
CHƯƠNG 3
-1-
-Có không?
-Bà trả rẻ bỏ
mẹ!
-Thì tụt hàng ra
xem nào! Giá làng rồi, bán đâu trả thế... Này, quay lại đây! Làm cao chó nó
mua.
Bóng nắng đã
tròn dưới chân. Ngồi không từ sáng đến giờ, Lan còn thấy mỏi rừ cả sống lưng và
hơi nóng dồn vào ngực đến nghẹt thở, huống hồ đám công nhân bốc vác văng bậy chửi
tục luôn mồm. Chúng nó mệt mỏi lê chân trên mặt đường rồn rột như muốn cạo bong
lớp đá cho xả cái mệt nhọc đang ấm ách trong người. Chúng nó hôm nay lại tử tế
thế, không thằng nào cắm buộc thứ gì mang ra. Cái thúng kẹp giữa háng của Lan
bên trong chỉ có mấy cái bao tải dứa không.
-ở tổ ông Quế
phải không? Chỗ quen biết cả, để cho tớ đi! – Lan chạy xuống đường kéo áo người
công nhân đi qua.
-Một cái “rế”
phi sáu, cả phi mười tám nữa bao nhiêu? – Người công nhân mặt đỏ gay vì nắng
đứng lại hỏi Lan.
-Giá làng rồi.
Hôm nay khó khăn thêm hai giá nữa. Được chưa? Bán hộ cho các ông, lỗ vốn. – Lan
vùng vằng.
-Đừng làm cao,
mang tận sới bán gấp đôi đấy, có điều muốn tiền ngay làm cốc nước cho mát ruột.
-Nói nhiều, tụt
hàng xem nào!
Hắn ta luồn tay
cởi khoá thắt lưng, vén áo tới ngang ngực. Mùi mồ hôi chua chua, thum thủm được
thoát ra vỗ cánh tung vào trong nắng. Một khoanh sắt mười tám cuộn tròn như cái
rế ốp trước bụng, sau lưng là hai cái “rế” phi sáu, lại còn hai bó đập dẹt treo
hai bên nách, áo bảo hộ cài kín cúc, chẳng ai nhận ra trong người hắn mang
hàng. Giỏi thế! Nhưng mới chỉ ngồi đón hàng ở cổng cảng có hơn tháng, Lan nhận
ra ngay thằng nào có cắm buộc bên trong. ánh mắt ngơ ngáo tìm chỗ đổ hàng, đầu
lưỡi lia trên môi thèm khát một chén rượu cùng đĩa thịt chó mẹt đổ vào họng.
Kinh nghiệm mua hàng ăn cắp đã được chồng chỉ bảo tận tình, cứ thọc tay vào
bụng chúng nó lôi hàng ra rồi trả giá bao nhiêu cũng xong hết. Thằng nào chả
muốn đổ nhanh để rồi ngã vào quán quen vạ vật một lúc cho đỡ mệt, lê chân được
tới sới cũng chùng đầu gối mà cũng chẳng hơn được là bao.
Thằng Hoà ôm mấy
cái “rế” vừa mua giấu vào bụi cỏ trong đám đất hoang. Xong việc, vẫn như mọi
khi Hoà ra mép hè ngồi chồm hỗm, hai tay khoanh trên đầu gối, lầm lì nhìn dòng
người ngược xuôi. Hoà lầm lũi như con cu ly trên rừng nó vẫn bắt được. Nắng
nóng trên mặt đường nhựa hấp lên sấy mái tóc Hoà vàng cháy, tưởng chừng nếu có
đưa tay lên vò sẽ bị gẫy vụn như bóp nắm mì sợi khô.
Một chiếc ô tô
chở nặng hàng từ trong cảng ra, thằng Quắt bật dậy lao sang đường, cố đuổi theo
rồi bám vào hậu nhẩy lên. Đôi chân nó thoăn thoắt như chiếc guồng, rồi chỉ cái
nhún nhẹ nhàng quăng người lên thùng xe. Bọn trẻ tụ vạ ở cổng cảng phục nó lắm.
Nhưng Hoà chẳng khi nào để ý tới. Hàng chở trên xe chắc không đủ sức để vần
xuống, thằng Quắt nhẩy xuống. Lần này đôi chân của nó không guồng kịp tốc độ
của xe nên mất đà ngã lê mặt trên đường. Thằng Quắt đứng dậy kéo vạt áo lau vết
máu rỉ trên má, miệng cười gượng tỏ ra lỗi vừa rồi chỉ là sơ xẩy nhỏ. Bọn trẻ
nhẩy cẫng lên vì thằng Quắt vẫn khoe khoang không bao giờ ngã xe, hôm nay thì
hết khoác lác. Hoà vẫn nhìn vô hồn về phía cổng cảng.
Phúc “trâu” dừng
lại trước ba-ri-e, bỏ quai mũ cối xuống ôm khít vào cằm, quay chiếc xắc cốt ra
phía sau hông rồi nhún chân lấy đà đạp xe đi thẳng, không dừng lại hỏi vợ con
có cần gì. Làm anh cán bộ rồi còn mang vác trước cổng xí nghiệp thì còn đâu là
thể diện
Tương là người
cuối cùng trong tổ đi ra. Ngang qua chỗ Hoà, Tương túm cổ áo nó kéo đứng dậy.
-Còn ai nữa đâu
mà chờ, về thôi! Có mua được nhiều không bà chị, em giúp một tay?
-Hôm nay chán
lắm, chỉ được khoảng chục cân gạo với dăm cái “rế”.
Tương giúp Lan
chằng buộc hàng lên xe rồi khoác vai Hoà cùng đi bộ về.
-Mày đúng là dân
mọi rừng, mồ hôi chảy trên mặt thành dòng mà không lau đi, trông khác gì tấm gỗ
mục để con sên bò loang lổ, ma cũng chẳng dám nhìn. Ngồi lì như mày như thằng
đần, không tụ tập với chúng nó kiếm ít tiền mà tiêu.
-Kiếm tiền mà đổ
máu thì kiếm làm gì. Sao chú không mua xe đạp mà đi, tiền thiếu gì mà phải ki
bo. Làm như chú cũng sướng.
-Sướng gì, tiền
đâu ra mà sắm xe.
-Chú khôn lỏi
lắm, không phóng khoáng như chú Cương.
-Tao biết chuyện
tối hôm ấy của chú cháu mày rồi, nghé con ngứa sừng hả. Đi nhanh chân lên! –
Nói chuyện với Hoà Tương thấy bực mình, lôi mạnh nó đi.
-Chú không thích
chuyện ấy chắc.
Về đến nhà, Hoà
cởi áo vứt lên đầu giường rồi ngồi ngay xuống mâm cơm. Phúc ngửa cổ uống nốt
chén rượu, miệng chèm chẹp hít hà một hơi dài sảng khoái, giọng còn dính chất
cay của men giục vợ con:
-Thằng Hoà, sang
cô Mong mua mấy hào dưa! Mẹ nó xong chưa, ăn cơm đã, tối kiểm không được ư.
-Tôi xong rồi
đây. Đầy nắng cả ngày lãi được có mấy chục, chán quá. Bọn nó mang đi đâu hết
cả, hay trả cao thêm ít nữa, lãi ít nhưng góp lại cũng được hơn.
Lan vấn lại mái
tóc, kéo vạt áo lau mồ hôi trên má, ánh mắt đăm chiêu tính toán.
-Có mấy ngày
bằng cả tháng lương của chúng nó còn đòi hỏi gì hơn nữa. Đừng có mà trả cao,
phải rắn thì chúng nó mới chịu, chúng nó mới nể, khi ấy mua sẽ dễ hơn. Khi nào
có phường có bạn rồi thì cứ ngồi nhà khắc chúng nó mang đến.
Những tảng mây
đùn đẩy nhau lên phía cửa sông, hình thù quái dị như hàm răng con quái vật dưới
buổi chiều xám nhe ra đe doạ nuốt chửng hai dẫy nhà nằm co ro sợ hãi. Những
cánh cửa đóng im ỉm. Từ ngày có các bà vợ ở quê ra, tính “đoàn kết” của cánh
đàn ông mỗi khi rỗi rãi không còn. Mỗi người biện cho mình một lý do để đưa vợ
con ra, nhưng trong thâm tâm ai cũng biết, tới đây xí nghiệp thanh lý nhà, ai
có gia đình sẽ được phần hơn. Tương ngồi tựa cửa nhìn những gian nhà đã được
xây trát lại cho phù hợp với cuộc sống gia đình, vẫn còn sáng mầu nước vôi mới,
khác nào có những mầm sống xanh nõn đang nhú lên giữa bùn đen. Nếu có được gian
nhà mái bằng thì nó sẽ trở thành bông hoa rực rỡ. Liệu đó có phải ngôi nhà của
mình?
Từ ngày mỗi
người có tổ ấm riêng, vào tầm chiều thế này, khu tập thể không còn thấy những
anh đàn ông trần trùng trục, ngồi dạng chân trước hiên nhà, tay đập muỗi, luôn
mồm đổ những thứ bẩn thỉu vào mặt nhau. Đêm về không còn nghe thấy tiếng la hét
rồ lên của đám bài bạc. Và bóng những cô gái điếm vật vờ như lũ mèo đêm cũng
mất theo. Dãy nhà bây giờ trở thành cái ống bị nút hai đầu, không biết bên
trong có những gì. Bọn trẻ con còn lạ lẫm với cuộc sống mới, như lũ chó con lạ
nhà nem nép nấp sau cánh cửa nhìn ra ngoài đường, chưa đứa nào mạnh dạn hỏi
chuyện nhau. Thằng Hoà đi mua bát dưa cũng vội vàng như bóng ma, thoắt chạy qua
đường rồi mất hút như tàng hình. Tương gọi theo, chẳng biết có nghe thấy mà nó
không trả lời. Tiếng Lan gắt gỏng vọng ra ngoài đường:
-Vừa đi vừa bốc
ăn, đẹp mặt nhỉ. Trời nóng bức thế này, tắm rửa xong ăn cho đàng hoàng. Làm cán
bộ chỉ ra dáng ngoài đường thôi à, chỉ hục đầu vào ăn, lúc nào cũng vội vội
vàng vàng, sao không thảnh thơi như vợ chồng ông Phiện, như chú Tương có phải
không.
-Bà thì biết gì
mà cằn nhằn, sang tháng tới cho thằng Hoà đi làm, ngồi đấy cả ngày với mẹ mày
như ông phỗng, chẳng được tích sự gì.
-Nó đã đủ tuổi
đâu, ai dám nhận?
-Đúng là đồ đàn
bà, đồ nhà quê lạc hậu, thế mà cứ lắm mồm. Bà biết trong hồ sơ tôi bao nhiêu
tuổi không? Kém bà ba tuổi đấy, gái trẻ còn theo tơi tới, bà cứ lắm mồm rồi ân
hận đấy.
Lan rít lên
trong cổ họng:
-Nói khẽ thôi,
chuyện tày đình thế mà cứ bô bô cái mồm.
Chả cần phải bé
mồm, sợ gì thiên hạ nghe thấy, ai cũng biết cả, có sức khoẻ, có lòng yêu nghề,
mỗi lần khai lại hồ sơ rút đi vài tuổi chẳng ai để ý. Màu vàng đục của ánh đèn
điện như tấm màng mỏng giăng trên những ô cửa, nhưng không đủ ngăn tiếng đổ vỡ,
tiếng gầm ghè nhiếc móc lẫn nhau của những con người sau ca làm việc mệt nhọc
tràn ra ngoài mỗi tối. Làm thằng bốc vác chày nắng cả ngày, mệt nhọc, tối muốn
xả hơi tí cũng không xong, thế thì kéo dài tuổi nghề làm gì để rút ngắn tuổi
thọ. Nghỉ hưu sớm cho yên cửa yên nhà. Thế nhưng lại nảy sinh chuyện, lấy gì để
sắm sanh nhà cửa đây, lấy tiền đâu để ngã quán, vậy là ầm ầm vẫn cứ không dừng.
Chỉ có anh cán bộ thảnh thơi như Phúc mới nghĩ đến phục vụ lâu dài, có đến bẩy
mươi làm việc vẫn minh mẫn. Mụ muốn nhiếc móc gì thì cứ nhiếc, Phúc cứ hợp rượu
xong lại khà một tiếng thế là bao nhiêu lời trôi tuột hết ra khỏi tai.
Từ ngày Hụê
“vịt” bị bắt, lĩnh án năm năm tù, trong người Tương lúc nào cũng bứt dứt, ấm
ách bực bội không yên. Tương sợ chăng? Chẳng việc gì phải sợ. Huệ “vịt” chẳng
dại gì khai thêm để thêm tội, thêm năm ngồi nhà đá. Mà những vụ có liên quan,
Tương bịt kín lắm, công an chẳng thể tìm ra chứng cớ gì. Vậy Tương ấm ách nỗi
gì?
Tưởng Hụê “vịt”
tinh quái, hoá ra cũng chẳng vượt qua được ngưỡng tham của đàn bà. Đã dặn dò
kỹ, sau vụ mấy thằng thuỷ thủ dùng phiếu tờ giả bị lộ đã đánh đắm cả sà lan gạo
phi tang, dừng lại thăm dò một thời gian, nào ngờ cô ta quay sang ăn mảnh với
cánh lái xe đường bộ. Được vài chuyến ngon ăn, nào ngờ đứt dây. Có phải thằng
lái xe nào cũng có máu ăn cắp đâu mà gạ gẫm. Đúng là mụ ta đến số gẫy cầu.
Lúc chiều, mây
đen sầm sập kéo đến tưởng mưa ngay được, thế mà tối đến trời quang mây tạnh như
không. Trăng mười sáu tròn vành vạnh như chiếc bánh xe, lặng lẽ lăn lên trời
cao. Càng lên cao càng thấy trăng cô lẻ. Cô lẻ, đúng rồi, dùng từ này cho tâm
trạng Tương là chính xác. Nhưng mọi người đâu có xa lánh Tương, Phiện “gù” còn
mừng Tương đã biết chí thú làm ăn, ngày nào cũng sang trò chuyện, căn dặn những
động tác làm sao cho đỡ mất sức. Thế thì sao mình cô lẻ, thiếu thốn cái gì đó.
Tương cởi áo ngoài cho đỡ nóng, vắt lên thành ghế. Mấy đồng tiền lẻ từ trong
túi rơi xuống chân. Thì ra vậy, cái cô lẻ là đây. Còn mấy đồng tiền lẻ cũng
muốn rời khỏi Tương sao. Mục đích thoát ly là để xoay vần lại cuộc sống cơ mà,
chỉ dựa vào mấy đồng lương thì đến bao giờ. Còn mấy đồng tiền lẻ này mai tiêu thế
nào đây, nửa tháng nữa mới tới kỳ lương.
-Sao lại có
người nhàn hạ thế này cơ chứ.
Tiếng Lan ỡm ờ
ngay sau lưng khiến Tương giật mình.
-Một mình một
niêu cơm, một lọ nước, còn việc gì nữa đâu mà phải tất bật như bà chị. Tương
chống tay ngồi dậy với chiếc áo khoác vào người.
-Gớm, có chú là
người duy nhất ở đây giữ lịch sự. ở đây ông nào ông nấy mà chả trần trùng trục.
Nhưng cứ nhà tranh vách lá mãi thế này sao, đèn cũng chẳng bật lên, tiết kiệm
vừa thôi. –Lan ngồi xuống chiếc ghế đối diện nhặt cái quạt dưới đất lên đập
phành phạch vào ngực mình.
Có lẽ chị ta
thọc tay vào bụng đàn ông giữa thanh thiên bạch nhật quen rồi, cho nên ngồi gần
Tương đến mức thọc hai đầu gối vào đùi Tương cũng chẳng cần giữ ý. Tương cợt
nhả:
-Dạo này bà chị
nặn dái mấy thằng bốc vác có kiếm được khá không? Từ ngày bà chị ra ngoài này,
ông anh em xác xơ quá đấy.
-Chuyện! Đấy là
ông ấy sợ mất cái danh cán bộ nên không dám hết mình đấy. Nói chơi tí thôi,
kiếm được mấy đồng vất vả lắm, ông ấy chẳng dám động tay vào giúp, một mình chị
xoay xoả. Nay mai thằng Hoà đi làm, chẳng biết phải làm thế nào. Giá như có
được nhà ở gần cổng cảng thì chả mấy mà giầu.
Tương đang ngả
người ra sau ngồi bật dậy, hai tay chống vào đùi Lan, mắt sáng lên vì đã tìm
được cứu cánh.
-Tôi mách cho
chị nước này, chị có biết đám đất trống cạnh bốt điện, lui xuống phía trái cổng
cảng mấy chục mét ấy.
-Biết rồi. Thì
sao?
-Chị xui anh ấy,
bảo mấy thằng thân tín trong đội, dựng lên một gian nhà ở đấy. Sợ gì, anh ấy có
trực tiếp làm đâu mà sợ, bọn chúng nó giơ đầu chịu báng hết. Còn chị, xong rồi
mua lại, coi như bồi dưỡng cho chúng nó. Bố chúng nó không dám bán đắt, gọi là
bán cho hợp pháp thôi, chẳng lẽ cho không, cuộc đời chúng nó còn phải bám vào
xí nghiệp lâu. Còn tôi, sau khi xong nhà sẽ cùng chị kiếm tiền ở đấy.
-Có người đàn
ông biết lo như chú chẳng mấy mà giầu. Nhưng này, cái tay để gần tới chỗ nguy
hiểm rồi đấy.
Tương nhìn xuống tay mình, mải nói chuyện quá
nó đã tự động tụt xuống gần bẹn Lan.
-Cái tay nó khôn
thế, biết tìm đúng chỗ cần đến.
-Chỗ có vợ, có
chồng cả rồi, tôi hỏi thật, có phải cái không khí ẩm thấp, tù hãm ở đây khiến
người ta lúc nào cũng nổi máu dê phải không nhỉ.
-2-
Chuyện Phiện
“gù” chuẩn bị xây nhà, tin này được tung ra tạo nên những làn sóng dư luận trái
ngược nhau, người thì mừng, kẻ thì hoài nghi, đố kị. Ngọc “chột” thở phì phì
vào tai Phúc “trâu”, thì thào trong hơi thở nặng nhọc của người bị bệnh phổi
kinh niên.
-Ông thử tính
xem, trong vòng có hai năm, vừa lấy vợ, đẻ con, lại hai lần dựng nhà, đồng
lương cũng chỉ như tôi với ông, hỏi lấy đâu ra. Con vợ chỉ quả cà, vại dưa, ăn
cũng chẳng đủ, không “đánh dậm” thì nhặt được tiền rơi chắc. Tẩm ngẩm thế, chắc
chắn cùng hội với Đoan “khê”. Tôi để ý rồi, dạo này thằng Đoan hay thậm thụt
qua lại đây lắm.
Phúc lừ mắt, ghé
đầu tránh hơi thở của Ngọc. Trong thâm tâm của Phúc cũng tức lắm, mai ngày kia
hắn ta xây nhà rồi mà không có lời với hàng xóm, không báo cáo với lãnh đạo một
câu. Mà lãnh đạo to nhất trong khu tập thể này là Phúc, làm cùng với nhau từ
ngày vào xí nghiệp chứ xa lạ gì đâu. Nhưng đã là lãnh đạo mình cũng phải cẩn
trọng trong lời ăn tiếng nói, Phúc nẹt Ngọc:
-Ông chỉ có đa
nghi, mất lòng anh em rồi chẳng ra gì, nó xin đi tổ khác, tổ ông giữ được tổ
xuất sắc chắc. Không chóng thì chầy cũng lộ ra, của ăn cắp là vậy, lúc ấy xử lý
cũng chưa muộn.
Một vệt nắng
lách qua khe cửa, bò sâu vào trong nhà, rồi như con sâu dần dần leo lên người
Ngọc. Ngọc ngồi dịch ra tránh vệt nắng, mắt hiếng nhìn ra cửa sợ có người nghe
lỏm câu chuyện.
Cánh cửa bật mở,
nắng ùa vào ôm trùm lấy Ngọc. Ngọc giật mình co người lại. Không phải vì sợ
nắng, mà sợ tiếng Lan the thé chói gắt hơn cả nắng:
-Mới bảnh mắt ra đã thì thụt với nhau, nói xấu sau
lưng người khác. Không thấy xấu hổ! Xách dép cho ông ấy không xong, lãnh đạo gì
các ông. Người ta đang chuyển gạch về ầm ầm kia kìa, sang mà học hỏi để kiếm ra
tiền cho con này đỡ vất vả.
Lan vừa xỉ vả
vừa vén hai bên tóc mai bết mồ hôi, ánh mắt như có lằn tia sáng xanh chiếu vào
Ngọc. Cũng như thông lệ, hễ gặp Lan, Ngọc chỉ có mỗi nước, đó là lảng.
Sáng sớm đã phải
ngồi ở đầu đường đón hàng, cô ấy có quyền hằn gắt như vậy, Phúc chẳng chấp cho
thêm ầm cửa ầm nhà. Phúc lẳng lặng đứng dậy đi theo Ngọc.
-Gạch ba banh
thế kia hết đáng bao nhiêu đâu mà ông nghi người ta.- Phúc nheo mắt nhìn đống
gạch trước cửa nhà Phiện, cằn nhằn với Ngọc.
-Thế tôi hỏi
ông, tường nhà ông còn phải chắn bằng liếp không. Bao giờ ông mới chịu thay.
-Ba banh đấy,
các ông đã theo kịp chưa, hay các ông chỉ bàn hão là giỏi. – Lan đã đứng sau từ
lúc nào mà hai người không biết.
Thật khó chịu
khi có bà vợ lúc nào cũng ghen tức vặt vãnh. Phiện “gù” sao có thể đọ được về
kinh tế, cả thằng Ngọc cũng thừa biết điều đó nhưng cũng ghen tức vớ vẩn. Thằng
Ngọc chẳng dám nói, vì có bao nhiêu nhét vào chai rượu cả, chứ còn Phúc xây nhà
hai tầng mái bằng dư sức. Bài học của ông Quế mới đây thôi sao không rút ra
kinh nghiệm. Sợ ông ấy được đề bạt lên cán bộ, có kẻ đâm đơn kiện, nhà ông ấy
xây bằng hàng chục tấn xi măng ăn cắp, tường toàn đổ bê tông cốt thép. Đoàn
thanh tra khám nhà, ông Quế dùng búa đập đổ nửa nhà. Tường bở bùng bục vì không
có xi măng, xây toàn gạch ba banh làm gì có sắt thép nào. Gần năm nay rồi tường
vẫn còn quây tạm bằng gạch mộc và cái danh cũng chẳng nhòm ngó gì tới ông. Đã
vậy đi đến khuya mới về cho bực mình luôn thể.
Nhà cửa vắng
tanh, bừa bộn như chuồng lợn, chắc lại đi hóng chuyện người khác, loại đàn ông
vô tích sự, Lan bực mình quẳng bao gạo vào góc nhà. Chẳng phải Lan bực tức vì
nhà Phiện xây nhà mà là tại cái thằng Tương mấy hôm nay cứ sấn vào giúp đỡ nhà
Mong. Từ khi sinh con, cô ta đẹp ngời ngời hẳn lên, nước da trắng hồng như con
gái tuổi dậy thì. Bông hoa đẹp thế, giữa đám bùn lầy này thằng đàn ông nào
chẳng muốn lại gần để hít hà hương thơm. Cái thằng xấu người mà bàn tay lại làm
tình giỏi thế. Cảm giác nhồn nhột từ sau lưng chạy dần ra đằng trước, rồi từ từ
lăn xuống dưới háng, cứ như chất keo chẩy chậm rãi trên người Lan từ hôm ấy vẫn
chưa hết. Thế mà thằng quắt ấy cứ dửng dưng mỗi khi gặp mặt, tức không chịu
được.
Không phải như
Lan nghĩ, mặc dù ít tuổi hơn nhưng Tương thấy Mong chín chắn hơn mình, như
người chị gái mẫu mực khiến mọi người nể trọng. Mỗi lần luồn tay xuống dưới đón
chồng gạch, có vô tình chạm phải tay Mong, Tương đều giật mình co người lại như
phạm phải tội bất kính. Mỗi lần như vậy, Tương đều đề nghị:
-Chị vào nhà với
cháu, chúng em làm loáng cái là xong ngay. Ngày mai dọn sang nhà em mà ở tạm,
em một mình ngủ vạ vật hiên kho vài ngày có vấn đề gì đâu anh chị phải áy náy.
Ngọc “chột” và
Phúc “trâu” cùng dừng tay bê gạch nhìn theo Tương đi ngang qua, rồi đưa mắt
nhìn nhau thầm nghĩ, sao dạo này thằng quắt tử tế thế. Thằng ma lanh này lắm âm
mưu nhiều thủ đoạn, hắn sẽ chẳng giúp không ai. Cũng như hai người, không vì
theo dõi Phiện thì cũng chẳng rộng lòng ra hộ hàng xóm.
Mấy chú bò vẫn
còn phì phò thở mệt mỏi đã bị chủ thắng ách vào cổ giục đi. Nồi nước lá chè
tươi vàng ánh như mật ong tự tay Mong hãm cũng gần cạn, mọi người giục:
-Hãm thêm nồi
nữa cô Mong ơi! Tôi chỉ mong có được một lần được vợ hãm cho ấm chè tươi ngon
như thế này, trưa nắng đi làm về khuấy thêm tí đường, thả cục đá lạnh vào, uống
một hơi tê cuống họng mới sướng.
-Ước mơ đơn giản
thế thôi á! Nước chè có ngon không là do tay hãm, như mấy con nặc nô trước vẫn
lê la về đây... Sao đời mình không gặp được lại để cho ông là thế nào hả ông
Phiện ơi.
Câu nói đùa vô
tình thôi nhưng cũng khiến mọi người cúi đầu lặng lẽ nhìn xuống như thể nhìn
lại mình. Giá như không bài bạc, không nốc rượu cho no thì chắc cũng có được
buổi bận rộn như Phiện “gù”, để có được ngôi nhà mới. Giá như đêm đêm không vùi
mình vào lòng những cô gái làng chơi và biết chờ đợi như Phiện “gù” có chăng
cũng gặp được người con gái như cô Mong. Ngày Mong xuất hiện ở đây, cũng nhếch
nhác chẳng khác gì loại đàn bà ấy, mọi người nhìn cô bằng ánh mắt dửng dưng và
cái cười nửa miệng, thể nào đêm nay cô ta cũng lên giường với mình. ý nghĩ tội
lỗi! Cũng thấy ngượng khi thèm được uống bát nước chè xanh của cô ấy.
-Định xây nhà
thế nào đây ông Phiện, không bàn bạc gì với anh em cả. – Ngọc hỏi thực lòng chứ
không để thăm dò như trước khi sang làm giúp.
-Mọi người nhiệt
tình quá, tôi xin cám ơn! Làm đơn giản thôi mà, ý bà ấy nhà tôi muốn để khoảnh
sân nhỏ phía trước đặt mấy chậu cây cảnh cho đỡ nhớ nông thôn, thế cho nên
trong nhà hơi chật phải làm thêm cái gác xép để đồ cũng tiện và phòng khi có
người nhà quê ra chơi có chỗ ngủ.
-Ngày ấy đất
hoang rộng thế không chiếm lấy khoảnh rộng mà ở. Các ông xem kia kìa, nhà thằng
Đen, thằng Chức, mấy nhà ra sau mà xí được rộng thế.
Phiện nhếch
miệng cười, cái cười hiền của người chịu nhịn, không bao giờ làm quá những gì
cấp trên hoặc tổ chức đã có lời. Nhà chỉ rộng thế này bởi Phúc chỉ cho làm thế.
Phiện kéo vạt khăn vác đội đầu lau dòng mồ hôi tràn trên má, đứng dậy đi vào
nhà. Chẳng biết có phải dạo này vất vả quá nên bước chân của Phiện chậm chạp
hơn rõ vẻ suy tư. Phải chăng để có được gia đình lý tưởng này anh ta phải gồng
người lên gánh vác?
-Thời buổi cơ
giới hoá rồi, ai còn dùng khăn vác nữa mà ông lúc nào cũng trùm lên đầu như ông
cụ thế. Chẳng biết số ông khổ hay sướng đây. – Một người nói đùa.
-ờ này, các ông ơi,
Thằng Tương “quắt” lỉnh đâu rồi nhỉ, đúng lúc vất vả nhất thì không có nó.
-Thằng này quái
lắm, chỉ đi cặp với Phiện “gù” để còn ỷ lại. Này, Phiện “gù” quặn ruột xếp mã
hàng cho nó, tối về còn hơi sức đâu mà thi đấu trên sân hàng chiếu. Từ ngày bị
Đoan “khê” cho ăn quả lừa, cu cậu có vẻ tỉnh ngộ.
-Thiêng thế, vừa
nhắc tới lập tức nó xuất hiện. Đi đâu về thế?
Tương
dừng xe, hất bao xi măng chở sau gác ba ga xuống trước mặt mọi người. Tương
đủng đỉnh lau dòng mồ hôi chẩy đầm trên mặt, cố ý chờ cho mọi người nhìn đích
xác cái bao vừa hất xuống là bao xi măng rồi mới lên giọng:
-Anh Phiện! Em
hứa ủng hộ anh bao xi măng, lập tức có ngay chứ không phải hứa suông. Có được
gia đình như anh, em cũng mừng. Xi măng vừa ra lò đấy chứ không phải loại để
lâu ngày cứng như đá hộc đâu. Còn một bao nữa, đưa tiền em lấy rẻ cho, chỗ
người quen ấy mà, nếu còn tiền em ủng hộ nốt nhưng dạo này túng quá.
ăn nói đĩnh đạc
gớm nhỉ, Ngọc hiếng mắt vừa lườm Tương vừa dận chân lên bao xi măng kiểm tra độ
mềm của bột. Cái thằng tam toạng này cũng ghê lắm, khả nghi đây:
-ủng hộ được bao
xi măng buộc túm đầu bao thế này à, hoá ra mua đồ ăn cắp cho người tử tế.
-Thời buổi này
mua sao được hàng nhà nước mà ông phải nói đểu nhau thế, hàng ăn cắp mua trực
tiếp tại bờ tường nhà máy xi măng đấy. Bê vào anh Phiện ơi! Để đây ruồi muỗi
bậu vào thiu thối mất.
Phiện lầm lì đi
ra cùng Tương bê bao xi măng vào nhà. Mọi người còn đang bực bội về cái giọng
đểu giả của Ngọc cho nên không để ý đến thái độ của Phiện. Phiện rụt đầu sâu
vào hai gồ vai giấu nét mặt của mình, hai tay bấu vào đầu bao run run.
-Nghi lắm! –
Ngọc thì thào vào tai Phúc.
Sự việc đến mức
này thì Phúc cũng bắt đầu tỏ ý nghi nghờ. Chẳng lẽ Phiện lại “đánh dậm” xi măng
của kho, nhưng lấy từ bao giờ và lấy thế nào? Dạo nọ Lan hay thắc mắc, tại sao
ông Phiện đi làm về quần lúc nào cũng xắn móng lợn như người lội ruộng. Lâu lắm
rồi không thấy Phiện tắm rửa ở xí nghiệp, rõ ràng là có vấn đề đây?
Quả là Phúc và
Ngọc là người biết xét người, xét việc, chẳng có gì có thể qua được mắt hai
người. Và cái điều hai người nghi là có thật. Bấy lâu nay, mọi người hay được
thấy Phiện “gù” đi ra khỏi cổng cảng, quần lúc nào cũng xắn móng lợn. Đó là
thói quen thích cởi trần của anh bốc vác, chẳng ai nghi ngờ gì Phiện. Nhưng bên
trong nếp gấp là vài cân xi măng đấy. Đến nay đã được một tạ. Khi quyết định
xây nhà, Phiện đắn đo lắm, rồi phải giải thích thế nào về số xi măng kia với
mọi người đây. Với đồng lương như nhau thì ai cũng có được bài toán liệu kết
quả của đồng lương có tương ứng để đáp ứng từng ấy số xi măng hay không. Nghĩ
nát nước không ra cách, Phiện quyết định bàn với Tương. Thằng này ma lanh, vả
lại cũng chân tình với mình không đến mức phải tố tội lỗi của mình ra.
-Chuyện này làm
sao anh phải đắn đo. Anh không thấy chúng nó ăn cắp công khai, kể cho nhau nghe
về những phi vụ “đánh dậm” như thể thiên hạ không ai sánh được bằng. Xi măng
rơi vãi, lưu kho bãi hàng năm, để đông kết như đá, gạo mốc thối đổ đi hàng trăm
tấn, thử hỏi có ai động lòng. Anh lấy thế này đáng lẽ phải tuyên dương. Cứ để
em lo hết.
-Ai không biết
vậy, nhưng tao không thể..... Phiện lắp bắp ngượng ngùng.
-Thế anh có phải
là thằng bốc vác không! Hiền lành như vợ chồng anh rồi sau này trụ được ở đây
bao lâu.
Tương đỏ mặt tía
tai, phản ứng quyết liệt về cách sống của Phiện. Còn Phiện cúi gục đầu lầm lì
như người chịu tội, những giọt mồ hôi chảy trượt trên tấm lưng trần.
Những ngọn đèn
trong khu tập thể chấp chới như những cánh bướm đêm, muốn dừng lại đâu đó mà
không tìm được chỗ đậu. Giá như không có ít xi măng tội lỗi này thì cánh bướm
đêm của gia đình Phiện đâu có bị hẫng chân trong đêm thế này. Không biết Mong
nghĩ gì, cô ấy cũng cặm mặt xuống tránh ánh mắt của mọi người. Phiện né tránh
cả hơi thở của cô ấy, không muốn cuộc đời của cô ấy vấp phải những tội lỗi của
mình.
Mỗi lần đi ngang
qua, Ngọc lại lấy xẻng đảo đống vữa xây, rồi cố tình xúc xi măng đổ thêm vào. “
Mắt hiếng không nhìn thấy xi măng đã cho vào rồi à, của đâu mà đổ đi thế.”.
“Mày quản lý cả nhà nó à! Rắc như rắc mì chính thế thì xi măng làm gì”. “Có lấy
cắp được đâu mà vung tay, đổ bê tông tường chắc đã tốt à.”. “Vừa cái mồm thôi,
có người tố cáo rồi đấy, vì tình xóm giềng để cho xong nhà rồi họp tổ nhớ đấy
ông Phiện.”
Lưng Phiện càng
còng xuống như con rùa để giấu bộ mặt hoảng hốt của mình. “Nó rung đấy, đừng có
sợ như thế, để em lo hết.”. “Ông ta ganh tức đấy mà. Có chuyện gì mà sáng sớm
đã thấy bà vợ ngồi đầu hè vò đầu bứt tóc, tấm tứt khóc, chắc mõi hết tiền của
bà ấy đi nốc rượu no về lại chửi bới.
Cuộc đời của ông ấy chỉ đến thế là hết.”. “Tương ơi, mày giúp tao làm yên lòng
nó đi, để bêu riếu ra cuộc họp thì còn mặt mũi nào nhìn mọi người nữa.”. “Anh
thật là.... Nói đến thế rồi anh còn phải lo, em sẽ dẹp đâu vào đấy.”
Trời đất nóng
quá thể. Vầng mặt trời như quầng lửa hàn trên cao xanh dội lửa xuống trần gian.
Hơi nóng bốc lên ngùn ngụt như cháy mặt đất, con đường oằn mình lại thở.
Tưởng rung cho
sợ thế mà Ngọc “chột” làm thật, không cần phải chờ cho ngôi nhà hoàn thành.
Cuộc họp được tổ chức ngay tại nhà Ngọc, có mời toàn thể anh em trong tổ và đại
diện lãnh đạo là Phúc “trâu”. Khi chiều đi ngang qua nhà Phiện, Ngọc gọi với
vào:
-Nhớ luật của tổ
chưa, chè thuốc phải đầy đủ đấy nhá.
-Cái thằng văn
hoá chưa hết lớp bốn mà cũng ra luật à! – Tương tức tối chửi theo.
Chẳng biết hắn
có nghe thấy không nhưng Tương bị Phiện kéo vào nhà không cho nói nữa sợ mất
lòng anh em trong tổ. Phiện chán nản không muốn làm nữa, đứng tựa cửa nhìn về
phía cửa sông. Có con tầu rời bến, tiếng còi ngân nga lăn dài trong không
trung.
Phiện sang nhà
Ngọc từ sớm, ngồi thu lu bó gối ở góc chiếu, gói trà cùng mấy bao thuốc ôm khư
khư trong lòng. Tương sợ Phiện hoảng mà có điều gì nói lộ ra nên dù không muốn
cũng phải sang từ sớm, ngồi chắn trước mặt Phiện.
-Trà thuốc đâu
anh không bỏ ra, giữ khư khư trong lòng thế người ta lại bảo không biết điều. –
Bộ mặt Tương ngang tàng, vênh vác khác hẳn mọi ngày.
Nhìn thái độ của
Tương, Ngọc thấy cần phải nể chừng, bởi mục đích của cuộc họp này chỉ mang tính
răn đe cho mọi người thấy cái uy của bộ đôi Phúc “trâu” và Ngọc “chột” chứ thực
ra Ngọc chưa có bằng chứng nào xác đáng để kết tội Phiện.
-Mọi người mất
công mất buổi đến đây chẳng lẽ ngồi uống nước suông, chú thấy có được không.
Còn thiếu ai nữa không , ta bắt đầu.
Lần đầu tiên
Tương được nghe một câu thật từ tốn của Ngọc.
-Ta bắt đầu! ...
Ngọc nói câu vào
đề xong dừng lại, bàn tay đưa lên đầu vuốt mái tóc lật về phía sau, tỏ ý buổi
họp sẽ căng thẳng. Mọi động tác này, không ai khác chính là của Phúc đã lây vào
Ngọc từ khi nào. Trong lòng Phúc và Ngọc là quyển sổ có kẹp chiếc bút vào giữa,
chẳng biết có ghi gì trong ấy mà khi nói cứ phải cắm mặt vào, khi nào dừng nói
mới ngẩng lên.
-Chỗ anh em cùng
tổ với nhau, lại có thời gian sống chung nhà, thực lòng tôi không muốn có cuộc
họp này, nhưng vì danh dự của tổ luôn đạt danh hiệu tiên tiến và để dẹp yên dư
luận cho rằng tổ ta có tiếp tay hỗ trợ cho ông Phiện lấy xi măng của xí nghiệp
về xây nhà ...
-Thằng nào nói
bậy, vả vỡ mồm nó ra! – Tiếng ai đó ngoài cửa nói chen ngang lời Ngọc.
Ai đó tỏ thái độ
giận dữ chẳng khiến Ngọc bận tâm, mắt vẫn không rời khỏi cuốn sổ.
-Các ông thì
biết gì nào, để tôi nói nốt rồi ai có ý kiến gì cứ thẳng thắn phát biểu. Nếu
khẳng định ông Phiện không lấy thì cũng cho biết để ghi vào biên bản gửi lên
cấp trên thanh minh, còn có lấy thì mọi người nên cho ý kiến đóng góp rút kinh
nghiệm tránh sai phạm lần nữa, giữ gìn sự trong sạch của tổ.
-Ôi dào, ngày
nào mà không có thằng ăn cắp trắng trợn sao không giữ lại kiểm điểm. Hay miếng
thịt giắt ngang họng không nói được. Tại con vợ mày xinh quá, thằng chó nào
chịu nổi.
Mọi người nhao
lên chẳng biết ai nói và cũng chẳng cần ai phải nghe. Cậu Tâm ghi biên bản đưa
bút lên mồm gặm, cố kìm tiếng cười cho khỏi bật ra, tờ giấy vẫn còn trắng
nguyên.
-Mọi người trật
tự, tôi xin có ý kiến!
Tương đứng hẳn
dậy xin nói. Mọi người yên lặng, đổ dồn ánh mắt về phía Tương. Thằng Quắt ăn
nói chững chạc thế, không như con gà rúc đầu vào cánh nữa sao. Rồi sau này
thằng này sẽ chẳng vừa đâu.
Tương đã lường
trước được chuyện này, nếu có ý kiến sớm quá hẳn mọi người sẽ cho là có tội nên
vội thanh minh, nếu im lặng thì lại cho là ăn năn hối lỗi. Phải chọn đúng thời
điểm, bây giờ có nói gì Phiện cũng đều đúng cả và Tương sẽ được mọi người vì nể
hơn.
-Tôi là người
mang xi măng về, tại sao mọi người lại không tra hỏi, không kiểm điểm tôi. Có
phải ai đó vừa nói miếng thịt chặn ngang họng hẳn ám chỉ tôi, các vị nhầm. Sống
ở đời, con người ai cũng phải biết tới cái tình cái nghĩa, hôm ấy là tôi cám ơn
mọi người đã cưu mang giúp đỡ tôi trong lần lầm lỡ ấy chứ chẳng phải là sự mặc
cả như mọi người nghĩ. Tôi nói việc của tôi cũng muốn nói tới việc của anh
Phiện. ừ, cứ cho là anh ấy lấy của xí nghiệp, nhưng thử hỏi, từng ấy xi măng có
bằng một cuộn tơ bóng tuột tay rơi xuống sông hay chân cố tình giẫm lên một
viên tân dược, tôi nói vậy là muốn so sánh với ý thức bảo vệ hàng hoá của từng
người, liệu mọi người có thấy là mình có tội không. Vậy thì hãy kiểm điểm mình
đi. Công sức anh ấy bỏ ra cho tổ này ai sánh bằng, thế thì tại sao phải hành
anh ấy. Chẳng qua anh ấy hiền quá dễ bắt nạt đấy thôi, còn phải tôi chẳng là
cái đinh gỉ gì hết.
Tương nói xong,
mọi người lặng lẽ nhìn nhau. Buổi họp giải tán mà không có lời bế mạc trịnh
trọng và cấp trên chưa kịp có bài phát biểu chỉ đạo theo như dự định triển khai
của Ngọc.
-3-
Mặt sông sáng
loá như tấm gương khổng lồ phản chiếu ánh nắng chói chang. Đã vào trung tuần
tháng tám mà ngọn gió thu vẫn còn trốn biệt nơi đâu, để mặc cho cái nóng hành
hạ vạn vật dưới trần gian. Trên boong tầu, luồng khí nóng ngùn ngụt bốc lên
tưởng chừng sắt thép đang nhũn ra. Tiếng máy tầu ậm ịch như người thiếu không
khí thở dốc. Dưới khoang sà lan, những bao xi măng nóng bỏng như vừa trong lò
nung ra, chân trần bước vào một lúc phồng rộp da.
-Này thằng Tâm!
Công tử nhỉ, làm xi măng mà đi giày, đi găng thì làm sao mà nhanh được. – Phúc
“trâu” đứng trên boong tầu quát xuống, giọng khàn khàn bởi hít phải bụi xi
măng.
“Xuống đây mà
làm!” - Tâm làu bàu trong mồm, không dám ngẩng đầu lên nhìn đểu hắn ta cho xả
cái bực dọc.
-Nhìn ông Phiện
kia kìa! Làm một mình mà lúc nào cũng có mã hàng chờ. Cố tí nữa thằng Tương về
bây giờ.
Phúc biết việc
mình nên làm lúc này, nhặng xị quát một hồi cho thấy trách nhiệm rồi mau chóng
tìm chỗ tránh nắng, còn đứng đây khác nào chọc tức những tấm lưng trần đang
phơi nắng dưới sà lan.
Thằng Tương
“quắt” né việc còn giỏi hơn Sửu “rỗ”. Mỗi ca chỉ có một tờ phiếu năng suất mà
lúc nào cũng thấy biên chép, ra vẻ quan trọng. Mà quan trọng cũng đúng thôi, đố
ai biết ca này làm được bao nhiêu tiền đấy. Những phần mềm, phần cứng, luỹ tiến
với lại phần trăm, năng suất của thằng bốc vác làm ra bị dẫn vào mê cung của
một bài toán khó giải. Ai sẽ giải được bài toán này đây? Nhiều những bộ óc sáng
láng được tập trung vào tìm ra lời giải. Một tờ phiếu năng suất được nhân viên
giao nhận hàng trực tiếp làm ký xác nhận sản lượng làm được trong ca, rồi được
nộp về cho kế toán của đội tổng hợp sản lượng của đội, rồi được chuyển lên
phòng kế hoạch thống kê sản lượng chung của toàn xí nghiệp, rồi lại chuyển sang
bộ phận văn phòng giao nhận chốt lại sản lượng chính thức, xong rồi mới được
chuyển về phòng tiền lương chấm công và làm động tác điền phép tính chưa có kết
quả của số tiền sẽ được hưởng, cuối cùng tờ phiếu chạy tới đích là phòng tài vụ
để thực hiện kết quả của phép tính bỏ dở kết quả. Bao nhiêu cái rồi ấy là những
lý do để thằng “Quắt” né việc hợp pháp.
Thằng Tương chưa
về cũng mặc, đã phân kéng rồi cứ đến lượt phải có mã hàng lên, một mình Phiện
xoay vần với những bao xi măng nóng bỏng, chưa bị chẫng vòng nào. Tì ngực vào,
hai tay dang rộng bấu chặt hai đầu bao, Phiện nín thở lấy hơi rồi lăng mạnh bao
xi măng xếp vào đống. Phiện khác nào một đô vật quần nhau với nhiều đối thủ,
lao vào ôm lấy rồi quật nó nằm sõng soài xuống thành từng lớp ngay ngắn. Gần
nửa ca làm một mình, ngực đỏ rộp như phải bỏng, trên người không hề có giọt mồ
hôi nào lăn xuống, nhưng thế đứng của Phiện còn vững lắm. Phiện lầm lũi làm,
không một lời ca thán. Từ sau buổi họp ở nhà tổ trưởng, Phiện càng ít nói hơn
và tránh ánh mắt nhìn của mọi người. Họ đang chửi mình đấy, nhục nhã lắm. Thế
mà thằng Tương còn vênh mặt lên, tự hào
về lời bào chữa của mình đã thuyết phục được mọi người, được mọi người nể
trọng. Nó nói mình là người trong sạch trước mọi người. Thế mới đáng xấu hổ!
Thà rằng cứ để mọi người biết, mình sẽ được mọi người thẳng thắn phê bình hoặc
chửi rủa, chỉ một thời gian sẽ quên đi. Nhưng đằng này, âm thầm một mình, dằn
vặt một mình, tự mình thấy nhục còn khổ tâm lâu.
Phiện bám tay vào neo sà lan để cho cơ thể
lâng lâng trên mặt nước, nheo mắt ngắm nhìn vầng mặt trời đỏ rực đang chìm dần
xuống sau làn khói bụi ống khói nhà máy xi măng. ánh chiều thổi bùng trên mặt
sông sắc vàng rực rỡ. Mình là kẻ cắp, kẻ cắp mạt hạng, Phiện nhủ thầm rồi lặn
sâu xuống nước để trôi hết bụi xi măng và cũng trôi đi kẻ mạt hạng là mình. Cảm
giác lâng lâng như linh hồn đang được giải thoát. Bỗng Phiện giật mình vì bị
thúc mạnh vào người, trồi lên mặt nước, lắc đầu rũ nước nhìn Tương đang ngồi
trên sà lan thõng chân xuống sông.
-Làm xi măng mà
tắm thế sao sạch được. – Tương vừa nói vừa đưa tay kéo Phiện lên.
-Việc gì thế? –
Phiện hỏi.
-Anh dậy tôi,
làm xi măng phải tắm thế nào, lấy vỏ bao vò nhàu lau khô một lượt, rồi lấy
chanh hoặc khế chà kĩ, lấy khăn ẩm lau sạch trước khi dội nước. Anh mà cũng
quên à, dạo này âu sầu quá đấy, cái sự vụ cỏn con ấy quên đi khẩn trương, ai
bắt tội đâu nào. Khi đi làm, chị ấy chạy theo tôi đưa cho quả chanh đây này,
lên tôi kì lưng cho.
-Thế mày đi đâu
bây giờ mới tắm?
Phiện hỏi để
tránh khỏi lúng túng khi Tương nhắc tới Mong. Tội nghiệp cho cô ấy, ôm con thức
suốt đêm. Thà rằng sống trong nhà tranh vách đất như trước được thảnh thơi còn
sung sướng hơn.
-Vừa ngó vào đám
bạc một tí, chúng nó đánh to lắm.
-Về sang tao ăn
cơm. Mấy ngày nay, hai vợ chồng chẳng nói với nhau câu nào, cô ấy giận tao, mày
sang hoà giải không tội cho cô ấy lắm.
Không khí trong
nhà hăng hắc mùi nước vôi còn ướt. Ngọn đèn sáu mươi oát đỏ như đốm lửa sắp tàn
khiến cho số đồ đạc ít ỏi trong nhà như
xích lại gần nhau hơn, đè lên nhau bằng những cái bóng nặng nề. Bóng của những
chủ nhân ngôi nhà cũng in lên nền nhà những khối đen lặng lẽ. Tiếng ọ oẹ của
đứa bé trong lòng Mong như tiếng đập cánh của con chuồn chuồn xuống mặt nước
phẳng lặng. Tại sao mình không can ngăn anh ấy từ lúc đầu, bây giờ mình sẽ bị
mang tiếng xúi giục chồng làm điều không ra gì. Rồi quá khứ của mình bị bới
lại, liệu hạnh phúc gia đình có bị xáo trộn?! Anh ấy là người tự tin trong cuộc
sống thật đấy nhưng tránh sao khỏi những vết rạn. Không biết anh ấy nghĩ gì mà
sao không nói với mình một câu.
Tương đấu xong
nguồn điện vào chiếc tăng, lắp thêm một bóng đèn nữa vào cuối nhà. Gian nhà sáng
bừng lên như có sự thay đổi kỳ diệu. Bóng tối biến mất, mọi đồ vật chuyển mình
lịch kịch đứng về vị trí của mình, ngăn nắp. Chúng còn nghiêng mình khoe bộ
cánh mới được bà chủ lau chùi sạch sẽ. Phiện nhìn quanh gian phòng. Gặp ánh mắt
Mong, Phiện bối rối nhìn xuống cô con gái hớp hớp cái miệng xinh xắn tìm bầu vú
mẹ. Cô bé chẳng bao giờ quấy khóc, sau
này chắc sẽ hiền như bố mẹ nó. Gia đình thật hạnh phúc, tạm gạt bỏ nỗi ám ảnh
kia đi, mình sẽ xây dựng cuộc sống từ đây bằng chính đôi tay, sức lực của mình
một cách chân thực.
-Ăn cơm thôi chú
Tương! Đã định mua cái tăng điện từ lâu, cứ lưỡng lự mãi, buổi tối chẳng làm gì
cần gì phải sáng, thế nên tối đến cứ thấy bước chân vương vướng, đầu óc bí rì
rì. Mình tính toán chi li quá là tự làm khổ mình.
-Kỷ niệm luôn
cho anh chị, gọi là có chút quà mừng tân gia. – Tương cuộn lại chỗ dây điện còn
thừa cất gọn vào góc nhà, hồ hởi vì sự có mặt của mình đã làm cho không khí gia
đình Phiện vui trở lại.
Dù có đi làm
giặc bốn phương thì con đường trở về quê hương chẳng thể nào quên. Tương ra
thành phố làm đã lâu nhưng chưa thể rũ
hết những vết bùn trên cơ thể, nếp suy nghĩ của người nông thôn chưa lột hết.
Những lúc chỉ có một mình hoặc cặm mặt xuống đống hàng, Tương chỉ muốn có thật
nhiều tiền để theo kịp bạn bè, còn mỗi khi bước chân vào cửa nhà Phiện, Tương
lại thấy mình thanh thoát, chẳng còn những vướng bận cùng mưu toan nào. Tương
vẫn mong rồi có ngày nào đó về quê phải có bữa rượu ra trò với bọn đồng tuế,
uống thật say để các bà vợ tất bật dọn dẹp. Chả là những bà vợ ở quê Tương lại
thấy hạnh phúc khi chồng mình thỉnh thoảng quá chén với bạn bè.
Phiện nhấp ngụm
rượu, cố nuốt cho trôi thứ nước làm bỏng họng, nhăn mặt nói:
-Hôm nay có chú
ăn cơm, tôi cố uống một chén cho vui chứ thực ra chẳng khoái gì món này. Chẳng biết
chú nghĩ thế nào, chứ anh nuốt được ít hàng ăn cắp thấy đắng lắm, chẳng khác
nào uống chén rượu.
-Đã nói rồi,
quên chuyện ấy đi, anh thử nhìn xung quanh mình xem, có thằng công nhân cảng
nào không nhặt nhạnh tí ti, những thằng bảo vệ lại là những thằng ăn dầy nhất,
cả một xe công ten nơ quần áo tự dưng nó bay ra khỏi cảng được à. Tại sao gọi
là tiền lương, đó là đồng tiền làm ra bằng cái lương tâm trung thực. Em làm
lương biết cả, những thằng làm tiền lương lợi dụng cái tiếng lương tâm ấy để có
được đồng tiền bất chính mà chẳng ai biết...
-Thôi, hôm nay
không nói chuyện này nữa, mất vui. – Mong cắt lời Tương: - Những chuyện ấy nói
ra mình không có chứng cứ cụ thể rồi lại mất lòng nhau.
-Anh chị sống an
phận quá, nhưng em thì không thể. Nói ra sợ mất sĩ diện cánh đàn ông, chứ thực
ra đôi lúc thằng đàn ông như con thuyền nhưng bánh lái lại là người đàn bà, đi
đâu về đâu con thuyền chẳng tự làm nổi mà do bánh lái quyết định. Cũng mượn
chén rượu nói cho hả, anh tưởng em tu chí làm đến còng lưng như anh sao? Anh
nhầm! Bao mánh lới, thủ thuật kiếm tiền ở cảng em học được hết, em cũng đang
kiếm tiền là chính, còn lương để lại khi ngồi cùng anh chị thế này.
Tương giơ chén
rượu lên ngang mắt, nhìn soi vào thứ nước trong suốt ấy rồi tiếp tục nói:
-Biết là cay
đắng, uống vào chẳng có lợi gì, nhưng tại sao khối thằng thân bại danh liệt mà
vẫn cứ dốc vào cổ. Con người nghiện cái xấu nhanh hơn là nghiện cái tốt. Thằng
Phúc “trâu” mới lên cán bộ được mấy năm lại sinh ra chuyện chửi bậy luôn mồm.
Câu chửi bậy của thằng công nhân thì là tục tĩu, là côn đồ, còn câu chửi bậy
của lãnh đạo thì lại là hoà đồng cùng lớp dưới, gần gũi với mọi người. Thằng
Ngọc “chột” nuốt từng câu chửi bậy của lãnh đạo để cùng bắt nhịp, thế mới được
lãnh đạo tin tưởng vào khả năng. Cái thời vết bầm trên mặt đường trở thành con
sông qua rồi, thằng Ngọc không bước tiếp được nữa đâu. Anh thấy em phân tích
thế có đúng không?
Cái thứ nước cay
cay này không bôi trơn cuống họng, sao hôm nay bao lời cứ tự nó tuôn ra chứ nào
Tương có muốn vậy. Hôm nay đâu còn là thằng Tương “quắt” lầm lì như ngày mới
vào xí nghiệp. Rượu của Phiện mua ở đâu mà uống có bốn chén Tương đã say thế
này, không còn đứng lên để về được nữa. Phiện phải dìu Tương về, đặt xuống
giường rồi pha cốc nước chanh cho đỡ say. Cốc nước chanh chẳng khiến Tương tỉnh
táo lại. Tương cảm thấy cơ thể mình đang bẹt ra như chiếc bánh bột mỳ nhão,
dính chặt xuống giường. Tương cố mở mắt hỏi Phiện có phải rượu lấy của nhà Ngọc
“chột”. Nghi lắm, chỉ có nó cho ráy tai vào rượu nên uống mới sốc thế này, tửu lượng
của mình thế nào Tương biết lắm chứ. Thằng tiểu nhân thì trong lĩnh vực nào nó
vẫn thể hiện cái chất tiểu nhân. Tương muốn nôn ra để cho dễ thở mà cũng không
nôn được. Khó thở quá, ngực bị cái gì chẹn lại thế. Lại cả tiếng ồn nữa, làm
sao cả xóm lại ầm ĩ lên thế, chửi nhau à. Chửi nhau đi cho bõ tức. Mà sao chỉ
thấy ồn ồn mà không nghe rõ tiếng ai là thế nào, rõ ràng mọi người đứng xung
quanh Tương cơ mà. Có phải Liên “khờ” kia không nhỉ? Một người quay lại nhìn
Liên, rồi nháy cho người đứng cạnh biết. Tất cả mọi người cùng quay lại nhìn
Liên rồi lặng lẽ bỏ đi. Liên “khờ” đi đến bên Tương, chạm bàn tay vào cổ Tương
nhồn nhột. Bàn tay chị ta sao mát thế. Nhất dáng, nhì da, thứ ba là nét ư?
Không đúng! Liên “khờ” xấu cả dáng cả nét nhưng sao nước da tuyệt vời thế, mềm
mại và mịn như tơ như lụa, chả trách không ít thằng đàn ông ở đây cứ nhắc mãi.
Chị hãy để... à không, em hãy để cho anh xoa vào lớp da cổ của em một lúc cho
bõ những ngày dằn vặt thèm muốn. Tương cố nhấc cánh tay luồn vào gáy Liên mà
không thể. Cánh tay buông thõng xuống bất lực như bị liệt. Cẳng tay đập xuống
cạnh giường đau điếng làm Tương giật mình tỉnh giấc. Ngoài trời còn tối, tiếng
Phiện thì thào như gió thổi bên tai:
-Dậy đi làm,
Tương!
-Trời vẫn còn
tối lắm, mấy giờ rồi? – Tương trở người nhìn ra ngoài trời hỏi Phịên.
-Gần năm giờ,
sáng bảnh ra rồi còn tối gì nữa. Sang nhà ăn bát cơm rồi đi là vừa, tối qua chú
ăn được tí cơm đói chết.
Tương nằm yên,
giấc mộng vẫn còn vương vất đâu đây. Cơn khát bắt đầu cào vào họng ram ráp,
Tương cố ngồi dậy uể oải nói:
-Anh báo ông
Ngọc cho em xin nghỉ vài ngày, lâu lắm rồi không về quê.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét