(trong ca làm việc)
-5-
Trời chẳng chiều lòng
người, ngày ba mươi mưa ngừng hẳn, thế là tết nhất vẫn phải nai lưng ra làm.
Nghe đâu chủ tầu có treo giải thưởng, cán bộ đốc thúc ghê lắm, ốp làm hết giờ
chứ không cho nghỉ sớm như mọi tết. Không gắng sức không xong. Luồng gió hanh
heo lạnh giá như con quỷ khát hút cạn khô cả bầu trời đẫm nước, hút cạn khô cả
ý đồ lợi dụng trời mưa dai dẳng tranh thủ tạt về quê của Tương.
Tiếng pháo bắt đầu lạch
tạch nổ rải rác vài nơi như màn dạo đầu cho hàng loạt tiếng nổ oà lên của niềm
hân hoan đón chào năm mới tốt đẹp sắp tới. Đó là lời của Phiện “gù” nói với
Tương trong lúc hai người thủng thẳng bước trên con đường tới xí nghiệp. Còn
Tương lúc này chỉ muốn học cách xịt nước bọt qua kẽ răng của Phiện “gù”. Nó có
thể là sự ngạo mạn, có thể là sự khinh thường, cũng có thể là sự hằn học tức
tối, tuỳ từng nơi từng chỗ, tuỳ theo nét mặt của người thực hiện và độ văng của
nó mà đoán định trạng thái biểu cảm. Tương thử xịt, nhưng miếng nước bọt không
văng đi mà rơi đúng chân mình. Tương hằn học thầm chửi đổng trong miệng. Như
vậy chẳng bõ bèn gì, Tương muốn phá tan sự im lặng giữa hai người, phá tan niềm
vui âm thầm trên nét mặt Phiện “gù”.
-Anh chị về sống chung
như thế không sợ ông Phúc gây khó dễ à?
-Làm thằng bốc vác trên
răng dưới tạc đạn, có cái chó gì mà khó dễ với nhau. Thằng ấy ác mồm thế thôi
nhưng tốt tính, hôm nọ mày không vác được nó hộ cả toa đấy không.
-Anh chóng quên thế,
chính anh còn nháy em.
-Thì thằng bốc vác nào
chả thế, cái nặng nhọc khiến con người ta trở nên cục cằn. Phải hiểu được như
thế thì mới không cố chấp, sẽ không sinh chuyện chẳng ra gì
Biết vậy, Tương chẳng
muốn nghe thêm nữa, đi dấn bước lên trước. Đến dải phố trung tâm, đám thanh
niên đi chơi giao thừa chia tách hai người ra xa nhau. Người đổ ra đường đông
thế, lần đầu tiên Tương được thấy đêm ba mươi của dân thành phố thế nào. Không
khí bị cọ sát nóng dần lên, nhào trộn mùi mồ hôi với mùi nước hoa thành thứ mùi
hăng hắc khó thở. Vẻ mặt thanh niên hãnh diện. Người người được đi chơi còn
Tương lầm lụi, cau có bước gấp theo Phiện “gù”. Sao ông ta đủng đỉnh bước thế
thôi mà nhanh thế, khi nãy còn đi sau, bây giờ Tương phải vất vả lắm mới theo
kịp. Ra thành phố phải được như đám thanh niên kia mới đáng. Một quả pháo ném
nổ ngay đầu mũi dép Tương, hơi thuốc làm bỏng rát chân. Thằng lỏi ném pháo phớt
lờ cái nhìn hằm hè của Tương, bước chân dậm dật, ngông nghênh chen thẳng vào
đám con gái đi ngược chiều. Mày khá lắm, cuộc đời chưa đầy ải mày.
Bỗng nhiên, như một phản
ứng dây chuyền, tiếng hô “Đánh nhau đấy!” lan đến. Những tốp thanh niên xô nhau
chạy. Những gương mặt đang táo tác bỗng dưng chựng lại ngơ ngác nhìn nhau,
không biết có phải đánh nhau thật không. Nhưng vẫn phải cảnh giác, mọi người
dồn nhau chạy dạt vào vỉa hè. Tương bị chen dạt vào một góc tường. Đứa con gái
đứng ngoài ép cả bộ ngực căng tròn của tuổi mới lớn vào lưng Tương dễ chừng đến
vài phút mà không thấy xấu hổ, bộ mặt hơn hớn nhìn người đi đường bằng vẻ thách
thức. à ra vậy, lối sống của dân thành phố bấy lâu nay chỉ nghe người khác nói
nay Tương mới mục sở thị.
Tết nhất chỉ cần làm
chấm chơ gọi là, có về sớm cũng chẳng ai nỡ bắt tội. Chưa đến giờ giao ca, cầu
cảng vắng lặng. Bóng những chiếc cần trục chân đế gối đầu lên mái kho ngủ gà gật,
không để ý tới luồng gió lạnh se sắt đang đùa giỡn những ngọn đèn pha vàng vọt
trên cột cao. ánh điện chung chiêng. Lưng Phiện “gù” cong như dấu hỏi, tiếng
dép lệt xệt kéo theo tiếng vọng của đêm. Tương chán chường bước theo sau. Hoài
tưởng về cuộc sống đầy thú vui như sợi dây cao su buộc níu tâm trí Tương lại
với đường phố, càng đi sâu vào xí nghiệp càng bị kéo căng ra để đến độ quật đổ
Tương xuống mặt một chiếc hòm máy. Tương thở dài nuối tiếc. Có tiếng người gần
đâu đây, Tương ngóc đầu dậy tìm kiếm mong có người nói chuyện. Mấy người Tương
không nhận rõ ai nép vào trong góc kho thì thào, ngó nghiêng, nhấp nhổm như
đánh trận giả. Hẳn chúng nấp vào đấy chẳng phải tránh gió lạnh. Mấy cô nhân
viên giao nhận đi ra cầu, ánh đèn cao áp trắng xanh trên tầu rọi xuống khiến
gương mặt họ bợt bạt, ánh mắt mệt mỏi thẫn thờ của người thiếu ngủ. Mỗi cô tự
trang bị cho mình một mảnh giấy xé ở các kiện hàng, sẵn sàng trải xuống đường
để rồi cuộn người vào trong giấc ngủ tranh thủ được lúc nào tốt cho sức khoẻ
lúc ấy. Chẳng cần phải quan tâm tới ai làm gì, Tương kéo cổ áo trùm qua tai cho
đỡ lạnh, giấc ngủ kéo tới.
Tiếng Phúc “trâu” chứ
không phải tiếng của những chiếc tắc - tơ nổ cành cạch làm rạn bầu trời đêm
đánh thức Tương dậy.
-Thằng Tương lên hầm!
Hôm nay cho mày lên tầu, nhớ đừng có cắm cái gì vào bụng, bị bắt đừng có trách.
– Phúc “trâu” đứng choạng chân giữa cầu tầu, tay giơ cao cuốn sổ về phía ánh
sáng để phân công công việc cho từng người.
Khốn nạn! Lần đầu tiên
được bước chân lên tầu, câu nói của hắn vậy khác nào rủa người ta. Tức giận
khiến vùng mặt bên phải của Tương co giật như châm điện. Bất giác Tương xịt
nước bọt qua kẽ răng. Vẫn không được như Phiện “gù”, miếng nước bọt rơi ngay
xuống ngực áo.
Đường xuống hầm tầu tối
mò, sâu hun hút như không có đáy. Bàn tay Tương bóp chặt từng bậc thang bằng
sắt, gỉ đâm vào như dao cứa, khớp cổ chân run bần bật muốn quỵ xuống. Sao sâu
thế! Có lẽ cảm giác sợ khiến Tương run, hay là bị yếu tim, lần nào cũng thế này
theo sao được nghiệp bốc vác. Tới sàn tầu, Tương đang lơ ngơ định hướng thì đâm
sầm vào hắn, cái gã to béo mới gặp được vài lần ấy.
-Sao thế! Mắt mờ chân
chậm xuống đây làm gì! – Hắn khinh khỉnh nhìn Tương.
Mẹ mày, tiếng the thé
như đàn bà, loại tiểu nhân, Tương thầm rủa hắn. Không biết thế nào lại va phải
hắn lúc này.
Tiếng phanh thuỷ lực của
cần trục trên tầu đóng mở chiu chíu như những phát đạn găm vào bầu trời đêm
trống rỗng. Tương theo sát Phiện “gù” mong tìm sự nương nhờ, bởi bỡ ngỡ trước
bao loại hàng hoá không biết nên làm loại nào. Bởi Tương còn mong dựa vào sức
khoẻ và nhiệt tình làm của Phiện “gù” sẽ chẳng phải vất vả. Đừng nói cái ma
lanh này Tương học của Sửu “rỗ”, ai chẳng muốn nhàn thân.
-Làm gì đây anh Phiện? –
Tương hỏi khi cần trục hạ võng cẩu xuồng hầm.
-Làm vải. Trải võng ra.
Đừng có tốn sức vần một mình thế, không nổi đâu.
Tương cùng Phiện mỗi
người một đầu súc vải vần vào võng. Được một vài mã hàng cẩu lên, tưởng chừng
chẳng có gì nặng nhọc so với vác toa lúa mạch hôm nọ. Nhưng chỉ lúc sau các đầu
ngón tay bám vào súc vải bắt đầu nhức nhối, lớp ni lông bọc ngoài chuội ra tuột
khỏi tay liên tục. Tương thở dốc, trời lạnh mà mồ hôi túa ra ướt đầm lưng áo.
Tương liếc sang Phiện “gù”, công sức xếp được mã hàng anh ta chịu cả vậy mà nét
mặt vẫn như không, hai đường cơ hai bên lườn trồi lên thụt xuống như hai sợi
dây chão.
-Có tí gì để mừng tân
xuân chưa anh trai?
Tiếng người đàn bà khuất
trong bóng tối lạnh hơn gió bấc. Một thân hình béo đẫy đà trồi lên sau những
súc vải. Cô ta là nhân viên giao nhận. Tương biết vậy bởi khi nãy nằm cuộn nhàu
nhĩ trong mớ giấy cùng trên mặt hòm hàng với nhau. Tuy béo đẫy đà nhưng ánh mắt
sắc sảo, nét mặt khá xinh khiến Tương hé mắt nhìn trộm vài lần.
-Vào trong cho kín đáo,
sáng như ban ngày thế này đứng đây để khoe à. – Phiện “gù” càu nhàu.
Tương không biết họ nói
với nhau về việc gì. Còn nhiều điều phải học hỏi.
-Bị hoạn rồi hay sao mà
nhìn thấy gái đã sợ. – Cô gái cười hinh hích, dúi tay vào nách Phiện “gù” đùa.
Tương buông tay khỏi súc
vải định vần, đứng ngây người nhìn họ đùa nhau.
-Ai nói thằng Phiện “gù”
bị hoạn thế, có vợ rồi đấy nhá. Hụê “vịt” hả, anh sẵn sàng giúp một tay.
Ngọc “chột” làm hàng ở
góc bên kia hầm vội nhẩy phăm phăm qua các đống hàng sang bên này vỗ vào mông
cô gái rồi hiêng hiếng mắt cười nhăn nhở.
Huệ “vịt” xé đầu bọc ni
lông của các súc vải để chọn. Được loại vải như ý, cô ta được Ngọc “chột” hỗ
trợ xé rời khoảng chục mét rồi gấp thành một băng dài. Rồi không ngần ngại cô
ta cởi phăng hết tất cả các áo trên cơ thể, chỉ còn chiếc xu-chiêng ôm đậy lấy
đôi vú đẫy đà. Ngọc “chột” nhanh chóng quấn xung quanh bụng Huệ “vịt” những lớp
vải vừa xé và cuối cùng cột chặt bằng sợi dây cao su. Xong phần bụng, mọi việc
đã quen thuộc Ngọc “chột” cầm cạp quần Huệ “vịt” tụt xuống. Rồi xung quanh đùi
được quấn vào một lớp vải.
-Xong rồi! Trả công tôi
thế nào đây. – Ngọc “chột” nghiêng mắt nhìn lên hỏi đùa Huệ.
-Công xá sòng phẳng thế
còn đòi gì nữa.
Cả hai cùng cười hinh
hích.
-Làm gì mà đứng thộn ra
thế. Lên nghỉ tí đã, đầu ca bọn nó tranh thủ, chưa làm được đâu. – Phiện “gù”
giật tay Tương lôi đi.
Đúng là lúc đầu cặp đùi
trắng, đôi vú đồ sộ của Huệ “vịt” khiến Tương thích thú, thế nhưng chỉ lúc sau,
những tiểu xảo về công việc “đánh dậm” mới lạ lẫm hút hồn Tương. Làm gì mà anh
ta kéo Tương đi nhanh thế, cứ như là trốn chạy không bằng, đứng lại xem còn gì
mới lạ nữa không nào, còn mấy cô gái đang đứng trong bóng tối làm gì kia kìa.
Thôi đành cứ tạm theo anh ta để dựa dẫm đã, rồi khi nào quen người quen việc
rồi mình sẽ biết cách xoay sở. Bóng tối nơi góc hầm có cầu thang lên xuống bưng
lấy mắt Tương nhưng lại làm bùng lên ngọn lửa thèm khát có được những đồng tiền
rủng rỉnh để về làng còn lên mặt với mọi người. Thằng Sửu “rỗ” hẳn đã thạo
những việc này,kiếm được nhiều tiền, cho nên mỗi lần về quê ngông nghênh trên
chiếc xe đạp mi ni màu xanh ngọc, áo la tô dựng ve áo chùm kín tai khiến không
ít trai làng lân la hỏi giá mua bao nhiêu. Chỉ đồng lương không chẳng bao giờ
Tương có được những thứ ấy.
Chẳng hiểu anh ta là
người gì mà đống của dưới chân cứ dửng dưng. Nhìn kìa, mắt anh ta tìm gì trong
khoảng không đen tối kia mà cứ nhìn đăm đắm vào đó, không thèm để ý tới chúng
nó ném những bao hàng đánh cắp xuống thuyền mủng đang ép sát vào mạn tầu. Đã
vậy anh ta lại kéo Tương lại gần ca-bin để tránh xa điều xấu. Có gì mà xấu,
mình không lấy khối kẻ khác chẳng buông tha, mất của nhà nước chứ chẳng mất của
riêng ai. Và anh ta không thấy sao, chúng nó kể chuyện ăn cắp thật hào hùng,
thật hãnh diện, cứ thể như đã lập được những chiến tích khiến kẻ khác phải nể
sợ. Còn anh ta, sự trong sạch mang lại cho anh ta những gì, một túp lều chẳng
to hơn cái chuồng trâu, cưới được cô vợ vừa trẻ vừa xinh mà chỉ sắm cho vợ được
độc nhất bộ quần áo xoàng, bát cơm cũng phải nhường nhau. Sống như vậy ở quê
còn khá hơn và rồi liệu cô vợ đã từng dấn thân vào con đường ô uế có chịu nổi
hay được vài bữa lại bỏ đi theo trai.
Đúng là bọn họ đang “đi
chợ”, buôn bán chẳng phải vốn liếng gì mà lãi thì không tính hết được. Đổ xong
chuyến này là khẩn trương cho kịp chuyến nữa, không thì đến khi lãnh đạo giục
làm lại không kiếm được là bao. Kẻ đánh bé thì lên xuống cầu thang tấp nập,
người đánh to thì mủng vè vè lượn quanh tầu.
Mấy thằng Tây ngố kia,
vị đắng của cà phê ngon lắm sao mà mày cứ chú tâm vào cái cốc trên tay, không
nhìn thấy những cái đầu người thò ra thụt vào sau miệng hầm hàng như bọn chuột
đêm sợ ánh sáng, những sợi dây ni lông căng qua boong thả dần những bao hàng ăn
cắp xuống sông và cả những thân hình đẫy đà khác thường đi qua trước mặt cũng
không biết vì sao. Tương chưa uống cà phê lần nào, cái thứ đồ uống cao sang và
xa lạ, nhưng nghe nói đắng lắm, thế thì uống làm gì. Nghĩ vậy thôi cổ họng
Tương cũng thấy đắng ngắt, ram ráp khô. Tương không khát nước, nhưng biết mình
muốn gì. Muốn nhập vào dòng người “đi chợ” kia để cho hả cơn khát tiền. Lồng
ngực tưng tức đau vì cố nén tiếng thở dài để Phiện khỏi nghe thấy và cố đẩy
trôi miếng nước bọt như đang nuốt phải hạt cứng. Hình bóng của những kẻ “đánh
dậm” bị luồng gió đêm thổi bạt tới làm cho mỏng lại, chao lượn như lũ bướm đêm.
Chúng là lũ ma ám dần kéo đôi chân Tương gần lại.
-Còn trẻ người non dạ
lắm! Mới vào làm có ít ngày mà đã tối
mắt vào đồng tiền rồi sớm muộn cũng vào nhà đá. – Phiện “gù” kéo giật Tương
lại, gằn rít từng câu qua kẽ răng, ánh mắt hằn lên tia dữ tợn: - Tao thương mày
là thằng nhà quê mới ra, muốn mày chăm chỉ làm ăn nên người mới nói vậy, còn
mày muốn sao tuỳ!
-Anh nói kiểu gì thế,
biết tôi thế nào mà đã đổ điều xấu cho tôi. – Tương vùng vằng.
-Tao biết tỏng ruột gan
mày. Đừng tưởng đống của dẫm ngay dưới chân muốn đút túi mình là được ngay đâu.
Tương không thèm để ý
tới những lời nói của Phiện, quay mặt nhìn ra sông.
-Lạnh quá, có lửa tao
mượn hút mồi thuốc lào? – Phiện biết mình quá lời nên làm lành.
Mình là thằng bốc vác
dậy bảo được ai. Nó thế nào mặc nó, ở đây chẳng ai quan tâm đến ai. Phiện “gù”
nắm hờ bàn tay trái, nhét mồi thuốc vào lỗ tạo thành giữa ngón cái và ngón trỏ.
Tay phải cầm que diêm quẹt vào bao kẹp dưới
chân rồi châm lửa hút thuốc. Khói thuốc nhả ra che kín nét mặt cau có của
Phiện.
-Làm bốc vác bây giờ còn
nhàn bằng vạn ngày tao mới vào. Một nửa công nhân cảng là Hoa kiều, vận chuyển
hàng từ kho ra toa hầu hết bằng xe bò, vác gạo tạ lên cao mấy chục mét, nhiều
ca vần giấy cuộn cơ lưng căng nhức như xé thịt, vác hàng hòm bách hoá cạnh sắc
cứa chảy máu vai. Bây giờ nhàn tênh, xe nâng cần trục nhiều, chỉ việc bám tay
vào đỡ, thế mới có nhiều thời gian đi ăn cắp. mấy thằng chỉ đạo biết vài câu
tiếng tây còn mải buôn thuốc lá của thuỷ thủ, cấm thấy mặt mũi thằng nào ló ra
đây.
-Liệu ca này lương được
bao nhiêu? – Tương nằm dài xuống ghế băng trước cửa ca-bin tầu hỏi bâng quơ.
-Mẹ chúng nó, mình muốn
làm có năng suất cao kiếm đồng lương cũng không được. Bốn mươi tuổi mới lấy vợ
thấy mình thiếu nhiều quá, mà cuộc đời về cuối lại trôi nhanh. Mày tưởng tao
không khát tiền à, nhưng tao không muốn mình là con bạc thiêu thân. Thôi dậy đi
làm, thằng “chột” nó gọi rồi kìa.
-Lý lẽ cũng hay phết,
thế mà người ta không cho anh làm tổ trưởng công đoàn. - Tương uể oải ngồi dậy nói xỏ Phiện.
-Mẹ mày, kích đểu tao
đấy à!
Tương co người vào sâu
trong chiếc áo bông, lẹp kẹp lê dép bước theo sau Phiện “gù” xuống hầm. Dư âm
cuộc tập kích của bọn trộm cắp khiến Tương còn luyến tiếc ngó qua mạn tầu nhìn
xuống sông. Những chiếc thuyền mủng ăn hàng đã rút êm, chỉ còn lại dòng nước
đang tức giận nhào lộn va vào mạn tầu lách tách. Màu phù sa đỏ tía dưới ánh đèn
cao áp. Sự xuôi chèo mát mái của bọn “đánh dậm” khiến Tương hởi lòng hởi dạ,
rồi ước mơ có được chiếc mi ni xanh ngọc, bộ bò chun ôm khít lấy người sẽ thành
hiện thực, tết sang năm về quê phải có. Tương tìm cái gì đó trên boong để ném vào
đêm cho hả. Nhưng định mệnh đã hiện ra trước mắt Tương, một lọ thuỷ tinh nhỏ
đựng những viên thuốc con nhộng đầu trắng đầu đỏ có lẽ của ăn cắp đánh rơi. Khi
nãy Tương có nghe thấy bọn chúng nó đi ngang qua kháo nhau có hàng tân dược đắt
tiền lắm, có lẽ là đây. Cơ hội để có tiền bất ngờ quá. Lọ thuốc bé thế kia dấu
đâu chả được. Đúng là của trời cho có duyên mới gặp, chứ Phiện “gù” vừa đứng
vạch quần đái ngay cạnh đây sao không nhìn thấy. Tim đập rộn ràng như bị loạn
nhịp khiến Tương nghẹt thở, bàn tay trong túi quần lạnh buốt bóp chặt lấy lọ
thuốc để trấn an tinh thần cho bước chân mò mẫm dưới hầm tầu khỏi run.
Chờ cho mọi người đi
qua, Phiện ‘gù” kéo Tương lại thì thào vẻ giận giữ:
-Mày nhặt lọ thuốc ở
trên boong đấy à?
-Thuốc nào, em nhìn thấy
gì đâu!
Tương không ngờ mình trả
lời tỉnh queo như vậy. Mà sao anh ta cứ o ép mình thế, cán bộ thì không mà
người thân cũng không lo làm gì cho nhau.
-Tưởng mày lấy, liệu
thần hồn. Trông như lọ thuốc thấp khớp, gần nửa tháng lương đấy, nhưng đừng có
tham.
Thật trên đời Tương chưa
gặp ai ẩm ương như anh già này, chỉ thích cổ cày vai bừa, nhìn thấy tiền cứ như
nhìn thấy cọp thế thì sống ở thành phố làm gì, đã vậy lo cho mình chưa xong còn
lo cho người khác. Bên kia sông, đêm đặc quánh như miếng thạch đen, bọn tội lỗi
vừa chở một đống của lao vào trong đấy. Chúng có chết chìm đâu. Ngày mai trời
lại sáng, những cái mồm bóng nhẫy mỡ ha hả cười những kẻ như Phiện “gù”, như
Tương “quắt” là ngu. Đấy mới là việc phải lo.
Suốt cả ca làm, lọ thuốc
đút trong túi quần như cái gai cào vào đùi cồm cộm ngứa ngáy, nhưng Tương không
dám động tay vào, sợ rằng có ai nhìn thấy đòi lại hoặc Phiện “gù” bắt vứt lại
thì xót lắm. Rồi ngày mai bán chỗ nào đây, chẳng quen thân ai, đường đi nước
bước chưa biết gì, chẳng lẽ phải vứt lại thật. Cái anh già ẩm ương kia chẳng
giúp được gì lại cứ để mắt tới từng hành động của mình. Những ý nghĩ xung quanh
lọ thuốc cứ vấn vương trong đầu Tương như sợi tơ nhện đung đưa trong bóng đêm
không biết mắc nối vào đâu.
“Nốt mã này nghỉ thôi!”
Tiếng Phúc “trâu” khàn khàn do nhiễm lạnh trên miệng hầm gọi xuống. Tương giật
mình tưởng rằng người ta gọi mình, biết mình đang có của phi pháp trong túi,
súc vải tuột khỏi tay rơi ra ngoài võng cẩu.
-Mày sao thế, người ta
mới gọi nghỉ đã buông tay, cẩn thận không thì sút lưng thì khổ đấy. - Phiện càu
nhàu
Mải mê với những ý nghĩ
về lọ thuốc, thời gian trôi đi nhanh thế, làm chẳng thấy mệt, ngón tay không
còn cảm giác đau, mọi người xung quanh thế nào Tương cũng chẳng biết. Trồi
người lên khỏi miệng hầm hàng, việc đầu tiên là Tương hít thật sâu để không khí
lạnh đọng lại trong ngực cho tỉnh táo. Xa xa ánh sáng của các phao tiêu đang
xắt bóng đêm ra thành từng miếng. Tương buộc chiếc áo bông quanh bụng che kín
lọ thuốc nổi cộm trên đùi, lệt xệt lê đôi dép tạo dáng vẻ mệt mỏi sau ca làm
việc đi nép vào bên cạnh Phiện “gù” khi qua hành lang tàu nơi có người công an
cửa khẩu đứng gác.
Và rồi cái điều Tương
chưa hề nghĩ tới lại ập đến. Cái kéo áo thô bạo khiến Tương phải xoay người
lại.
-Không lấy giấy lên
xuống tầu à? – Người công an cửa khẩu gườm mắt nhìn Tương nghi nghờ.
Và rồi bàn tay của người
công an cửa khẩu đã thạo việc, luồn nhanh vào túi quần Tương lôi ra lọ thuốc.
-Ăn cắp hả!
-Dạ... Em...Em nhặt
được...ở...ở trên boong. – Tương hoảng hồn lắp bắp trả lời.
-Làm gì có của nhặt
được, ăn cắp còn già mồm, đứng đây chờ rồi theo tao về trạm!
Thế là hết ư! Về trạm
thì cuộc đời công nhân chấm dứt.
-Em xin... Em có ăn cắp
đâu... Em xin anh tha cho em!
Chỉ một câu quát nữa của
người công an cửa khẩu Tương sẽ khóc. Tương níu tay anh ta đang định đi vào
trong ca – bin tầu nài nỉ.
Cũng vừa lúc đó, Phiện
“gù” quay lại khoác tay người công an cửa khẩu thân tình.
-Thằng
em mới đi làm không biết gì, tha cho nó đi, không để anh thiệt đâu. – Giọng
Phiện “gù” đanh và sắc sảo khiến Tương không ngờ. Rồi quay sang Tương, Phiện
“gù” quát: - Trong túi có bao nhiêu đưa anh ấy đi điểm tâm!
-Em không mang theo
tiền! – Tương lộn các túi quần để chứng minh lời nói của mình.
-Nể mặt ông Phiện đây,
tạm giữ giấy lên xuống tầu, tối mai giải quyết. Về đi!
Về đi! Câu mệnh lệnh như
lời phán của vị quan toà với kẻ phạm tội. Về rồi còn phải làm thế nào cư xử với
anh ta để lấy lại giấy lên xuống tầu đây. Phiện “gù” ơi, giúp tôi với! Sáng
mồng một, đường phố đã nguội đi sau đêm giao thừa náo nhiệt, những ngôi nhà ngả
đầu vào nhau mệt mỏi.
-Lần đầu tiên tao phải
hạ mình đấy thằng khốn ạ, mày tưởng dễ nuốt lắm đấy, mắc phải bẫy của chúng nó,
liệu đường mà cư xử. – Phiện “gù” bực mình bảo Tương
-Thôi
đi, giúp được gì thì giúp, đừng hành nhau nữa được không. – Tương gắt lại.
Với
Tương cái tết này thế là hết.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét