Lão Phiện!
Nghe gọi thế ai cũng tưởng lão phải già lắm. Lão năm ba tuổi, còn hai năm nữa
thì nghỉ hưu. Mọi người gọi là lão Phiện từ khi nào và tại sao, Huy chưa tìm
hiểu được. Huy hay mường tượng, lão có điểm gì đó giông giống với ông lão câu
cá trong cuốn “ông già và biển cả” mà Huy đọc đi đọc lại không
biết bao nhiêu lần vẫn không thấy chán. Với vóc dáng bên ngoài của lão thì gọi
là lão cũng chẳng quá đáng. Hơn ba mươi năm làm nghề bốc vác trên bến cảng, vào
ngày hè thì phơi lưng dưới nắng để cho lớp da khô xác như tấm mo cau, đến tháng
đông dù thời tiết có lạnh giá thì công việc cũng vắt cơ thể lão ra những giọt
mồ hôi đặc sánh như keo và để cưỡng lại cái nặng nhọc đè lên vai các múi cơ
phải bện xoắn vào nhau khiến người lão sắt seo khác nào sợi dây neo tầu. Lại
thêm hai cục u chai hai bên vai, một cục sau gáy to như trái cam, hệ quả của
hàng nghìn thậm chí tới hàng triệu chứ chẳng ngoa đủ các loại bao kiện hàng
hoá, từ chất liệu bao vải đến bao ni lông, đến những hòm gỗ cạnh sắc như dao đè
xuống thì không có những cục chai đấy mới là chuyện đáng để nói.
Nhiều lúc
Huy hay nghĩ vẩn vơ, không biết rồi cái thân hình mảnh khảnh, nước da trắng bột
của mình đến khi nào sẽ đen sắt, chai lì như chiếc cọc bích đứng lẻ loi bên cầu
cảng. Nói là bây giờ đã cơ giới hoá, sức con người sẽ được giải phóng cũng đúng
đấy, ví như không còn phải vác gạo tạ leo cao hàng chục mét, không còn cảnh vần
những cuộn giấy hàng tấn đến căng xoạc cơ lưng như quãng đời của lão Phiện đã
trải qua. Làm việc cứ ỉ vào xe nâng hàng, cần trục con người sinh lười, một tí
một ti cũng tị nạnh - lão hay cằn nhằn vậy. Có hao phí điện năng nhiều cũng là
để giúp đỡ đôi vai người công nhân không phải có những cục u chai làm xấu cơ thể
nhưng anh bốc vác chẳng thể mặc áo trắng, ngồi chơi xơi nước đến cuối tháng
lĩnh lương được, mồ hôi không nhỏ đều đều thì làm gì ra sản phẩm mà có tiền. Và
còn nắng, còn rét, dường như chúng lại quái ác lên theo thời gian để được hành
con người. Trước đây làm gì có cái nắng nóng rang như chảo lửa, cả tháng trời
không lấy nổi một giọt mưa và cái rét thì chẳng ra rét mướt, giữa ngày đông
tháng giá mà lưng áo lúc nào cũng rịn mồ hôi như có đàn châu chấu đùa rỡn trên
da khiến cho người ấm ách khó chịu.
Gọi là lão
cũng đúng, bởi cái tính lì lì chẳng bắt nhời chuyện gẫu với ai, ca nào
cũng chỉ thui thủi một mình làm bạn cùng
chiếc cọc bích câm lặng bên mép cầu cảng. Thế thì tán tỉnh sao được phụ nữ, cho
nên đã gần hết cuộc đời rồi lão vẫn lẻ bóng. Đám thanh niên lốp chốp đùa, thật
lão chẳng giống ai, làm anh bốc vác phải gào to lên thế mới xả hết cái nhọc
trong người ra, sống mà lai vô ảnh khứ vô hình chẳng để ai biết tới thế thì
buồn, sống mà không có những chuyến đi xa để có lúc mong chờ tới khi cập bến
thì cũng nhạt. Lão nhếch miệng cười, xịt miếng nước bọt qua kẽ răng. Thế thôi.
Nhưng duy chỉ có lần Huy hỏi ý ấy, lão trả lời dài hơn thường lệ. “Mồm miệng
nhiều chẳng nhấc nổi bao hàng.” Không ai hiểu hàm ý câu nói của lão. Huy cười,
cuộn thật gọn cuốn truyện đang đọc dở đút sâu vào túi quần.
Đấy là Huy
nghe theo lời lão. Huy hay mang theo những cuốn sách đến chỗ làm, tranh thủ
những lúc chờ việc để đọc. Ngày mới vào làm, thấy đội trưởng Phúc đang đến gần,
lão Phiện giật tay Huy ra hiệu:
-Cất truyện
đi!
-Sao?
-Làm thằng
bốc vác còn truyện trò nó không ưa!
-Sao?
-Rồi mày
biết!
Huy chưa
kiểm chứng được việc không ưa của đội trưởng thế nào, nhưng rõ ràng làm anh bốc
vác lưng phải còng như lưng tôm, rỗi rãi thì nằm duỗi dài cho thẳng lại, đằng
này sách vở kè kè trên tay nhìn chướng mắt lắm. Chẳng lãnh đạo nào ưa người
dưới quyền không làm đúng chức năng của mình. Biết người biết ta, Huy cuộn gọn
cuốn truyện đút sâu vào túi. Nhưng cái tính ham đọc sách chẳng khiến Huy chùn,
tranh thủ rỗi lúc nào lại giở sách ra đọc. Huy chẳng sợ đội trưởng biết bởi lão
Phiện đã là người gác tình nguyện rồi. Quả thực, vào làm đã ba năm mà chưa lần
nào Huy bị đội trưởng nhìn thấy đọc sách trong ca. Để rồi con người đội trưởng
Phúc trong mắt Huy vẫn là người ăn nói nhẹ nhàng đúng chất giọng của người Hà
Tây, chứ đâu có bặm trợn như mọi người thì thào với nhau.
Chẳng mấy
người ta cũng gọi mày là lão thôi, trần đời có thằng bốc vác như mày, rồi mày
cũng gàn dở như lão Phiện, mỗi khi thấy Huy đọc sách Tương lại gườm mắt nói
vậy. Huy không tức vì lời nói đó mà nhìn vào bộ mặt mỏng như cái lá cùng những
bước đi nhấp nhổm như con mèo rình chuột của Tương mà thấy ghét cái xảo trá,
cái lọc lõi hiện quá rõ ra vẻ ngoài của đồng nghiệp cùng trang lứa. Và những
lúc Huy được đọc sách thì là lúc đám bài bạc được dịp quấn túm bên nhau, trong
đó Tương luôn là nhà cái. Cờ bạc có canh đỏ canh đen nhưng với Tương chuyện vét
làng là chuyện đương nhiên. Số Tương phát về đường cờ bạc. Các con bạc biết
rằng, chơi là đem tiền biếu cho Tương nhưng đã vào máu thì chẳng có cách nào
cứu, chỉ than thở với nhau vậy thôi. Tất cả là tại con vợ nó cao số. Vợ Tương
làm nhân viên giao nhận, lại đi cùng ca với nhau cho nên cứ thấy chồng khoanh
chân giữa vòng tròn người là cô ta lại len vào ngồi xoạc cẳng cạnh chồng cùng
chung sức tìm ra cửa đẹp. Cờ trong bài ngoài, chầu rìa bao giờ cũng tỉnh táo
hơn cho nên nghe theo vợ chưa khi nào Tương bán nhầm cửa. Lạ thế, chẳng khác gì
phù thuỷ, tiếng bốn quân bài reo trong lòng chiếc bát mà cô ta biết được mặt
nào sấp mặt nào ngửa.
Nửa tháng
rồi, không lấy được một vệt trắng nào gợn vào tấm thảm xanh ngút ngát của bầu
trời. Mặt trời được dịp xoà lửa thoả thích xuống trần gian. Và như có thêm vầng
mặt trời thứ hai từ dưới lòng sông hắt sáng lên thi thố độ chói loá khiến mặt
nước như quầng lửa hàn. Con tầu chờ làm
hàng ngâm mình dưới nước nhưng cũng chẳng ăn thua gì, sắt thép trên mặt boong
oằn lại dưới làn hơi nóng ngùn ngụt bốc lên. Tiếng máy tầu ậm ịch như người thở
dốc. Chiếc sà lan chở xi măng cập bên mạn cố ép sát vào thân tầu để nương nhờ
chút bóng đổ. Giờ giấc quái ác thế, mười hai giờ trưa đã vào ca sản xuất. Nhưng
đã sang hai giờ chiều, đố có ai dám bước xuống hầm hàng làm việc. Cán bộ điều
hành sản xuất ngồi trong phòng chíp của tầu có máy lạnh tặc lưỡi thông cảm, bắt
anh em làm việc lúc này không đành.
Còn lão
Phiện, cũng không đành ỉ vào trời nóng mà ngồi không, thỉnh thoảng nhìn lên
boong tầu sợ lãnh đạo ra giục. Thế ra mình bị sai khiến chứ đâu phải đi làm,
lão không muốn ai đụng chạm tới mình. Lão đứng dậy, lấy dây chun cẩn thận nịt
cổ tay áo, ống quần cho khít để bụi xi măng đỡ chui vào người, quấn chiếc khăn
mặt lên đầu thấm mồ hôi. Lão rón rén bước xuống khoang sà lan như sợ phải bỏng.
Không phải nói quá, rộp da chân ngay nếu bước luôn vào đống xi măng dưới khoang
sà lan. Lão Phiện xoà xoà bàn chân vào lớp vỏ bao nóng như vừa lấy từ trong lò
nung ra cho quen dần. Chỉ lát sau cảm giác nóng bỏng không còn, lão cúi xuống
bấu chặt hai tay vào hai đầu bao, không cần lấy đà, không phải nén hơi, bao xi
măng năm mươi cân được nhẹ nhàng tung lên nằm ngay ngắn vào chiếc cao bản. Xếp
chồng cao năm với lão chẳng khó khăn gì, chỉ có điều thời tiết này đã khiến lão
phải nhỏ những giọt mồ hôi hiếm hoi.
Huy cuộn
cuốn truyện cẩn thận vào túi, nói đùa:
-Từ ngày vào
làm bây giờ mới thấy lão nhỏ mồ hôi.
Nhìn những
dòng mồ hôi túa trên mặt Huy, lão chặc lưỡi:
-Số mày phải
ngồi văn phòng, cố sách vở nhiều vào cho giỏi để mà chuyển nghề.
Lão nói thế
là không hiểu Huy, có được công ăn việc làm là tốt rồi, khối người mồ hôi vắt
ra như nước còn chẳng đủ nuôi miệng. Huy nhìn những giọt mồ hôi rịn trên sống
mũi lão được nhào thêm lớp bụi xi măng trở nên đen đục nhểu xuống mặt bao hàng
như những giọt keo, màu áo bảo hộ đỏ như vầng mặt trời giữa lòng sà lan mà thấy
lòng mình trở nên ưu tư. Ừ thì
cũng thử cố gắng phấn đấu xem sao, biết đâu cuộc đời từng trải của lão có thể
đoán định được tương lai của mình, ngay cả lão hẳn hồi trẻ cũng chẳng muốn cuộc
đời phải gắn với cái nghiệp ăn no vác nặng này.
Lão Phiện
dường như chẳng bận tâm tới người khác, ngửa mặt lên tầu gọi cần trục hạ móc
cẩu xuống để cẩu mã hàng đã làm xong lên. Quầng mặt trời chung chiêng trên mặt
lão. Cần trục hạ móc cẩu xuống, tiếng phanh đóng mở chiu chíu như những mũi tên
găm vào không gian. Những mũi tên lao vào những người không đành để lão làm một
mình đành hậm hực nhẩy xuống khoang sà lan, miệng lẩm bẩm những câu chửi lão
già rồi còn ham hố cái gì nữa mà muốn làm lấy chết, giở chứng gì chắc, thử nhìn
xung quanh xem đã có tổ nào làm chưa. Mà kiếm nhiều tiền để cho ai hưởng cơ
chứ, vợ con không có, chết chẳng mang theo xuống mồ được.
Cuộc đời lão
chưa một lần cầm cổ tay đàn bà. Mọi người chỉ đoán thế chứ có ai biết ngọn
ngành tại sao lão chưa có vợ đâu. Đồng tuế với lão, khi có nghị định bốn mốt rủ
nhau về hưu sớm để hưởng chút nhàn hạ cuối đời, còn trơ lại mình lão nhiều tuổi
nhất. Không hiểu tại sao lão không chịu về. Mà nếu có còn ai thì cũng chẳng ai
biết chuyện riêng tư của lão thế nào, đã ai được lão tâm sự về cuộc đời mình
đâu. Tới nay chỉ có Huy là được lão trả lời về chuyện vợ con, nhưng chỉ vẻn vẹn
câu trả lời cộc lốc sau khi đã xịt miếng nước bọt qua kẽ răng để lấy lại bình
tĩnh.
-Duyên số
cả!
Nói xong lão
buông tiếng thở dài, gục đầu xuống hai bả vai như một hành động đầu hàng số
phận. Như vậy chứng tỏ là lão đã có lần yêu. Chuyện thế nào, Huy là hàng con
cháu chẳng dám hỏi thêm.
Huy là người
nhẩy xuống khoang sà lan đầu tiên trong số những người không đang tâm nhìn lão
làm một mình. Khi Huy bám vào một đầu bao để cùng lão làm một kéng thì lão gạt
đi.
-Mày làm với
tao thì ai đi cùng kéng thằng Đen!
Thằng Tương
thích đi cùng kéng với lão đã đành để ỷ lại cho lão rồi, còn lão chẳng hiểu sao có cơ hội tách nó ra để được nhàn thân mà lão cứ
không chịu. Con người lão chẳng biết thế nào nữa, yêu ai ghét ai chẳng ai
tường, vui hay buồn chẳng ai hay.
Đến lượt cứ
có mã hàng lên là yên tâm rồi, thỉnh thoảng Tương lại liếc nhìn xuống khoang sà
lan để ý xem lão Phiện có gọi mình ra làm hay không. Vợ Tương ngồi áp sát sau
lưng chồng, hai dòng mồ hôi được hoà quyện vào nhau trong canh bạc chiều.
-Đừng nhìn
xuống đấy nữa, lão ấy giục ra làm bây giờ thì hết cửa. – Tương huých cùi tay
vào vợ, thì thào.
-Yên tâm đi,
mình cầm được tinh của lão rồi, có các bạc lão cũng không gọi xuống.
Đúng là, nếu
phải ra làm bây giờ thì làm gì có cơ hội vét làng. Vừa ngày thanh toán lương,
lại gặp đoàn sà lan Nam Định chờ lấy hàng phân bón, toàn đứa tiền găm như băng
đạn xúm vào, phía lái sà lan không còn chỗ chen chân. Mồ hôi đứa đứng trên nhỏ
xuống đầu đứa nhấp nhổm. Mồ hôi đứa nhấp nhổm nhỏ xuống đầu đứa ngồi bệt. Mồ
hôi đứa ngồi bệt nhỏ xuống những tờ giấy bạc nhàu nát. Tiền đặt cửa vãi xuống
như trấu trước mặt nhà cái. Vợ Tương
xoạc rộng chân, ngồi xích lại gần chồng hơn. Chúng quện vào nhau như đôi sam,
như một khối thống nhất của sự đam mê, như để tiếp thêm sinh khí cho nhau trong
canh bạc chiều nay và cũng như mọi canh khác. Hai bầu vú của thị tì vào vai
chồng bị đẩy nhô cao lên khỏi khoảng trễ của chiếc cổ áo rộng. Cặp vú trắng
hồng có lớp lông tơ mịn màng như trái đào tiên. Hai bàn tay với những ngón dài,
khòng khoèo như những đốt tre đực của Tương ôm trọn bộ bát đĩa giơ cao ngang
đầu xóc dẻo như đầu chú hổ mang bành múa theo điệu nhạc là tiếng reo của bốn
quân bài bên trong.
Tương từ từ
đặt bộ bát đĩa xuống, cất tiếng rao khàn khàn, chậm rãi:
-Cái cân,
làng xuống!
-Tiếng này
phải nhẩy, chẳng nhẽ rệp cầu lẻ. Tám cái lẻ rồi!
-Thích chẵn
thì nằm cả người xuống, nhà cái cân hết. –Tương dùng ngón cái và ngón trỏ nhúm
đít bát xoay một vòng, nói thách thức.
-Không chẵn
không chơi nữa. Có bán lẻ đây mua hết! – Con bạc khát nước mặt bệch như vầng mặt trời giữa trưa vừa nuốt khan
nước bọt vừa nói giật giọng thách thức lại nhà cái.
Canh bạc đã
đến lúc có kẻ phải trắng tay. Lão Phiện bỏ dở mã hàng đang làm xúm lại ngó đầu
vào đám bạc. Lạ, ghét đánh bạc thế nhưng lão lại thích chầu rìa những lúc gay
cấn của con bạc lên cơn khát nước.
-Thằng Tương
sao rồi? – Huy hỏi lão nhưng trong lòng lại mong điều xấu đến với Tương.
Vẫn là câu
trả lời như thường lệ:
-Tiếng vừa
rồi thằng Tương phải được trên chục triệu. Số thằng ấy đỏ thế! – Lão nhẩy xuống
sà lan, lắc đầu tỏ vẻ thán phục.
-Sao lão
không thích cờ bạc lại cứ ngó đầu vào đấy làm gì, chẳng lẽ lão chung phần với
thằng Tương?
-Bố láo, tao
lại thèm vào cái chuyện ấy! Sao mày không ngó đầu thử xem có chuyện gì, lúc nào
cũng kè kè quyển sách thế rồi chả biết có làm nên việc gì.
Đám bạc nào
chả giống nhau, những đôi mắt như đần như dại ấy có gì đáng xem, chẳng lẽ Huy
lại không thông hiểu cuộc đời lắm sao mà lão lại nói câu ấy, lại tỏ thái độ bực
dọc nữa chứ.
-Thế thì lão
được gì nào? Lão vẫn chê ông lão trong truyện “ông già và biển cả” là dở
hơi, là viển vông, thế thì lão còn dở hơi hơn, bởi lão chẳng được gì cả vật
chất lẫn tinh thần trong chuyện bài bạc của thằng Tương.
Chưa khi nào
Huy thấy lão nổi giận như lần này. Lão Phiện quá tay quẳng một bao khiến cho cả mấy chồng đã xếp ngay ngắn đổ
dụi xuống, rồi đỏ mặt nói gằn trong họng nhưng chỉ vừa đủ cho Huy thấy được
thái độ:
-Tao không
dở hơi, mày thì biết gì! Sao cái lão già ấy không róc thịt con cá vứt lên
thuyền, vừa không phải mất công mất sức đánh nhau với lũ cá mập, lại có cái để
mà ăn. Kéo bộ xương về chẳng qua sĩ diện hão. Cũng như mày ấy, thi đại học hộ
thằng Tương có phải là thừa bù đắp lại số tiền bỏ ra chạy việc rồi không, đời
thằng bốc vác còn sĩ được với ai kia chứ, tiền nào chẳng cùng là tờ giấy có thể
gấp gọn đút túi quần. Nó kiếm được cái danh đảng viên rồi, chỉ còn thiếu cái
bằng đại học là được đặt lên bệ phóng. Chân tình là tao thương mày kiếm đồng
tiền vất vả nên nói vậy, ki cóp cả đời bốc vác liệu mày có đủ tiền học đại học
kiếm lấy cái bổi để mà tiến thân, để kiếm được đồng tiền mà vẫn nhàn cái thân
không!
Cái thằng vô
lương tâm ấy chỉ có là con lão cho nên lão mới bênh chằm chặp thế. Lão còn kích
động mình làm một việc xấu xa. Lão không còn là lão nữa. Chẳng lẽ cuộc đời lão
có liên quan tới hắn? Nghĩ cuộc đời lão có cái gì đó tồi tội, cứ nén lòng giấu
kín cả cuộc đời mình. Hay là giúp hắn, biết đâu đó sẽ là giúp cho cuộc đời lão
thay đổi và rồi mình cũng đạt được một múc đích riêng, đó là có được một số vốn
nho nhỏ như dự định trước khi đi làm? Nhưng như vậy có phải là mình sẽ chơi một
canh bạc cuộc đời, biết được gặp phải canh đỏ hay canh đen? Ôi dào, đã là thằng
bốc vác chày mặt với bụi bặm rồi thì lấm thêm nữa cũng chẳng khiến ai bận tâm,
cứ trần đời với nặng nhọc để kiếm tiền rồi khác gì lão Phiện, úi xùi cả đời.
Mình sẽ giúp hắn! – Huy quả quyết với canh bạc cuộc đời này. Cái được chắc chắn
nhất sẽ là tạo lập được mối quan hệ sâu nặng với một con người khôn ngoan như
hắn, để từ đó có cơ hội mà thoát thân ra khỏi công việc nặng nhọc này.
*
* *
Lại thêm một
năm nữa. Cuộc đời công nhân bốc vác của Huy lấy những ngày nắng nóng để xác
định thời gian. Nắng gì mà dai dẳng như sợi chão trói thít chặt lấy cơ thể đến
gần tháng trời khiến con người ta nhược nhạc, không dám cả thở sâu nữa bởi sẽ
phải hít luôn hơi nóng đến rát hai lá phổi. Và vẫn là thế, các con bạc tận dụng
triệt để thời gian vàng bạc cho sự đam mê. Những tấm lưng trần đen bẩn như
những miếng sắt phế liệu lại xếp chồng đè lên nhau, những dòng mồ hôi khô sắt
lại như những đường hàn ngấu chà xát vào nhau. Còn Huy trải chiếc áo bảo hộ lên
cuộn dây neo nơi mũi tầu, úp quyển truyện lên mặt để tránh ánh sáng làm nhức
nhối nơi hốc mắt tranh thủ ngả lưng, chờ lãnh đạo giục ra làm. Sao dạo này chỉ
được vài trang là những con chữ đã dần nhoè trước mắt, mệt mỏi khiến bàn tay
cầm cuốn sách trễ nải, Huy muốn buông sách xuống nhưng trong lòng lại thấy tiếc
thời gian nên cố đọc, và rồi câu chuyện trôi qua thật vô nghĩa. Bây giờ không
còn lão Phiện nằm bên cạnh nhưng Huy cũng chẳng sợ đội trưởng nhìn thấy mình kè
kè cuốn sách trên tay, bởi thằng Tương còn lạ gì nữa mà phải giấu giếm. Hắn lên
chức đội trưởng nhanh không ai ngờ.
Và cũng
không ai ngờ lão Phiện lại xin nghỉ hưu sớm một năm. Khi cơn gió mùa đông bắc
đầu tiên còn đang rập rình bên kia sông, những ngọn gió se sớt lạnh làm khô tấm
lưng trần khiến da lão mốc trắng như da rắn lột. Nhưng lão vui. Lão đột nhiên
mở đầu câu chuyện trong khi hai người đang dò dẫm lần từng bậc thang xuống hầm
tầu tối bưng.
-Mai tao
nghỉ hưu rồi.
-Sao? Nghỉ
hưu? Thế mà không ai biết! Mai nghỉ rồi, đi ca tối nay làm gì cho vất vả!
Huy ngạc
nhiên và không ai là không ngạc nhiên. Lão nghỉ hưu cũng không có gì lạ nhưng
cái để mọi người không hiểu con người lão thế nào là, tại sao không nghỉ theo nghị
định bốn mốt để được hơn tám chục triệu, nghỉ dở chừng thế này chẳng được khoản
gì mà lương hưu lại bị thấp đi. Ông ấy lo cho thằng con có được chức quyền rồi
mới nghỉ - Đó là lý do để mọi người lý giải về việc làm của lão. Gần một năm
không có người bạn già bên cạnh, Huy một mình tìm chỗ vắng ẩn mình vào những
suy nghĩ riêng tư. Có lần đi qua chỗ Huy ngồi, Tương nhếch miệng cười, nói đùa:
“Lão Phiện về rồi lại có lão khác thay thế, chẳng bao giờ thiếu”. Huy tự vấn,
từ lúc nào mình thích lủi thủi một mình nhỉ? Tại con vợ hắn? Tại sao lão Phiện
gắn bó là thế mà chẳng mấy khi gợn gạo nên trong tâm trí, thế mà người đàn bà
ấy chỉ một lần thôi đã dần đẩy Huy ra xa mọi người để một mình âm thầm tìm lại
cảm giác của buổi trưa nóng giẫy trong căn phòng hai mươi mét vuông đó. Cái mùi
nồng nồng trên cơ thể của cô ta vương vất đâu đây, cái thứ mồ hôi nhờn nhờn
trơn nhẫy trướt qua má Huy đến bây giờ vẫn thấy lành lạnh. Chưa một lần Huy
đụng chạm tới thân thể đàn bà, tại sao khi ấy không thử một lần để biết được thế
nào là tình ái, để thấy được đằng sau khoảng trắng hồng vồng lên sau khoảng cổ
áo trễ mỗi khi cô ta tì ngực vào vai chồng trong mỗi canh bạc còn đẹp hơn đến
mức độ nào đã khiến Huy vài lần liếc mắt vào. Huy đang đứng trên miệng hầm hàng
sâu hun hút, chơi vơi, muốn bám níu vào đâu đó để khỏi mất thăng bằng. Và rồi
không ít lần vô cớ Huy buông sách ngó đầu vào đám bạc giống như lão Phiện.
Chẳng lẽ lão Phiện cũng có tâm trạng như mình? Lão Phiện đâu phải là người như
vậy, cuộc đời mỗi người một cảnh ngộ.
Chẳng lẽ
cảnh ngộ cuộc đời của cô ta đáng thương vậy sao? Canh bạc cuộc đời này anh chưa
dám nằm cả xuống, đó là đánh giá của cô ta khi đẩy chồng tiền về phía Huy. Huy
đút sâu nắm tiền vào túi, vô cảm nhìn những giọt nước ứa ra bên khoé mắt cô ta.
Chồng cô ta được vào đại học là cái đích công khai của cuộc trao đổi đã hoàn
tất. Và còn cái đích khác chỉ có hai người biết, đó là cô ta khát khao chỉ một
lần thôi được cơ thể sạch sẽ, trong trắng như Huy đè lên là chưa đạt được. Thú
thực, khi bàn tay ấm mềm, láng mồ hôi, ngai ngái mùi da thịt đàn bà áp vào má,
những ngón tay run run của cảm xúc mãnh liệt thực sự đang lần tìm trên da thịt
mình, Huy ngất ngây muốn ngốn ngấu đổ ập xuống người cô ta. Nhưng tại sao cô ta
lại thốt lên lời nói đó? “Sao em đời không gặp được một người đàn ông nào sạch
sẽ như anh!” – Có phải lời nói đó là thực lòng? Huy đã chấp nhận một trong
những điều kiện cho cuộc trao đổi, đó là chuyện phiêu lưu tình ái này. Cô ta
đẹp, không ít thằng đàn ông thèm khát, tưởng chừng sẽ khó khăn lắm, phải là có
tiền, có chức quyền mới dám mơ tới, thế mà không ngờ lại định cái giá rẻ mạt
đến vậy! Điều này đã làm tăng thêm cái tính cao ngạo của thằng đàn ông cầm cửa
trên, giúp Huy tỉnh táo nhấc lên bàn cân để so sánh xem những lời nói hào hển
của cô ta là thực hay là cũng chỉ như vừa mới cách đây nửa ngày thôi, cô ta lả
lơi ôm ngang lưng đội trưởng Phúc, còn thằng chồng đi ngay cạnh như người dưng.
Đó là ván bài gì mà thằng Tương dám lấy vợ ra đặt cửa không sợ người đời chê
cười, không sợ rồi ngay chính vợ mình coi khinh. Giờ thì thân con đàn bà ngay
cạnh mình đây, có lẽ vẫn còn nhơ nhớp mồ hôi của đội trưởng Phúc chà sát vào.
Chẳng lẽ
nước da của cô ta là do nhiều thằng đàn ông chà sát quá nên mới trắng mịn như
thế, Huy chua chát mỉa thầm. Nhưng như kẻ thua bạc chỉ mong ván sau gỡ
lại, những lúc hình bóng của cô ta kéo
Huy ra xa mọi người là những lúc Huy thấy mình sao
dại quá, đừng nghĩ tới cái xấu sẽ thấy phần tốt đẹp trương ra, như vậy có phải
đã được thêm một bài học bổ sung cho cuộc sống. Huy tìm cách cố gần cô ta để
xem còn vớt vát lại được gì trong canh bạc tàn. Nhưng cô ta đã có ván bài khác
mà Huy là kẻ hết tiền chẳng đáng bận tâm, những lời nói hào hển trong lúc say
tình dường như chẳng bao giờ có trên cái miệng xinh. Chẳng lẽ tình cảm của con
người trơn truội thế sao, đã nghe rõ nhịp đập trái tim của nhau, hít sâu hơi
thở của nhau rồi thì khác nào đã hoà quyện linh hồn vào nhau, vậy thì chí ít cô
ta cũng phải có ánh mắt đáp lại chứ. Tại Huy sạch sẽ quá mới cho là như vậy,
tại ông lão trong truyện “ông già và biển cả” bảo thủ quá cho nên mới
xuýt phải đổi cả tính mạng. Còn ông lão Phiện thì sao? Thực dụng, bỏ công bỏ
sức, chắt chiu từng ngày từng tháng mong kiếm được nhiều tiền để làm gì, hay
lại phải cái tội ngong ngóng từng ca để được ngắm nhìn khuôn mặt xinh xắn, nước
da trắng mịn của cô ta. Huy nhìn xuống làn da của mình, nước da đã xạm đen, một
vài vệt mồ hôi loang như đường gỉ sét trên miếng sắt phế thải bám dính trên
người. Không biết liệu có được một cơ hội nữa cô ta có khen Huy sạch sẽ? Hay là
rồi như đội trưởng Phúc, gặp phải canh bạc nghiệt ngã, bị mất chức đội trưởng
vì cái tội định cướp vợ người khác, để cho người lên thay chính là Tương, người
xuýt bị mất vợ ấy. Nhưng mình chỉ có tấm thân khô, anh ta làm gì được.
Nắng nóng
cùng với mỏi mệt kéo Huy vào giấc ngủ. Có lẽ cũng chợp mắt được mươi phút thì
Huy bị thúc dậy. Tương đứng chạng háng ngay trước mặt Huy, nét mặt nhau nhúm
như chiếc bao tải rách. Lên được chức quyền, ngồi làm việc trong phòng có hai
máy điều hoà, người đỡ quắt queo nhưng cũng chẳng vì thế nước da Tương hết được
những vết loang đen bẩn mà nay lại thêm những đường nhăn cau có trên khuôn mặt.
Tương hậm hoẹ:
-Đội trưởng
thì đôn đáo lo công việc thế mà các ông cứ yên vị ngủ. Mấy giờ rồi! Như ông
sách vở nhiều cũng chẳng làm nên trò trống gì, cũng lại như lão Phiện thôi.
Anh ta bắt
chước lý lẽ của lão Phiện, áp dụng vào mình cũng đúng thôi. Suốt ngày kè kè
quyển sách trên tay, học hành chẳng đến nỗi nào, thế mà cũng chỉ là anh công nhân trần mình vác cả vầng mặt trời trên vai. Những tưởng
quen thân với người có vai vế để thoát xác nhưng giờ lại đâm lo. Loại người
giảo quyệt như vợ chồng Tương, cái thân bốc vác của Huy liệu có được yên
ổn để mà kiếm tiền mưu sinh. Hắn sẵn sàng đuổi việc hay chuyển Huy đi nơi khác
để che giấu sự thật về bước đường thăng
tiến của mình, thế nhưng tại sao đến bây giờ chưa có biểu hiện gì để tâm tới
việc đó? Mặt trời vẫn còn đứng bóng, những mã hàng đã như lao ra từ quầng chói
loá của vầng mặt trời thứ hai từ dưới lòng sông ngang qua trước mắt Huy. Tệ
quá, tại Huy mỏi mệt nên thiếp đi mà quên mất rằng, đừng có ỷ vào nắng nóng mà
trốn việc, giờ giấc coi như pháp lệnh bắt buộc phải tuân thủ. Muốn kiếm tiền
bằng nghề bốc vác hãy buông sách vở xuống, đừng bắt chước ông lão câu cá mang
bộ xương không trở về để hãnh diện. Lão Phiện đã đúng. Huy đưa tay che mặt trời
tránh loá mắt, lững thững xuống hầm hàng làm phận sự của mình.
-Này, tao
bảo này!
Huy giật
thót người, cảm giác chờn chợn thoáng qua khi nghe thấy Tương đột ngột gọi lại.
-Giúp tao
một việc được không?
-Ông đội
trưởng rồi, tôi giúp gì được? – Huy ngập ngừng hỏi, nhìn Tương nghi ngờ.
-Nếu không
tao đội nắng ra đây làm gì. – Tương cấm cảu, vẻ mặt càng nhàu nhĩ.
-Quan trọng
thế cơ à!
-Vào phòng
chíp của tầu cho mát, nắng bửa đầu đây này, vào trước đi không để cho người
khác biết.
Hẳn lại
chuyện ám muội gì đây, nếu không hắn chẳng quan hệ, chẳng có thái độ thân tình
thế với mình làm gì. Nhưng là chuyện gì? Đoạn đường từ mũi tầu tới ca bin Huy
như được làn hơi nóng đẩy bay lên bồng bềnh với nỗi phập phồng lo sợ sự trả thù
gì đó nơi Tương. Chả gì mình cũng đã có một buổi trưa mờ ám trong quan hệ với
vợ hắn, và lần này lại vào cái thế cửa dưới của hắn thì sao dám cao giá như lần
trước. Phòng chíp lạnh khiến Huy rùng mình.
-Việc gì
thế? – Vừa vào trong phòng Huy hỏi luôn.
-Nói cho
nhanh, mày cần tiền không?
-... ?
-Làm gì mà
mắt trợn hoả lên thế. Cụ thể, tao cần mày hợp tác.
-Làm thằng
bốc vác trên răng dưới tạc đạn, còng lưng ra mới có tiền, ông muốn làm thêm à,
lương đội trưởng không đủ đưa cho vợ chắc.
-Mày cứ ngây
ngô như lão Phiện ngày xưa.
-Thế ra ông
cũng hợp tác với lão Phiện làm những trò ám muội.
-Có muốn
cũng không được, thời lão ấy khác thời bây giờ khác, đấy là tao nhận xét thế.
Có dám không?
-....
-Mày là
người ký phiếu năng suất cho tổ. Bây giờ sẽ ký làm hai phiếu, phiếu thật chỉ để
đề phòng ai thắc mắc thì đưa ra, còn phiếu thứ hai sản lượng thấp hơn thực tế
ca làm để thanh toán tiền lương cho tổ. Phiếu tờ vợ tao lo, thanh toán tiền
lương có người khác lo, còn mày chỉ cần giữ mồm, đơn giản thế thôi.
-Đơn giản
thế ông nhờ tôi làm gì?
-Làm từng
đấy năm chưa cho mày kinh nghiệm gì à, chỉ biết còng lưng ra làm, chả khác gì
lão Phiện. Bọn chúng nó ranh lắm, đếm từng mã hàng đấy, qua mắt sao được, thế
nhưng chỉ nhớ được lúc ấy thôi, cái mệt làm cho đầu chúng nó mụ đi ngay. Nhưng
mày chắc không thế tao mới cần nhờ đến mày.
-Thế ra ông
lợi dụng tín nhiệm của tôi để ăn chặn mồ hôi của thằng công nhân. Chẳng lẽ
không còn nguồn nào để cho ông bớt xén mà làm cái trò mạt kiếp thế.
-Cờ bạc
không bịp thì sao ăn được người. Hỏi một câu cuối, có dám không, đừng có ỡm ờ
như với con vợ tao, thèm nó rỏ dãi mà không dám đụng vào. Đồ hèn! Thằng đàn ông
nào mà không ghen vợ, tao để yên mày tưởng tao không biết gì chắc, thằng cha
Phúc mất chức cũng chẳng qua nhìn thấy nó ôm vợ tao quá đáng.
*
* *
Huy chưa kịp
dựng xe, lão Phiện đã vồn vã hỏi:
-Vợ chồng
chúng nó bỏ nhau chưa? Không bỏ nhau thì quả là vô lý.
Huy cười, đi
vào trong nhà, ngồi ngay ngắn trên ghế rồi mới hỏi lại:
-Thế nào là
vô lý hay có lý, con hỏi thật, lão có gì với vợ chồng hắn không?
-Mày hỏi hay
nhỉ, có gì là thế nào, đừng hỏi mập mờ thế thanh niên ạ. Mày nghĩ rằng tao hay
ngó đầu vào đám bạc là có ý nhòm vợ nó chứ gì, hay là thấy tao quan tâm tới
chúng lại cho chúng là con của tao, cuộc đời chẳng có gì rõ ràng như thằng bốc
vác bốc một bao là ăn tiền một bao.
-Lão nhầm
rồi, bốc một bao đã chắc gì ăn một bao.
Lão Phiện
trầm ngâm, nói với Huy mà như thủ thỉ như tâm sự một mình:
-Vợ nó đẹp
thật, khiến tao nhớ tới thời trẻ, khi ấy với tao đàn bà ác nghiệt lắm. Phận
thằng bốc vác nghèo hèn với cao sao được... - Bỗng dưng lão nói nhanh như sợ
Huy cướp mất lời: - Không phải! Duyên số cả! Số tao hẩm hiu không lấy được vợ
đẹp. Thằng Tương xấu thế mà con vợ nó khối thằng ăn trắng mặc trơn có mơ cũng
chẳng được. Chúng nó sinh ra là để kết đôi với nhau. Mày biết vợ chồng chúng cờ
bạc bịp thế nào không? Con vợ xán vào, hai bầu vú đẹp như thế thằng nào chả bị
hớp hồn, còn thằng chồng giơ bộ bát đĩa ngang đầu xóc rồi hạ từ từ xuống, hai
móng tay cái để dài kênh miệng bát lên cho con vợ nhìn thấy. Tao ngó vào là lo
cái trò cờ bạc bịp ấy của chúng nó có bị lộ, rồi cố ở lại thêm vài năm là để
cất công nhờ mày giúp nó vào đại học không thì chúng nó bỏ nhau. Cái phận thằng
bốc vác chênh vênh lắm, thằng Tương được con vợ đẹp thế tao cũng phải cố giữ hộ
nó. - Lão nhìn vào mắt Huy, hỏi: - Sao, mày ngạc nhiên à? Thằng bốc vác ngửi
mùi hôi của nhau còn nhiều hơn ngửi mùi hôi của vợ, thế mới phải mắc nợ với
nhau. Tao nhầm rồi, mồm miệng đỡ chân tay nhiều lắm, lão già câu cá trong cái
chuyện gì ấy có mang bộ xương không về mới được khen chứ xẻo thịt cá mang về
chắc lại cũng như cuộc đời bốc vác của tao với mày thôi, mày nhìn xem căn nhà
cả cuộc đời còng lưng kiếm tiền này đáng giá bao nhiêu, cũng như thằng Tương có
được vợ đẹp lại hốt được tiền của thiên hạ liệu rồi có sung sướng không. Này,
thế mày bỏ sở thích đọc truyện chưa đấy? Đừng bỏ con ạ! Chưa khi nào tao nói
nhiều như hôm nay phải không. Kìa, con nhìn mặt sông, vầng mặt trời dưới lòng
sông sắp tắt mất rồi, nó còn lần lữa cố thổi bùng lên không gian ánh vàng rực
rỡ, con tầu cứ như trôi trên tấm thảm lụa tơ tằm.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét