(Hai bác cháu)
-3-
Việc thanh lọc
những thành viên làm cản trở công cuộc xây dựng một tổ điển hình tiên tiến đối
với Phúc “trâu” không khó. Chỉ cần cái cớ đi muộn giờ làm, Đoan “khê” và những
kẻ trong nhóm sống bằng trộm cắp nhiều hơn là bằng đồng lương bốc vác đã bị
tách sang những tổ khác nhau. Trước đây Phúc cũng đã muốn làm điều này, nhưng
lời nói của anh tổ trưởng chưa có trọng lượng. Phúc hãnh diện về việc mình làm
và sẽ làm mạnh tay hơn, tự coi mình là con người trong sạch và mọi người lấy đó
mà theo, một con người toàn tâm toàn ý với phong trào thi đua sản xuất của xí
nghiệp đang được phát động. Còn trường hợp thằng Tương hãy chờ thời gian nữa
xem nó tiến bộ đến đâu. Ngọc “chột” cố làm dịu đi những quyết định căng thẳng
của Phúc về cải cách nhân lực và Ngọc còn sợ đưa nhiều người mới về chưa hiểu
nhau khó lãnh đạo. Nó chỉ bị lôi kéo, thực ra ham làm để kiếm tiền lắm, Ngọc
muốn Tương ở lại bởi thằng này ma lanh rồi sẽ được khối việc.
Rồi cho đến một
hôm, Phúc quyết định sẽ không để cho thằng Tương đi tổ khác. Thằng này táo bạo,
biết quyết đoán trong công việc. Đó là vào ca chiều, khi về qua tầu chở thiết
bị của Liên Xô, Tương cùng Phúc dừng lại xem tổ ông Quế giải quyết việc cẩu một
mã hàng dài quá khổ.
-Với mã hàng
này, nếu không có đòn gánh cẩu sẽ bị gãy đôi. Tôi quyết định chờ có dụng cụ đầy
đủ mới làm, nếu không tôi không chịu trách nhiệm. - Ông Quế mồ hôi chảy thành
dòng trên mặt, nói găy gắt.
-Làm gì có đòn
gánh cẩu nào dài thế này, chờ sang bên tây lấy về à.
-Tôi không làm!
Xảy ra chuyện gì lại đổ tội cho thằng làm. Ông có dám chịu trách nhiệm không,
dám đặt bút kí biên bản không? Nếu được như thế tôi sẽ làm.
Những người có
mặt lảng dần. Phúc “trâu” đứng gác chân lên cột bích cười thầm, mang tiếng tổ
điển hình, có mỗi mã hàng cũng chịu thua. Tuy vậy, Phúc “trâu” cũng chẳng nghĩ
ra được sáng kiến gì, việc này không thể mắm môi vào bổ cuốc xuống đường như
ngày xưa. Nhưng sự láu lỉnh của Tương xuất hiện đúng lúc, ghi một bàn thắng
ngọn mục cho Phúc “trâu”.
-Kiếm thanh sắt
nào dài buộc dọc theo mã hàng, như bó bột ấy, có bẻ cũng không gãy.
Câu nói tưởng
chừng bâng quơ của Tương lại trở thành phát kiến vĩ đại của Phúc. Một tay chống
nạnh, một tay Phúc chỉ vào mọi người tỏ ý coi thường.
-Này các ông, ở
khác đội chẳng lẽ để tôi mó tay vào lại bảo tranh việc, lấy mấy thanh sắt U ở
trong bãi kia nẹp vào, có khác nào đòn gánh cẩu đâu.
-Nếu thế mà được
thì người ta chẳng chế tạo công cụ chuyên dùng làm gì, ông nào giỏi thì làm,
tôi chịu. - Ông Quế tức giận bỏ đi.
-Cứ ỷ lại như
ông thì đến bao giờ. Được đấy, cái khó ló cái khôn, nhấc lên từ từ theo dõi xem
sao. Này nối thêm cáp cẩu cho dài vào để góc xiên nhỏ đi, giảm lực bóp may ra
thì được.
Khi mã hàng
chung chiêng đưa qua be tầu xuống bãi, tim Phúc như thót lại, liệu buộc thêm
mấy cây sắt ấy có được vững chắc, chỉ cần một rung động nhẹ thôi là mã hàng sẽ
bị bẻ cong, khi ấy nếu có luận tội tuy Phúc không sao nhưng tiếng tăm mất đi sẽ
chẳng nhỏ. Mã hàng vừa an toàn tiếp đất Phúc hể hả kéo tay Tương đến trước cửa
trung tâm điều hành sản xuất nơi mọi người nhộn nhịp qua lại trong giờ giao ca,
chờ đợi những chỉ đạo trực tiếp ngoài hiện trường về báo cáo công việc với lãnh
đạo. Phúc đứng xoạng chân, hai tay cầm hai tà áo phẩy liên tục để làm dịu cái
nóng đang bốc ra trong người. Tương thừa biết, anh ta cố tình làm vậy để ai đó
quan tâm tới sẽ hỏi chuyện, khi ấy hẳn sẽ có thêm một vết bầm trên mặt bãi như
ngày xưa.
Đừng chê thằng
này nhà quê ẫn ờ dễ sai bảo, đừng thấy dốc công dốc sức san nền dựng nhà cho
Phiện “gù” mà thì thào với nhau là thằng này ngu. Bản tính của thằng nhà quê là
thế đấy, nhưng không phải không hiểu hết sự đời, không biết mánh lới của các
người. Bản chất của thằng nhà quê là biết chịu lùi một bước để tính bước tiếp
theo, mà dân số nước Việt này tám mươi phần trăm làm nông nghiệp, nếu tính từ
đời ông cha của dân thành phố thì dễ là trăm phần trăm xuất thân từ đồng ruộng
với con trâu và cầy cuốc. Phúc “trâu” nói với Ngọc “chột” nhưng cố tình để
Tương nghe thấy: - Thằng nhà quê có nhiều cái khôn vặt nhưng không thủ đoạn,
tinh quái như bọn Đoan “khê”, để lại được đấy, cho nó lo việc kí phiếu năng
suất, lo tiền lương cho tổ. Phúc “trâu” trả công cho sáng kiến của Tương là thế
đấy, còn xí nghiệp thưởng cho anh ta bao nhiêu làm sao mà biết được.
Phúc “trâu” mới
chỉ trả ơn bằng miệng như vậy thôi chứ hàng ca vị trí nào nặng nhọc nhất thì
phân Tương vào. Họ muốn Tương phải ngửa tay xin việc đây mà. Một bữa khao lên
đội phó Tương phải chi tiền như vậy chưa đủ sao? Mà quả là chưa đủ thật, hôm ấy
vào mồm họ có được là bao.
Chờ mãi để kiếm
cớ chi thêm cho hợp lẽ rồi cũng đến. Phúc cùng Ngọc về quê nghỉ phép năm, Tương
mua tặng mỗi chị ở nhà tấm vải sa tanh Nam Định để may quần mặc cho mát và
các cháu cũng có phần quà riêng gọi là tình nghĩa anh em trong đơn vị có tấm
lòng hỏi thăm.
Hôm ở quê ra,
Phúc “trâu” có con gà cùng cân gạo nếp để đáp lại tấm thịnh tình cả Tương. Phúc
gọi mọi người trong tổ sang uống nước và có lời:
-Tôi về quê, chú
Tương có gửi biếu quà cho gia đình, tôi xin nhận và hôm nay tôi cũng có chút
quà quê để cám ơn lại. Chú ấy biếu gia đình tôi trị giá bao nhiêu thì tôi cũng
xin biếu lại trị giá từng ấy. Nói thế để anh em biết, giá trị là ở tấm lòng còn
vật chất thì phải sòng phẳng.
Con gà và cân
gạo nếp chị ấy gửi ra tiếp mọi người chẳng đủ, Tương phải mua thêm, thế thì
sòng phẳng ở đâu, cái thằng mồm trơn như đít ếch! Phiện và Mong có được mời
nhưng từ chối khéo với lý do phải đi thăm họ hàng. Nhưng rồi cái sòng phẳng
Tương cần chẳng bao lâu cũng được trả.
*
* *
-Thằng Tương
nhanh nhẹn, thật thà đấy, để nó thay chân tổ trưởng công đoàn lo phiếu tờ, tiền
lương cho tổ. – Phúc “trâu” xoay xoay chén trà trong tay rủ rỉ nói.
-Nói
cho đúng, nó là thằng kín chuyện, thật thà chỉ để che đậy cái khôn vặt. Cho nó
làm có ổn không? – Ngọc “chột” kéo một hơi thuốc lào vừa nhả khói vừa nói.
-Thế
ông định chọn ai! Phiện “gù” à, quá tin tưởng về cái thật thà. Được chưa! Nhưng
ông tính kỹ xem, có hợp cạ trong mọi việc khác không.
-Cũng được, nó
chơi dao đằng lưỡi.”
Ngọc “chột” hút
thêm điếu thuốc lào nữa, nhấp ngụm nước trà từ chiếc chén ngàu bụi đường và cáu
trà lâu ngày, ngước đôi mắt đờ đẫn nhìn những đám mây đen đang đùn lên trên bầu
trời. Ngọn gió mang theo hơi nước mát lạnh ào tới. Cơn mưa bắt đầu đổ xuống.
Chủ quán vội buộc lại tấm ni lông che mưa. Phúc “trâu” ngồi sát vào Ngọc “chột”
để tránh mưa hắt.
-Ngày mai cứ thế
triển khai, nhớ sâu sát hướng dẫn nó công việc, đừng để nó qua háng.
Hơi nóng dưới
đường nhựa bốc lên theo làn bụi mưa cay cay.
-Trong lúc chờ,
xin tổ hội ý vài phút. Tôi bây giờ là tổ trưởng, về nguyên tắc không thể kiêm
nhiệm công đoàn được, vậy xin anh em bầu lấy một người thay tôi. Theo tôi, tiêu
chuẩn phải là người có trách nhiệm với tổ và cộng trừ nhân chia thạo là được.
Các đồng chí thấy đồng chí Tương có được không ạ? – Ngọc “chột” vo viên cuốn vở
học sinh dùng làm sổ công tác trong tay, vừa nói mắt vừa hấp háy nhìn ra sông.
-Ai làm chẳng
được, cứ như làm lãnh đạo to, sao phải bầu bán mất thời gian. Ăn cơm nhà vác tù
và hàng tổng, may ra khi chia nước mắm đong vơi đi một ít cũng đủ chấm vài bữa
rau muống luộc. – Mọi người ghé đầu vào nhau xì xèo
Không ai có ý kiến gì. Vài người lỉnh ra chỗ
khác, coi như không phải việc của mình. Phiện “gù” nhìn đám bèo trôi dập dềnh
trên sông, liên tục xịt nước bọt qua kẽ răng. Thượng nguồn có mưa lớn, nước
sông đỏ ngàu phù sa, bèo tây tấp vào mạn tầu từng mảng lớn như chiếc bè xanh
lục.
Mọi việc trôi
qua quá dễ, ngoài sự tính toán của Tương. Chỉ cần khơi đúng lạch, con nước sẽ
tự chảy về biển lớn, liêm khiết như Phúc “trâu” cũng chẳng từ chối món quà đặt
đúng chỗ? Bài học ngoại giao đầu tiên của đời Tương là vậy, cứ theo mũi tên chỉ
hướng ấy mà đi.
Ca đầu tiên đặt
bút ghi vào các hạng mục trong tờ phiếu năng suất, Tương nắn nót sao cho các
con số phải rõ ràng, tròn trĩnh, rồi cuộn vào túi ni lông cho khỏi nhàu bẩn.
Trước khi xuống hầm hàng, Phúc “trâu” nhắc nhở mọi người:
-Gạo chở lên
biên giới, đừng có mà ken với nhồi là tù mọt gông! Không qua được mắt tôi đâu!
“Ken” với “nhồi”
là gì, Tương chưa được biết những thủ thuật này. Nhưng dẫu sao, bây giờ Tương
không cần để ý tới những chuyện kiếm tiền vặt vãnh của nghề bốc vác làm gì, cơ
hội tiến thân đang mở ra đừng để lỡ. Nếu muốn làm ăn to như Đoan “khê”, tiền
tiêu rủng rỉnh khiến nhiều kẻ phải sợ Tương cũng sẽ làm được, nhưng để tiến
thân được như Phúc “trâu” mới đáng phải nể. Anh ta mới chỉ học chưa hết lớp
bốn, bây giờ chỉ huy hơn trăm con người!
Tương là người đầu
tiên xuống hầm hàng, mùi gạo mục xộc lên cay cay sống mũi. Lúc sau Phiện “gù”
mới xuống, vừa ra quần áo vừa gắt gỏng:
-Mới lên chức
tích cực thế, có ngày chết vì hơi độc. Định phấn đấu hả, tốt thôi!
-Gạo ăn thì làm
gì có hơi độc?
-ủ nóng hàng
tháng trời, có tầu bị ngấm nước mốc thối còn khủng khiếp hơn thế này, không độc
sao được.
-Nóng quá! có
cái quạt dưới đây thì tốt. Anh trai cởi quần áo ra cơ bắp trông cũng đáng nể
đấy chứ.
-Chờ
mày lên chức công đoàn đấu tranh đòi quyền lợi cho anh em, còn bây giờ lấy dây
ra đây, tao với mày một kéng. – Phiện “gù” hạ giọng nói nhỏ vào tai Tương: - Có
muốn kiếm bữa trưa không?
-ở đâu, hàng gì
thế?
Phiện cười:
-Mày vẫn còn mê
tiền lắm, đùa vậy thôi, trải dây ra. Này, đầu thầu phải lùi ra phía trước,
không tí nữa bắt dây chết tay à.
Ca đầu tiên làm
gạo tạ Tương chưa đủ sức, nhiều lần ngã dúi vào Phiện “gù”, các đầu ngón tay
bấu đầu bao nhức mỏi tưởng chừng muốn rời ra từng đốt, vùng thắt lưng như có
vòng đai sắt chèn ép co cứng lại đau buốt. Nhưng cơm lần cháo lượt, đến vòng
mình phải có mã hàng lên. Tương vuốt mồ hôi chẩy tràn trên mặt liếc nhìn Phiện
“gù”. Tuy chiếc khăn mặt quấn trên đầu có bị ẩm do mồ hôi nhưng vẻ mặt anh ta
vẫn như không, đôi mắt tinh nhanh còn liếc nhìn các kéng khác làm việc. Bàn tay
anh ta vững chãi như chiếc ngoàm sắt bấu chặt dứt khoát vào đầu bao hàng, hai
chân xoạng ra trong thế tấn vững vàng, cái mông tròn căng nổi múi sau lần vải
như quả bí ngô, tấm lưng không cong gập xuống mà thẳng ra theo phương nằm ngang
khác nào một thanh đòn cái và không tiếng hầy tiếng hực nào phát ra, không phải
mắm môi đỏ mặt, bao hàng nặng một tạ được nhẹ nhàng tung lên xếp thành chồng
ngay ngắn. Dường như anh ta kéo hết trọng lượng bao hàng về phía mình khiến
Tương thấy bao hàng nhẹ hơn. Nhìn những ngón tay toè ra như chiếc chổi, kết quả
của gần hai chục năm bấu đầu bao, Tương thấy thương Phiện. Anh ta chỉ muốn làm
hết sức mình để kiếm tiền, lại lo cho người khác khỏi vất vả. Nhưng cũng trách
anh, biết nhiều điều mà chẳng bao giờ bày tỏ quan điểm rõ ràng, cứ như con ốc
tụt trong vỏ. Chẳ trách không ai bầu anh ta làm tổ trưởng công đoàn.
-Cơm trưa kia
kìa! – Phiện “gù” hất hàm nói nhỏ với Tương.
Tương mệt mỏi
gieo người xuống đống hàng, đưa mắt theo hướng hất hàm của Phiện. Ra vậy, bây
giờ Tương mới biết thế nào là nhồi. Họ xếp mã hàng hộ nhau, để riêng hai người
chuyên tháo đầu bao dồn gạo thêm vào những bao cho lên xe. Còn “ken” Tương cũng
hiểu ra rồi. Là họ xếp giấu vài bao vào giữa mã hàng không để cho nhân viên
giao nhận đếm được. Nhưng “ken” dễ bị phát hiện hơn “nhồi”, họ ăn ít một tí còn
hơn là để Phúc “trâu” phát hiện, mất danh hiệu thi đua chắc anh ta không để cho
làm ăn yên ổn. Sao Phiện “gù” dại thế, dư sức xếp hộ để người khác làm ngoài
kiếm thêm tiền, chẳng tội vạ gì, thế mà cũng không chịu. Chả hiểu mục đích cuộc
đời của anh ta là gì, làm giầu cũng không muốn, phấn đấu lên cán bộ cũng thờ ơ.
Tương nhìn người
ta kiếm tiền dễ quá, ruột gan cứ như có lửa âm ỉ cháy khiến cho cánh tay bốc
bao hàng run rẩy, cơ bắp nhão ra như bột, thỉnh thoảng cứ phải liếc mắt nhìn
xung quanh quên cả làm. Phiện “gù” đỏ mặt, mồ hôi bắt đầu rịn trên sống mũi do
phải gắng sức quá nhiều. Phiện không chịu nổi cái thằng thấy tiền là mờ mắt
văng tục chửi bậy với Tương khiến cho mọi người cười nhạo Tương không biết làm
thì về quê mà ngắm đít trâu. Này ông Phiện “gù”, tôi chỉ cần làm đến chức tổ
trưởng cũng thật hãnh diện khi về quê. à mà!... Mục đích xin việc ra đây là để
kiếm tiền cơ mà. Chẳng biết phải thế nào cho đúng nữa?!
-Chuẩn bị lên ký
phiếu Tương ơi! – Ngọc “chột” đứng trên miệng hầm gọi với xuống.
ờ đấy! Mải suy
nghĩ quá quên cả thời gian, mặt trời đã đứng bóng rồi. Không biết có phải Phiện
“gù” cố sức hay không mà ca làm gạo tạ thấy nhàn. Trưa rồi, bóng nắng đã tròn
dưới chân. Ngọc “chột” chỉ là thằng vỗ tay theo mà cũng làm tổ trưởng, thằng
Đoan “khê” ho khẽ đã dúm người lại nghe sai bảo, thằng Phúc “trâu” được thế hô
một tiếng lại ưỡn ngực đánh trống theo. Bộ mặt quắt của hắn bị cái mũ cối trên
đầu sụp xuống che kín, nhìn từ dưới lên chỉ thấy một miếng tối thâm. Lựa mà
sống có ganh ghét với hắn cũng nén vào trong, tìm thời cơ mà đi lên. Nhưng ở
đời làm gì có trận mưa thứ hai, để có một vết bầm trên bãi cho lãnh đạo nhìn
thấy như trường hợp của Phúc “trâu”. Phúc hoạ đời người chẳng biết đâu mà lần.
Lên được tới
miệng hầm thở còn chưa xong lại được Huệ “vịt” nhìn vào bộ ngược trần của Tương
hinh hích cười cợt nhả Khiến Tương tức đến nghẹn thở:
-Thanh niên gì
mà quắt queo thế, nằm với vợ được mấy lả!
-Người nó nhỏ
nhưng cái ấy của nó không nhỏ. Muộn rồi, làm phiếu tờ nhanh đi, vào trong ca
bin tầu làm cho mát.
Mọi người kéo
nhau vào trong ca bin tầu, Tương lê dép theo sau. Vào trong phòng, Huệ “vịt” huých vai Tương nói nhỏ:
-Ký phiếu lần
đầu hả? Có kiếm tí không?
-Kiếm gì?
-Chán bỏ mẹ, lần
sau để thằng chột nó ký nhá!
-Không được đâu,
còn phải mang phiếu về cho tổ, chúng nó biết bỏ mẹ. – Tương dần hiểu ra ý đồ
của cô nhân viên giao nhận.
-Còn non nghề
lắm chú em ạ! Hôm nay coi như đi làm về uống nước lã.
Tương tự ái, giật tờ phiếu năng suất tên tay
Huệ “vịt” rồi xịt miếng nước bọt qua kẽ răng. Lần này miếng nước bọt văng mạnh
gần đạt được như Phiện “gù”, rơi toẹt xuống chân Huệ “vịt”. Thế ra cô ta coi
mình như đứa trẻ. Được rồi, sẽ biết tay thằng này! Xuống đến cầu tầu, Ngọc
“chột” đợi sẵn đòi xem phiếu năng suất. Xem xong, Ngọc “chột” không nói câu gì,
cắm đầu đi về phía nhà tắm. Thằng khốn! Ăn mồ hôi của anh em bao nhiêu rồi, lại
còn giở trò với mình. Không kiếm tí cũng dại, rồi tao sẽ qua mặt hết!
Nhìn bọn Đoan
“khê” lúc nào cũng sà quán, bia tầu uống như dội nước lã, còn Ngọc “chột” lúc
nào thuốc lá thơm cắn lệch miệng, nhưng chỉ dám nhằn điếu một sợ người khác
xin, Tương uất đến nghẹn cổ. Mỗi thằng một cách kiếm tiền. Nhưng sao thằng Ngọc
“chột” lại nhả việc ký phiếu cho mình? Coi chừng hắn giở trò như thằng Đoan
“khê”. Lúc đầu nghe Phiện “gù” nói ý đồ của bọn thằng Đoan “khê” hại mình cứ
nghĩ anh ta gàn, nhưng ngẫm lại thấy đúng. Thằng Đoan “khê” đi tổ khác, kéo
theo mấy đứa thân cận, từ bấy chả đả động gì tới Tương. Chịu! Không biết âm mưu
của Ngọc “chột” là gì, nhưng sẽ có cách qua háng hắn!
Tới ca đêm, tổ
được phân công làm gạo xuống sà lan. Đúng là cơ trời sắp đặt, thuận đủ đường,
có bán nửa sà lan cũng chẳng ai biết. Tương đón đường Huệ “vịt” ở góc tối cuối
kho.
-Này! Vào đây
đã! – Tương vẫy Huệ “vịt” khi cô ta đi ngang qua: - Nói thật, nhe em nói mà cả
ngày hôm nay cứ ngẩn ngơ.
-Lẻo mép gớm
nhỉ, đã biết đường mà lần chưa? Thời buổi này không kiếm tí thì chết đói.
-Thằng này không
kiếm tí mà kiếm nhiều cơ.
-Nhiều là bao
nhiêu?
-Bán nửa sà lan
được không?
-Bỏ mẹ! Nhiều
thế! Bọn công nhân các ông đếm từng bao, được bao nhiêu cuối ca không khớp thì
đi tù.
Tương lôi trong
túi ra con dấu giả.
-Nhìn đây, con
dấu này giống chưa? Chữ ký này ai nhận ra là chữ ký giả? Cả ngày nay chỉ làm
hai việc này mỏi tay, bây giờ mới được thư giãn đây. Ký làm hai phiếu, cho
chúng nó xem phiếu đủ, chính là phiếu giả, xong rồi xé đi, còn phiếu thật nộp
cho tiền lương. Ai kiểm tra được, cuối tháng thanh toán, chúng nó nhìn đủ công
là được, nhớ làm sao hết những cái đầu củ chuối ấy mà soi xem ca ấy thế nào.
-Cũng được đấy!
Làm thử ca này rồi xem xét động tĩnh thế nào.
-Thử gì nữa,
thật đi xem nào!
Tương kéo Huệ
“vịt” vào sâu trong khe hòm. Giờ giao ca, chỉ có tiếng máy tầu ậm ịch thở gấp.
-4-
Son ngồi một
mình nơi đầu hè, những ngón tay sục sâu vào mái tóc mới gội tãi ra hong gió.
Hương bồ kết ngai ngái. Cái mùi hương ấy, gã đàn ông nào cũng muốn rục mũi vào
để tìm sự kích thích về thân xác, để dễ buông những lời tán tỉnh nhạt nhẽo mà
con đàn bà cũng chờ đợi được nghe. Còn Son hít hà hương bồ kết ngai ngái để
tưởng tượng ra hơi thở của gã đàn ông buồn buồn sau gáy. Từ trước tết đến nay
đã gần mà chồng không tranh thủ về qua nhà lấy một ngày. Ông ấy ham kiếm tiền
lắm, lại tham công tiếc việc. Dạo này phải làm nhiều, có lẽ lương lậu, mầu mè
nhiều, tiền gửi qua bưu điện về gấp mấy lần hồi mới đi làm. Chiếc ti vi Tam
Dương vỏ đỏ nhờ người xã bên mang về hộ. Cả làng bây giờ chỉ có hai chiếc ti
vi, một của nhà này, một của nhà ông Kế có con đi tây. Có thoát ly có khác, ru
rú xó quê thì bao giờ có.
-Chúng mày có cho
nhỏ tiếng đi không! Ra cài cổng vào! Sắp có phim rồi, người ta kéo đến chật sân
tao không chịu được!
-Cho người ta
vào xem, một mình mẹ ngồi đấy ngắm ma à! Trong làng không ở, ra mãi ngoài này.
– Thằng Vượng cấm cảu cãi lại.
-Tiên
sư cha mày! Học không chịu học, làm thì lười, còn mơ ở nhà cao cửa rộng, cứt
không có mà đổ vào mồm!
-Mẹ làm sao thế,
dạo này cứ như người rồ, động tí là chửi, nhà cửa thì cứ cài then kín cổng ai
dám đến chơi! – Cái Tài gắt mẹ.
-Còn mày nữa, bố
mày khéo đặt tên, tài là tài giỏi. Giỏi chả thấy đâu, mới nứt mắt ra đã suốt
ngày tụ tập. Liệu rồi có báo đáp gì được cho chúng tao không!
Trăng đã nhô cao
qua khỏi rặng tre, ánh sáng tãi xuống cánh đồng lấp lánh ánh bạc. Ngọn gió nam
thổi tốc tới, giật lần vải áo ngoài cọ vào đầu vú buồn buồn, Son thở dài, có
bàn tay của gã đàn ông nào đặt vào đó lúc này được đây! Nếu Sửu rỗ còn ở nhà,
nhất định hắn ta sẽ mò sang, chả tội gì mà làm kiêu với hắn nữa. Không hiểu sao
đối mặt với hắn, Son thấy ghê ghê khi nhìn vào bộ mặt sù sì như da cóc, ấy vậy
những lúc thế này giọng nói trong vắt như ánh trăng kia của hắn lại văng vẳng
bên tai. Giọng nói của con người dễ truyền cảm hơn vẻ mặt bên ngoài. Cái buổi
đêm mưa cuối năm ấy, khi có tiếng động cửa Son biết ngay là hắn. Thực tình, lúc
đầu Son cũng muốn để hắn sờ soạng một lúc. Nhưng đàn bà cũng có dăm bẩy loại
đàn bà, muốn ngoại tình cũng phải tìm thằng đàn ông cho xứng. Thấy hắn tập tễnh
trên nền nhà mấp mô cũng thấy tội, muốn cho hắn một tí. Nhưng sự nhiệt tình quá
lại thấy hắn hèn lại thôi.
Bố chúng nó gửi
tiền về cũng thừa lát gạch hoa cho nền nhà, sang tháng phải gọi thợ đến làm cho
xong. Ai lại nhà xây gạch chắc chắn còn cái nền lại để thế. Có tiếng gọi cổng.
Son định trả lời cho qua để người ta về, nhưng nhận ra tiếng chú em chồng phải
ra mở cổng. Thằng răng vổ chìa như răng bừa này gớm lắm, vẫn thường bất chợt
kiểm tra chị dâu bất chợt thế này.
Cương nghênh
ngang đi vào, vừa đi vừa nói đứt đoạn từng chữ, giọng của người say:
-Ngày mai...
cầy... lật, chị nhờ được ai chưa?
-Có lẽ tôi không
làm nữa, nhà có mấy mẹ con ăn hết bao nhiêu đâu. Chú xem có ai thuê ruộng, tôi
cho thuê?
Cương đứng lại
vằn mắt nhìn chị dâu, nước bọt tứa ra hai bên khoé mép thành những cặn trắng
rất bẩn.
-Đã giầu rồi
nhẩy! Xem kìa, bật ti vi lên để không, con thì ngủ lăn ra, mẹ ra ngoài này hóng
gió. Không làm để tôi làm hết, không phải cho ai thuê cả! Có phải chiều chị nói
với u muốn lát nền nhà? Tìm gạch đẹp mà làm, cho nhà lão... lão Kế biết, có con
đi nước ngoài được mấy năm đã nhìn cả làng bằng nửa con mắt!
Son cấm cảu:
-Tuỳ chú, tiền
anh chú gửi về có từng ấy, chú liệu thế nào cho phải thì liệu, tôi đàn bà con
gái chẳng biết gì. Có phim gì hay lắm đấy, chú vào xem xong hãy về. Nhân thể
tính xem lát nền,sửa lại cái bếp hết bao nhiêu.
Cương vào nhà,
ngồi xuống cạnh thằng Vượng kéo đầu nó gối lên đùi mình.
-Để tôi gọi cháu
dậy, cho nó vào giường ngủ.
-Cứ để nó nằm
thế này, có ai nhìn vào đỡ dị nghị!
-Gớm! Đêm hôm
chú cứ rình mò cổng nhà tôi, không ai dị nghị chắc. Tôi mà thích lòng thòng chú
biết được đấy.
Cương thấy mình
lỡ lời, lúng túng xoa lưng cho thằng Vượng. Trên ti vi đang chiếu bộ phim nước
ngoài, đôi trai gái đứng hôn nhau bên hồ nước, không gian tĩnh lặng. Tình yêu
của họ thật thơ mộng. Cương liếc nhìn chị dâu. Dạo này nhàn hạ, bồi dưỡng nhiều
thuốc bổ, bắt đầu có da có thịt chứ không gầy đen như trước, trông cũng bắt mắt
cánh đàn ông. Có tiếng chim lợn kêu kháp kháp ngang qua sân. Cương gãi mái tóc
rối bẩn, ngập ngừng nói:
-Sửa cái bếp để
thư thả lại cuối năm được không? Còn tiền cho em vay có chút việc!
Son vênh mặt làm
cao, khinh khỉnh nói:
-Tôi đi guốc
trong bụng chú. Tranh chức trưởng thôn phải không? Đừng mơ hão, làm sao địch
được với thằng Hưng.
Chị dâu nói đúng
ý, Cương ngồi nhổm dậy khiến Vượng giật mình tỉnh giấc.
-Em tính rồi,
bọn thằng Na, thằng Thược cánh họ Vũ, bọn thằng Mật cánh họ Đặng, chỉ vài xu
rượu là chúng nó bỏ phiếu cho mình. Bọn thằng Khoái cánh họ Nguyễn nhà thằng
Hưng bữa lòng lợn là xong. Nói vậy thôi, cũng phải đấm mõm chúng thêm một ít,
hứa với chúng nó vài câu mới ổn. Cũng không mất nhiều đâu.
-Làm thế nào cho
khéo thì làm, tôi cũng tính việc ấy lâu rồi, đừng để xôi hỏng bỏng không lại
mang tiếng áo gấm đi đêm. Bếp vẫn cứ sửa, tôi còn tiền. Cứ đi thoát ly như anh
chú còn kiếm được ít tiền, chú chỉ mơ danh hão.
Nói vậy cho xả
cái dấm dứt trong lòng, cũng là cho chú em chồng thấy được vai trò của chị dâu
trưởng trong nhà. Ngày còn chưa xin được việc cho chồng thoát ly, chả mấy bữa
là Son không nhấm nhẳng với chồng về tội cứ lì lì chỉ biết cắm đầu vào mấy thửa
ruộng, chả có chí tiến thủ gì. Đếm trên đầu ngón tay thử hỏi làng này có mấy
người học hết lớp mười, cơ hội ấy mà không ra kiếm chỗ đứng trong làng ngoài
xã, kiếm lấy cái vẻ vang trước sau lo tới lợi lộc cũng đáng mặt trai. Không bù
cho thằng em ma giáo, mới có ba mươi tuổi đã lọc lõi như ông cụ. Hàm răng lúc
nào cũng hơn hớn khoe ra, nói chuyện thì gí sát vào mặt người ta, giống hệt ông
bố. Dạo trước cũng mất mấy bữa đánh chén để cậy cục người ta kết nạp đảng.
Nhưng ông Sơn còn sống sờ sờ ra đấy, làm sao ông ấy chịu. Ai bảo tham mấy đồng
bạc mà chỉ hầm cho tây bắt ông ấy, bắn chết em họ ông ấy, để đến nay con cháu
mất nhờ. Tranh chức trưởng thôn kì này chắc không xong, thằng Hưng đang được
mọi người nể trọng vì hắn thạo công việc đồng áng, ruộng vườn nhà hắn lúc nào
năng suất cũng vượt gấp mấy lần mọi người. Điểm yếu của hắn là không chằm bặp,
quan tâm tới cuộc sống của mọi người xung quanh, không năng động trong giao
tiếp.
-Chú vẫn phải
quyết tâm cho kỳ này, nếu không được cũng là đánh tiếng cho kỳ sau! – Son hạ
vạch ra sách lược cho Cương.
Đến ngày bầu cử,
ông trời như đùa rỡn chọc thủng túi nước, dồn hết mưa xuống làng này. Gió được
thể hùa theo, ào tới từng đợt cuốn theo những bụi nước chạy rông trên khắp cánh
đồng ngập trắng băng, chẳng khác gì lũ trẻ đuổi nhau nước toé lên sau mỗi bước chạy.
Những thửa mạ chiêm ngoi ngóp như người chết đuối cố trồi lên gọi người cứu.
Mái đình như trĩu xuống dưới sức nặng của cả bầu trời đen xám như hòn chì.
Những tấm pa nô cổ động cho cuộc bầu cử được trương lên từ tuần trước, nay
không còn dòng chữ nào, phẩm đỏ loang nhè nhẹt. Tiếng trống đình oai hùng được
phát huy hết tác dụng. Chính những tiếng thùng thùng rộn ràng của nó đã khích
lệ mọi người tụ tập lại đông đủ dưới mái đình làng hơn là những tính toán riêng
tư cho cuộc bầu cử.
Cương đứng cạnh
cửa ra vào, hai tay chắp trước bụng, kính cẩn cúi đầu chào mỗi khi có người
đến. Mái tóc lưa thưa vài sợi bị ướt nước mưa bết lại trơ cả da đầu khiến cho
những hốc xương trên bộ mặt càng tụt sâu xuống hơn và hàm răng được thể lúc nào
cũng hơn hớn tươi cười. Ba gian đình rộng rãi thế mà hôm nay không đủ chỗ cho
mọi người ngồi uống chén rượu ăn miếng trầu, vẫn còn không ít người phải đứng
trú ngoài hiên. Không gian trong đình nhờ tối, bức đại tự “Thượng - Đẳng –Tứ –
Linh” sơn son thếp vàng treo ở giữa lấp lánh như một ngọn đèn toả sáng. Cương
chen lách mọi người đi đến chỗ bọn thằng Xa, thằng Thược đang ngồi tụ với nhau
ở góc đình. Nét mặt của chúng căng thẳng, việc bỏ phiếu cho ai không phải là
chuyện dễ tính. Cương ngồi xuống bá vai Na nói nhỏ:
-Vẫn thế hả!
Xong việc về nhà tớ chứ! Sáng nay trước khi ra đây, tôi phải thui xong con cầy
vàng ươm, bây giờ để mẹ cu ở nhà chế biến. Anh em mình về vui vẻ!
Thược chiêu ngụm
nước cho bớt khô cổ, chiếc chén trong tay run run, ấp úng nói:
-Xem chừng không
thuận cho anh, bọn em thì được mấy người.
Tối qua Thuận đã
bị bố mắng té tát vì tội thì thụt giao du với Cương nên vừa nói vừa mắt la mày
lém nhìn xung quanh.
-Thắng hay bại
kỳ này không quan trọng, các cậu cứ đồng tâm với tớ là mừng rồi. Cả bọn thằng
Khoái nữa chắc kết quả không tồi. Được hay không, xong việc cũng về nhà tớ!
Cương chống tay
đứng dậy, lách qua mọi người đi ra gian giữa để chuẩn bị khai mạc buổi bỏ
phiếu. Tiếng trống đình rộn rịp khua lên hồi dài. Ông Tràng bí thư chi bộ vuốt
lại nếp áo, đứng trang nghiêm trước micrô, hắng giọng chuẩn bị đọc lời khai
mạc. Mọi người im lặng, ánh mắt đổ dồn về phía ông Tràng chờ đợi. Ông Tràng đảo
mắt qua một lượt những người đứng quanh rồi bất ngờ hỏi:
-Thế anh Hưng
đâu nhỉ? Không thấy ra đình?
-Anh Hưng đang
cùng mấy thanh niên đang đắp bờ, bơm nước cứu mạ. – Tiếng ai đó đứng ngoài cửa
đình cố tình nói to cho mọi người biết.
Cương rùng mình,
mặt tái thâm. Kết quả cuộc bầu cử đã được định đoạt! Cương sẽ thua! Người dân
làng này có ý nghĩ thực tế chứ đâu có tin vào lời hứa xuông của Cương. Cứ nhìn
ánh mắt hỉ hả của mọi người hướng về phía vợ Hưng thì rõ. Nét mặt vợ Hưng rạng
lên niềm hãnh diện. Sao cô ta đẹp thế, gái tân làng này còn kém xa! Cương cố
nuốt trôi miếng nước bọt đang đùn ra bên khoé mép. Cương biết phận mình chẳng
bao giờ có được người đàn bà đẹp như vậy.
Không có được
của riêng mình nhưng không ai cấm Cương rình xem trộm cái đẹp trời cho của cô
ấy thế nào. Những đêm hè trăng thanh gió mát, Cương đảo qua cổng nhà Hưng, mắt
liếc vào, tai căng ra chờ đón tiếng nước dội cuối sân để tìm cơ hội. Sự kiên
nhẫn của Cương rồi cũng được đền đáp. Cô ấy cắp nón đựng quần áo đi ra giếng.
Dáng đi uyển chuyển kia không thể là ai khác, cho dù có là đêm ba mươi Cương
vẫn cứ nhận ra. Tiếng nước dội từ trong nhà tắm quây bằng bờ gạch thấp cứ như
tiếng nhạc tấp tểnh trong lòng Cương. Cương lách người qua bờ tre, gai cào xước
mấy vệt trên má mồ hôi rỉ vào sót quặn ruột. Rồi Cương bò như con vật bốn chân
qua rãnh khoai. Có cành cam la đà sát xuống góc nhà tắm, Cương chui vào nấp
trong đó nhìn ra. Giời ạ! Công toi! Ai đời, thời buổi này có thanh niên tắm
trong nhà tắm mặc nghuyên cả quần áo, cổ lỗ như người xưa. Đến khi thay cũng
từng cái một cứ như sợ người ta nhìn thấy.
Nhưng nhìn được
thế thôi cũng còn hơn mụ vợ đầu rối như nắm rơm đang ngồi tựa hiên gà gât ngủ,
cúc áo để bung ra, vú vê thỗn thện, chẳng ma nào thèm nhìn. Thế mà cũng ba đứa
con với mụ ấy!
-Việc xong chưa
mà ngồi đần ra đấy? – Cương đi ngang qua vợ xéo mắt nhìn xuống bực tức.
-Xong rồi! Có
lấy thêm rượu nữa không, từng ấy sao đủ?
Nó dám chọc giận
mình! Cương vớ ngay chiếc chổi lúa dựng cạnh cửa chỉ vào mặt vợ:
-Mày xỏ lá tao
phải không!
Vợ Cương ôm đầu
ngồi co dúm người lại sợ hãi.
-Thôi ngay đi!
Không phải chú không biết trước sẽ không trúng, làm ầm lên để thiên hạ người ta
cười cho! Thế chúng nó có về không?
Son từ trong nhà
đi ra giằng cái chổi trên tay Cương.
-Có!
Cương sẵng giọng
trả lời, nhưng ánh mắt nhìn lên vị nể bà chị dâu sắc sảo thế mà bấy lâu không
nhận ra.
-Thế là thành
công rồi! – Son nói như reo lên.
Bọn chúng kéo về
đông hơn dự kiến của Cương. Cả thằng Thược sợ bố thế mà cũng sang. Cương quát
vợ lấy thêm bát đũa. Đứa nào mặt cũng tái thâm vì ngấm nước mưa, nem nép co
chân ngồi vào góc chiếu như chú cún con bị chủ mắng. Có đứa nhấp chén rượu lên
môi rồi giả vờ ho sặc sụa để mâm tiệc trở lên khí thế. Bạn bè ngồi vào mâm với nhau cứ lầm lì, ăn không vào. Cương giở đầu đũa gắp
vào bát mỗi đứa miếng luộc.
-Ưu
tiên cho thằng Khoái miếng này to hơn. Bọn mày đến đông thế này anh mừng rồi,
chén đầu trăm phần trăm cho khí thế, hả!
-Nhưng
bọn em sợ anh không được! – Cọng rau húng còn giắt kẽ răng, thằng Khoái lụng
bụng nói.
-Chắc
chắn là không trúng rồi. Nhưng không sao, đời còn dài. Chỉ tiếc là anh tập hợp
bọn mày muộn quá. Nào cạn tiếp! Hôm nay được thế này cũng là thành công rồi!
Ngọn
lửa men làm hồng những khuôn mặt. Gian nhà chật thêm bởi những lời nói ào ào
tuôn ra nhưng chẳng để lọt vào tai ai. Chó già gà non, lại được ông chủ thui
khéo ăn vừa thơm vừa bùi. Son xách thêm can rượu nữa mà có lẽ vẫn còn thiếu.
Mưa đã tạnh, khí trời mát mẻ, rượu uống càng vào.
-Sống
như ông Hưng, nói thật với anh làng này cóc cần. Tưởng có tí bằng đại học đã là
ghê, sống không biết đến ai, thử hỏi đã khi nào ông ấy mời chúng em chén trà
loãng chưa. Có giỏi thì đua tài với thiên hạ xem đến đâu, về cái làng nhỏ tí
hin này làm gì. Anh không cần hứa cho bọn em vào nọ kia nhưng vẫn nhất trí ủng
hộ anh, khoá sau anh không trật được!
-Có đi
có lại, Chú Cương làm kế toán chắc không để chú nào thiệt đúng không? Chỉ một
con số lệch nhau chẳng phải phơi nắng ngoài đồng, các chú chẳng nên phụ lòng.
Cùng cánh thanh niên, hiểu lòng nhau chị mới dám nói vậy.
Son đi
quanh tiếp rượu cho từng đứa, khích lệ những con sâu men quẫy đạp mạnh hơn nữa.
-Số
chị rồi giầu nhất làng này. Bọn em hiểu lắm chứ. Cái con vợ thằng Hưng đẹp thật
đấy nhưng bọn em đấm ... vào!
Nhắc
tới vợ Hưng, cục nghẹn tự dưng lăn từ dưới bụng lên chẹn ngang cổ họng, Cương
thấy bứt dứt, chân tay muốn vung lên cho hả. Gió được tích tụ ở mãi đâu bỗng
nhiên dồn về những trận cuồng phong. Ganh tị với những người hơn mình đã tích
tụ trong từng mạch máu, thớ thịt Cương bắt đầu bùng phát khi nghe thấy tiếng vợ
Hưng nhã nhặn chào người qua đường ở ngoài ngõ. Con nhà quê mà cứ một thưa hai
gửi khác gì cái nhọt ung vỡ trong tai,
Cương quăng chén rượu chạy bổ ra cổng. Vừa lúc vợ Hưng đi tới nơi, Cương ôm
chầm lấy, mồm la làng:
-ới
làng trên xóm dưới ơi! Con vợ thằng Hưng, vợ thằng trưởng làng ăn hiếp tôi
này! ới làng trên xóm dưới ơi!
Vợ
Hưng hoảng hồn, không nói thành câu, đứng ngây người, không biết phải làm thế
nào thoát khỏi vòng tay kẻ khốn nạn. Cương kéo tay vợ Hưng vòng qua lưng mình.
Cái làng nhỏ bé này, con gà gáy đầu làng cuối làng nghe thấy huống hồ tiếng la
thất thanh kia. Người già con trẻ không phải ra đồng chạy tới trước tiên. Nhưng
chỉ dám đứng từ xa, chẳng ai dại gì giây với bố con hắn. Cạp quần hắn xoạc
rách, vợ Hưng lúc này mới bừng tỉnh vùng chạy về nhà. Còn hắn, ngã lăn xuống
rãnh, người bê bết bùn như con trâu lăn. Hắn la trời, la đất sao để cho hắn
phải khổ thế này, vinh thân phì gia chẳng đến lượt.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét