Thứ Hai, 11 tháng 11, 2019

TIỂU THUYẾT: MỘ ĐÁ NGANG LƯNG TRỜI (Phần VII)


 


*
*     *
Hầm của Huy là hơn chục khúc gỗ đường kính khoảng hơn gang tay, dài chừng hai mét, gác vào vách đá, xếp chắn bên ngoài là những bao đất, mỗi bao chừng chục cân. Hầm này một quả cối sáu rơi trúng chắc bay. Khi nhận bàn giao với đơn vị trước, Huy nhìn cơ ngơi của mình rồi ái ngại quan sát địa hình, địa vật. Cối có rơi được vào đây không? Huy hỏi lính đơn vị cũ. Không. Ở mấy tháng, chỉ thấy cối rơi trượt xuống kia. Ừ, Huy xác nhận bởi vẫn còn màu xanh của những bụi cây lúp xúp trước hầm. Chè dây đấy, lính cũ chỉ một bụi cây mọc lan, lá giống lá hoa lẵng tiêu dưới xuôi, nhưng làm gì có thời gian đun uống.
Ngủ đi, đêm còn phải thức làm hào. Nhưng không ai ngủ được. Đá lạnh dưới lưng. Đá rung dưới lưng. Cối pháo bắn ầm ầm bên tai, vẫn ngủ được. Quen rồi. Nhưng lo đá từ trên lăn xuống mới làm mất ngủ. Băn khoăn, cối không rơi vào được nhưng đá từ trên đỉnh lăn xuống thì sao. Thỉnh thoảng Huy nghe thấy tiếng lộc cộc chắc là đá lăn. Nãy quên không hỏi, đã có trường hợp nào đá lăn trúng hầm chưa.
Nằm mãi không ngủ được, người ê ẩm đau, Huy đi sang hầm của Cường.
Cường ngồi ngoài cửa hầm, cắm cúi dùng mũi lê khắc lên báng súng AK, Huy đi đến gần cũng không biết. Huy hỏi:
- Khắc tên noọng ấy hay sao mà mê mải thế?
Cường giật mình ngẩng đầu lên, nói:
- Không.
- Thế ông khắc gì? – Huy hỏi.
Cường đưa khẩu súng cho Huy, nói:
- Ông xem đi. Làm suốt từ lúc lên đến giờ. Mũi lê cùn quá.
Huy đọc hàng chữ:
- Sống bám đá, chết hóa đá thành bất tử. Triết lý đấy. Sao ông lại sáng tác được chữ hay thế?
Cường trả lời, giọng buồn buồn:
- Lúc nhìn thằng Cư nằm, tôi không nhận ra đâu là đá đâu là nó, mường tượng ra nó hóa thành đá. Đá có bị băm vằm ra thì vẫn là đá thế không là bất tử à.
- Ừ - Huy trả lời, lòng trĩu buồn.
Cường nói:
- Vào hầm tôi ăn cơm. Cơm nắm mang từ hang Làng Lò lên.
- Tôi có rồi. Tôi phải về, thằng dở nó mệt, dỗ như dỗ trẻ con ăn bột.
- Nó mệt, đêm nay bảo nó nghỉ.
Trời mờ tối. Đá trắng như sương. Sương trắng như đá. Cả không gian nhờ nhờ màu trắng. Lạnh. Huy mặc áo bông rồi lại cởi ra. Lạnh bây giờ chịu được, chốc nữa làm hào mặc áo bông vừa vướng lại vừa nóng, cởi ra để đâu được. Để xuống hào, tối biết đâu mà lần.
Cởi áo bông, cởi luôn cả quần dài ném vào góc hầm, Huy giục mọi người đi. Mỗi tiểu đội mang theo hai AK đề phòng bất trắc.
Dò dẫm. Trượt chân, đá sẽ không tha. Trúng đạn của kẻ thù còn được chứ để đá làm bị thương sẽ bị nghi tự thương. Là mấy đứa lính mới lên chốt lần đầu nói vậy chứ với những người đã làm quen với chiến trận như Huy thì từ đảo ngũ không còn xuất hiện trong ý nghĩ. Trung đội trước khi lên hai lăm người, Tuấn “trắng” và Cư được “phép” trở xuống trước, nay hai ba người đang đi qua Huy. Không, cả Huy chỉ có hai hai. Hoàng “dở” ở lại trông hầm. Đá lạo xạo, lộc cộc kêu dưới chân.
Réo … Oành! Mấy quả cối tám hai của mình bắn xuống tiền duyên của địch. Mấy quả đạn vừa là tiếng kẻng báo giờ làm, vừa là để dọa không cho thám báo dám mò xuống nơi B của Huy làm đường hào lấn dũi. Hai hai người âm thầm đi về phía mấy đụn khói đen của đạn cối tám hai vừa bắn xuống.
Có tiếng bước chân phía sau, Huy dừng lại. Tiếng thở phìn phịt của người chạy. Hoàng “dở” à? Huy định hỏi thì Hoàng lên tiếng trước:
- Anh Huy, cho em theo với!
Huy gắt:
- Mày không trông hầm à!?
- Cho em đi với! Hầm có gì phải trông.
- Không có gì! Thế thám báo vào gài mìn thì sao.
- Không! Anh bảo ai ở lại. Cho em đi với.
Cường quay lại, nói:
- Cho nó đi cũng được. Nhưng còn sốt không? Ông đi theo A ba cùng với thằng Hoàng.
Hoàng trả lời:
- Hết từ hôm qua rồi.
Nó sợ đấy thôi, Huy nghĩ, mình là cái bóng để nó bám theo. Có người sợ cả con gián nhưng khi có điểm tựa tinh thần nào đó thì trước con rắn hổ mang cũng không khiến họ run. Nó đi theo, Huy yên tâm hơn là cho nó nằm nhà. Nhỡ có thám bào mò vào nó sẽ không biết xoay trở ra sao.
Lợi dụng pháo sáng, đoàn quân bám đá đi về phía địch. Pháo cối cầy xới, dù mưa ẩm nhiều ngày nhưng đá không trơn.
Không biết quả pháo sáng nào của ta, quả nào của địch. Ánh sáng đung đưa, nhìn đá dưới chân như đang âm thầm chuyển động theo. Mỗi khi ánh sáng tắt, đêm đen bưng lấy mắt, phải định thần một lúc mới nhìn ra đường đi. Phía dưới còn xếp đá vào rọ tre hoặc lồng sắt để tạo đường hào. Càng tới gần điểm cao của địch, đường hào chủ yếu lợi dụng những bờ đá có sẵn, chỗ nào trống phải xếp đá thì làm sao cho thật tự nhiên, không để địch nghi ngờ.
Địch ngay ở phía trên. Trời tối, xác định khoảng cách bằng tiếng trung liên của chúng mỗi lần bắn cầm canh. Chớp lửa nhay nháy, nhìn tức mắt. Rồi tiếng nổ đanh là gần lắm. Gần đến mức, chỉ trong tầm bắn của B41. Ước gì bây giờ có khẩu B41, Huy sẵn sàng phóng cho một quả nổ banh thây chúng ra. Trận trước buồn quá, đội hình đơn vị bị chính cái ổ hỏa lực thế này ngăn chặn. Anh Thanh D trưởng không bao giờ xuống được. Huy ngồi tựa vào thành hào, hít sâu, thở dài để xả ấm ức trong lòng.
Hoàng “dở” lom khom đi tới, ngồi xuống cạnh Huy, hỏi:
- Làm gì?
Huy hất hàm sang bên cạnh, nói:
- Nhìn thấy thằng Phượng kia không? Ra chỗ nó. Làm nhẹ thôi đấy.
Tiếng đá va vào nhau lạch cạch. Mỗi lần pháo sáng bùng lên, mọi người tranh thủ kéo những viên đá to đặt trước dưới chân hào, chờ pháo sáng tắt cùng nhau xếp lên trên tạo thành đường hào.
Lẽ ra hậu cần phải cấp găng tay, Huy cằn nhằn bởi bàn tay moi đá bị cứa rát.
Một luồng đạn lửa đỏ lừ nối đuôi nhau dài như con rắn, lao về phía A một của Chính. Đạn đập vào đá tóe lửa, nổ choe chóe. Huy nhìn rõ anh em nấp dưới đường hào qua anh chớp lửa. Im lặng. Huy lắng tai nghe động tĩnh từ phía A một. Chắc không thằng nào dính. Bọn nó bắn vu vơ. Thế là đường hào khi vận động sẽ an toàn.
Tiếng rít reo réo, xoèn xoẹt của đạn cối bay qua đầu. Những chớp lửa nhoang nhoáng phía trên cao điểm. Tiếng ục uỳnh nổ triền miên như cơn dông. Những viên đá vừa xếp rung lên như bị co giật. Những luồng lửa như con rồng thỉnh thoảng phóng từ cao điểm bên này sang bên cao điểm kia. Đạn ĐKZ.
- Bây giờ có mồi thuốc lào thì tốt quá. Thèm không chịu nổi. – Phượng nói.
Hoàng “dở” như được gãi đúng chỗ ngứa, gạ gẫm Huy:
- Anh Huy, cho em quay lại hầm bắn điếu thuốc đã. Thèm quá! Lạnh quá!
- Mày nhớ đường không? Lạc vào trận địa của nó thì bỏ mẹ mày. Không ai mang xác mày xuống.
Quang nói:
- Này, nãy tao thấy có một hõm đá, chui vào hút thuốc được đấy. Mai nhớ mang điếu.
Huy dọa:
- Không sợ chúng nó ngửi thấy mùi khói thuốc à.
- Ừ.
Toát mồ hôi. Chỉ muốn cởi áo. Nhưng cái lạnh cũng đang rình rập đâu đó bên trong người. Cái lạnh chỉ chờ Huy cởi áo là lập tức chui ra. Lạnh căn cắn, rùng mình. Nóng cào cào, râm ran. Chẳng biết cơ thể mình đang nóng hay lạnh nữa. Hay là sốt rét? Huy rùng mình.
Làm đi. Bàn tay Huy lại tiếp tục bấu vào từng viên đá. Có lẽ phải ba giờ đêm. Đói cồn cào. Cảm giác ngón tay buồn nhồn nhột chỉ muốn buông rơi viên đá. Cái ngủ đeo nặng, mi mắt chỉ chực sụp xuống. Ngày xưa, Huy phải trực ca đêm, cứ đến khoảng ba giờ là có cảm giác như bây giờ. Giá như được phát khẩu phần như hôm đánh tấn công thì tốt quá. Một nhúm đường glucô tan lạnh trong miệng sẽ đỡ háo, đỡ thèm được ăn, đỡ thèm được hút thuốc lào. Sẽ tỉnh ngủ. Từ lúc sinh ra tới nay, Huy chưa một lần hút thuốc, không biết cảm giác thèm có làn khói tỏa vào lồng ngực thế nào. Có giống cảm giác của Huy lúc này, mồm miệng nhàn nhạt, nuốt khan thấy đăng đắng cổ họng.
Huy ngồi dựa vào bờ đá duỗi chân cho đỡ mỏi. Đôi chân lúc nào cũng trong tư thế quỳ gập, nay được duỗi thẳng, khớp gối lắc cắc kêu. Phải quỳ lâu trên đá, hai đầu gối Huy bị cứa như gai cào, bụi đá dính vào sót không khác sát muối. Không mặc quần dài là sai lầm, Huy vừa xoa đầu gối vừa tự trách.
Đêm đầu tiên làm hào, hai mươi ba người đi, hai mươi ba người an toàn trở về. Chỉ bị xây xước do đá cứa. Mừng. Những giọt nước mắt của mọi người âm thầm nuốt vào trong, Huy đoán vậy bởi thấy những gương mặt lặng lẽ cúi xuống đi ngang qua. Sương mù trắng đục, từng tảng như băng trôi ngang qua. Huy cùng Cường đi kiểm tra lại công việc đã làm. Ổn cả. Khó phát hiện ra bởi địa hình địa vật ở đây thay đổi vị trí từng giây. Đá cứ như biết đi. Huy về tới hầm thì trời cũng tang tảng sáng. Cơm nắm trong ba lô, nước uống trong can hai mươi lít đã được vận tải mang lên từ đêm.
Hoàng “dở” ngửi miếng cơm nắm, nhăn mũi nói:
- Cơm thiu!
Cả tiểu đội nhìn nhau rồi nhìn bàn tay còn dính vài hạt cơm, đưa lên mũi ngửi. Có thiu không nhỉ? Thiu thì không nhưng dớt thì có. Sương mù dày đặc suốt ngày, lại đeo trên lưng lính vận tải áo ướt đẫm mồ hôi thì sao không ướt, không dớt.
Phượng nói:
- Có khi dính cả máu. Thằng “dở” chỉ vẽ. Vận tải còn khổ hơn mình, nhông nhông phơi lưng cho pháo nó phạng, qua chỗ yên ngựa trên hang Làng Lò không nhanh thì dính bắn tỉa.
Ướt hay dớt hay thiu thì nắm cơm của Hoàng “dở” cũng không còn. Chỉ khổ Hoàng “dở” không được đánh răng, không được ngoáy tai ngoáy mũi. Nó biết thân phận, chỉ dám đổ một bát nước xúc miệng òng ọc, nhổ phì phì. Nhìn Hoàng “dở” nhổ đi bát nước, Hùng “lùn” ấm ức:
- Sáu thằng chỉ còn mấy lít nước dùng đến sáng mai, mày nhổ đi nhiều thế lấy gì mà uống!
Hoàng “dở” trợn mắt ngạc nhiên, nói:
- Nước lã mà uống á! Không bị sốt rét cũng đi đái rắt suốt đêm.
- Mày không uống để chúng tao uống.
- Đêm có được ngủ đâu mà sợ đái rắt.
Ngủ. Vừa đặt lưng xuống, chưa kịp nghe hết khúc nhạc xương khớp lắc rắc thì đã tiếp đến bản nhạc ngáy khìn khịt.
Cơm nắm ăn với ruốc cá. Mặn như muối. Khô như rơm. Huy mơ mình bị sặc nước, ngực bị chẹn chặt không thở được. Huy thấy mình vùng vẫy trong vũng nước. Nước ộc vào mồm, vào mũi. Huy quẫy đạp cố nhoi lên hít không khí. Huy tỉnh hay mơ nhỉ? Mơ như thật. Huy đã trải qua tai nạn này. Năm Huy sáu tuổi, được về quê chơi. Hôm ấy trời mưa, mấy anh em rủ nhau tắm mưa, chạy đuổi nhau ngoài cánh đồng. Mưa chùm kín trời. Nước ngập trắng đồng. Đâu trời đâu đất, không ranh giới. Các anh lớn tuổi chạy phía trước, mờ mờ ảo ảo.
Hự! Màu vàng đục sóng sánh, nhòe nhoẹt dán chặt vào mắt Huy. Ngạt thở. Huy hít thật sâu. Ngực Huy bị nén chặt. Huy há mồm hớp. Mồm bị bít chặt.
Huy thấy mình bay bay. Rồi ho sặc sụa. Rồi nước chảy ộc qua mồm, xộc qua mũi tanh lòm. Huy từ lưng anh mình được từ từ đặt nằm xuống. Mưa vẫn táp vào mặt rát rạt. Huy ngồi dậy.
Anh họ nói:
- Em mày. Tao đã bảo rồi. Thằng Tú nhà tao thấy nó chạy quay lại rồi.
Anh Huy nói:
- Hai anh em cãi nhau em mày em tao thêm tí nữa thằng Huy chết.
Huy nuốt nước bọt. Đắng ngắt, cổ họng dính sít vào nhau. Không thở được. Huy vùng ngồi dậy. Hơi thở có mùi tanh. Khát quá. Huy lê đít ra can nước, rót một bát đầy. Uống hết bát nước vẫn còn cảm giác thèm uống. Hiện thực hiện về trong giấc mơ.
Xoẹt! … Oành!
Quả đạn cối rơi ngay phía ngoài cửa hầm. Cả năm thằng vẫn ngủ yên. Cứ như ngày đi biển. Sóng rung vỏ tầu, thủy thủ vẫn ngủ yên. Vách hầm có tiếng lụp bụp. Không biết là mảnh cối hay đá văng. Huy lê lại chỗ nằm. Không thể ngủ được, Huy nganh ngánh lắng nghe những tiếng nổ. Bụi đá rơi lả tả xuống mặt.
Hoàng “dở” ngồi dậy phủi mặt, móc tai, ngoáy mũi. Huy hỏi:
- Đã dậy rồi à?
- Có ngủ được đâu. Bụi chui cả vào lỗ mũi. Này anh Huy, lại đây mà xem. Nhìn qua khe đá này như xem phim.
- Đâu?
- Nằm xuống đây, nằm nghiêng lại, nhìn qua khe đá này.
Huy nằm xuống, nhìn qua một khe đá rộng hơn bàn tay.
Hoàng nói:
- Nhìn ra xa xem, trên đỉnh núi đá ấy, không biết đấy bên mình hay bên nó nhỉ.
- Hình như bên mình. Cối nổ kìa, ĐK của nó bắn nhiều thế.
Những đụn khói trắng thi nhau mọc lên như hoa nở. Những đường đạn ĐKZ hồi đêm nhìn vạch lửa đỏ lừ, giờ ban ngày, qua lớp sương mù loe lóe chớp sáng vàng ệch.
- Ngày xưa xem phim chiến đấu của Liên Xô, em chỉ thích những lúc bắn nhau. Nhìn qua khe đá thế này không khác gì xem phim ngày ấy. – Hoàng “dở” nói.
- Ừ!
- Này, anh Huy này, không biết lúc mình nằm dúi xuống tránh pháo có như diễn viên đóng phim không nhỉ?
Phượng thức dậy từ lúc nào, nói chen vào:
- Tao đố diễn viên nào đóng được cảnh ngã dúi xuống giống thực tế.
- Mày có nhìn thấy ai nằm tránh pháo chưa?
- Chưa.
- Thế sao mày bảo không giống?
Phượng không trả lời câu hỏi của Hoàng:
- Sao ngã dúi ngã dụi, ngã vập vào đá tím bầm mặt thế mà không có cảm giác đau nhỉ.
- Ừ! – Huy chăm chú nhìn qua khe đá, ậm ừ trả lời.
Không biết những thằng lính đang chốt giữ trên kia có nghĩ xem mình tránh pháo thế nào không nhỉ. Còn mấy thằng nằm co, nhìn qua khe đá đang cố phân tích sau quả đạn kia người lính đã ngã dúi thế nào để tránh được mảnh.
- Dậy! Ăn tối khẩn trương lên! - Cường đi qua hầm, giục.
Tiệc tùng gì đâu mà phải giục. Nắm cơm đút túi vừa đi vừa ăn lúc nào chẳng được. Bình toong nước giắt lưng, khát thì uống. Anh ta lúc nào cũng phải bài bản, khuôn mẫu, cứ như ở đơn vị huấn luyện. Huy cười, nghĩ thầm, anh ta lẽ ra phải làm tuyên giáo hơn là chỉ huy quân sự. Tuy vậy, Huy vẫn lấy nắm cơm cùng gói ruốc cá ra cửa hầm ngồi ăn. Nắm cơm chiều nay khô, ruốc cá không phải loại bông như lúc sáng, mặn chát. Khó nuốt. Còn thằng nào nằm chùm chăn kín đầu, chưa chịu dậy kia, Huy hỏi:
- Thăng nào còn nằm kia?
Phượng trả lời:
- Thằng Hậu. Nó kêu đau chân.
Huy chui vào hầm, kéo chăn Hậu, hỏi:
- Chân bị sao?
Hậu nhăn nhó, nói rền rĩ:
- Em bị thần kinh tọa, đi nhói lắm.
- Nhói ở đâu? Sao biết thần kinh tọa? – Huy hỏi.
Hậu chống tay ngồi dậy, chỉ dọc sau đùi.
- Ngày ở nhà đã bị mấy lần rồi, chữa chưa khỏi.
Huy quay ra gọi Phượng:
- Bảo đứa nào gọi y tá! – Quay lại nói với Hậu: Thanh niên hai mươi tuổi đầu mà đã liệt chân, uối thế.
Phượng chưa kịp đi thì Đức, y tá đại đội chui vào hầm. Đức hỏi luôn Hậu:
- Đau đâu? Xem nào.
- Bị thần kinh tọa mày ạ. - Hậu nói với Đức.
- Nằm sấp xuống!
Hậu nằm sấp xuống. Đức nắm bóp dọc từ mông xuống đùi Hậu. Đức kết luận:
- Nó bị thần kinh tọa thật, anh Huy.
Huy nói:
- Khám nhanh thế. Mai cho xuống quân y trung đoàn kiểm tra.
Đức vội ngăn lại:
- Không cần đâu anh. Nó bị nhẹ, nghỉ ngơi ít ngày là khỏi.
Huy quay ra nói với Phượng:
- Tối nay để thằng Hậu nghỉ, trông hầm.
Hoàng “dở” vừa ăn vừa nói:
- Mày ở nhà một mình, thám báo mò vào bắt nhét vào bao tải mang sang bên nó thì bỏ mẹ mày.
Hậu run, nói:
- Để em đi.
- Cũng được, mày đi theo cảnh giới. – Huy quyết.
Núi đá lởm chởm thế này, với cái chân tập tễnh thế kia liệu nó có theo kịp. Thỉnh thoảng Huy quay lại nhìn Hậu. Nó quê Tam Đảo, leo núi quen rồi, chân đau nên chỉ đi cuối cùng nhưng không hề bị tụt lại quá xa đội hình.
Mới có một tuần làm hào, quần áo đứa nào cũng nát bươm, không khác gì khoác lên mình mớ giẻ rách. Giẻ rách cũng phải mặc, nếu không muốn để cho đá cào tướp da nát thịt. Nhưng khổ hơn lại là một tuần rồi và có thể lâu hơn nữa không được tắm rửa. Bụi đá trộn với sương mù tạo thành lớp keo quyết lên người. Ngứa ngáy. Gãi như gãi ghẻ. Vậy mà không đứa nào bị ghẻ nước, ghẻ ruồi như ngày ở đơn vị huấn luyện dưới xuôi. Hoàng “dở” có sáng kiến hay, dùng khăn mặt phơi cho ngấm đẫm sương để kì cọ răng miệng, thậm chí để lau người mà không bị mắng vì tội dùng nước nhiều. Nhưng khổ nỗi, cả trung đội duy nhất chỉ có nó mang khăn mặt lên. Đứa nào nhìn nó kì cọ người cũng thèm, cũng tự trách mình biết thế.
Chính xác là năm tháng, Huy không cắt tóc, cạo râu. Một tuần gội sương, gội mồ hôi, gội bụi đá, tóc bết thành từng nọn dính vào cổ, chọc vào vai, người đã ngứa lại càng thêm ngứa. Gãi trầy da. Nếu bây giờ có gương soi chắc Huy thấy mình đang xem phim mà nhân vật là những người thổ dân da đỏ.
Ngày. Xem “phim” qua khe đá mãi cũng chán, mỏi mắt. Vẫn đá trắng, khói trắng, sương mù trắng, chỉ có những đường đạn lửa là màu đỏ. Mỏi mắt ngủ lúc nào không hay. Tỉnh dậy bao giờ cũng tâm trạng băn khoăn, nhìn nhau, không nói cũng biết ý muốn hỏi, hôm nay có bao nhiêu cáng thương xuống.
Đêm. Ôm đá rát bụng. Quỳ xuống đá tướp đầu gối. Không biết nói chuyện gì, mọi người âm thầm làm việc. Những thằng lính làm hào lấn dũi cứ thế này một tháng nữa sẽ quên tiếng mẹ đẻ.
Khổ cho thằng Hậu, đêm nào cũng lê lết chân theo trung đội lấn dũi.
Càng tiến sâu vào trận địa của địch càng phải im lặng. Đá cũng phải xếp nhẹ, tránh tiếng động mạnh. Địch ở ngay trong tầm mắt. Lựu đạn cầm canh trước khi nổ còn nghe rõ tiếng nhẩy lộc cộc trên đá. Lựu đạn nổ, nói như Phượng, nghe phẹt một phát như rắm đĩ. Một đêm nghe bao nhiêu phát rắm đĩ, có đứa nào đếm được không. Phượng nói nhưng đứa nào cũng thèm ngủ hơn là thèm đùa.
Đã hai ngày không phải lấn dũi. Có lẽ sắp được xuống cứ. Ai cũng đoán vậy. Xuống Hà Giang nhất định phải ra chợ khuân vài gánh rau về ăn trừ bữa cho sướng đời. Huy nằm dài, úp mặt vào khe đá. Biết đâu ngày mai Huy sẽ không được “xem phim” nữa. Trên “màn ảnh” vẫn chỉ là những đụn khói đen phụt lên từ triền đá. Đá hôm nay trắng hơn. Có lẽ vì mấy ngày nay không mưa. Hõm đá kia nhất định là ổ ĐKZ. Những đường lửa ngoằn ngoèo vẫn phụt ra từ đấy vậy mà pháo ta không bịt được là thế nào nhỉ. Có tiếng đá lăn lộc cộc ngay cạnh chỗ Huy nằm. Có người đi. Quần đùi. Những bước chân nhẩy ton ton như con dê qua các mỏm đá. Thằng Hậu! Chân nó có việc gì đâu! Nó đi đứng vững vàng, nhanh nhẹn chứ có thần kinh tọa gì đâu! Có lê lết như mấy hôm vừa rồi đâu! Nó khỏi nhanh thế? Huy nghi lắm. Huy bật dậy chạy ra ngoài. Trước mắt Huy, những bước đi của Hậu lại tập tễnh. Chưa kịp trả lời những thắc mắc về Hậu thì Cường đi tới, nói:
- Không phải nghe rắm đĩ nữa nhá.
Tất cả cùng bật dậy, nhao ra ngoài. Hết buồn ngủ. Hùng “lùn” vén cạp quần đùi cho khỏi tụt, chạy đến trước mặt B trưởng hớn hở hỏi dồn:
- Được rút hả B trưởng?
Cường nói:
- Không biết. - Rồi gọi Huy: - Xuống hang Làng Lò họp, Huy ơi!
Hùng “lùn” ngồi tệt xuống tảng đá, lặng thinh. Huy hỏi Cường:
- Họp gì mà đột xuất thế?
- Không biết. Truyền đạt của tiểu đoàn vừa lên báo. Đi luôn thôi!
Huy buộc túm lại ống quần bị rách, vào hầm lấy khẩu AK mang theo.

*
*     *
Mới bốn giờ chiều, trong hang Làng Lò đã đong đầy bóng tối. Những quả núi như bị sụm xuống vì phải đội trên đầu cả bầu trời mây mù xám xịt. Những bóng người ngồi bất động như những cây nấm mọc trên đá. Không chào hỏi nhau, ai đến cũng lặng lẽ tìm chỗ ngồi rồi biến mình thành “cây nấm” mới. Cả ngày nay không có mưa mù nhưng những giọt nước vẫn từ trong các thớ đá tứa ra, nhỏ tí tách. Đá dưới chân dường như bị nhão ra, lầy nhầy, trơn nhãy. Tiếng cối pháo từ trên các điểm cao vọng về ì ì như tiếng cối xay. Một cây “nấm” đứng dậy báo cáo:
- Báo cáo thủ trưởng, anh em đã xuống đủ!
Đó là tiểu đoàn trưởng Luyện. Còn ai là thủ trưởng cao nhất, ai là sĩ quan chỉ huy, ai là lính thường Huy không nhận ra. Bởi ai cũng mũ tai bèo hoặc mũ bông sụp kín, cũng quân phục K82 của chiến sĩ cài không đủ cúc, thậm chí có người mặc quần đùi. Hơn hai mươi người đứng dồn lại vây quanh sa bàn đắp bằng đất lấy ngoài cửa hang.
Một người đứng gần Huy, chỉ nhìn thấy được khuôn mặt tròn dưới chiếc mũ tai bèo, dáng người cao lớn, lên tiếng:
- Các đồng chí biết giờ này dưới xuôi gia đình mình đang làm gì không?
Tiểu đoàn trưởng nói:
- Báo cáo, chắc chắn giờ này vợ em đang rửa lá dong. Hôm nay hai sáu tết, năm nào nhà em cũng gói bánh chưng vào đúng ngày hai bẩy.
- Tết đến là phải vui. Các đồng chí ngồi xuống đã, ăn bánh chưng, uống chén trà cho ấm người. – Thủ trưởng nói: – Bảo cần vụ đốt đèn, mang bánh chưng ra.
Đèn được đốt bằng mỡ hóa học đựng trong bát sắt. Khói đèn khét mùi mỡ cháy. Thủ trưởng xắn miếng bánh chưng vào bát rồi nhoài người ra đặt vào tay Huy. Ông nói:
- Mới ở trên xuống hả? Sao e thẹn như gái mới về nhà chồng thế. Lính chiến phải ăn thùng uống vại mới đủ sức. Ăn mạnh đi! Ở trên đấy ăn đủ no không?
Huy lúng túng trả lời:
- Dạ, thịt hộp, thịt rim không thiếu, chỉ thèm rau thôi thủ trưởng ạ.
- Họp xong xuống suối tranh thủ tắm tí cho sạch, người chua thế.
Huy lúng túng ngồi lùi ra.
- Lại e thẹn nữa rồi. Tao nói thế thôi, người tao có hơn gì. Như mẻ đây này. Tại chiến tranh. – Nói rồi, ông kéo Huy lại gần: - Lại gần đây, nhiệm vụ là trên hết. Ăn đi, ăn cả phần của tao. Tao già rồi, ăn chỉ cái chim chim cơm là no.
C trưởng Tước nói:
- Báo cáo tư lệnh, chúng con mỗi bữa ba bát đầy nhưng hành quân còn khướt mới theo kịp bố. Càng già càng dẻo càng dai.
Mọi người cùng cười vui, không khí thêm gần gũi, gắn bó của những người lính chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh tử. Huy thấy tự tin hơn khi lần đầu tiên trong đời được ngồi gần một vị chỉ huy cấp cao. Về tuổi tác, có lẽ tư lệnh phải ngang tuổi bố mình.
Bánh chưng ăn xong, chè chốt xít cổ họng đến lúc cũng nhạt nước. Một ai đó ngồi phía xa nói:
- Được bữa no quá. Ngày mai ẵm trọn quả cối cũng sướng.
Không khí bỗng trùng xuống, mọi ánh mắt ưu tư đổ dồn nhìn vào sa bàn. Tưởng rằng tư lệnh mặt trận sẽ vào việc luôn nhưng giọng nói của ông trở nên trầm tư:
- Giờ này ở nhà mọi người nghĩ rằng, chúng mình chẳng có việc gì để làm. Nếu có thì cũng chẳng qua là chuyện hàng xóm tức nhau ném vài viên đá cuội sang nhà nhau. Chứ biết đâu, sau ngày mai có bao đứa sẽ không được đón tuổi mới.
Người vừa nói được bữa no là Thuấn B phó B ba đứng dậy, chắp tay trước bụng, nói xin lỗi:
- Báo cáo các thủ trưởng, cháu lỡ miệng, cháu chỉ muốn mọi người vui. Nhưng báo cáo tư lệnh, tâm lý anh em lúc này, thà một trận quyết chiến cho xong, khổ lắm rồi…
Tư lệnh cắt lời:
- Quyết tâm của bộ đội thế là tốt. Trận trước chúng ta cũng quyết tâm lắm chứ nhưng nhiệm vụ lại không hoàn thành. Trận này mặt trận xác định, đã đánh là phải chắc thắng. Vì vậy, mọi công việc cần chuẩn bị kỹ lưỡng, có gian nan thì mới có thành công. – Ông quay sang tiểu đoàn trưởng nói: - Anh Luyện báo cáo lại phương án tác chiến!
Tiểu đoàn trưởng đứng dậy, trang nghiêm nói:
- Báo cáo thủ trưởng! Toàn bộ cán bộ, chiến sĩ của tiểu đoàn bốn sẵn sàng hy sinh đến giọt máu cuối cùng với quyết tâm, một tấc đất thiêng liêng của Tổ Quốc cũng không thể để mất!
Dừng lời một lúc để kìm cảm xúc rồi tiểu đoàn trưởng cầm cây gậy trúc chỉ vào sa bàn, nói tiếp:
- Báo cáo các đồng chí! Thực hiện chỉ thị của mặt trận, đã đánh phải chắc thắng, phải tránh thương vong cho bộ đội thật tối đa, chúng ta sẽ áp dụng chiến thuật đánh lấn dũi. Như các đồng chí biết, các đơn vị đã xây dựng các tuyến hào áp sát trận địa địch. Với mục đích làm giảm thương vong cho bộ đội trong quá trình vận động tấn công. Tiểu đoàn chúng ta được giao nhiệm vụ đánh chủ công nên là những người xây dựng những mét hào cuối cùng. Kế hoạch như vậy chính là để cho chúng ta làm quen với địa hình. Kế hoạch tác chiến đã được phổ biến kỹ với cán bộ cấp đại đội trong buổi họp lần trước, hôm nay triệu tập cán bộ từ B phó…
Tư lệnh mặt trận ngắt lời tiểu đoàn trưởng:
- Đồng chí vào việc cụ thể luôn đi. Mặt trận muốn nghe ý kiến của các đồng chí trực tiếp tham gia làm đường hào lấn dũi và là người sẽ đối đầu trực tiếp với kẻ thù.
- Vâng! - Tiểu đoàn trưởng tuân lệnh. Ông nói tiếp: - Hiện giờ các đại đội đã tập kết tại chân các điểm cao mình sẽ tấn công. - Tiểu đoàn trưởng chỉ gậy vào chân các cao điểm mô hình: - C một đây, C hai đây còn C ba của đồng chí Tước ở phía sau đây. C ba sẽ làm thê đội hai, sẵn sàng vận động tiếp ứng và chốt giữ khi ta chiếm được trận địa.
Huy chăm chú quan sát sa bàn. Tuy không được học bài bản về sĩ quan chỉ huy, chưa được huấn luyện với cách đánh giả định trên sa bàn nhưng Huy cũng dễ dàng nhận ra địa hình của tiểu đoàn đảm nhiệm, xác định rõ đường hướng mình sẽ vận động tấn công lên. Trong tư duy của Huy dần kết nối lại những tình huống mình đã trải qua ở trận đánh trước và hình dung ra công việc của mình trong trận này. Có một việc bỗng nhớ ra khiến Huy băn khoăn. Huy quay sang Cường nói nhỏ:
- Tôi giao cho thằng Cương ở A1 giữ B41. Nó to khỏe, nhanh nhẹn. Nhưng nó tân binh mới bổ sung về, chưa sử dụng B41 lần nào. Tôi bảo hôm nào sẽ dậy, thế mà quên.
Cường bảo:
- Mai về, ông phải làm luôn đấy. Nếu không giao đứa khác.
Tiểu đoàn trưởng bắt đầu thông báo về vị trí bố phòng của đối phương. Trong những đêm làm hào, Huy đã phải căng mắt tìm kiếm những ổ hỏa lực của địch qua chớp lửa. Quan sát, tìm hiểu đường hướng nào tiếp cận sẽ an toàn nhất để tiêu diệt chúng. Tiểu đoàn trưởng Thanh hy sinh cũng chỉ tại ổ mười hai ly bẩy bất ngờ hiện ra trước đội hình tấn công. Hình ảnh anh ấy quằn quại khi bị trúng đạn ám ảnh Huy. Những quan sát của Huy trùng với báo cáo của trinh sát, dự kiến tấn công hợp với kế hoạch của tiểu đoàn trưởng trình bầy. Huy thấy phấn chấn. Huy đã có một lần kinh nghiệm, lần này sẽ thật bình tĩnh quan sát mọi diễn biến của trận đánh. Biết đâu, sau trận này Huy sẽ viết được một cái gì đó. Huy muốn được viết ngay lúc này. Viết về kế hoạch tấn công, viết về gương mặt của tư lệnh, viết về tâm trạng bồn chồn của mình lúc này.
Tiểu đoàn trưởng trình bầy xong kế hoạch tác chiến. Ông dừng lời một lát, rồi nói tiếp:
- Mời các đồng chí cho ý kiến về kế hoạch tác chiến của đơn vị mình.
Tư lệnh mặt trận lên tiếng. Giọng ông trầm, lo lắng:
- Các đồng chí ạ! Các đồng chí đã biết, vị trí của sáu tám lăm này quan trọng thế nào. Lấy lại được nó thì tuyến đường vận tải vào phía trong sẽ được thuận lợi và từ đây ta có thể khống chế các điểm cao khác dễ dàng hơn, sẽ tạo cơ hội để giành lại phần đất mình đã mất. Khốc liệt chắc chắn sẽ hơn hẳn các trận đánh khác nhưng mặt trận sẽ làm hết sức để tránh thương vong tối đa cho bộ đội. Địa hình phía bên mình dốc quá. Có chỗ phải bám đá leo lên.
Lả, đại đội trưởng đại đội một, băn khoăn nói:
- Báo cáo tư lệnh, dốc mấy chúng tôi cũng qua được mà. Khi súng nổ, đôi chân sẽ không biết mỏi, dẫm đá không thấy đau đâu, chỉ sợ pháo mình không hỗ trợ được quá. Như trận trước, pháo mình cấp tập thêm lúc nữa C tôi sẽ không chịu tụt xuống đâu mà.
Tư lệnh mặt trận đứng dậy, khảng định:
- Các đồng chí yên tâm, trận này chúng ta chuẩn bị kĩ lưỡng rồi, cối pháo đã được kéo vào gần hơn, nhiều hơn, phần tử đã được tính toán chính xác và đặc biệt đạn dược sẽ không thiếu, đủ để tróc tung công sự của chúng lên. – Tư lệnh hỏi: - Có đồng chí nào có cách đánh khác không? Chẳng lẽ kế hoạch tác chiến đồng chí Luyện vừa trình bầy không còn thiếu sót gì. Chẳng lẽ từng đây cái đầu lại không nảy ra một ý tưởng mới.
Cường vắn lại ống quần rách tướp tơ, đứng dậy xin có ý kiến:
- Báo cáo tư lệnh, báo cáo các đồng chí! Tôi xin có đề xuất.
Cường đi lại tiểu đoàn trưởng, mượn cây gậy trúc, chỉ vào vị trí làm hào của B mình đảm nhiệm, trình bầy đề xuất:
- Báo cáo các đồng chí! B một, C ba của chúng tôi lấn dũi tới đây. Thế nhưng, tôi đã đã đi sâu vào tới đây. Tức là đã vào sát ổ phục của địch.
Tiểu đoàn trưởng ngắt lời Cường:
- Làm sao ông có thể vào tới đấy, mìn của mình, của địch gài dày đặc? Lại trong tầm khống chế của chúng.
Cường giải thích:
- Báo cáo! Mìn của bên mình gài tôi gỡ được. Còn mìn của địch. B một có anh Long, chúng tôi gọi là Long “mìn”. Anh ấy sinh ra để gỡ mìn. Không qua một lớp đào tạo công binh nào, chỉ là cái tính tò mò. Vị trí này sương mù bao giờ cũng dày đặc. Chờ những lúc sương mù tới, anh ấy ẩn theo, lần sang gỡ mìn. Chúng tôi đã dọn quang được một con đường có thể tấn công theo hướng này.
Tư lệnh đỏ mặt, nói:
- Sao các ông lại liều thế. Không báo cáo ai!
- Báo cáo tư lệnh! Lính trẻ nhiều lúc liều lĩnh. - Cường tự tin nói.
- Ngày xưa tôi cũng có nhiều lúc làm liều. Đúng là có liều thì mới có những đột phá. Trình bày tiếp đi!
- Báo cáo! Ở khu vực này ta có bố trí một trung đội chống đánh luồn sâu của địch. - Vừa nói, Cường vừa chỉ gậy vào vị trí trên sa bàn. Cường nói tiếp: - Ở vị trí này, ổ phục sẽ đảm bảo được nhiệm vụ của mình. B của tôi sẽ xuất phát từ ổ phục này, di chuyển theo thung lũng đánh vào sau lưng điểm cao sáu tám lăm. Sẽ rất mạo hiểm, bởi gặp ổ phục của địch ở đây và địch có thể từ điểm cao bên này đánh lấn sang hỗ trợ nhau. Nhưng có điểm thuận lợi là, phía địch chủ quan vì địa hình bất lợi cho ta, ỉ bãi mìn dày đặc và hỏa lực từ trên này bắn xuống yểm trợ nên chỉ bố trí một tiểu đội làm nhiệm vụ cảnh giới là chính. Không biết trinh sát của ta có phát hiện ra, phía địch cũng không biết, ở sườn sau này có một hõm đá nhỏ thôi nhưng chắc chắn, rất thuận lợi cho ta phòng ngự từ xa, nếu C một chiếm được điểm cao. – Cường dừng lời một lát rồi tiếp tục trình bày: - Tôi đảm bảo B của tôi sẽ tiếp cận sát ổ phục của chúng. Ở chỗ này có gờ đá che khuất, giấu quân rất tốt. Chúng tôi nhanh chóng kiềm chế hoặc có thể tiêu diệt ổ phục này rồi tiến ngược lên. A1 sẽ chốt giữ ở hang đá này, do B phó là đồng chí Huy đây đảm nhiệm chặn tiếp viện của địch từ bên kia đánh lấn sang. Số còn lại, tôi cho vận động tiếp hỗ trợ C một đánh chiếm điểm cao.
Các cán bộ tác chiến đăm chiêu với đề xuất của Cường. Huy không khỏi bất ngờ vì mình là B phó mà Cường không hề bàn trước.
C trưởng Tước băn khoăn:
- Nếu để cho B của Cường đánh lên thì đại đội tôi thiếu quân theo kế hoạch.
Tiểu đàn trưởng chậm rãi nói, đầy suy tư:
- Quân có thể tăng cường. Ý kiến của đồng chí Cường có hiệu quả không hay lại nướng quân. Bởi hỏa lực trên này của chúng bắn rất mạnh, thung lũng hẹp, vách đá dựng đứng. B của đồng chí có kịp vận động không? Toàn đá tai mèo.
Cường báo cáo:
- Báo cáo! Cho phép chúng tôi nổ súng trước. Mặt trận sẽ lấy tiếng súng của B tôi làm hiệu lệnh tấn công. Khi hỏa lực của địch phát hiện ra thì chúng tôi đã vào hang an toàn. Lúc này C một không phải lo địch tăng viện.
- Sao đồng chí không chỉ đề xuất kế hoạch, để cho mặt trận bố trí lực lượng? – Tư lệnh bỗng nhiên hỏi.
Cường nói quyết đoán:
- Báo cáo tư lệnh! Địa hình này chỉ có tôi và đồng chí Long “mìn” biết. Chúng tôi không đánh thì không ai đánh được.
Tư lệnh gật đầu:
- Được đấy. Chấp nhận. Phương án tác chiến sẽ thay đổi một chút.
Có lẽ đã mười giờ đêm. Hôm nay tiếng pháo cối cũng thưa. Huy không ngủ được, nằm nghe tiếng nổ. Ngày mai, pháo của ta bắt đầu bắn chỉnh lại tọa độ. Ngày mai, Huy sẽ trở về hầm của mình. Không biết Cường nghĩ gì mà từ lúc họp xong, tìm được chỗ ngả lưng là nằm co người như con tôm. Không biết có ngủ ngay mà không nói với Huy câu nào. Phương án tác chiến của Cường được chấp nhận. Liều quá. Huy lo lắng. Huy mới chỉ quan sát mặt chính trận địa của địch. Mọi phác họa về đường hướng vận động lên của Huy sẽ không được thực hiện. Huy nằm dịch lại Cường, rụt rè hỏi:
- Sao ông không nói với tôi trước?
Cường quay người lại, giọng tỉnh táo:
- Tự dưng tôi nghĩ ra vậy, chứ có chuẩn bị gì từ trước đâu. Tôi với thằng Long “mìn” mò vào thung lũng không dám nói vì sợ ông gàn. Tôi biết thế nào ông cũng cản.
- Tưởng được xuống thì lại phải xông lên. Đang từ thê đội hai chuyển thành cầm cờ tiên phong. Đảo như gụ. Đánh luồn sâu như thế sao không để đặc công nhỉ?
- Tư lệnh tính toán đúng đấy. Giao cho đặc công thì phải trinh sát lại. Mà đặc công chỉ đánh chớp nhoáng, tràn qua là giỏi, không thể dừng lại chốt giữ được. Ông sợ à?
- Không có cảm giác sợ. Nhưng lo. Chẳng biết lo cái gì. Ông đã thạo đường chưa?
- Có nhắm mắt tôi cũng đi được. Tôi có khả năng nhớ đường rất tốt. Mình đánh qua được cái ổ phục đấy càng nhanh càng tốt. Lên tới hang phía trên chắc lắm, pháo bắn thẳng cũng không việc gì. Chỉ lo ông không chạy được.
- Ừ. Tôi nghĩ, sống chết có số ông ạ. Tôi chân thì chậm, mắt thì kém. Nhưng theo tôi, thằng lính vào trận nhiều khi hai thứ đấy không quan trọng bằng số. Cũng như lấy vợ, có duyên có số mới vồ được nhau, nhiều khi mết nhau lắm rồi nhưng tán mãi đối thủ không chịu đổ.
- Ông gở mồm à! Toàn nói đâu đâu.
Nói rồi, Cường nằm dịch ra, im lặng. Không biết anh ta nghĩ gì mà trở nên trầm tư. Lúc lâu, Cường đột nhiên quay lại hỏi:
- Ông Huy này, thằng Hậu đau chân thế có nên báo với đại đội cho nó ở lại?
Huy không trả lời câu hỏi của Cường. Thế ra anh ta im lặng là đang đấu tranh việc có nên cho Hậu xuống, không phải tham gia trận đánh này. Chẳng lẽ anh ta cũng biết Hậu bị thần kinh tọa là “bài vở”. Chả gì Hậu cũng là đồng hương cùng xã với Cường. Mà cũng là đồng hương với thằng Đức y tá đại đội. Huy nói lảng sang chuyện khác:
- Nếu không có chiến tranh chắc giờ này ông biết mùi đời rồi nhỉ.
- Mùi gì?
- Thì với vợ, với Mây ấy.
*
*     *
- Lại ém quân. Nằm chờ lâu sợ vãi đái. Cứ đánh luôn chẳng kịp nghĩ tới sợ.
- Bài chiến thuật rồi, không ém quân thì đánh kiểu gì. Nhông nhông chạy lên như phim á. Dở à!
- Trận trước mày có tham gia không?
- Trận nào?
- Đồi con voi ấy.
- Trận đấy tôi chưa lên. Nghe kể thôi quá.
- Cũng may, hôm nay không mưa như hôm ấy. Trơn như đi cầu tụt, bấu tay vào đất, thành ra đi bằng bốn chân.
- Hôm nay không mưa nhưng đá trơn thế này không bấu thì chỉ có đi xuống vực. Sắp tới chưa?
- Trận trước lính mình toàn mặc quần đùi. Hôm nay bố bảo. Đá cứa rách thịt.
Cường đi tới gần nhắc:
- Im lặng!
Cương nói cố:
- Hai chín tết rồi!
 Không ai đáp lời lại. Hoàng “dở” với Cương lầm lũi bám đá lần đi. Tiếng rít eo éo, tiếng nổ va vào đá pành pành triền miên ngay trên đỉnh đầu. Ù tai. Không nghe thấy lách cách của vũ khí va vào nhau.
Huy bám lần theo từng mỏm đá, dò dẫm từng bước chân. Bàn tay bám đá rát như phải bỏng. Lại đi như mộng du. Lại đi bằng linh giác người lính. Nghĩa là, có nhắm mắt vào cũng đi tới đích. Mà thực tế Huy có nhìn thấy gì đâu. Tối đen bít chặt lấy mắt. Thế không tại số là gì. Nhắm mắt đi mà không rơi xuống vực. Chỉ bước một bước sang ngang là vào bãi mìn. Cường nói thế chắc đúng. Trước tiền duyên, trận địa nào mà không dày đặc mìn. Cả chông sắt nữa. Sao không lợi dụng sương mù để ém quân, giống như Cường và Long “mìn” đã làm. Người lính cần phải biết đường đi của mình thế nào. Lại sách vở rồi, Huy cười thầm về ý nghĩ của mình. Long “mìn” đang “cầm cờ” tiên phong, dẫn đầu đoàn quân tiến vào trận địa địch. Huy tin vào Long. Nó là thằng nhanh nhẹn, hoạt bát. Huy mong có quả pháo sáng treo lên để nhìn con đường mình đang đi thế nào. Để có cái mà viết. Không biết có thằng lính nào hay suy diễn trong những lúc dấn thân thế này giống Huy.
Bục!
Túi đêm bị vỡ bục. Ánh sáng nhợt nhạt tràn ra. Dinh dính. Nhầy nhẫy. Nguy rồi. Không nằm xuống kịp, đành phải cong người ép mình vào đá như cá khô phơi trong nắng gắt. Không phải, như con thằn lằn ẩn mình vào đá. Liệu chúng nó có phát hiện ra? Yên ắng lắm. Chắc không bị lộ. Cơ thể thằng lính hóa đá rồi.
Ánh sáng tắt. Tối đen lại dính chặt vào mắt. Huy hít sâu thở dài lấy lại bình tĩnh. Như con thằn lằn tách mình ra khỏi đá, đi tiếp. Chỉ thấy nhòe nhoẹt, đùng đục trước mắt chứ có kịp nhìn ra hình thù xung quanh mình thế nào đâu.
Chỉ có tiếng nổ ục uỳnh của đạn pháo nổ ở trên đầu. Không có tiếng súng tiểu liên nào. Chiến trường luôn đánh đố những người lính. Lại lần dò từng bước chân.
Tiếng Cường nhỏ nhưng đanh:
- Tới rồi. Chiếm lĩnh vị trí!
Vậy à. Nhanh thế. Huy suýt buông một câu lửng như vậy. Đã giáp mặt với kẻ thù rồi. Anh ta làm như đang huấn luyện trên thao trường, câu chữ bài bản như sách dậy. Huy ngồi xuống, buông súng, tựa lưng vào tảng đá. Cứ như đang thảnh thơi lắm, Huy tự truy vấn cảm xúc của mình. Sao mình lại bình tĩnh thế? Phải chăng tại câu mệnh lệnh đúng quy lát của Cường. Lẽ vậy. Không biết những thằng lính đã trải qua trận mạc, đã cận kề với cái chết mới bản lĩnh như vậy chăng?
Huy nhổm người nhìn qua tảng đá. Chớp lửa nhì nhằng của pháo cối như cơn dông đang nổi lên trên đỉnh đầu. Huy dần nhìn rõ địa hình mình đang tiếp cận. Đá đen đặc, lổng chổng, nhấp nhô như bàn chông. Tảng thì như người ngồi thu lu. Tảng thì thù lù như con trâu nằm. Tảng thì nằm dài như con trăn. Cường lần tới cạnh Huy chỉ vị trí hầm của địch. Huy căng mắt quan sát. Cường thì thào:
- Tập trung B41, khi nào tôi bắn thì mọi người đồng loạt bắn. Ông cùng A1 theo thằng Long “mìn” dẫn đường di chuyển lên kia, chỗ hang đá ấy. Nhìn thấy kia không?
Mặc dù không nhìn thấy gì nhưng tự dưng Huy thấy khó chịu vì tính cẩn thận của Cường, gắt nhẹ:
- Biết rồi! Thuộc bài rồi!
- Ông làm sao thế? - Cường hỏi tiếp: - Thằng Hậu đâu? Nó đi được không?
Huy nói:
- Ông biết nó “bài vở” rồi còn gì.
- Biết rồi. Thế nhưng trước lúc xuất phát nó sốt thật.
- Ừ. Nó sợ. Sợ phát sốt. Nghĩ cũng tội. – Huy ngập ngừng nói: Đến nước này không theo đội hình không được. Nó kia!
Cường nhìn về phía Hậu đang nấp rồi trườn vào bóng đêm. Huy tự vấn, trận này thằng Hậu có sao thì đúng là số.
Có người giật áo Huy ở phía sau. Huy quay lại. Thằng Cương. Cương ghé sát vào tai Huy thì thào:
- Bắn B41 như thế nào, anh Huy?
- Mày…! – Huy đột nhiên nói to nhưng kịp kìm lại, xuống giọng gằn: - Tao mới hướng dẫn mày hôm qua. Đầu bã đậu à!
- Thật mà. Tại hôm qua nghĩ phải vào trận run quá, quên hết. Lắp đạn thế nào?
- Mẹ mày, đầu đất! – Huy cằn nhằn: - Đây sờ vào đây.
Tay Cương lần theo tay Huy.
- Thấy chưa. Đầu nòng súng có cãi rãnh này. Quả đạn ở đây có mấu này. Đây! Xoay sao cho khớp vào nhau, ấn quả đạn vào. Nhớ chưa!
- Rồi!
- Khóa cò là cái chốt này.
Tay Huy lần theo tay cò súng. Bỗng Huy giật mình đẩy khẩu súng B41 đang chĩa vào bụng mình ra. Huy chửi:
- Mẹ mày! Mày mở khóa rồi, lại chĩa quả đạn vào tao.
- Em biết đâu. Nãy đi vào, em cứ bấm lên bấm xuống, không nhớ là cái gì.
- Nhìn rõ mục tiêu chưa. Phệt tới tấp vào.
Nhìn Cương tì khẩu súng lên mom đá, chăm chăm hướng nòng về mục tiêu, Huy hít thở sâu. Hoảng hồn. Lúc nãy nhỡ nó nháy nhẹ cò súng thì đời Huy đi đứt. Không những thế, cả trận đánh phải hủy và sinh mạng gần ba mươi con người này cũng bị pháo cối nghiền cho ra bã. Hoàng “dở” nằm đâu? Huy căng mắt nhìn sang hai bên. Nó đây. Nó ngồi co ro trong hốc đá, ngay cạnh chân Huy. Nó bình tĩnh như đứa trẻ đang chơi trò chơi trốn tìm. Nó vô tư ngả người tựa vào tảng đá như coi như không có chuyện gì sắp xảy ra. Không thấy vẻ lo lắng trên gương mặt nó. Lạ nhỉ, Huy có nhìn tường tận gương mặt nó đâu mà cho là nó vô tư, không lo lắng. Tại cái tính hay suy diễn của Huy. Cũng may là không có suy diễn về cảnh huống nào khiến Huy phải run. Huy đá nhẹ vào chân Hoàng rồi hất tay ra hiệu đứng dậy. Hoàng “dở” nhẹ nhàng đứng dậy nhoài người nằm lên bờ đá, hướng nòng súng về phía trước. Huy thì thào:
- Nhìn thấy thằng Long “mìn” đâu không?
- Thấy. Nó nằm cùng thằng Cương kia kìa.
- Lúc nào nổ súng, chạy theo nó, mày nhớ kéo tao.
- Biết rồi!
Tiếng thở phìn phịt của Hoàng ngay bên tai Huy. Thở to thế. Thở át tiếng pháo. Pháo ta bắt đầu giã mạnh. Không, cảm giác thế thôi chứ hơn tuần đào hào lấn dũi, hôm nào hai bên chả giã nhau như đổ đạn. Tại đi vào khe núi nên tiếng nổ rền rĩ hơn, cảm thấy bắn nhiều. Nghe bọn vận tải nói, một B cõng một xe đạn vào trận địa pháo hết cả ngày, vậy mà cấp tập chỉ  mươi mười lăm phút là hết. Chả vậy, trận trước không còn đạn bắn phối thuộc.
Mà hình như pháo mình bắn cấp tập thật. Những chớp lửa trên đầu Huy nhoáng nhoàng không thấy tắt.
Bục! Túi đêm bị vỡ bục. Ánh sáng nhợt nhạt tràn ra. Dinh dính. Nhầy nhẫy. Lần này thì Huy như con nhím cuộn khoanh lại giấu mình. Huy nghiêng mắt nhìn về phía trước. Những tảng đá đen xì nằm cuộn vào nhau. Một vài bụi cây xanh lét, ủ rũ. Tất cả chúng cùng vô tư ngủ. Chúng thây kệ những gì đang sôi sùng sục phía trên kia. Chúng thây kệ những nháng lửa nhì nhằng như thể bầu trời đang lên co giật. Còn những con người đang lên cơn sốt, lát nữa thôi sẽ điên cuồng lao vào nhau xả súng. Những đường đạn cũng biết khóc. Tì tạch, tì tạch, chúng gào lên thảm thương. Tại chúng thương cho thân phận người lính. Gào thế thôi nhưng những đường đạn ấy không biết mủi lòng, vẫn cứ phải tìm cách xiên vào cơ thể con người. Ánh sáng chao đảo như người cầm cây cọ vẽ quết những quệt đen lên bầu trời. Quết cho đến khi bầu trời đen kít.
Rình rập. Trong lúc có được chút ánh sáng, là người chỉ huy mà Huy không chịu quan sát trận địa, toàn mải những ý nghĩ đâu đâu. Huy chợt nhận ra vị trí của mình, tự trách. Trận trước thì chui vào kén ngồi ngẫm lại quá khứ như thằng già, trận này nằm duỗi dài, suy diễn như ông cụ non. Cường là con người có trách nhiệm với nhiệm vụ, hẳn anh ta đã làm tròn công việc của người chỉ huy.
Rình rập. Hẳn những thằng lính bên kia có biết lợi dụng một chút ánh sáng ấy quan sát trận địa. Cái ánh sáng nhầy nhẫy của pháo sáng chẳng thể soi cho thấu đối phương, chẳng đảm bảo được tính mạng của người lính.
- Thông tin, mở máy! - Tiếng Cường ra lệnh nhỏ nhưng dứt khoát.
Tới giờ rồi! Trận đánh này có thắng lợi hay không, anh ta cũng góp một phần đáng kể. Người lĩnh ấn tiên phong! Cái tên nghe hay mà sao bây giờ Huy mới nghĩ ra.
Cường và lính thông tin bò lại gần Cương. Hai người thì thầm với nhau. Rồi hai nòng súng, một AK, một B41 di chuyển chụm vào một hướng.
Huy xốc lại đạn dược đeo trên người, tì khẩu AK lên tảng đá, hướng nòng súng về phía trước. Những băng đạn, lựu đạn thúc vào bụng vướng víu, khó chịu. Mong có quả pháo sáng bùng lên lúc này. Đâu là công sự của địch, Huy chưa nhìn thấy nhưng linh tính của người lính mách bảo Huy đã nhằm đúng hướng. Huy nhìn căng về phía trước. Hồi hộp. Trận trước Huy không nhớ mình đã bóp cò súng thế nào. Trận này thì rõ rồi, ngón tay trong vòng cò đang giật giật. Căng thẳng. Huy đặt súng xuống, dùng hai bàn tay bóp vào nhau để kìm cảm xúc. Huy nhìn sang phía Cường. Anh ta đang nhổm lên. Bắn đi! Máy thông tin bật rồi. Chúng mà phát hiện ra sóng thì chết, pháo dập vào đây thì chạy đi đâu, chỉ có chôn.
Pằng! Pằng! Pằng!...!
Một tràng tiếng nổ dữ dội ngay bên cạnh Huy bỗng bật nẩy lên. Huy giật thót tim như thể lần đầu nghe tiếng súng liên thanh. Nòng súng của Cường toe tóe những tàn lửa.
Huy vơ khẩu AK lên, xiết cò.
Bùng! Pành! … Bùng! Pành! - B41 bắt đầu nã.
Những quầng lửa đỏ rực bùng lên trước mặt Huy. Có mấy bóng đen nhẩy ra từ quầng lửa. Huy hướng nòng súng, xiết cò.
Cường hô to:
- Long! Dẫn A thằng Phượng chạy lên hang!
Huy bị kéo dậy. Hoàng “dở” nhẩy lên mỏm đá, chạy. Huy nhẩy lên theo, chạy. Không có đường đạn nào của địch đuổi theo.
Chạy!
Huy khoác khẩu AK vào vai, dùng tay bám đá leo lên. Tảng đá trơn nhẫy khiến Huy tuột tay rơi xuống. Bị ngã dộng xuống, xương sống buốt nhói. Hoàng “dở” từ trên tảng đá nhẩy xuống, xốc nách giúp Huy đứng dậy rồi đẩy Huy lên.
Phía dưới những đường đạn của địch bắt đầu bắn trả. Thưa thớt. Những đường đạn của hai tiểu đội phía dưới bắt đầu di chuyển lên. Huy gọi:
- Cương ơi! Phượng ơi!
- Có đây!
- Bắn xuống yểm trợ bên dưới!
Cương tì khẩu B41 vào tảng đá. Phượng đứng thẳng, kẹp khẩu RPĐ vào mạng sườn nhằm về phía đường đạn của địch bắn.
- Thằng Hậu với thằng Hoàng, mấy đứa theo thằng Long lên hang trước, khẩn trương! – Huy ra lệnh tiếp.
Tiếng nổ của các loại súng bộ binh râm ran ngay trên đầu Huy. Có tiếng hô xung phong. Hướng vận động của Huy chưa phải chịu sự đáp trả nào.
Bị bất ngờ và chỉ một thoáng giật mình, địch đã phát hiện ra ý đồ của ta. Các luồng lửa từ điểm cao đối diện thi nhau lao về phía Huy.
Huy nhào người nằm ép vào sau một tảng đá. Tiếng nổ dữ dội. Người nóng rát như phải bỏng. Tai ù đặc. Mắt như bị đẩy lồi ra ngoài, nhức nhối. Ngực bị đè chặt, không thở được. Đất đá rơi chùm lên người Huy.
Những quả đạn dần di chuyển ra vị trí khác. Người Huy thấy nhẹ bớt vì không phải chịu sức ép của tiếng nổ. Huy nhoài người bò lên. Hoàng “dở” từ trên tụt xuống. Hoàng xốc nách Huy dậy. Cả hai cùng chạy. Đá bị băm nhỏ như đá răm, chuội rào rào dưới chân. Hoàng “dở” buông tay khỏi Huy, hỏi:
- Anh chạy được không?
- Được!
Trời bắt đầu tang tảng sáng. Huy nhìn rõ đường mình cần di chuyển. Những tảng đá khổng lồ chắn lối lên.
Hoàng “dở” nhẩy vào khe đá. Nơi có Hùng “lùn” bị thương ngồi tựa lưng vào tảng đá, người ngả rũ sang một bên. Một loạt mười hai ly bẩy bắn qua đầu Huy, đập vào đá nổ choe chóe. Huy nhẩy vào theo Hoàng, lại giúp Hùng “lùn”.
Cánh tay phải của Hùng bị phạt cụt gần tới nách, máu phun phì phì, sàu bọt. Hoàng loay hoay tìm cách nâng Hùng dậy. Địch phát hiện ra mục tiêu, dồn hỏa lực tiêu diệt.
Tảng đá lớn, tạo thành bức tường che chắn vững chắc cho ba người.
Tai bị bít đặc, tiếng nổ chỉ còn nghe thấy ù ù như sóng lừng ngoài khơi xa. Cảm nhận về tiếng nổ bây giờ bằng những luồng không khí co giật như gió bão táp vào người. Nóng bỏng. Huy gào lên nhưng Hoàng không nghe thấy. Mà Huy gào gì chính Huy cũng không tự nghe thấy. Huy ẩy Hoàng, dùng tay ra hiệu đứng lui ra.
Hơi nóng táp như ngọn lửa hun vào khe đá.
Tảng đá sau lưng rung bần bật như chuẩn bị lăn đè vào Huy.
Huy lấy băng cứu thương quấn chặt vào nách Hùng. Những luồng khí co giật khiến Huy không níu được nút ga rô cho chặt. Máu không còn phun nhiều nhưng mặt Hùng đã trắng bệch, hơi thở nấc ừng ực. Dù được Huy xốc nách nhưng Hùng không thể đứng lên được.
- Bọn chúng nó kìa! – Hoàng “dở” hô thất thanh.
Huy nhìn qua khe đá xuống chân núi. Khoảng một trung đội địch đang vận động qua bãi đá tai mèo. Có lẽ chúng là thám báo bởi những bước di chuyển khá nhanh nhẹn. Cách Huy mấy chục mét, đội hình của Cường dừng lại, quay súng xuống bắn chặn. Lẽ ra việc đánh chặn này là của Huy nhưng đến giờ tiểu đội của Phượng còn ai, ai ở đâu Huy cũng chưa nắm được. Huy quan sát xung quanh. Chỉ thấy đá trắng và những bụi cây lúp xúp. Huy quay lại bảo Hoàng:
- Thằng Long chắc ở trên kia. Mày cõng thằng Hùng lên, tao yểm trợ.
Huy tháo dây đạn M79 trên người Hùng, ra hiệu cho Hoàng quay lưng lại. Huy xốc Hùng lên vai Hoàng, vẫy tay ra hiệu chạy lên.
Hoàng một tay bám đá, một tay đỡ Hùng sau lưng, gắng từng bước leo lên. Đội hình của địch di chuyển vào một khoảng trống trải. Chúng phát hiện ra Hoàng. Huy nhìn rõ một tên hướng B41 nhằm bắn. Huy nhẩy ra khỏi khe đá, hướng AK xiết một loạt vào tên địch. Những viên đạn chỉ va vào đá. Bụi đá tung lên, trắng xóa. Tên địch ôm súng lăn sang nấp vào tảng đá khác. Huy nhặt khẩu M79 của Hùng, bắn liền ba quả vào đội hình địch.
Mỏm đá phía trên Huy phụt ra những luồng lửa. B41 của thằng Cương bắn xuống. Lợi dụng địch rối loạn, Huy chạy lên tiếp. Cương tiếp tục bắn thêm mấy quả đạn. Huy nhìn thấy vài tên di chuyển ngược lại về chân điểm cao đối diện. Chúng có lẽ không ngờ bị hỏa lực bắn chặn quyết liệt, chính xác.
Huy nhẩy vào hõm đá, nơi Cương đang nấp. Huy hỏi:
- Chúng nó lên hết chưa?
Cương không trả lời, dùng tay chỉ vào tai ra hiệu. Có lẽ tai nó đã ù đặc. Huy nhìn lên phía sau. Hoàng đang cõng Hùng vào hang đá. Có lẽ đấy là hang mà tổ của Huy sẽ tổ chức phòng ngự. Phượng từ trên hang chạy xuống cạnh Huy, lựa một bờ đá đặt khẩu RPĐ. Lúc này chỉ còn tiếng súng bộ binh, các loại pháo cối của hai bên đã chuyển làn ra phía sau để chặn đường tiếp viện.
Mấy tên địch ở phía trên chạy xuống. Có lẽ chúng đã bị C một đánh bật ra khỏi công sự. Gặp phải nhóm của Cường đánh chặn, chúng dừng lại lợi dụng các mỏm đá đánh trả. Bọn địch phía dưới bị thúc lên hỗ trợ. Chúng để một nhóm ở lại bắn kiềm chế còn nhóm kia đi vòng ra xa, lợi dụng vật cản và tránh được đường đạn của Huy.
- Yểm trợ! Tao vào hang xem sao. – Huy nói với Phượng.
Phượng không trả lời, rê nòng khẩu RPĐ theo hướng di chuyển của địch kéo một loạt dài. Cương lấy khẩu M79 của Huy bắn xuống. Huy bám đá trèo lên. Long “mìn” đứng chặn cửa hang, tư thế sẵn sàng nổ súng. Cửa hang khá hẹp, Huy phải nghiêng người mới lách được vào trong. Hang nông, có một vài ngách nhỏ vừa đủ người ngồi. Hùng “lùn” được Hoàng đặt nằm ngay lối vào. Mặt Hùng trắng bệch. Có lẽ trong người nó không còn giọt máu nào. Vết thương bị bụi đất đá trạt kín, máu đông đen xì. Nó nằm bất động, hơi thở đứt quãng. Hoàng ôm khẩu AK ngồi chắn cửa hang. Mặt Hoàng cũng bợt trắng, hai hốc mắt thô lố nhìn qua khe đá cảnh giới. Huy hỏi:
- Thằng Hậu đâu?
Hoàng hất hàm về phía trong. Hậu ngồi co trong một khe đá. Huy hỏi Hậu:
- Súng mày đâu?
Hậu lấy khẩu AK để sau lưng ra. Huy nói:
- Bọn nó đang đánh lên, mày chui vào đây à!
Hậu nói run run:
- Em bị thương!
- Bị ở đâu?
Hậu duỗi chân kéo ống quần lên. Huy nhìn vết máu ở chân Hậu, quát:
- Mẹ mày, đá cào xước vào chân rớm tí máu mà mày bảo bị thương. Mày nhìn thằng Hùng kia kìa! – Huy giằng khẩu súng trên tay Hậu, bật băng đạn ra kiểm tra, tức tối nói: Súng của mày chưa bắn viên nào. Mày không ra, tao bắn!
Huy lẳng khẩu súng lại cho Hậu, đi ra ngoài dặn Hoàng:
- Mày để ý thằng Hùng, tao ra hỗ trợ cho Cường.
Hoàng không trả lời. Huy hỏi Long “mìn”:
- Mày biết đường lên mỏm trên không?
- Em chưa lên nhưng xác định được.
- Đi với tao!
Huy cùng Hoàng tụt xuống tới chỗ Phượng. Huy ra lệnh cho Phượng:
- Mày lên hang, tổ chức cho anh em phòng ngự. Tao với thằng Cương, thằng Long sang hỗ trợ cho B trưởng.
Nhóm của Cường đang gặp khó. Một hướng của bọn rút xuống, có lẽ đến bước đường cùng chống trả quyết liệt, bắn như đổ đạn vào đội hình của Cường. Một hướng của bọn đang tìm cách đánh lên, những đường đạn chính xác hơn, gìm đội hình của Cường không ngóc lên được. Nếu để hai nhóm này hợp sức nhau có thể chúng sẽ tiến lên giành lại những điểm vừa mất. Tiếng súng trong đội hình của Cường thưa thớt. Không biết còn bao nhiêu người.
Huy cùng Long và Cương lợi dụng những mô đá di chuyển dần tới chỗ Cường. Huy phát hiện ba tên địch lợi dụng địa hình là khe núi lại không bị đánh chặn đang tiến lên, chỉ cách chỗ Cường nấp chừng hai chục mét. Huy nhẩy qua mấy mom đá. Ba tên địch bị bất ngờ khi thấy Huy xuất hiện chỉ cách vài mét. Huy rút chốt lựu đạn ném xuống. Gặp khe đá hẹp ba tên địch không thể tránh được. Bị lựu đạn hất tung, ba tên nằm ngửa trên đá tảng.
Phượng và Hoàng bắt đầu nổ súng vào đội hình địch bên dưới. Địch quay sang bắn trả. Áp lực về phía Cường được giảm bớt. Huy quay lại giục Long và Cương vận động lên tiếp. Một quả đạn ĐKZ nổ ngay trước mặt, hất Huy ngã đập đầu xuống đá. Người Huy bồng bềnh trôi. Không biết trôi trong bao lâu, Huy tỉnh dậy. May là chiếc mũ sắt được buộc chặt nên cú va khiến Huy chỉ bị choáng một lúc. Thằng Long, thằng Cương đâu? Huy nhìn quanh. Nó kia! Hai đứa đang nhấp nhô sau tảng đá. Huy nhặt khẩu súng, chạy lại. Long cởi trần, lấy áo lót của mình bịt cổ Cương. Huy hỏi:
- Nó bị sao?!
- Mảnh văng vào cổ.
Máu ra ướt sũng chiếc áo lót của Long, chảy thành vũng lớn xuống đá. Huy nhìn Cương rồi bảo Long:
- Nó hy sinh rồi.
Long đặt Cương xuống, nói:
- Để em cõng nó về hang.
Huy nói quả quyết:
- Đạn bắn kín thế kia mang theo thế nào được, cứ để nó nằm tạm đây, chốc nữa quay lại đón. Đi thôi!
Huy cùng Long vận động tiếp lên. Gặp Cường đang nấp cùng lính thông tin, Huy hỏi:
- Không lên được nữa à?
- Còn cái hang đá kia, khẩu mười bốn ly lăm, nó bắn không lên được. B41 bắn vào không ăn thua. C một cũng không lên được nữa.
- Liệu có như trận trước. Anh Thanh hy sinh. Này, gọi ĐKZ tập trung bắn mạnh để đặc công đánh lên.
- Gọi rồi! Bắn không ăn thua.
- Gọi pháo bắn chặn đi, chúng đang tràn lên đông lắm!
- Gọi rồi!
Tiếng rít của các loại pháo cối rít như xé bầu trời. Những đụn khói đen mọc lỗ chỗ dưới thung lũng. Pháo mình đã kiềm chế được chúng. Phải tiến lên thôi!
- B còn bao nhiêu, Cường? – Huy hỏi.
- A thằng Trung còn bốn, A thằng Dính còn ba.
- Những đứa bị nằm đâu?
- Chốc nữa quay lại đón chúng nó. Tôi với ông tìm cách áp sát cái hang kia. - Cường quay sang gọi: - Đưa bộc phá cho tao!
Một chiến sĩ bò đến đưa cho Cường hai thanh thuốc nổ TNT và kíp nổ. Cường chập hai thanh thuốc nổ, kẹp kíp vào giữa rồi ra lệnh:
- Lấy B41 của thằng Trung theo tao! Huy, mang theo M79!
Ba người bò đi. Phải tiêu diệt ổ hỏa lực kia, nếu không nó sẽ cùng bọn phía dưới đang kéo lên tạo thành gọng kìm, kẹp B của Huy vào giữa. Và rồi C một sẽ không lên được. Lúc đấy cực kỳ nguy hiểm. Phải diệt! Nhưng theo kế hoạch của Cường liệu có khả thi? Không còn cách nào khác, Huy treo khẩu M79 vào cổ, AK vắt sau lưng, bò, trườn. Đá lăn rào rào mỗi khi dịch chuyển. Bụng, khủy tay, đầu gối miết vào đá như đâm thủng da, buốt xé thịt.
Huy lăn người xuống một đường hào. Đây là tuyến hào vận động của địch. Huy ngồi tựa lưng vào thành hào. Sương mù bình thản bay qua đầu Huy. Sương mù bị cô đặc dưới lũng. Sương mù dửng dưng với những chớp lửa. Sương mù chỉ thoáng giật mình, tan ra rồi hợp lại sau những tiếng nổ. Thế thôi. Sao không cho Long “mìn” theo, nó giỏi lợi dụng sương mù. Trong trận đánh không phải lúc để có thể so đo, tính toán. Hay cho thằng Cương theo, nó bắn B41 chính xác lắm. Thằng Cương hy sinh rồi. Đánh xong hang này, Huy sẽ quay lại tìm nó. Huy tan mình vào sương mù. Huy lẫn mình vào đá. Chiến tranh với Huy lại có khoảng lặng thế này sao. Bỗng dưng Huy thấy thảnh thơi. Chẳng lẽ đây là cảm giác chiến thắng? Tiếng nổ đâu nhỉ?
Có người đập vào vai, Huy giật mình, như người tỉnh giấc. Lúc này Huy thấy mình mỏi mệt, chân tay rã rời, hơi thở nóng hổi như bị lên cơn sốt rét. Có lẽ thần kinh bị chịu sức căng quá mức đã tự buông chùng trong chốc lát khiến Huy có một giây quên đi mình đang ở nơi tử địa, khiến Huy cảm nhận được về cơ thể mình.
- Không nghe thấy gì à? – Cường ghé sát tai Huy nói to.
Nghe thấy rồi. Tai Huy đã bị ù đặc. Tại khi nãy xạ thủ B41 bắn liền ba quả mà nòng súng để sát ngay gần tai Huy.
- Sao cơ? – Huy hỏi lại.
- Ông có nhìn rõ ổ mười bốn ly lăm kia không?
Huy gật đầu. Cường nói tiếp:
- Hai người bắn yểm trợ, bắn mạnh vào, ghìm nó xuống để tôi lên.
Nói rồi Cường vắt khẩu AK ra sau lưng, ôm thỏi thuốc nổ, lom khom vận động lên. Còn hai quả M79, Huy hướng nòng về phía hang bắn nốt. Điểm nổ trúng cửa hang. Nhưng cũng chỉ như gãi ghẻ. Những luồng đạn vẫn từ trong hang phụt ra. Huy kê khẩu AK vảo mỏm đá kéo cò liên tục. Hết đạn. Huy loay hoay với khẩu súng chưa biết làm gì thì xạ thủ B41 lôi từ trong hốc đá ra một hòm băng đạn nạp sẵn. Đạn của địch để lại.
ĐKZ, cối 60 của địch phát hiện ra ổ bắn của Huy bắt đầu đổ đạn. Những quả đạn hất dúi Huy ép xuống lòng hào. Bọn tiếp viện từ điểm cao đối diện hò nhau tràn sang. Có tiếng còi thúc quân. Chúng lên gần lắm rồi. Đạn AK găm lụp bụp vào bờ hào đắp bằng đất.
- Anh Cường lên tới đâu rồi?
Xạ thủ B41 vừa hỏi vừa đứng bật dậy, nhẩy lên bờ hào, vác súng lên vai ngắm bắn. Đứng dưới không bắn được vì phía sau bị chắn bởi bờ hào và tảng đá lớn. Huy nhô người lên bắn theo. Huy dừng bắn, quan sát. Cường gần tới hang rồi.
- Bắn chính xác vào! – Huy lo lắng, nhắc xạ thủ.
Thằng này bắn giỏi lắm. Huy định thốt lên như vậy thì một quả cối 60 rơi ngay gần. Đá cùng hơi nổ táp vào khiến toàn thân Huy rát rạt.
Xạ thủ B41 đâu? Huy ngẩng lên tìm xung quanh. Không thấy. Huy đứng hẳn lên bờ hào, đảo mắt tìm. Không thấy. Đá vụn tơi ngay chỗ xạ thủ B41 vừa đứng. Tên nó là gì, Huy chưa kịp biết.
Phía cửa hang, một khối lửa vàng rực bùng lên. Cường đâu? Huy nhẩy lên bờ hào, chạy lại tiếp viện cho Cường.
Cường bị sức ép của khối thuốc nổ, nằm lịm trong khe đá, máu từ khóe mép trào ra. Huy chạy lại, đỡ Cường ngồi dậy. Anh ấy đang cố hít thật sâu để tự kéo mình ra khỏi cơn choáng. Huy lay vai Cường, gọi:
- Cường! Có sao không?
Cường mở mắt, chống tay ngồi thẳng dậy. Cường giục:
- Lên tiếp đi!
Nói rồi Cường kéo khẩu AK ra phía trước. Huy cùng Cường chạy lên tiếp cận hang. Đến cửa hang, Huy cùng Cường nấp sau bờ đá, cùng rút chốt lựu đạn quăng vào hang rồi cùng lia một loạt AK vào trong. Chỉ có mùi khét bên trong phả ra. Huy cùng Cường tiến vào. Xác những tên lính cháy đen. Khói vẫn còn bay lên từ thi thể chúng. Khẩu mười bốn ly lăm bị hất văng vào tận trong cùng. Hang rộng, đủ cho một trung đội phòng ngự. Có lẽ địch đã không ngờ chúng bị tiếp cận ở chính đường hào vận động của chúng chứ không phải ở mặt chính diện. Nếu không có phương án đánh luồn sâu của Cường thì có lẽ tiêu diệt được ổ hỏa lực này không dễ.
Cả trung đội hai của đại đội một và trung đội của Huy cùng kéo nhau vào hang. Cường gọi thông tin:
- Dư đâu! Báo cáo với mặt trận ta đã chiếm được E5. – Rồi Cường hỏi người đứng cạnh: Đại trưởng đâu?
Người lính trả lời:
- Anh ấy hy sinh rồi, cả B trưởng, B phó. Bọn em toàn lính tráng.
Cường quyết:
- Hai đơn vị sẽ hợp làm một. Còn từng đây người. – Huy đứng lên mô đá đếm từng người: - Còn mười bẩy người. Huy, A thằng Phượng còn mấy.
- Còn năm. Hùng “lùn” bị thương, nặng lắm. - Huy trả lời.
- Đồng chí cùng đồng chí Long quay lại đấy tổ chức anh em phòng ngự. Còn các đồng chí, hang này khá vững chắc nhưng lại bất lợi vì cửa hang quay về phía ta. Các đồng chí nhanh chóng lập công sự mới, khẩn trương không là pháo dập xuống, không kịp đâu.
Huy nói với Long:
- Qua chỗ thằng Cương, cõng nó về đây đã.
Cương nằm chỗ nào? Chỉ nhớ nó nằm ở khoảng giữa từ hang nhỏ chiếm được lúc đầu về đây. Hang nhỏ dưới kia, còn Cương nằm chỗ nào. Đá bị băm nhỏ, những tảng to thì hình như không còn ở vị trí cũ, không còn vật chuẩn nào nguyên vẹn khiến Huy có thể xác định được chỗ Cương nằm.
- Mày có nhớ chỗ nào không, Long?
Long lúng túng nhìn quanh.
- Cũng không nhận ra nữa. Em nhớ, ở nơi có hai tảng đá lớn cạnh nhau như hòn non bộ, bên cạnh có cái cây cụt ngọn. Giờ không thấy đâu.
Huy hỏi:
- Có phải chỗ này không?
- Hình như phải. Thân cây bị chẻ toác tới tận gốc. Còn hai tảng đá giông giống. Thế thằng Cương đâu?
Ánh mắt Long thất thần tìm kiếm xung quanh. Huy bới bụi cây, ngó vào khe những tảng đá lớn. Không còn dấu vết, không còn vật chứng để chứng minh là Cương đã nằm chỗ này. Đến vết máu cũng không có. Chỉ có đá trắng và vệt khói thuốc pháo đen nhẻm. Nó đâu? Huy trèo lên mỏm đá, gọi:
- Về đây, Cương ơi!

*
*     *
Pháo địch bắt đầu dập xuống để trút giận lên những người đã giành lại điểm cao. Tiếng xoèn xoẹt như tiếng cưa máy, cắt vụn bầu trời. Đá nhẩy lên như lên cơn co giật. Về hang thôi. Huy cùng Long tụt nhanh xuống dốc lao về phía hang nhỏ. Gặp Hoàng đang nằm trong một hố bắn tự tạo trong hốc đá nhỏ, Huy hỏi:
- Hùng “lùn” sao rồi?
- Hình như…!
- Vào trong quan sát cũng được. Nó đang bắn thế này bộ binh chưa lên đâu.
- Nhỡ nó bắn pháo giấy thì sao. Ra không kịp. Công sự này kín, chắc lắm.
Hoàng vừa nói dứt lời thì hai quả đạn pháo bắn thẳng nện liên tiếp ngay trên đầu, chỉ cách vài mét. Tiếng nổ như xé toang màng nhĩ, não long như muốn rời ra khỏi hộp sọ. Tiếng nổ làm ba thằng lính dúi dụi, nằm cuốn vào nhau. Những tảng đá lớn lăn sầm sập, bay qua đầu. Đá nhỏ rào rào trôi xuống hố, vùi kín ba người.
Không biết thời gian trôi đi bao lâu, không biết còn quả đạn nào bắn gần. Nhưng có tiếng lạch tạch của súng bộ binh âm âm trong đầu khiến Huy tỉnh lại, hất đất đá trên người ngồi bật dậy. Người thằng nào cũng trắng xóa bột đá trông như tượng. Hai con mắt của Hoàng tụt sâu như cái hố, có một đốm sáng tròn xoe như dưới đáy. Đốm sáng ngơ ngẩn rọi xung quanh. Bới. Moi. Cái đốm sáng trên hốc mắt Hoàng như chiếc đèn pin rọi xuống đống đất đá tìm súng. Súng đây. Khẩn trương. Hình như trận địa bên trên chưa biết có địch tấn công lên, vẫn còn trong hang tránh pháo. Cường đã chính xác khi xác định A của Phượng làm tiền tiêu. Dưới chân điểm cao, những tên lính lợi dụng các mom đá, lom khom tiến lên. Cối pháo mình đâu? Chúng lên đông lắm, Những tiếng rít rời rạc của cả hai làn đạn bay qua đầu, tiếng nổ mãi đâu. Huy hô:
- Hoàng! Có bao nhiêu đạn mang hết ra! Thằng nào còn chiến đấu được gọi ra triển khai.
Huy kê AK bắn một loạt dài. Để báo động cho Cường chứ bọn chúng còn vượt tầm AK. Chúng bắn lên. Những viên đạn AK hụt tầm rơi lách cách trên đá. Chúng sợ, bắn thị uy, bắn áp đảo tinh thần đối phương.
Hoàng ôm ra một ôm băng đạn, xếp xuống cạnh Huy. Huy băn khoăn:
- Không còn quả đạn B41 nào. Thằng Cương cũng đâu mất rồi.
Long ôm một quả mìn định hướng lên phía trước. Nó bới đất đá để có chỗ đặt vững chắc.
- Mìn ở đâu thế? – Huy hỏi.
Vừa chăm chú đấu dây vào cục pin, Long vừa nói:
- Lấy ở hang trên kia. Em khoác trên lưng anh không để ý à.
- Biết sử dụng không?
- Biết. Một lần lấy được của bọn nó, em với anh Cường thử rồi.
Cối 60, ĐKZ, cả pháo 37 của địch tiếp tục nã xuống. Mù mịt bụi đất đá. Đá lăn ầm ầm. Tự tin vào hỏa lực bắn chính xác nên bộ binh của chúng thúc nhau tiến lên.
Pháo mình bắt đầu bắn trả. Những cột khói bốc lên dưới lũng. Sương mù chắc bị sức nóng của các loại đạn đẩy sang tít tận cao điểm phía xa. Chờ đợi. Huy tìm sự bình tĩnh bằng cách nhìn ra đỉnh núi phía xa. Ngọn núi khoe, vẫn còn màu xanh ướt át của rừng cây và những dải sương mù quấn quýt không muốn rời đi. Bình yên quá. Ngày huấn luyện ở Chí Linh, lần đầu trong đời nhìn thấy sương mù trên đỉnh núi, Huy mong được một lần ẩn mình vào đó. Nếu như những lần thằng Long “mìn” cùng Cường lợi dụng sương mù sang trận địa địch gỡ mìn rủ theo chắc Huy đã có nhiều câu văn hay.
Những quả đạn B40 từ trên trận địa của Cường bắt đầu bắn xuống. Huy nhận ra đó là đạn B40 cải tiến vì tiếng nổ đanh hơn. Đạn quả cam. Ai lại ghép hai cụm từ đối lập nhau thành cái tên ấy. Đầu đạn B40 cũ nhọn, dùng nhiệt lượng tỏa ra để công phá. Đầu đạn mới tròn, to bằng nắm tay và sơn vàng trông không khác gì quả cam. Tác dụng của quả B40 cải tiến này như một quả lựu đạn, khi nổ văng mảnh sát thương trong vòng bán kính năm mươi mét. Có hiệu quả không thì hôm nay có lẽ mọi người sẽ thấy.
Những quả đạn B40 bắn xuống khiến địch chùn bước, nằm ẹp xuống đá. Nhưng cối pháo dội vào sau lưng khiến chúng phải dồn lên. Nếu pháo binh của trận trước cũng như trận này thì đâu đến nỗi Huy phải chạy thục mạng, trượt ầm ầm từ trên đỉnh núi xuống, đâu đến nỗi mò mẫm trong đêm tối tìm thi thể đồng đội.
- Trăm mét chưa anh? - Long “mìn” hỏi.
Nó nói nhanh, tai đang ù đặc khiến Huy không nghe rõ, hỏi lại:
- Gì thế?
- Bọn chúng còn trăm mét chưa?
Những viên đạn đại liên của địch cày tung đất đá phía trên, rơi lả tả xuống đầu. Huy chưa kịp rũ bụi trên người để xác định cự ly thì quả mìn định hướng phía trước nổ. Ầm! Bụi đất mù mịt. Qua lớp khói mỏng, Huy nhìn rõ những tên lính Tầu đổ vật xuống.
RPĐ của Phượng, rồi AK của Hoàng cũng bắt đầu khai hỏa. Những loạt đạn của hai thằng bình tĩnh lắm. Những luồng lửa từ phía Cường thi nhau lao xuống. Bụi đá mù mịt.
Địch lùi xuống.
Phải truy kích địch để rửa hận. Huy bật đứng lên, nhẩy qua bờ đá, chạy tiến về phía bọn lính Tầu đang cắm đầu chạy xuống. Huy ném liền hai quả lựu đạn rồi xả liền một mạch hết trọn băng đạn AK.
Hỏa lực của địch từ các nơi tập trung trút về trận địa của Huy. Huy vội lao về hang. Cũng may, địch hoảng loạn nên những đường đạn toàn bay lên trên đỉnh núi khiến Huy kịp chạy về công sự
- Vào đi! – Huy ra lệnh.
Đá vặn mình nẩy bầm bập. Lòng hang chao đảo. Những thằng lính về hang, ngồi ôm sát vào nhau, bấu víu vào nhau thấy yên lòng hơn. Thằng Hùng “lùn” chết rồi, đừng để cho nó chết lần nữa. Không ai nói ra nhưng trong ý nghĩ thằng nào cũng có suy nghĩ ấy. Mỗi người một tay, gắng sức đẩy Hùng “lùn” về cuối hang.
Long băn khoăn:
- Đưa thằng Hùng về hang trên, may ra có vận tải mang xuống.
Không ai nói tiếp nhưng ai cũng biết, lúc này ra khỏi hang là không thể.
Không ai để ý tới thằng Hậu à? Hậu run rẩy bò từ cuối hang ra, cùng nhập vào vòng ôm của đồng đội. Thế ra nó vẫn còn sống. Nó sống mà như chết, chẳng ai nhớ tới. Không, chết như thằng Hùng vẫn được Hoàng thỉnh thoảng chạy vào nhìn mặt, vẫn được Huy nhớ tới.
Mùi thuốc pháo xộc vào hang khét lẹt. Ngạt thở. Bên ngoài mưa bắt đầu trút. Trong hang những mảng tối đang dần cô lại đặc hơn. Mấy giờ rồi? Các giác quan đã bị những tiếng nổ, những luồng hơi nóng, những bụi đất đá quật vào làm cho tê dại, không còn cảm giác đói, cảm giác mệt mỏi. Nước mưa bắn vào người có cảm giác tê tê như bị đá vụn văng vào. Long “mìn” người trần trùng trục, quần cũng rách tả tơi. Rét không? Huy muốn hỏi nhưng không nhấc nổi hàm lên. Run vì lạnh hay sợ, Huy cũng không lí giải nổi cảm giác của mình.
Hoàng “dở” buông tay ra khỏi người Huy, ngồi xoay lại. Nó bới đá thành một khe nhỏ, áp sát mắt vào nhìn ra ngoài. Pháo nó đang bắn hủy diệt thế này bộ binh sao đã lên.
- Có thấy gì không, Hoàng? – Huy hỏi.
- Thấy đấy. – Hoàng trả lời.
Huy lách người lên, nói:
- Để tao xem.
- Cứ bắn thế này lúc nữa sập cả núi chứ nói gì đến hang này.
Trước mắt Huy, không gian xầm xì tối đã làm mờ đi những đụn khói đen nhưng mưa lại làm tăng thêm độ sáng của những chớp lửa. Những chớp lửa đỏ rực, chớp nhoang nhoáng như nhìn qua lớp kính. Thung lũng giữa hai điểm cao như được đẩy lại gần hơn trước mắt Huy. Chẳng lẽ những trận mưa pháo đã khiến núi đã sụm xuống, sắp đổ sụp.
Reo réo!
Xoèn xoẹt!
Pành pành!
Cỗ máy do con người tạo ra tận dụng tối đa công suất để hủy hoại đồng loại.
Bọn chúng lên đấy. Những tên lính bất chấp lưới đạn đang giăng kín, lò dò tiến lên. Chúng tiến lên tới đâu pháo của chúng dần chuyển làn ra phía sau trận địa. Lần này Huy phát hiện có một tên lính cầm cờ đi giữa đội hình. Chúng muốn khảng định chủ quyền trên mảnh đất này ư! Danh dự đấy! Huy nhớ lại lần ra trận trước, anh Thanh đã khêu gợi ý thức của người lính bằng câu nói ấy. Mặt đối mặt với kẻ thù, chính là lúc ý thức dân tộc của con người phát tiết ra mạnh nhất. Huy đốc chiến sĩ của mình:
- Kiểm tra lại đạn dược, chuẩn bị chiến đấu!
Vòng tay của mọi người buông nhau ra. M79 còn năm quả, đạn AK còn hơn chục băng, lựu đạn mỗi người chỉ còn vài ba quả. RPĐ hết đạn. Mọi người khẩn trương tháo đạn từ băng AK lắp vào dây đạn RPĐ cho Phượng. Mỗi khẩu AK chỉ còn lại hai băng đạn. Liệu có đủ cơ số đạn chiến đấu? Quân địch lên đông, kín đặc dưới chân cao điểm. Phải lên chỗ Cường. Đấy mới là nơi phòng ngự chính. Trận địa dưới này chỉ là điểm quan sát tiền tiêu phát hiện địch từ xa. Huy quyết định:
- Tất cả lên chỗ B trưởng! Thằng Long khỏe, mang Hùng “lùn” lên trước!
Long “mìn” đưa lại khẩu AK cho Phượng. Mọi người khênh Hùng “lùn” ra khỏi hang. Người nó mềm oặt. Long vác Hùng “lùn” lên vai đứng ngoài cửa hang ngóng chờ những viên đạn nổ bay qua là chạy. Những đường đạn nhọn đuổi theo chúng nó, chiu chíu đập vào bờ đá. Nó nhanh như con sóc, khỏe như con lợn rừng, chạy tung bụi đá.
Tổ tiền tiêu nhất loạt nổ súng. Bắn để ghìm đầu bọn chúng xuống. Bắn để thằng Hùng “lùn” không phải chết thêm lần nữa. Thằng Cương rồi thằng xạ thủ B41 và những thằng khác nữa, chúng đang bị chết không biết bao nhiêu lần. Về đây chúng mày ơi! Huy muốn đứng lên trên mỏm đá cao, gọi thật to câu ấy.
- Rút thôi! – Phượng giục.
Mọi người chạy ngược lên trận địa của Cường. Huy nhẩy xuống đường hào thì gặp Cường. Cường nói:
- Tôi đang lo các ông không về kịp.
Huy hỏi:
- Hùng “lùn” đâu?
- Vào hang rồi.
- Đạn dược còn đủ không?
- Vận tải vừa mang lên. Đưa Hùng “lùn” về sớm tí nữa thì kịp vận tải mang xuống.
- Pháo bắn rát quá.
- Ông bị thương à?
- Đâu?
- Sao người đầy máu.
- Tôi không thấy đau chỗ nào.
- Có nhìn thấy tên cầm cờ không?
- Thấy.
Cường đứng dậy hô to:
- Tập trung hỏa lực vào tên cầm cờ!
Đại liên K57, B40, B41, M79, RPĐ của trung đội đổ lửa về tên cầm cờ. Tên cầm cờ cắm đầu chạy lên, luồn lách qua các gờ đá. Nó là một tên dũng cảm và liều chết. Lá cờ đỏ đọc như máu, chảy nhão trong mưa. Chỉ còn hai chục mét, tên cầm cờ trúng đạn nằm vắt trên tảng đá, người co giật, máu từ lồng ngực phun vọt ra như vòi nước chẩy. Huy là người chứng kiến giây phút cuối đời của nó.
Nhưng lá cờ của tên địch không đổ gục theo mà dựng vào một khe đá. Lá cờ như một mũi dao nhuốm máu xiên vào bầu trời xám. Bọn địch thúc nhau tiến lên. Cối sáu, cối tám của tiểu đoàn đã chiếm lĩnh được trận địa, trút lửa xuống tiền duyên.
Trung đội tập trung vào tên cầm cờ nên bỏ trống phía hang nhỏ. Bọn lính Tầu lợi dụng tình thế, nhanh chóng vận động lên chiếm được một đoạn hào. Chúng triển khai đánh tạt sườn trung đội. Hai chiến sĩ trúng đạn ngã vật xuống lòng hào. Cường ra lệnh:
- Huy, dẫn tiểu đội phản kích lại! Tôi hỗ trợ phía sau.
Huy cùng tiểu đội của Phượng lấy thêm đạn rồi theo đường hào di chuyển về phía hang nhỏ. Đạn địch bắn như đan lưới trên miệng hào, Huy không thể nhô đầu lên quan sát. Có lẽ chúng chỉ cách chưa đầy chục mét. Tiểu đội bị chúng kiểm soát, di chuyển tới đâu đạn găm theo tới đó. Mọi người rút lựu đạn ném lên. Lựu đạn nổ oành oành, chắc chỉ ra xa được vài mét. Địch tới tấp đáp trả. Lựu đạn nổ xé nát lòng hào. Đất trôi rào rào trút xuống người Huy. Không biết có ai dính. Huy nằm ép xuống lòng hào, không thể quan sát để kiểm tra được. Chỉ nhìn thấy, ngay trước là Hoàng ngồi co ro, run rẩy như người bị rét dưới mưa rào. Lúc di chuyển sang đây, nó luôn theo sau, không biết thế nào bây giờ lại lên trước. Trước Hoàng là Phượng ôm khẩu RPĐ trong tư thế quỳ gối chuẩn bị xuất phát. Một quả lựu đạn rơi vào chỗ này cả ba sẽ ẵm trọn.
Bất ngờ Phượng đứng vụt dậy, nhoài người trên bờ hào, ghì RPĐ xiết một loạt dài.
Lưới đạn đan trên đầu bị thủng, Huy đứng bật dậy, tì AK quét trọn băng. B41 của Long “mìn” liên tiếp phóng. Thay xong băng đạn, Huy chạy lên truy kích. Vừa nhao lên, Phượng ngã đổ vật xuống, xô vào Huy. Cả hai ngã dụi xuống lòng hào. Huy ngồi dậy lay Phượng hỏi.
- Phượng! Sao thế!?
Phượng ngồi dậy ôm đầu, máu trào qua kẽ tay. Huy gỡ tay Phượng kiểm tra vết thương. Viên đạn chỉ sượt qua, phạt mất vành tai Phượng.
- Lên đi anh! - Phượng ẩy Huy, giục.
Huy nhẩy lên khỏi hào, nhằm những bóng người phía trước xiết cò. Không biết có trúng đích nhưng thấy bọn chúng bỏ chạy xuống. Long “mìn”, Hoàng “dở” cùng Phượng nhẩy lên theo.
Với tình huống bị địch chiếm lĩnh trận địa vừa rồi, Huy nhận định, Phải bố trí lực lượng chốt giữ ở đây. Vị trí hang nhỏ thuận lợi cho phòng ngự nhưng có phần mạo hiểm cho người lính bởi đơn độc và đường rút rất khó vận động. Những con người ở đây sẽ là đội cảm tử. Huy quyết định cho tổ của Phượng ở lại chốt giữ. Phượng ra máu nhiều quá, mặt đỏ lòe. Còn thằng nào có áo may ô không? Huy nhìn lên cơ thể của đồng đội. Không thằng nào mặc áo. Quần rách bươm. Đá cào, đạn giằng xé áo bay mất rồi. Huy cởi quần dài, xé ống băng chặt tai Phượng. Huy nói:
- Lên kia bảo y tá băng lại cho. Đi theo tao! – Rồi Huy dặn Long và Hoàng: - Hai thằng ở lại cảnh giới, tao lên xem tình hình thế nào.
Phượng nói:
- Không sao đâu. Để em ở lại.
Đạn bộ binh không còn bắn lại. Chúng đã bị đẩy lùi ra xa. Hình như cũng không còn những tiếng rít của pháo cối. Bắn mãi rồi cũng chán. Bắn như người ngái ngủ. Tiếng nổ chỉ còn vương vãi mãi đâu. Huy chạy về đến hang lớn, thấy mọi người xúm quanh một tử sĩ.
- Ai đấy? – Huy hỏi.
- Anh Cường!
Huy nhào lại xác tử sĩ. Anh Cường đây sao! Trước mắt Huy là thân thể nát bươm, không còn nhận ra hình hài.
- Thật anh Cường không?
Một chiến sĩ lật khẩu AK còn đeo trên ngực tử sĩ rồi chỉ vào báng súng. Hàng chữ “sống bám đá, chết bám đá thành bất tử” loang lổ những vệt máu.
- Anh ấy xông ra tận nơi để đặt bộc phá, phá tan lá cờ của nó.
- Sao tao bắn mấy quả B41 trúng vào đấy mà lá cờ ấy vẫn dựng lên. - Một chiến sĩ băn khoăn.
- Nó cắm giữa khe đá, không đổ được.
- Bắn vỡ tung được tảng đá ấy cơ.

VĨ THANH
Pình! Pình! Pình!
Cối bắn! Huy giật mình định ngồi thụp xuống. Nhưng kịp nhận ra mình đang ở đâu, ngơ ngác nhìn quanh. Không phải cối. Tiếng đầu nòng của pháo hoa không khác gì tiếng đầu nòng của cối sáu mươi.
Đoành! Đoành! Đoành! Những tiếng nổ vỡ bung trên bầu trời.
Ôi, kìa…! Ui gia…! U…! Đẹp chưa! Những tiếng hò reo tràn mặt đất.
Cối sáu đấy. Không. Đúng là cối sáu! Trong tiềm thức, Huy nghe thấy tiếng thằng Long “mìn” nói. Nước mắt! Nước mắt! Nước mắt tự dưng dâng đầy trong mắt rồi tự nhiên trào ra. Huy cắn chặt môi, cố nuốt tiếng nấc vào trong.
Pình! Pình! Pình! Pình! Pình! Pình!
Đoành! Đoành! Đoành! Đoành! Đoành! Đoành!
Ô…! Ui gia…! U…! Đẹp chưa! Ô…! Ui gia…! U…! Đẹp thế!
Những chùm sáng lung linh, rực rỡ.
Đừng! Đừng để ai biết mình khóc. Huy cố quay đi giấu mặt. Nhưng giấu vào đâu. Xung quanh Huy là rừng người. Hôm nay là ngày lễ. Đừng để cho các con biết mình đang khóc. Đêm nay, lần đầu tiên đứa con bé bỏng của Huy biết thế nào là pháo hoa.
Những tiếng nổ lại ám ảnh Huy.
Suốt cả đêm, không gian đặc quánh tiếng nổ. Thế ra không phải bắn mãi cũng chán mà bắn mỏi tay quá thì nghỉ. Nghỉ lại sức xong lại bắn. Tiểu đội rút vào trong hang thì những tiếng nổ bắt đầu quây kín. Tiếng nổ xiết chặt cơ thể. Ngạt thở. Tiếng nổ bóp xương cốt sắp vỡ vụn. Đất đá lăn ầm ầm trên đầu. Hang chắc không sợ sập. Hang đá chỉ cựa mình. Mưa không kịp làm ướt những hạt bụi. Bụi thốc vào trong hang. Cổ họng đắng xít.  Huy nói:
- Chắc một trăm hai mươi.
Long”mìn”:
- Cối sáu đấy.
- Lúc nào mày cũng bảo cối sáu.
Chớp lửa nhòe nhòe tiếp nối nhau khiến cả cao điểm sáng rực.
Không ai biết Huy khóc. Mọi ánh mắt đều dõi theo những chùm pháo hoa rực rỡ. Tiếng nổ che lấp tiếng nấc nghẹn của Huy.
- Vào đi! Tôi thức được.
Hoàng ‘dở’ chiếm lối vào hang, ngồi thu lu, mắt nhìn qua khe đá.
- Vào nằm tí cho đỡ mệt, tao cảnh giới cho.
- Vào đi! Tôi thức được. Mắt mù dở còn đòi quan sát.
- Bên ngoài thế nào?
- Chả có gì.
Huy đưa cho Hoàng nắm cơm cùng hộp thịt vận tải chuyển lên đêm qua, giục:
- Ăn hết đi!
Nó cầm nắm cơm đưa lên mồm nhưng mắt vẫn nhìn qua khe đá. Tròng mắt nó tròn, trắng như mảnh vỏ sò. Huy chăm chú nhìn nó ăn. Ăn đi! Đừng chê. Nắm cơm nhão nhoét, dính đầy các kẽ ngón tay. Nó thản nhiên mút sạch các hạt cơm trên từng ngón tay. Nó không sợ bẩn nữa.
Hôm nay là mồng mấy tết nhỉ? Sao hôm ấy không đứa nào hỏi câu này nhỉ?
Con giờ đã lớn, đã có gia đình riêng nhưng mỗi lần xem pháo hoa, nước mắt Huy cứ tự nhiên tràn ra. Lại phải gắng sức nuốt tiếng nấc vào trong.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét