(Rình rập)
- 4 -
Khi móng sắt của những
chú bò kéo gõ lạch cạch lên mặt đường, tiếng tre nứa lá quăng rầm rầm xuống đầu
dãy nhà thì cũng là lúc mưa ngừng hẳn. Một vài tia nắng nhợt nhạt lách mình qua
được màn xám của bầu trời xuống đậu trên đám đất, nơi sẽ thành ngôi nhà hạnh
phúc của Phiện “gù” và cô Mong. Những cánh cửa bật mở, những thân hình bị đêm
vò nhàu trồi ra, tất cả cùng bật lên tiếng ồ!... ồ! đầy ngạc nhiên và hạnh
phúc. Để lý giải cho hết nguyên do bật lên tiếng ồ hạnh phúc của hơn một trăm
con người trong khu tập thể thì không có đủ thời gian. Nhưng chỉ có một điểm
chung đáng nói, đó là mọi con mắt đổ dồn vào những đốm nắng trên mảnh đất đầu
hồi tò mò, ngỡ ngàng, trong tâm cảm nhận ra sự xoay vần của vũ trụ đang thuận
chiều.
Phúc “trâu” cần tự cho
mình trách nhiệm cao nhất để giải thích cho mọi người được rõ sự xáo trộn bất
bình thường này là sao. Cúc quần còn chưa kịp đóng, một chân Phúc “trâu” đạp
lên đống tre, ngón tay như mũi tên trỏ xuống.
-Những thứ này của ai?!
Những bác thợ đánh xe bò
sợ oai phong của Phúc “trâu” rụt mình vào trong áo mưa như con sâu rụt vào
trong kén. Tương xăm xái nhẩy qua đống tre lại trước mặt Phúc “trâu” giải
thích, giọng hồ hởi:
-Anh Phiện lấy vợ, xây
tổ hạnh phúc.
Phúc “trâu” trợn mắt
ngạc nhiên, giọng nói méo lạc đi:
-Lấy... lấy ai! Ai ...
ai lấy nó!
Tương vẫn trả lời vô tư:
-Anh chưa biết à, lấy cô
Mong, cái cô đi cùng chị Liên, ngồi phòng mình hôm qua ấy.
Mặt Phúc “trâu” tái lại,
giọng nói run run:
-Vô luân, vô đạo, vô...
Các người có coi cái tổ chức, cái tập thể ở đây ra gì không!
Nói xong mặt Phúc “trâu”
vênh lên tỏ rõ sự trang nghiêm của một tư cách mẫu mực, một người sống trong
khuôn khổ của tổ chức. Với Tương, biết tỏng cái bụng của anh ta rồi, hằn học,
ghen tức, miếng mỡ ngon thế để Phiện “gù” hớp mất. Nhưng chả sao, đời còn dài,
còn ối cô đẹp hơn. Phúc “trâu” nhổ phì về phía Mong rồi quày quả đi.
-Phiện “gù” đâu rồi, số
đỏ thế!
Mọi người dồn về chật
bãi đất đầu hồi, ghé mắt vào phòng Phiện “gù” xem mặt cô dâu, muốn được tận mắt
nhìn thấy một mầm sống đang nẩy chồi trên mảnh đất hoang vu ở đây thế nào.
Những ánh mắt mệt mỏi sáng lên, tiếng tặc lưỡi, tiếng xuýt xoa khen người đâu
mà ngon mắt thế.
-Đêm qua đã được tí gì
chưa em ơi!
Không ít những lời nói
suồng sã như vậy buông ra chọc ghẹo Mong khiến cô không dám bước ra khỏi nhà.
Nhưng những lời chòng ghẹo hôm nay không còn là những lời thô bỉ như mọi ngày.
-Thế
Phiện “gù” đâu?
-Anh ấy lên phòng tổ
chức xin đăng ký kết hôn rồi. – Tương luôn mồm giải thích cho mọi người.
Chẳng
ai xui khiến, đào đất đổ nền, sắp xếp rui mè, cột cái cột quân đâu ra đấy, đánh
lá cọ thành thạo như công việc bốc vác hàng ngày, mọi người lao vào giúp Phiện
“gù” dựng nhà hạnh phúc, quên cả cái hạnh phúc trời đã tạnh mưa sẽ kiếm được tí
chút cho riêng mình trong ca sản xuất tới. Còn Tương, tưởng rằng một mình xoay
xở thế mà bây giờ chỉ đứng nhìn mọi người làm.
Khi mọi người đã quên
hẳn sự có mặt của Liên “khờ” thì bất ngờ cô ta lại xuất hiện như mọc lên giữa
đám đàn ông hôi rình mùi mồ hôi trộn lẫn với bùn đất và nước mưa.
-Làm đi, trưa nay sẽ có
tháng lương của anh Ngọc đãi.
Tưởng rằng mọi người sẽ
rộn lên vì cái tin này, nhưng tất cả các cái đầu gằm xuống hơn vào các nút lạt,
các gồi lá chuẩn bị đưa lên mái. Không phải họ đã thừa biết, thằng Ngọc “chột”
chẳng bao giờ móc túi mình ra đãi bạn một chén chè chát mà chính là những lời
nói vô tình của Liên “khờ” đã nhiều lần trở thành lời tiên tri đoán định số
mệnh của họ. Chẳng bao giờ Liên “khờ” có câu nói tốt đẹp như hôm qua, gửi gắm
cuộc đời một cô gái dẫn theo để ngay hôm sau đã trở thành hiện thực.
-Con này tháng trước xem
cho tao tháng này mất của. Đúng thế! Chen vào mua mấy cái xổ số, tay đặt trên
ghi đông xe mình thế mà lúc quay lại mình lại đang cầm ghi đông xe người khác.
Nhanh như trộm.
Câu chuyện được ban ra
bằng những lời thì thào vừa rụt rè vừa thành kính, khẳng định những lời tiên
tri của Liên “khờ” có độ chính xác cao.
Phúc “trâu” nằm duỗi dài
trên giường, mắt nhìn vô hồn lên trần nhà.
Ngọc “chột” xếp lại đồ
đạc trong hòm, tay run run.
Tương đứng chống tay tựa
cửa nhìn những mảng nắng chợt hiện, chợt nhoà.
Số phận! Tất cả đều âm
thầm suy tư về tương lai mà Liên “khờ” đã đoán định, rồi trong số mấy người
cùng phòng ai sẽ được làm vương làm tướng gì đây.
Đúng giờ ngọ, căn nhà
hạnh phúc của Phiện “gù” được hoàn tất. Mái lá, tường quây cũng bằng lá, khang
trang, sáng sủa hơn hẳn dãy nhà tập thể. Có công đầu tư có khác, mọi người nhìn
ngắm ngôi nhà gật gù khen. Mọi đồ đạc của Phiện “gù” được di rời sang nhà mới.
Mong không dám nghĩ đó lại là căn nhà hạnh phúc của mình sẽ được hưởng, cuộc
đời sao lại xoay vần nhanh chóng thế, mới hôm qua còn thấp hèn trong con mắt
mọi người, nay lại được đón tiếp ân cần chu đáo. Mọi người giục Mong sang nhà
mới nhưng cô còn ngượng ngùng không dám bước ra khỏi cửa.
-Phiện “gù” về kia rồi!
– Ai đó reo lên: - Mau về bế vợ sang nhà mới!
Tưởng rằng sẽ được nhìn
thấy khoé miệng nhếch lên mỗi khi cười vui của Phiện “gù”, nhưng mọi người
chững lại ngạc nhiên. Cánh lưng càng còng xuống hơn, ánh mắt căm cắm nhìn xuống
đường, Phiện “gù” đi thẳng vào trong gian phòng tập thể, không nói với ai câu
nào.
Chờ cho Phiện ngồi thõng
thượt trên giường, Tương rụt rè lên tiếng hỏi:
-Có chuyện gì vậy, anh
Phiện?
Phiện nói nghèn nghẹn:
-Không có giấy giới
thiệu của địa phương của cô ấy chúng nó không cho đăng ký.
Mọi người đã tụ tập chật
nhà nhao lên nói:
-Nhiêu khê! Cứ về sống
với nhau chúng nó đuổi được à!
-Không được! – Phúc
“trâu” đang nằm dài trên giường ngồi bật dậy, nét mặt căng thẳng, nghiêm trọng:
- Chưa có đăng ký, sống với nhau là bất hợp pháp, tôi không để cho các người về
ngủ với nhau, bậy bạ quá! Sống phải có tổ chức! Vì tình đồng nghiệp, tôi sắp
xếp thế này, tạm thời cô Mong sang kia ở một mình... không được, cô sợ đêm hôm
có thằng nào mò vào chứ gì, thằng Tương thông cảm sang đấy ở một thời gian còn
cô ở bên này. Mấy đứa kia về chuẩn bị đi làm. Cho ông Phiện nghỉ ca tối nay để
thu xếp việc riêng.
Mong bần thần ngồi như
đổ sụp xuống góc nhà, gục đầu xuống gối khóc nức nở.
-Không được khóc em ạ!
Dù có hay không có đăng ký chúng mình vẫn thành vợ thành chồng, mình sống tử tế
chẳng ai làm gì được. – Phiện ngồi xuống cạnh Mong an ủi.
-Em làm khổ anh! Thôi, cứ
để em về quê, đằng nào cũng mang tiếng xấu, em không sợ gì nữa.
-Không được! Anh không
cho em đi! Có đăng ký mà sống với nhau chẳng ra gì thì đăng ký có giá trị gì.
Không hộ tịch, không sổ gạo anh sẽ chịu được hết, chẳng lẽ cuộc đời thằng bốc
vác còng lưng cả ngày mà không nuôi nổi vợ sao!
Lần đầu tiên mọi người
được nghe Phiện “gù” nói hào hùng, đầy quyết đoán như vậy.
Trời bắt đầu lại đổ mưa.
Mưa như mưa ngày hè, ào đến trút nước ràn rạt xuống đường rồi lại trốn đi một
lúc, lại bất ngờ rồ lên muốn trêu tức người ta. Có chút hào hứng về hạnh phúc
của Phiện “gù” thì Phúc “trâu” hắt đi mất, có một chút khấp khởi mưa tạnh sẽ
“đánh dậm” được chút gì trong ca tối nay lấy tiền tiêu tết thì mưa đổ trôi đi,
mọi người rầu rĩ kéo nhau đi làm ca tối. Bùn sục ngập lốp xe. Nhiều người tỏ ra
bực mình:
-Trời đất thế này mất
công đi rồi lại về không, sao lãnh đạo không cho nghỉ luôn.
-Biết vậy vẫn cứ phải
ra.
-Dẫn điếm về nhà thì
được, người ta muốn nên vợ nên chồng thì cấm. Đồ chó má!
Im lặng! Đường phố vặn
mình trong mưa trèo trẹo như miếng bánh bị bóp vụn. Không ai nói theo câu nói
vừa rồi. Mọi ánh mắt căm cắm xuống vòng quay của xe, đám người lúc nào cũng
muốn hò hét hết mình cho trút nỗi mệt nhọc của công việc nay ủ rũ như hàng cây
dầm mình chịu mưa. Họ hình dung lại vẻ mặt của các cô gái điếm, tất cả đều trợn
trạo nhưng ẩn bên dưới là những thất vọng không thoát ra nổi.
Ngọc “chột” móc bao Sông Cầu giấu sâu tận lần
áo trong ra mời mọi người hút cho ấm. Những đốm lửa lập loè nhẩy múa trong lòng
bàn tay lạnh giá. Mọi người ngồi sát vào nhau trên đống lúa mạch, chuyện con
tầu chở nhiều loại hàng quý hiếm không được ai nhắc tới. Trời năm nay dở nết
như thằng Ngọc, chẳng hiểu cơn cớ gì mời anh em Sông Cầu. –Mọi người thủ thỉ
vào tai nhau.
-Thằng nào được hút
thuốc rồi còn lắm điều thế! – Ngọc “chột” nằm trong tối nói ra: - Thằng Phúc
“trâu” quá đáng!
Thì ra là vậy, Ngọc
“chột” thấy xấu hổ thay cho thằng bạn thân muốn chuộc lỗi hộ.
Phải trả thù, có vậy nó
mới sáng mắt ra, mới hết được tính hùng hổ ngu xuẩn của nó. Tương dò dẫm trong
bóng tối, nhưng trong tâm địa lại đang le lói ánh phản quang của sự độc ác. Vừa
đi làm về, chưa kịp vào phòng Phúc đã đẩy Tương sang căn nhà mới của vợ chồng
Phiện. Còn vợ chồng Phiện ngồi thu lu ở góc giường. Tại sao anh ta lại nhu
nhược thế, để Phúc “trâu” chỉ là tổ trưởng thôi bắt nạt. Vì công việc, vì miếng
cơm manh áo cả thôi. Đành vậy, mình còn phải kiếm tiền xây ngôi nhà to ngay đầu
làng cũng phải chịu nhún thôi. Tương trằn trọc với những suy nghĩ quẩn quanh
trong gian nhà mới. Tiếng mưa rào rạo trêu tức những gồi lá cọ. Mải vấn vương
những chuyện đâu đâu mà quên hẳn chuyện thằng Sửu “rỗ” đêm hôm lần mò vào nhà.
Đa nghi là cái hộp cộng hưởng của cả ghen, Tương ngồi bật dậy với quyết tâm
chợt đến, phải bỏ làm vài ca về nhà thế nào cũng bắt được quả tang hành động
đồi bại của những kẻ ma lanh. Tại sao cô ấy cứ thúc mình phải thoát ly?
-Ai! - Tương giật mình
quát vào khoảng không tối đen.
Im lặng. Có tiếng bước
chân dò dẫm thận trọng trên nền nhà.
-Ai đấy? Sao không lên
tiếng?
-Khẽ thôi! Em đây! –
Tiếng phụ nữ thì thào trong hơi thở gấp.
Tiếng đàn bà khàn khàn
như tiếng mèo khiến Tương hoảng hồn ngồi dậy thủ thế.
-Em nào?
-Liên đây!
-Làm tôi giật mình, đêm
hôm mò vào đây làm gì?
Tương trấn tĩnh nằm
xuống giường.
-Đêm nay đàn ông ở đây
ngủ rũ ra như phải dịch, chẳng biết phải đi đâu, cho em ngủ nhờ.
-Có mỗi cái giường con
thì nằm đâu?
-Thì nằm chung, có sao
đâu, anh không muốn quay mặt vào trong, mất gì đâu nào.
Liên “khờ” không để
Tương đồng ý, vén màn chui vào. Đêm tối như bưng, căn nhà được rào kín bằng
trận mưa trút ngày càng dữ dội hơn. Trong lòng đang bị những hằn học bọc lại,
Tương chỉ biết xoay người vào trong sau cú huých của Liên “khờ”. Tương cố nằm
yên, nhắm mắt để ngủ, thế nhưng mùi ngai ngái của da thịt đàn bà cứ trơ tráo
xộc thẳng vào mũi khiến Tương bắt đầu giăn giở. Cái cổ tròn núng nính ngấn thịt
của Liên “khờ” đã áp sát cạnh hơi thở của Tương. Phải rồi, cái ngấn cổ lúc nào
cũng xâm xấp mồ hôi như một thứ keo có mùi khét cháy của Liên “khờ” đã câu được
bao nhiêu thằng đàn ông mà chẳng ai chê lùn chê xấu. Tương hít sâu mùi da thịt
Liên “khờ” nén tiếng thở dài.
-Không ngủ được à? Tưởng
số con Mong được sướng, ai ngờ ... Nhưng anh Phiện quyết tâm lắm, ở đây chẳng
ai được như con người ấy. Theo anh liệu có thuận cả không?
Tương thở dài quay người
vào trong.
-Đúng là cái số nó vậy,
có muốn giời không cho cũng chẳng được. Như các anh sướng thật, sống vô tư.
-Bà bằng tuổi chị tôi,
xưng em làm gì.
-Thì kiếp bọn em phải
thế. – Liên “khờ” hậm hực khóc.
Tiếng khóc như tiếng
chuột rúc trong đêm vắng khiến Tương nao lòng. Trời xui đất khiến thế nào, cái
tính cao thượng của thằng đàn ông muốn được an ủi dỗ dành phái yếu trỗi dậy
không đúng lúc đã lật Tương lại . Tương quàng tay qua ngực Liên “khờ”. Liên
“khờ” vòng tay ôm lại, rúc đầu vào ngực Tương, rấm rứt khóc. Bốn cánh tay dần
thiết chặt, hai thân hình quấn lấy nhau lăn lộn trên khoảng chật hẹp của chiếc
giường. Chưa lần nào hai con người này lại được hưởng khoái cảm mãnh liệt như
lần này. Nước mưa bị ứ lại dâng lên xăm xắp nền nhà.
Sáng. Những tia sáng nhờ
nhờ như lưỡi dao lách qua những kẽ hở trên vách vào đánh thức Tương dậy. Tương
choàng tỉnh, nhớ lại chuyện hồi đêm hốt hoảng nhìn quanh, sợ rằng có ai nhìn
thấy Liên “khờ” trên giường mình thì thật xấu hổ. Không có ai nằm bên cạnh, mùi
ngai ngái của cơ thể Liên “khờ” cũng không còn vương lại, Tương thở phào nhẹ
nhõm. Những dấu dép phụ nữ trên nền nhà cũng bị nước dâng lên xoá sạch. Thế là
chẳng còn dấu tích gì. Và cũng từ hôm đó, không ai gặp lại Liên “khờ”. Người ta
nhanh chóng quên ngay người đàn bà tuy xấu xí nhưng anh đàn ông nào cũng thèm
muốn nếu như vô tình ngồi cạnh.
*
* *
Trong lúc tiếng rên sung
sướng của anh chồng cố kìm lại để khỏi bị lộ tẩy một hành động u muội của tình
ái, thì cô vợ ở quê cũng bấm chân dò dẫm trên nền nhà trơn trượt và cố gắng hoá
giải tiếng kẽo kẹt của cánh cửa khỏi làm thức giấc hai đứa con.
-Anh mở cửa nhà tôi bằng
cách nào? Muốn tôi la làng không! – Son đẩy vai bóng người bên cạnh.
-Em cứ la đi, dân làng
có ra được tới nơi thì em cũng chửa kềnh lâu rồi. – Sửu “rỗ” ghé vào tai Son
thì thào.
Hắn cười hinh hích khiến
Son ghê tởm.
-Loại du côn như anh
tưởng tôi hám lắm, tôi không phải loại đàn bà lăng loàn mà đêm hôm mò vào. Đồ
ma giáo!
Sửu “rỗ” cười lục cục
trong cổ hãnh diện, coi câu nói “ma giáo” của Son là lời khen chứ đâu phải riếc
móc. Cánh cửa cài then gỗ, mộng hở toang hoác của nhà này với Sửu mở chẳng khó
khăn gì. Thọc tay vào trong chăn, hơi ấm của cơ thể người đàn bà đã theo đuổi
từ ba năm học cấp ba không thành khiến Sửu “rỗ” muốn ôm choàng lên. Nhưng sự ma
lanh của con người Sửu đã cản lại, có thể cô ta sẽ không la lên nhưng rồi sẽ
chẳng được gì. Sửu vẫn cho rằng mình là người luôn xử lý tốt những tình huống
khó. Tay quờ phải ống sữa bò ở chân giường,
Sửu nhặt lên lẳng vào góc nhà. Tiếng kêu xoang xoảng trong đêm lạnh đánh thức
người đàn bà vắng chồng lâu ngày nhưng chẳng làm cho hai đứa trẻ đang tuổi ăn
tuổi ngủ tỉnh giấc.
-Chuột, mèo gì sục sạo
gớm thế!
Son tỉnh giấc ngồi dậy
lắng nghe tiếng động.
-Sửu đây! – Sửu thì
thào.
Sự bất ngờ giữa đêm hôm
chẳng khiến Son hốt hoảng, tình huống này đã được tính tới. Người đàn bà lặng
lẽ vén chăn bước ra khỏi giường.
Với Sửu lại là bất ngờ.
Không ngờ cô ta bản lĩnh thế. Sửu nghi ngờ sự thành công không tưởng này.
Tiếng mưa như thứ hồ
nhão chảy lõm bõm từ trên mái giang xuống nền sân. Đất bị sục lên như bùn. Sửu
lặng lẽ theo sau người đàn bà.
-Anh cần gì mà phải mò
mẫm đêm hôm thế này, chẳng đáng mặt đàn ông.
Người đàn bà khó hiểu,
chẳng ra ỡm ờ cũng chẳng ra chính chuyên. Có lúc Sửu đã nắm chặt cô ta trong
tay, thế mà rồi lại giật mình buông ra mất mà chẳng hiểu vì sao.
-Chẳng biết vì sao, anh
chỉ muốn được ôm em một lần, đến bây giờ anh chưa muốn lấy vợ cũng vì lý do ấy.
-Tôi lại đắt giá đến thế
cơ à. – Giọng Son đanh lại giễu cợt.
-Thế sao em không phản
ứng lại anh, mà cũng chẳng đồng ý là thế nào.
Son im lặng.
-Lần cuối anh cầu xin
em, đi với anh, sang nước ngoài chúng mình sẽ sung sướng! Tối mai phải xuống
thuyền rồi, anh đóng hai suất, dành cho em đấy. – Sửu “rỗ” van nài.
-Tôi không phải gái mất
dạy mà anh gạ gẫm. Nể tình là bạn học cũ tôi tiếp, anh đừng có được đằng chân
lân lên đầu. – Son xẵng giọng gắt gỏng.
Chính chuyên gì, loại
đàn bà đêm hôm để trai mò vào vẫn lặng thinh mà lúc nào cũng cao giọng nói tới
đạo đức. Mình chưa phải đối tượng. Con đàn bà xấu người, xấu nết. Nhưng sao
mình vẫn cay cú được một lần nằm đè lên cô ta. Bây giờ chỉ còn ý nghĩ trả thù
chứ còn tình yêu gì nữa đâu. Thằng Tương “quắt” thì hay ho gì, chẳng lẽ bới xấu
nó để cho cô ta thấy mình vẫn hơn.
Nghe người lớn tuổi kể
lại, vì có công chỉ hầm cho Tây bắt bí thư huyện uỷ, bố Tương được bổ làm lý
trưởng. Được ba năm, bộ đội về giải phóng làng, ông ta chạy ra bốt cầu Bà Sinh
theo lính đồn. Tên quan hai chỉ huy mải thu xếp đồ đạc để rút chạy, làm ngơ
trước vẻ mặt sợ hãi, giọng nói lập cập nài nỉ của tên tay sai:
-Các quan có bảo con cắn
cứt con cũng làm, chỉ xin cho con được đi theo!
-Thế thì cắn đi! – Tên
quan hai nói xẵng cốt cho qua chuyện.
Tưởng chỉ là câu nói cửa
miệng để biểu lộ tấm lòng, bố Tương làm thật. Đống cứt chó trước cửa nhà quan bị
ngoạm cụt chóp. Ông ta được quan chứng thực sự trung thành, được đẩy lên xe
cùng tháo chạy. Đến giữa cầu Bà Sinh xe chết máy. Tiếng súng bộ đội bắn chỉ
thiên kêu gọi đầu hàng đang tiến đến gần. Quan quân bỏ xe chen nhau chạy bộ. Bố
Tương bị đẩy rơi xuống sông. Ông ta bơi nấp vào bụi cỏ lăn, chờ tới nửa đêm mới
dám lần trở về nhà. Không ai trả thù. Gần chục năm sau Tương ra đời và thừa
hưởng tính cục cằn, dễ nổi nóng nhưng cũng rất dễ hoảng sợ của bố.
Là bạn
học cùng lớp trong suốt mười năm học phổ thông nhưng chưa một lần Son và Tương
nói chuyện với nhau. Con gái trong lớp cũng không ai muốn chơi với Tương bởi
thân hình gầy quắt bé nhất lớp, thêm nữa bộ răng vẩu quá mức, thêm nữa khi nói
chuyện nước bọt bắn ra đọng lại hai bên khoé mép thành những cặn trắng, bọn con
gái gọi đó là hai cái ngà voi và cái tính chấp nhặt nhỏ nhoi không ai muốn gần.
Học xong, bố Tương giục con lấy vợ. Tương vằng:
-Lấy ai?
-Con gái làng này chắc
không còn ai để mày lấy. - Ông bố rít lên. – Loại bất tài! Con Son nhà bà Xê
được chưa?
-Tương phụng phịu: - Con
gái mà nhỏ, gầy như con tép khô ấy ra cái gì. Bố thích thì cưới nó cho bố vui.
Ông bố nở nụ cười:
- Tối đến nhà nó chơi, nó hẹn mày đấy. Nó gầy
nhưng khôn gấp vạn con gái làng này.
Một tuần sau đám cưới
được tổ chức.
Khi tiếng pháo đón dâu
nổ râm ran ở làng bên thì Sửu “rỗ” mới được biết, cô gái có ánh mắt hay nhìn
ngang đa tình, cái miệng nhỏ xinh có cái răng khểnh cười duyên mà Sửu theo đuổi
bấy lâu nay đã lấy chồng. Mà lấy ai kia chứ, lấy cái thằng vẫn bị bọn Sửu bôi
cứt trâu lên đầu chỉ biết khóc chạy về. Tiếng pháo nổ hành hạch như tràng cười
giễu cợt Sửu. Đám cưới cùng làng ấy sẽ đi theo đường nào? Nếu đi theo đường
trong làng chỉ mấy chục mét là tới nhà nhau, nhưng nhà đã có đám thì phải khoe,
đi vòng theo đường bờ đê cho nên cảnh nên tình, có cớ để trưng diện những bộ
quần áo còn thơm mùi hồ, những chiếc xe đạp bóng loáng nước mạ kền. Khi đoàn
rước dâu lên tới mặt đê, cô dâu còn lúng túng chưa biết bám vào đâu vì tay lái
chú rể loạng choạng giữ thăng bằng thì chiếc xe bị thủng lốp bởi những chiếc
đinh nhọn được nguỵ trang rất khéo nằm rải rác dọc theo lối mòn. Sợ bị nát săm,
Tương vội vác xe đạp lên vai đi vượt lên phía trước, không để ý tới những đống
cứt chó đặt ngay ngắn cạnh những chiếc đinh. Chiếc xe đạp được công kênh như
bay trên đoạn sông lộng gió. Đám rước dâu trở thành đám rước xe đạp.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét