng tin của đội.
Thứ ba, chẳng lẽ tôi phải báo cáo với số liệu chính xác trong nhiệm kỳ vừa qua
ban chấp hành đã đi viếng được bao nhiêu đám ma, thăm bao nhiêu người ốm hoặc
được mấy chuyến tham quan, lễ hội hay sao. Xin hỏi, có đám thăm hỏi nào chúng
tôi bỏ sót, hay có chuyến tham quan, lễ hội nào xí nghiệp tổ chức mà chúng tôi
không thông báo. Không chứ gì. Vậy thì sao phải báo cáo những việc lặt vặt ấy.
Đó là phần trách nhiệm và cũng là thứ tình cảm có sẵn trong lòng của mỗi con
người Việt Nam, công đoàn không đứng ra tổ chức thì vẫn có những thủ tục ấy.
Hết hai phút!
Ông tiếp tục, cố ghìm cảm xúc để nói chậm lại, rõ
tiếng hơn.
- Còn về phần phát động phong trào thi đua, sáng kiến
kinh nghiệm, tổ chức văn hoá văn nghệ nhân ngày kỷ niệm này hay phong trào kia,
công đoàn đội cũng như công đoàn xí nghiệp chúng ta chỉ là người phất cờ theo
các đơn vị chuyên môn, chúng ta ghi tên vào danh sách báo cáo cho đầy đủ thành
phần quy định chứ quyền quyết định trong mọi lĩnh vực hầu như không có. Vậy
theo những tiêu chí đó tổng kết lại, ban chấp hành công đoàn đội ba năm nào
cũng hoàn thành xuất sắc mọi chỉ thị, nghị quyết, phong trào của đảng uỷ, giám
đốc đề ra.
Hết hai phút!
Tiếng rì rầm như sóng ngầm. Có lẽ bản báo cáo của ông
đã gây phản ứng khiến mọi người bắt đầu lên tiếng. Ông dừng lời hai phút. Tiếng
rì rầm tắt lặng. Ông quan sát hội trường. Giám đốc và công đoàn ngồi lặng như
đá tạc. Từng nhóm đại biểu gục đầu vào nhau bàn tán. Có ánh mắt nhìn lên, gặp
phải ánh mắt ông liền quay tránh đi. Ông không quen đứng trên bục diễn giả có
thể quan sát, đánh giá hết thái độ người nghe bên dưới. Nét mặt người đó giả bộ
tỉnh bơ làm như ta chưa nghe được gì ở hội trường này. Nhìn chung, không khí
đại hội ngượng ngùng. Liệu có phải ông đã phá tán sự tập trung của đại hội? Bây
giờ không thể dừng, ông tiếp tục mạch bài phát biểu đã nhập tâm, dồn ứ trong
người cần phải tháo ra, không cần biết hậu quả ra sao:
- Vậy ban chấp hành công đoàn đội ba còn có thiếu sót
gì? Nhiều lắm. Còn nhiều điều chúng tôi chưa làm được. Ví dụ, khoản bẩy điều
mười trong luật công đoàn có ghi “Kiến
nghị với tổ chức, cơ quan nhà nước có thẩm quyền xem xét, giải quyết khi quyền,
lợi ích hợp pháp, chính đáng của tập thể người lao động hoặc của người lao động
bị xâm phạm” và khoản bảy điều mười tám, “Đề xuất với công đoàn kiến nghị cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp về việc
thực hiện chế độ, chính sách, pháp luật đối với người lao động.”. Xin hỏi
các đại biểu là đại diện cho công nhân các tổ, các vị có nghe dư luận cũng như
sự đánh giá cá nhân của từng vị, đã lần nào ban chấp hành công đoàn đội ba làm
tốt việc này, là người đứng đầu công đoàn cơ sở tôi đã thực hiện được đến đâu? Có
phải chúng tôi chỉ là người trung gian truyền đạt những chỉ thị của cấp trên?
Hay tại xí nghiệp ta đã toàn bích, không có điều gì sai phạm để phải có những
kiến nghị, đề xuất?
Hết hai phút!
Nói nhanh quá. Lại giống những lần báo cáo trước,
giống như mọi báo cáo viên khác, chỉ biết đọc một mạch cho xong bản báo cáo
không cần biết có ai nghe, nhiều khi đọc sai từ trong văn bản nhưng cứ ào ào
cho qua không cần đính chính lại. Lần này ông muốn mọi người nghe, muốn mọi
người hiểu những điều ông nói. Vậy cần phải nói chậm lại. Ông liếc nhìn ông
Giá. Cổ ông ấy bị héo quắt không giữ nổi cái đầu hay sao mà cúi rũ xuống như
thế. Ông ấy ngượng với hành động của ông à. Mặt ông ấy đỏ gay, mắt nhắm nghiền,
những đường gân nổi phồng, vằn vèo như những con giun bám quanh cổ. Ông ấy
không muốn cách làm của ông. Lần cuối cùng ông được thấy tôi đứng trên diễn đàn
nói đấy, cố nghe đi rồi ông sẽ hiểu, sẽ thông cảm cho tôi, hơn ba chục năm làm
việc với nhau ông cũng biết tôi đâu muốn thế này. Ông chậm rãi nói tiếp:
- Tôi xin hỏi những đại biểu là công nhân, có phải tất
cả một trăm phần trăm công nhân ở các tổ đều không nhất trí với khoản đóng góp
gọi là quỹ tiếp thị không? (tiếng ồn ào rộ lên. Những bàn tay che miệng để nói).
Tôi xin hỏi các cán bộ công đoàn, các vị có được giám sát việc chi tiêu khoản
tiền này. Xin hỏi chủ tịch Hiền, quỹ tiếp thị hiện nay thu được bao nhiêu, đã
chi hết bao nhiêu, tôi chưa hỏi đã chi cho những ai? Đồng chí chắc chắn không
trả lời được. Tôi chưa nói đến tính hợp pháp của quỹ này, chỉ muốn nói chức
năng công đoàn đến đâu mà thôi. Được trực tiếp nghe phản ảnh của công nhân, ban
chấp hành chúng tôi đã thể hiện chức năng của mình thế nào. Có đại biểu nào có
ý kiến không ạ?
Hết hai phút!
Ông dừng lời, nhìn bao quát hội trường. Chờ. Ông không
nhìn vào mặt ai để thăm dò thái độ, không lắng nghe những tiếng ồn ào bất
thường kia nói về cái gì. Biết rằng sẽ không có ai đứng dậy cho ý kiến nhưng
ông vẫn dừng lời, chờ. Chợt thấy giám đốc định đứng dậy thanh minh, ông vội nói
tiếp:
- Xin Giám đốc chờ tôi báo cáo xong đã. Tôi biết đồng
chí định nói rằng, tại sao các ông không thực hiện quyền của các ông, chính các
ông là người làm sai nguyên tắc, sai luật. Chắc giám đốc không nhớ, mấy năm trước
trong buổi họp tổng kết cuối năm, tôi đã đưa ra ý kiến về tính hợp pháp của
khoản thu này và đề nghị công khai thu chiâySau buổi họp giám đốc có nói, ông
giỏi rồi, không muốn làm ở xí nghiệp này nữa à. Có phải vậy không? Sau này chủ
tịch công đoàn còn xoa dịu tôi bằng triết lý, thời buổi thế, không có tiền
thông luồng thì tầu không vào, không có việc làm thì đói, vì lợi ích chung cả.
Vậy xin hỏi, tháng trước không con tầu nào vào xí nghiệp ta, trong khi đó xí
nghiệp khác tầu cập mạn chờ cầu. Vậy nguyên do đâu mà luồng không thông để cho
tầu vào, có việc làm cho công nhân. Chẳng lẽ khoản thu tiếp thị chưa đủ sức để
thông được luồng. Không cần trình độ cao siêu gì, một anh công nhân văn hoá
tiểu học cũng trả lời được tại sao. Tại ý thức làm việc của công nhân, tại cơ
chế, thủ tục hành chính cồng kềnh của chúng ta hết.
Hết hai phút!
Giám đốc Vui đứng hẳn dậy muốn nói. Ông cố nói thật
nhanh để chặn:
- Xin thưa, bởi cái không được làm ở xí nghiệp nữa là
cái thực ảnh hưởng tới bát cơm của gia đình, còn cái luật công đoàn chỉ là
những chữ in trên giấy không làm theo cũng chẳng ai bắt tội nên tôi đành buông.
Tôi buông không tự nguyện nên tâm tính tôi thay đổi nhiều quá, thành lơ ngơ,
thành đãng trí. Tôi đành phải viết ra sổ tay để giải toả. Nhưng có viết được
đâu. Bởi mỗi lần muốn viết về việc ấy là chuột lại ám. Nhìn đâu cũng thấy
chuột. Chuột đâu mà nhiều thế. Chuột như người. Chuột với người là bà con họ
hàng. Có nhà khoa học đã đưa ra nhận định này. Cho nên, chuột nô nghịch suốt
đêm trên cầu cảng, chẳng sợ gì người. Nó muốn khảng định, nơi đây nó là chủ nhà.
Kết thúc đại
hội, nghị quyết được thông qua. Đại hội thành công. Và không biết có ai để ý
tới chữ đại thiếu mất dấu nặng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét