CHƯƠNG 4
-1-
Mưa chở mã .Các cụ khéo chọn ngày
mưa ngâu tháng bẩy để đốt vàng mã gửi xuống cho những người đã mất. Nếu không
có những ngày mưa dai dẳng này thì khu tập thể hẳn sẽ bị phủ mờ bởi tàn tro đốt
mã. Phú quý sinh lễ nghĩa, từ ngày có các bà vợ ở quê ra và đồng lương của các
ông chồng cũng đã gần qua ngưỡng sáu con số, nhà nhà đua nhau hoá nhà tầng, xe
hơi, áo dài, mong người dưới ấy được đầy đủ.
Ngôi nhà của Tương cũng được xây
cất lại, tuy chẳng to đẹp nhưng không còn tre nứa lá. ở một mình, chẳng đồ đạc
gì đáng để kẻ trộm mất công mang đi, thà rằng cứ nhà tranh vách lá lại mát.
Nhưng thời buổi này để thế thiên hạ cho mình là gàn dở. Tương nằm chắp tay sau
gáy nhìn những sợi mưa qua ô cửa sổ. Những sợi mưa như những sợi tơ vừa dai vừa
dài đến vô tận, thả từ trên trời cao xuống đung đưa trước mắt Tương. Tương bây
giờ nhàn hạ quá, chẳng phải lo toan tính toán gì. Mà thực ra cũng muốn tính lắm
nhưng chẳng ra. Trộm cắp bây giờ lỗi thời rồi, chủ hàng theo sát hàng của mình,
chẳng vứt ba vạ như hàng nhà nước ngày xưa. Do vậy phiếu tờ cũng chẳng gian lận
được nữa. Nếu lương ngày một cao lên thì
làm thằng bốc vác cũng nhàn, ăn no vác nặng rồi ngủ kỹ thêm khoẻ người. Tháng
trước mới gửi về cho mẹ con nó cái xe mi-ni màu xanh ngọc. Như vậy cả làng mới
có một cái ấy. Sang tháng này lương chậm, hết cả tiền tiêu, lát nữa sang nhà
Mong mua mấy đồng dưa ăn hai bữa cho qua ngày. Mọi người bảo Tương gầy và xanh
đi nhiều, da xạm lại. Ngọc “chột” nói đùa hàm răng chìa ra như cái gầu xe xúc.
Vừa nghĩ tới thì hắn ta xuất
hiện. Hắn tã tượi như miếng tàn giấy ngấm nước, hai má chảy xệ xuống bung bủng,
mọi người gọi đấy là hai túi rượu dự trữ mỗi khi hết tiền tiết ra nhấm nháp cho
qua cơn thèm. Cả cuộc đời bốc vác của hắn chỉ nhét vừa đủ cái chai thôi sao!
Ngày nào các đường gân cũng phải
căng ra như sợi dây cao su để chịu đựng sức nặng của công việc, các dây thần
kinh bị vò nhàu bởi những cơn khát tiền hành hạ, nay được thư thái một lúc,
Tương gói mình vào trong chăn, lắng nghe tiếng những giọt nước gõ rì rì trên
mái tôn để quên đi ngày tháng. Cái xe mi-ni màu ngọc ấy được mua từ những đồng
lương tích cóp được. Đạp chiếc xe nhẹ tênh, nhún nhẩy như đứa trẻ chạy chân sáo
trên đường làng. Tương chúm môi huýt sáo tạo dáng vẻ nhàn nhã của con người quý
phái. Khi rút tiền trả tiền xe,Tương đắn đo nhiều lắm, sẽ phải ăn đói nhịn khát
nhiều ngày, sẽ phải ki bo như những con người sống trong khu tập thể này. Nhưng
đồng tiền rút ra nhẹ không , đâu có nặng như đá tảng của những đồng tiền bất
chính có được. Dắt chiếc xe về, trống ngực Tương đập rộn rịp, giống như tâm
trạng khi được lĩnh tháng lương đầu tiên.
Thế mà Ngọc “chột” lại xuất hiện
đúng lúc này. Hắn nhàu nhĩ, khổ hạnh như một vong nhân bị tội không được phép
qua sông để xuống địa ngục, cầu bơ cầu bất trong sương khói mịt mùng. Những sợi
mưa dần thít chặt tâm trí Tương lại để giầy vò đến tê buốt. Tương cố sức vùng
thoát ra mà không được. Mới có năm năm mà Ngọc đă khác hẳn, không còn là thằng
“chột” ma lanh, bần tiện nữa mà đã thành kẻ nhu nhược, sống chẳng có mục đích
gì. Trước khi vào làm phải uống cốc vại rượu ngang, khi làm có khát nhấp ngụm rượu
trong cái chai con lúc nào cũng có trong túi rồi luôn mồm chửi bậy. Thằng Phúc
còn chửi bậy hơn tao sao chúng mày không chối tai, thế ra câu chửi bậy của lãnh
đạo là thơm, còn của thằng cửu vạn thì thối như cứt.
Hắn nói đúng, Phúc “trâu” chửi
bậy khối kẻ vỗ tay khen hay và cố ghi lấy phong thái cùng những từ ngữ hay dùng
để khi khác hoạ theo. Chẳng phải bây giờ Tương mới so sánh, sống mà không so
sánh thì biết được đời mình tiến đến đâu. Con đường lầy lội xưa nay đã được lát
tấm đan bê tông sạch sẽ, điều đó chứng tỏ đời sống của mọi người có khá lên.
Thế nhưng trong sự vận động đi lên chung ấy thì cuộc đời Ngọc lại xuống dốc.
Vẫn gian nhà quây tạm trên đám đất thừa ngày xưa. Bà vợ tóc vẫn rối như nắm rơm
ngồi bên cửa mỗi chiều và thằng con dăm bữa nửa tháng mới về qua nhà một lần.
Còn Tương, từ ngày thoát ly cuộc sống có khá hơn được không? Nếu như Ngọc không
xuất hiện thì Tương phấn chấn khẳng định rằng, trong làng có mấy ai hơn. Thế
nhưng từ lúc đôi mắt hiêng hiếng, đờ đẫn của Ngọc nhìn vào nhà khiến Tương bi
quan. Cái hậu của cuộc đời Tương rồi cũng thế kia sao. Cái con mụ Liên “khờ”
đúng là ma mãnh, muốn mọi người ủng hộ Phiện lấy Mong nên khen nịnh vài câu
vậy, nào có nên vương nên tướng gì, như Ngọc thế kia thì ma vương cũng chẳng
được.
Hắn đang thẳng tiến tới cửa nhà
Tương, luồng khí lạnh buốt cuốn theo sau lưng. Phải có chuyện gì đây hắn mới
lặn lội sang tìm. Một tay hắn chống cửa, tay kia giơ lên một bọc to, xương hàm
đã nhũn ra khiến giọng nói trèo trẹo:
-Sang tao uống rượu, có thịt chó
đây rồi, đủ các món. Ăn thịt chó cho ấm, trời sao lạnh thế.
-Tôi đang nóng đây, đi kiết ăn
thịt chó vào thì bỏ mẹ. – Tương không muốn đi nên nói dối.
Ngọc khật khưỡng đi vào tận
giường cầm cổ áo Tương kéo dậy. Hơi rượu cùng hơi thối trong mồm Ngọc trộn vào
nhau thành hỗn hợp khí phả thẳng vào mặt khiến Tương không thể chịu được phải
ngồi dậy.
-Mày dạo này có của ăn của để rồi khinh anh
em hả. Không có gì ăn cắp nên nhàn hạ quá. Sang bên tao, thằng Phúc ở bên ấy
rồi, uống chén rượu, có chuyện bàn.
Tương
ngồi nép vào góc giừơng gắt gỏng:
- Có chuyện chó gì mà phải bàn, lãnh đạo chỉ đâu đánh đấy mình tham gia
được chắc.
Ngọc
phớt mặt lên quay ra cửa buông với lại một câu lửng:
-Lãnh đạo bảo sang đấy, không sang thì
thôi.
Hắn lội ngập đầu gối vào bụng
Tương. Khôn lỏi đến choắt người, nhưng có thằng trẻ con nào nói to cũng đã rụt
vòi vào. ừ
thì sợ đấy, người khôn phải biết lùi, biết rẽ đường vòng để đi tới đích an
toàn. Mà đâu chỉ có mình Tương sợ, lãnh đạo khẽ chau mày cả trăm con người
trong đội im re. Mà sao hôm nay anh ta lại vác thân sang nhà Ngọc “chột” uống
rượu? Từ ngày lên đội trưởng, những thằng cùng cảnh khăn vác với nhau có chẳng
may đối mặt với Phúc cũng chỉ dám chào khẽ, to tiếng lại sợ vô lễ. Nhà đội
trưởng lúc nào cũng đóng cửa im ỉm, ai có đi ngang qua phải nép sang bên kia
đường, sợ đội trưởng bên trong nhìn thấy lại đánh giá mình ngông nghênh. Thế
thì cũng đáng phải sang xem có chuyện gì trọng đại.
Bầu trời màu chì. Trong nhà Ngọc
màu than. Giữa trưa vào trong nhà phải quờ tay tìm đường. Quay bên này gặp phải
mùi khai khai của ẩm mốc, quay bên kia
vấp phải mùi cay cay của hơi rượu, ngửa cổ lên không tránh khỏi mùi hăng hắc
của thuốc trừ sâu từ những tấm gỗ hòm kiện mang ở cảng về. Tương đang cố làm
quen với không gian mới thì giật mình bởi câu chửi đáng yêu:
-Đ. mẹ thằng quắt, sao cứ ngu ngơ
như con gà ngố thế. Mang tiếng ở chung tường với nhau mà lâu lắm không nhìn
thấy bộ răng vổ của nó chìa sang. Bên này có đĩa thịt chó bảo sang là lập tức
có mặt ngay.
Với cách chửi thân thiết này chỉ
có Phúc “trâu” chứ chẳng ai khác. Anh ta ngồi khoanh tròn trên chiếc chiếu ở
góc nhà. Tương xum xoe ngồi xuống cạnh:
-Anh cứ mắng oan. Anh bận trăm
công nghìn việc thế, em sang chỉ có tổ quấy rầy. Vào đây ngửi mùi mắm tôm
chanh, mùi thịt chó mới thấy giá trị của miếng ăn. Chẳng cứ ngồi nhà lầu, có em
đứng sau đấm bóp mới là ngon. Tại sao rượu thịt chó bầy trên mẹt, ngồi lê la
vỉa hè lại đông khách thế. Ăn ốc khều cứ phải ngồi đầu gối quá tai mới thấy
giòn thấy ngọt.
-Ngồi dẹp vào! Bây giờ lẻo mép
thế, chả bù cho ngày mới vào, lầm lì như con sâu đất. Đã uống rượu với sâu đất
bao giờ chưa.
Ngọc khom người chuyền những đĩa
thức ăn vào giữa chiếu, miệng vừa nói vừa xuýt nước bọt vẻ thèm thuồng. Phúc
cầm nhón đôi đũa trên đầu ngón tay đánh bát mắm tôm dẻo như múa. Bát mắm tôm
sàu bọt. Phúc đưa đũa lên mồm mút chèm chẹp khen ngon.
-Xin mời! Dùng đũa đi. Tôi khoái
món nướng này lắm, nhưng phải tự tay làm mới có thịt xịn, ngoài hàng chúng nó
toàn cho thịt cũ từ hôm trước, có cả thịt lợn. Cái món ninh này tôi ngửi mùi
biết có lợn bên trong hay không. Mùi chó thơm lựng bịp sao được mũi thằng này.
Ngọc gắp miếng luộc cho vào bát
mắm tôm nhào lên lộn xuống mấy lần rồi mới đưa lên miệng. Xong mỗi miếng lại
đặt đũa xuống bát, hai tay vo tròn vào nhau đặt trước bụng. Phúc chấm củ sả vào
bát mắm tôm rồi mim mím cắn như các cô, các bà cắn hạt dưa. Tương nói ngồi ở
đây ăn ngon là thực lòng chứ chẳng phải xoe nịnh. Bây giờ có hít sâu cũng chẳng
thấy mùi khai, mùi hắc nào cả. Đúng là dân sành ăn, đĩa thịt chó Ngọc mua là
chó già chắc thịt, toàn nạc, ăn bùi và giòn. Tương mải ăn nên quên lý do được
mời sang đây. Có lẽ Phúc cũng vậy, phải thưởng thức miếng ngon trước đã. Rượu
vào đỏ rần mặt, nhưng Tương đâu có thấy nóng. Tương cảm thấy các mạch máu chảy
buồn buồn sau lần da, tiếng chảy rì rì ậm ịch như tiếng máy tầu trong đêm mưa
vắng ngoài cầu cảng.
-Từ ngày khoán hầm hàng, khoán
việc cho tổ, các ông thấy thế nào?
Nuốt ngụm rượu không còn trơn
họng nữa, Phúc bắt đầu dẫn dắt mọi người vào ý đồ của mình. Tương cố dồn cho
trôi hớp rượu nói:
-Hay đấy, ai cũng muốn làm cho
xong phần việc của mình, năng suất cao, lương cao, thằng nào không ham làm, anh
chẳng phải rình trộm xem bọn em có cẩu quá tải hay không. Thằng Huy thế mà
giỏi.
-Đừng có ăn nói linh tinh, say
rồi hả!- Ngọc mắng át Tương: - Ai lại
nói xấu lãnh đạo trước mặt như vậy! Mày nói vậy nghĩa là thằng Huy nghĩ ra việc
khoán sản lượng cho tổ.
-Chú mày còn ngựa non háu đá lắm,
nhìn nhận công việc chưa thấu đáo. Thằng Huy chỉ kích động anh em hăng say làm
việc, làm quá giờ, quá sức như vậy là chẳng biết gì về luật lao động cả. Tôi
mời chú sang đây là nhờ chú viết hộ thằng Hoà cái báo cáo về việc ấy. Khổ thế,
thằng này nghĩ ra được mà viết lại thì khó khăn. Tôi viết không được, văn phong
của tôi thế nào cả xí nghiệp này biết cả.
Khổ thế, ai xui Tương thèm miếng
thịt chó mà đội mưa sang đây, ai khiến Tương nhận chân ký phiếu năng suất, kiếm
được ít tiền để bây giờ há miệng mắc quai. Thằng Ngọc buông việc ký phiếu cho
Tương cũng là lường trước được việc này. Thằng Hoà sang tổ khác làm không hết việc,
còn tổ này nhàn hạ, bây giờ rõ rồi. Lãnh đạo nào chú ý tới tổ năng suất kém,
thế thì thằng Huy ai biết tới, nước cờ của Phúc cao lắm. Phải làm theo ý lãnh
đạo thôi, luật đời là vậy. Tương điềm nhiên gắp miếng dồi đưa lên miệng nhai
ngon lành, coi như việc đã quyết xong. Miếng dồi nướng khéo lắm, vỏ ăn giòn mà
vẫn giữ được độ ngậy. Tương muốn thử nước cờ của mình:
-Anh Ngọc sức khoẻ yếu, lo công
việc của tổ sao hết, hay điều thằng Hoà về. Tổ này năm ngoái vẫn tiên tiến,
thằng Hoà về cầm chắc chiến sĩ thi đua năm nay. Nó vừa được danh, vừa được lợi
mà anh em chúng em cũng có phận nhờ.
Phúc đặt đũa xuống chiếu vỗ vai
Tương cười khẩy:
-Chú em mới năm năm công tác sao
hiểu hết thằng bốc vác. Nếu nghĩ như chú thì thằng Huy lên tổ trưởng từ lâu rồi
. Tổ trưởng không cần biết làm mà cần phải biết nói. Toàn những ông mặt dầy mày
dạn, nói không thể nhẹ nhàng, phải quát phải chửi chúng nó mới nghe. Đấy là
phương pháp lấy độc trị độc nghe chửa. Thằng Ngọc không quát, không đánh được
ai, nhưng cái giọng rượu của nó đến bọn đầu gấu cũng phải kiềng.
Ra thế. Hôm nay là ngày xá tội
vong nhân, cầu cho mọi linh hồn được siêu thoát. Diêm Vương cũng thèm ăn thịt
chó. Rượu bốc lên làm mờ mắt, ông ta đâu có nhìn thấy hết tội lỗi của con
người, chỉ nghe thấy những lời cầu khấn thảm thương mà động lòng trắc ẩn. Mưa
rền rĩ, dai dẳng đến nửa tháng rồi. Nước mắt của Ngưu Lang, Chức Nữ đấy. Nước
mắt thì sao đủ dội trôi mọi bụi bặm trên trần thế. Con đường lát bê tông rồi mà
vẫn lép nhép bùn lầy.
Ra thế, mấy hôm nay nhàn hạ cũng
là sắp xếp sẵn. Tương ra thành phố học cách có được miếng ăn ngon thì nhanh,
còn học lẽ đời thì ngu ngơ. Hắn nói đúng, mình ngu ngơ như con gà ngố, người ta
lùa đi đâu biết đi đấy, ném hạt thóc ra biết mổ hạt thóc, ném cọng rau vào biết
rỉa cọng rau, chẳng biết tự ra vườn bới cái ăn cho mình. Bòn mót được mấy đồng
đã khoe sang, khoe giầu, tranh nhất nhì với cái làng nghèo rớt ấy đã tự đắc.
Nếu Son có ở đây, cô ta chẳng để hương tàn nhang lạnh trong ngày này. Chiều nay
cũng phải sắm cái lễ, đốt ít vàng tiền để tung tro lên trời. Nhưng tiền thật
đâu còn để mua được cái tiền giả.
-2-
Nước
mắt của chàng Ngưu, nàng Chức rồi cũng phải cạn. Gió Đông Bắc tràn xuống se
lạnh. Mảnh trăng như chiếc khánh ngọc treo lơ lửng ngang trời. Huy buông cuốn
sách, lắng nghe tiếng bính boong thánh thót từ trên không trung vọng xuống. Nếu
không làm bốc vác thì sao có được phút dây kì diệu thế này. Nằm thảnh thơi trên
mũi tầu, thưởng thức ngọn gió mang theo hương ngọt ngào của cánh đồng lúa đang
làm đòng bên kia sông tràn sang, mùi đất ngai ngái thấy ấm nồng. Không gian
mênh mang, tĩnh lặng, nâng bổng Huy lên chao lượn như cánh diều no gió. Cuốn
tiểu thuyết “Ông già và biển cả” ở nhà đang đọc dở, câu chuyện lôi cuốn quá
không dứt ra được phải mang đến chỗ làm đọc nốt. Cũng may ca đêm nay chủ hàng
có vướng mắc với chủ tầu nên được chờ. Bầu trời trước mắt ông già chắc
cũng mênh mang thế này, nhưng ông phải
chịu cái nắng xém da cháy thịt, cái gió muốn hất nhào con thuyền bé nhỏ. Ông đã
câu được con cá lớn nhất trong cuộc đời. Ông hãnh diện, sẽ có niềm vui tột cùng
khi đưa được con cá vào bờ. Nhưng thiên nhiên khắc nghiệt sẽ hành hạ ông. Ông
phải vượt qua nó và phải vượt qua chính bản thân mình mới có được vinh quang.
Ông già ấy giờ đang găm mái chèo vào không gian đưa con thuyền từ trên vầng
trăng ngọc xuống với Huy. Nước da ông không rực đỏ vì nắng gió, vì căng sức vật
lộn với con cá, ông không có những nếp nhăn khổ hạnh, không có những đường gân
nổi cuồn cuộn như những sợi chão. Ông hiền từ, khoan thai như ông bụt... cánh
diều của Huy đang bay vào mơ ước thì bỗng đứt dây vì cú huých khuỷu tay của
Phiện nằm bên cạnh:
-Cất
truyện đi, thằng Phúc lên đấy!
-Sao
cơ! –Huy ngạc nhiên hỏi.
-Sao
với giăng cái gì, nó mà nhìn thấy thằng bốc vác đọc sách trong giờ làm thế nào
cũng tìm cách bới móc xỏ xiên, khó chịu lắm.
Huy
đút cuốn sách vào túi. Không phải do lời nói vừa rồi của Phiện “gù”, mình làm
thằng bốc vác, đêm hôm nghiền sách đâu có hợp tình hợp cảnh, anh ta khó cũng
đúng thôi. Lãnh đạo nào không muốn quân mình làm tốt công việc được giao. Phải
chăng đó là ý nghĩ an phận? Huy day hai bên sống mũi để tránh xúc động.
Hai
lần thi đại học không đỗ. Không phải do học kém. Mọi người an ủi, học tài thi
phận. Do mình cả thôi, đừng biện minh thế. Gia cảnh khó khăn, bố mẹ già, đứa em
đau yếu, Huy phải lăn lộn đủ nghề để kiếm tiền, không tập trung vào việc học
được, thi không đỗ cũng chẳng dám trách ai. Là người ham mê học hỏi, Huy mong
được theo học một lớp tại chức. Khó lắm! Chưa một lần có thông báo xuống cơ sở,
xí nghiệp lấy người đi học tại chức. Lên phòng ban hỏi, ai cũng hứa khi nào có
đợt sẽ gọi. Chờ mãi! Huy xin theo học lớp ngoại ngữ buổi tối. Học hết chương
trình C phải hết sáu năm, Huy học hết năm thứ năm phải đi bộ đội. éo le thế,
việc học của Huy lại dở dang.
Chỉ
tại cái số của mình không được học, Huy bắt đầu nảy sinh ý nghi ngờ giữa số
phận vô hình với những nỗ lực hữu hình của bản thân. Cho đến bây giờ thèm được
đọc sách công khai để thư thái trong lúc chờ việc cũng không được. Mình lại
khoe giỏi trước mặt anh ta sao, có làm cái gai trước mắt anh ta thì có. Huy cay
sống mũi không phải tủi thân. Những lúc thế này, Huy hay nghĩ về quãng đời
trong quân ngũ của mình. Trong chiến tranh, con người dễ bộc lộ bản tính, bản
lĩnh của mình. Huy đã sống hết mình vì trách nhiệm của một con người với xã
hội.
Xung
đột biên giới không thể sánh được về quy mô với những cuộc chiến tranh trước
đây của đất nước, nhưng đã nổ súng vào nhau thì mức độ khốc liệt cũng như nhau
cả thôi. Một quả đồi nhỏ khum khum hình bát úp nằm cạnh con đường dẫn xuống thị
xã, gần hai năm qua không biết bao tấn đạn các loại đã đổ xuống. Đất đỏ bị cày
xới tơi như bột, chảy loang xuống chân đồi như vết thương rỉ máu. Đại đội phòng
ngự của Huy nằm sâu trong lòng đồi. Mỗi đợt pháo dội xuống, những thanh bê tông
cựa mình, công sự lại trồi cao lên một ít như muốn ưỡn ngực thách thức. Đã bước
sang ngày thứ tư, toàn trận địa như bị cô đặc lại trong tiếng nổ triền miên của
đủ loại pháo cối. Quy luật của địch là vậy, phải băm vằm trận địa đối phương
trong vài ba ngày thì bộ binh mới tiến lên.
Năm
giờ sáng, pháo địch chuyển làn ra phía sau trận địa chặn đường chi viện. Huy hô
mọi người ra công sự chuẩn bị đạn dược, lấy lại toạ độ cho khẩu cối sáu mươi.
Huy nhẩy hẳn lên bờ công sự để quan sát rõ trận địa. Những bóng áo rằn ri lổm
ngổm bò từ chân đồi lên.
- Bắn!-
Huy hô dõng dạc
Những quả đạn cối xé gió lao xuống chân đồi theo toạ
độ đã định vị sẵn. Khẩu đội của Huy khai hoả cho trận quyết chiến để giành
quyền kiểm soát quả đồi quan trọng nhất của tuyến phòng ngự. Những viên đạn đại
liên của đối phương cày tung đất trước mặt, Huy lăn người xuống công sự.
-Toạ độ bẩy
mươi, cấp tập!
Tiếng súng bộ binh nổ rộ lên như như làn sóng, lúc
dữ dội, lúc lại chìm xuống gầm ghè đe doạ nhau. Một quả đạn B41 của địch như
một tia chớp lao vào nóc công sự của
khẩu đội . Quầng lửa bùng lên trước mặt, tiếng nổ dữ dội như muốn xé toang cơ
thể, Tương ngã dúi vào góc công sự nằm bất tỉnh. Trong dây lát, phản xạ của
người lính, phản xạ của cơ thể đòi hỏi sự sống trỗi dậy, Tương hồi tỉnh nhao
lại khẩu cối. Hai pháo thủ đã hy sinh nằm đè lên nòng súng. Huy kéo hai đồng
đội vào trong hầm rồi một mình vừa chuyển đạn ra vị trí, lắp liều phóng, chỉnh
pháo theo thước toạ độ đã định sẵn, thả đạn vào nòng. Tiếng chuông điện thoại
réo. Huy với tổ hợp áp vào tai.
-Sao lại ngừng bắn thế!- Tiếng đại đội trưởng gào
lên trong máy.
-Chỉ còn mình em, cho xin tiếp viện!
-Tập trung vào toạ độ bẩy mươi, chặn đường lên của
chúng, rõ chưa!
-Rõ!
Huy căn lại toạ độ. Địch phát hiện ra mục tiêu lợi
hại của trận địa, dồn hoả lực vào khẩu cối của Huy. Xung quanh công sự đất đồi
bị tung lên lộn xuống như một trận mưa
bụi. Người Huy nhuốm đỏ màu đất. Hai pháo thủ khác được tăng viện kịp thời.
Những viên đạn lại nhịp nhàng bay ra khỏi nòng súng, rơi chính xác xuống mục
tiêu.
-Sang trái mười lăm độ! -Huy hét lên, nhưng bản thân
mình không còn nghe thấy tiếng của mình. Những tiếng nổ xung quanh chỉ còn ì ì
như tiếng chuyển ở mãi xa.
Huy phải tự điều chỉnh khẩu cối sang góc bắn khác
cho phù hợp với những gì mình vừa quan sát được. Tiếng đầu nòng của khẩu ĐKZ ở
hướng ấy im bặt. Liên tiếp hai quả B41 găm ngay trên bờ công sự. Sức ép của hai
quả đạn hất Huy ngã chúi vào góc hầm. Trong đáy mắt Huy như được đong đầy chất
bột vàng. Tiếng nổ cùng sức ép của hai quả đạn nổ gần không còn đủ khả năng làm
tê liệt Huy như lần trước, nhưng vùng da mặt thì bỏng rát. Huy dụi mắt, cố mở
căng ra định dạng mọi vật xung quanh đang mờ mờ ảo ảo như bị sương che phủ.
Không còn nghe tiếng điểm hoả của khẩu cối, Huy vùng bật dậy nhao ra. Hai pháo
thủ mới lên đã hy sinh. Huy bám vào thành công sự cố đứng lên để kéo hai đồng
đội vào trong hầm nhưng không nổi, hai đầu gối mỏi và run như người lên cơn sốt
rét ác tính.
Phải bắn tiếp! Không đi được, Huy bò lết vào trong
chuyển đạn, lắp liều phóng, lấy lại toạ độ, thả đạn. Chỉ còn một viên đạn cuối
cùng. Sao nặng thế, không thể bê nổi, Huy lăn viên đạn lên trước rồi nhoài
theo. Tiếng chuông điện thoại réo. Huy lăn lại hộp điên thoại, cố gắng lắm mới
đưa được tổ hợp lên tai.
-Huy đây!
-Sao bắn chậm thế!
-Báo cáo, chỉ còn một viên!
-Còn một viên cũng cấp tập!
-Rõ!
Viên đạn cuối cùng vừa bay ra khỏi nòng cũng là lúc
một quả đạn khác của địch lọt vào trong công sự . Huy thấy mình bị quật mạnh và
cơ thể bị rơi sâu hun hút xuống vùng tối đen. Cơ thể nhẹ bẫng, chao đảo, chìm
dần. Huy không biết mình bị bất tỉnh bao lâu. Khi sự sống bắt đầu trở lại, Huy
nhận ra hơi thở nong nóng cánh mũi, rồi cảm giác lâng lâng bay bổng trong
khoảng không tối đen. Thế là mình vẫn còn sống. ý thức bắt đầu nhận biết sự
việc, Huy cựa mình. Nhưng sao các đầu ngón chân, ngón tay như được bọc trong
lớp đệm bùng nhùng. Huy cố cựa thật mạnh. Được rồi, cảm giác bùng nhùng biến
mất, các khớp cử động linh hoạt hơn. Huy mở mắt nhìn, chỉ thấy khoảng sáng nhỏ
nhờ nhờ. Huy trở người. Không được, chân tay bị giữ chặt không cử động được.
Công sự bị sập, mình bị vùi bên dưới chăng. Phải tìm cách thoát ra không thì sẽ
chết ngạt.Trận địa thế nào rồi mà sao im ắng thế. Hay mình bị chôn sâu trong
lòng đất. ý nghĩ về cái chết đang từ từ đến khiến Huy hoảng. Phải sống, phải
thoát khỏi đây. Huy vùng mạnh trồi người về phía khoảng sáng. Mình bị nèn cũng
không chặt lắm, cố lên lần nữa. Huy đạp mạnh chân nhoài người lên, đất mịn trôi
truội dưới ngực. Khoảng sáng trước mặt rộng thêm ra. Huy cố đưa một tay lên bám
vào được miệng khe hở kéo mạnh toàn thân nhoài ra ngoài. Người đầu tiên Huy
nhận ra là trung đoàn trưởng.
Tại sao mảnh chỉ văng vào bốn đồng đội kia, còn Huy
thì không! Nếu được gục ngã ngay mâm pháo thì mọi người sẽ tôn vinh Huy là anh
hùng. Nay, cơ thể không một vết trầy xước, lại chui ra từ một khe bê tông vững
chắc khi trận đánh đã kết thúc. Người làm chứng duy nhất cho những đường đạn
chính xác của Huy là đại đội trưởng đã hy sinh ngay sau khi giục Huy còn một
viên cũng cấp tập. Huy trở thành người bị nghi ngờ trốn tránh nhiệm vụ, phải
làm bản tường trình chờ cấp trên xem xét. Trong chiến tranh là vậy, đạn tránh
mình chứ mình chẳng tránh được đạn và trong dữ dội của đạn lửa ai kiểm chứng
được đường đạn của ai trúng mục tiêu, còn ai không dám nổ súng.
Bốn đồng đội của Huy đã làm tròn nhiệm vụ của người
lính. Trên khuôn mặt họ lấm đỏ bụi đất nhưng nét mặt họ thật hiền từ, thanh
thản như đang có giấc ngủ yên bình, không muốn ai quấy rầy.Thế nhưng nấm đất bé
nhỏ của họ và cả một chút phần xác để lại với đời đâu có được yên. Bọn đào vàng
ngày càng lấn sâu vào khu nghĩa trang kiếm chút kim loại màu vàng để mưu sinh.
Có ngôi mộ đã bị sập, có ngôi trơ cả hài cốt.
Huy phải ngồi dậy không thì sẽ khóc mất. Mọi người
xung quanh đã ngủ say. Nhìn về hướng Bắc, ba ngôi sáng nhất đã xếp thẳng hàng.
Ba giờ sáng. Đêm càng chìm sâu hơn xuống vùng tĩnh lặng, ánh trăng trong như
dòng nước từ khe đá trên trời nhỏ xuống. Thôi, những vấn vương ấy để khi nào tụ
vạ với mấy thằng thời áo lính hàn huyên mới có ý nghĩa. Còn bây giờ, tìm ai đó
nói chuyện cho nhẹ lòng.
Huy xuống boong tầu, đi lại đám người đang chụm đầu
vào chiếu bạc. Đám bạc hôm nay cũng sợ làm vỡ bầu trời đêm tĩnh lặng, đổ trôi
ánh trăng trong hay sao mà cứ thì thào, không dám xướng to, không hò hét như
mọi khi. Hoà chui từ trong đám bạc ra, đưa ống tay áo lên lau mồ hôi trên mặt
rồi khoác tay Huy kéo đi.
-Đi tán gái không?
-Tán ai?
-Kia! - Hoà hất hàm về phía mấy cô nhân viên giao
nhận đang gục đầu xuống gối gà gật ngủ.
-Đến quấy rầy người ta, ai thèm nói chuyện.
-Nhát gái như
mày bao giờ lấy được vợ. Có em Hoa mới về xinh lắm.
Huy không muốn nhưng cũng bị Hoà kéo đi. Hoà sỗ sàng
ngồi sát xuống cạnh Hoa. Cô gái ý tứ ngồi lui ra, quay lưng lại phía Hoà.
-Người đâu mà cứ giấu mặt thế, biết có xinh hay
không.
Hoa không thèm để ý tới câu cợt
nhả của Hoà nhưng các cô gái khác thì chẳng vừa.
-Xinh hay không thì cũng là đàn bà. Chưa ai thèm
lấy, đêm hôm phát rồ hay sao mà đi lang thang thế. - Thanh dẩu môi lên chanh
chua với Hoà.
-Chưa chồng mà ăn nói ghê nhỉ. –Hoà chào thua các cô
gái, nói vớt một câu rồi kéo Huy đi.
-Cái con vừa lùn vừa đen, mặt như cái bánh bẻng, mũi
như quả cà chua thối, lại thô bẩn như con lợn, thấy giai cứ hớn lên, chó thèm
lấy. Mấy đứa xinh mình cứ dậm dạp đến thì chỉ ít ngày sau là lấy chồng. Mày tán
cái Hoa được đấy, nó hình như chịu mày.
-Tao sẽ không lấy con gái kho hàng. Các bà ấy vất
vả, lại lê la cờ bạc, trộm cắp, tao thấy
vừa tội vừa thương. Nhưng cái duyên cái số, chẳng biết đâu được.
-ừ, đúng là
cái duyên cái số, ông bà già giục lấy
vợ, tao có kén chọn gì đâu mà chẳng đứa nào chịu. -Hoà thở dài.
Huy cười thầm. Nó cũng đổ tại cho số phận sao? Bộ
mặt đã đen lại loang lổ vết lang ben, ăn nói tục tằn có phần hơn cả bố, chỉ
thích đến với những cô gái đài các, không được thì đừng đổ tại ai. Hắn hãnh
diện quá không nhận ra thân phận. Còn mình, việc học chẳng đến đâu, phải vắt mồ
hôi ra kiếm tiền là lẽ thường, chẳng có gì đắn đo. Còn chuyện vợ con, đúng là
nhát như mình thì chẳng biết đến khi nào. Có công ăn việc làm ổn định là
may lắm rồi. Không ít thằng bạn đổ xương
máu giờ lăn lóc ngoài đời kiếm được đồng tiền còn vất vả hơn mình. Ông già chấp
nhận gian khổ, thậm chí bị đe doạ đến tính mạng để kéo bằng được con cá về bến,
dù cho nó chỉ còn lại bộ xương nhưng là bộ xương con cá lớn nhất, chưa một thợ
câu nào câu được.
Nghề bốc vác cực nhọc có kém gì nghề đi câu của ông
lão. Muốn câu được con cá to, ông chấp nhận mạo hiểm và còn cầu chúa lần thả
câu này may mắn, còn tổ của Huy mấy ngày chơi dài, có thắc mắc thì tầu này trục
trặc về thủ tục mới được phân về để chầu chực, ngày mai thế nào còn chưa biết.
Cầu chúa ư! Chúa đâu biết hết chuyện trần gian. Phúc “trâu” biết đấy. Huy nén
tiếng thở dài. Chấp nhận hoàn cảnh chăng? Thằng Hoà nằm cuộn khoanh trong cuộn
dây neo tầu ngáy khìn khịt. Nó trở người quàng tay qua người Huy. Tại sao hắn
cứ xán lại làm thân với Huy. Kệ hắn, mình chẳng thù ghét ai bao giờ, có thêm
được người bạn cũng tốt. Hắn muốn tìm
được người vợ đẹp người đẹp nết, đấy cũng là một mơ ước đáng trân trọng.
Phía cửa sông, ánh dương đang rạn qua kẽ mây tạo
thành một vệt sáng giống như lưỡi gươm treo ngang trời. Tiếng còi tầu ngân vút
lên không trung oai hùng, khác nào chàng dũng sĩ vươn vai đón lấy thanh gươm
quét ngang bầu trời để dọn đường cho ánh nắng ngày mới tràn về. Huy lên mũi
tầu, hít sâu mùi thơm nồng của lúa, của đất. Cả đêm qua trăn trở, giờ giũ sạch
đi để tầm hồn được sảng khoái trước bình minh. Mọi người giục nhau trở dậy.
Những ánh mắt còn ngái ngủ, ngây ngô như đứa trẻ con nhưng trong đáy mắt lại vương
những nhọc nhằn của cuộc đời.
Ra ngoài cổng cảng, Hoà gặp người quen đứng chờ đón
chị. Hoà xán lại hỏi chuyện thân mật vì đứa bạn ấy là con một cán bộ có cỡ,
liên quan mật thiết tới xí nghiệp cần phải làm thân để chờ cơ nhờ vả. Không ngờ
người quen đó lại là em của Thanh. Chỉ tháng sau, đám cưới Hoà và Thanh được tổ
chức. Liệu đó có phải là duyên số, theo như lời biện minh của Hoà với mọi
người. Cuộc sống thực tế hơn Huy vẫn nghĩ.
-3-
Sắt phế liệu đâu ra mà nhiều thế, tập kết ở bãi cảng
những đống khổng lồ như trái núi. Hết chuyến tầu này mang đi, chuyến khác đã
cập cầu chờ sắt về. Hàng hạ từ xe xuống bãi, bốc từ bãi lên tầu, cần trục quay
suốt đêm ngày như cái cối xay gió. Công nhân tập trung toàn bộ lực lượng giải
phóng hàng, quây quanh đống sắt như đàn kiến tha mồi. Những tay buôn đồng nát
bỗng chốc trở thành ông chủ “tay to”. Nghe nói chạy được cái cô-ta xuất hàng
tốn kém tiền tỉ. Nhưng cũng chẳng thấm tháp gì với cái nghề mua với giá của bỏ
đi, bán thì tính đô-la, tính vàng.
Bóng nắng đang xoe tròn dưới chân, Phiện chẳng cần
để ý đã hết ca hay chưa, cái bụng lép
xẹp khiến tấm lưng cong như cánh buồm, cánh tay như chiếc đòn bẩy găm sâu vào
miếng sắt phế liệu gắng sức đẩy từ trên xe xuống bãi. Chiếc xe ben đổ hàng
vội để mau chóng chạy thêm chuyến, chẳng
cần quan sát xung quanh xuýt nữa sắt lăn vào Phiện. Phiện nhẩy tránh kịp nhưng
bụi xộc lên mặt rát rạt, cổ họng nháp như bị cào, tấm lưng để trần đen trũi lấm
tấm những hạt bụi sắt như hạt kê bám vào. Tương ôm chiếc mũ cối đầy tiền trước
bụng, ngó đầu lên thùng xe. Mới làm sắt vụn có hai tháng, bộ mặt Tương đã tóp
teo, thâm đen như miếng tóp mỡ bị rán quá lửa.
-Xong chưa, ca sau đến đòi máng rồi đấy!
-Mặc chúng nó. Lấy mầu xe này chưa?
-Xong rồi. Ra đấy nhớ!
Ra đấy. Nói thế mọi người biết
chờ nhau ở đâu. Hai tháng nay, công nhân bốc vác tổ bốn đã quá quen với quán
bia Thu Huyền. Mấy cô tiếp viên đôn đáo lo phục vụ đồ uống nhưng ánh mắt vẫn liếc lại bàn trong cùng, chỗ ngồi
quen của Tương, xem mũ tiền hôm nay đầy bằng nao. Trước đây, có khi nào Phiện
dám tu bia cả chai, bây dội bia vào lên đầu cũng vô tư đi, uống một hơi thật
dài cho trôi hết bụi sắt nham nháp ở cuống họng, cho hạ thân nhiệt đang phừng
phừng vì phải vật lộn với cái nắng của mặt trời táp xuống và hơi nóng của đống
sắt xông. Huy uống một hơi dài rồi buông thõng hai cánh tay xuống ghế. Mệt! Đến
khoẻ như Phiện kia cũng ngồi ngả ngồi nghiêng, thay đổi tư thế liên tục cho đỡ
mỏi. Nhưng vui! Chẳng giấu gì mấy cô, hôm nay bia bọt thoải mái rồi, anh em tôi
chia nhau cũng còn được gần nửa chỉ vàng. Thế có anh nào chưa vợ để mấy đứa
chúng em gửi gắm cuộc đời, nói vậy thôi phận chúng em làm sao vào được cửa nhà
các anh. Này, có cái Hồng học trung cấp kế toán không xin được việc, xinh phết,
có anh nào để ý không? Mọi người đổ dồn mắt về phía Hồng khiến cô đỏ mặt, không
dám ra tiếp khách.
-Được đấy, mày tấn công đi, thời buổi này con gái
kiếm được thằng bốc vác như mình hơi khó . Nếu như tao chưa có chỗ rồi nó chết
với tao. - Hoà ghé vào tai Huy thì thào, hơi men thốc vào mặt Huy nồng nặc.
- Thôi đi, mày chỉ chuyện vớ vẩn! – Huy không bằng
lòng khi thấy mọi người cứ nhằm Hồng đùa cợt. Cô gái dịu dàng như Hồng là xúc
phạm chứ chẳng phải thân tình như mọi người nghĩ.
Có nhiều tiền sẽ có nhiều hãnh diện, thằng Hoà nghĩ
thế. Nó đúng! Tương cũng đã từng nghĩ như nó và Tương vẫn còn hãnh diện với mọi
người ở cái làng quê nhỏ bé của mình. Thế nhưng so với những ông chủ sắt vụn
thì mình vẫn là anh dân quê tiêu tiền lẻ. Có tay chỉ nhờ cần trục chân đế ngoạm một mã hàng quá
tải cũng rút ra hẳn chỉ vàng bồi dưỡng. Buôn gì mà lãi lớn thế! Chẳng phải tu
bia cả chai đã là ghê gớm, đã nhìn đời bằng con mắt ti hí của thằng Hoà. Thằng
Huy biết phận của nó chẳng dám tán tỉnh cái Hồng, đũa mốc sao dám chòi mâm son.
Nếu mình có nhiều tiền như những ông chủ sắt thì cái Hồng có lẽ sẽ chẳng là gì.
Phải tìm hiểu tại sao họ kiếm đâu ra nhiều tiền thế?
Với Tương đi sâu vào giới buôn sắt vụn cũng chẳng
khó. Thằng nào không muốn khoe mình giầu, không muốn kể thành tích làm ăn của
mình. Công việc của tổ giao cho Tương, hàng ca chỉ mỗi việc mặc cả tiền bồi
dưỡng của lái xe và chủ hàng. Ai muốn được làm sớm, làm nhanh phải nài nỉ, phải
cò kè thêm một bớt hai với Tương. Thoả thuận không xong thì tự bốc lấy. Đố
thằng lái xe, thằng chủ sắt nào dám đổ
mồ hôi. Thằng bốc vác chỉ có những lúc phải cực nhọc, mồ hôi phải ướt cạp quần
thì người ta mới thấy tầm quan trọng, còn lúc khác thì chỉ là cái bổi chứ chưa
được là rác. Thằng bốc vác nào cũng khoe mình có sỏi trong đầu, thạo việc đời
lắm, những lúc thế này mới thấy mình chỉ là đầu sai cho bọn nó hái tiền. Chúng
hái tiền thế nào nhỉ? Thằng nào cũng đứng chạng háng, hai tay chống nạnh, nét
mặt đăm chiêu tỏ rõ cái uy của kẻ được đi sai khiến người khác.
-Anh giai, ca này có mấy xe? Vẫn như mọi hôm chứ?-
Tương lân la lại gần tay chủ lẻ trên mặt có vết sẹo ngang má, chắc là dân anh chị, dò hỏi.
-Làm với tao
bao nhiêu ngày rồi còn phải hỏi.
-Quen mồm rồi, hỏi vậy thôi, ở đây ai chẳng biết anh
bao giờ cũng sòng phẳng. Sắt hôm nay có đẹp không?
-Toàn nục nạc.
-Này anh giai, xe kia em vừa thu tiền xong, chưa làm
nó chạy đi đâu bây giờ quay lại sao phải chi tiền cho tổ kia bốc? – Tương chỉ
vào một xe sắt đang lùi vào bãi đổ.
Tay chủ lẻ chạy vội lại chiếc xe đang chuẩn bị xuống
hàng, túm áo lái xe kéo ra góc khuất, nghiến răng rít lên:
-Cái thằng sao ngu thế!
Nghi lắm! Bản lĩnh của dân anh chị hắn để đâu mà sao
phải hốt hoảng thế. Hẳn có chuyện mà Tương đang muốn biết. Tương đi vòng ra sau
đống hàng, đến gần mấy người đang chụm đầu lại gầm ghè nhau. Tay chủ lẻ mắt vằn
đỏ như muốn đốt cháy kẻ ngu xuẩn đã làm lộ chuyện.
-Sao mày ngu thế! Giả vờ tìm chỗ vào, nó đi ra chỗ
khác rồi chạy luôn.
-Thằng này nó nghi mình rồi, cứ bám sát xe em cho
đến khi có công nhân lên bốc một lúc rồi mới chịu đi.- Tay lái xe phân trần.
Ra thế, một xe sắt có khi bán làm mấy lần. Bãi đông
nghìn nghịt xe với người làm sao chủ lớn trông nom hết được. Thảo nào hắn ta
chi rộng rãi thế. Còn nhiều chuyện nữa chưa lộ hết ra. Cả những tay chủ lớn
cũng vung tay, chắc hẳn chẳng phải lấy
từ cái lãi buôn bán đúng đắn mà chi. Sẽ phải lật chuyện này ra thì mới
biết được chuyện khác. Tương nháy tay giao nhận hàng ra chỗ khuất. Nét mặt giả
bộ nghiêm trang, Tương rung cho phải sợ:
-Xe sắt kia ông định kí nhận hai lần đấy à?! Lát nữa
Chiến “méo” ra tôi mách cho thì ông đi tù.
-Xe nào? Ông doạ tôi đấy à.
-Thấy xe kia không, lần trước khi kí nhận cho nó,
tôi đứng đấy, ông chỉ cho tôi thanh sắt
chọc thủng thành xe thò ra ngoài nửa mét, còn nói đi đường không bị công an
phạt. Vừa rồi ông lại kí nhận lần nữa cho nó phải không! Thanh sắt vẫn y
nguyên, đúng chưa!
-Chết cha rồi, bọn này tôi bám sát thế mà nó vẫn qua
được.
Tay giao nhận mặt tái mét định chạy lại chiếc xe
đang xuống hàng thì Tương gọi giật lại:
-Nói suông thế rồi thôi à! Chiến “méo” ra rồi kia
kìa.
Tay giao nhận quay lại cầm tay Tương van nài:
-Đừng nói với ông Chiến nhá, tôi sẽ chi cho, yên tâm
đi, ông không bị thiệt đâu.
-Lấy đâu ra lắm tiền thế. Xe kia ông xử lí thế nào?
-Tôi phải bỏ tiền túi ra chứ lấy ở đâu.
Tương nhếch miệng cười rồi lẩn ra phía sau đống sắt.
Tao còn lạ gì , loại chúng mày bóc tiền thịt ra cho người khác dễ thế. Để cho
chúng mày cắn nhau, tao ở giữa nhặt lại cái xương cũng tốt rồi. Có thằng nào
không sợ mất cái cần câu cơm, chỉ cần chịu khó quan sát guồng quay của đống sắt
vụn và to mồm rung là cũng hái ra tiền. Thằng Ngọc cáo già, sợ Tương ăn bớt
tiền mầu, cho thằng khác theo dõi lại. Đồ hèn, có giỏi thì đứng ra vòi tiền,
bọn chúng nó không cho vỡ mồm. Vòi vĩnh tiền chủ hàng, chủ xe cũng phải có nghệ
thuật, mặt phải lì, chúng nó có đào mả nhà mình lên cũng nhăn răng ra cười.
Tương không thèm ăn chặn một xu, con người bây giờ quái rồi, mánh lới nào mà họ
không biết, đâu còn thật thà như ngày xưa, bị moi móc ra mất cần câu cơm như
bỡn, dại gì. Tương hãnh diện vì mình đã thành người từng trải việc đời, bây giờ
dễ gì ai bắt nạt, đến Phúc “trâu” còn phải hỏi ý kiến chứ không dám độc đoán
với mình.
Tương đút sâu vào túi cuộn tiền tay giao nhận đưa
cho rồi trịch thượng nhìn khắp người hắn như nhìn đồ vật bị coi rẻ. Hắn sẽ
chẳng dám đưa toàn tiền lẻ để cho dầy như ngày xưa Tương đưa tiền cho tay cửa
khẩu. Bộ mặt hắn dúm dó vẻ van xin vì sợ bị lộ chuyện, chứ đâu có được kẻ cả là
người ban lộc cho kẻ khác như Tương. Thời buổi sắt vụn biến thành vàng dễ như
đất thó biến thành bình hoa. Sắt vụn đâu ra mà nhiều thế, người ta đào bới sâu
mấy tấc đất, moi móc khắp các xó xỉnh mãi mà vẫn không cạn. Cuộn tiền nặng
trình trịch trong túi, tuy không chính đáng nhưng cũng không phải giấu giếm như
những đồng tiền “đánh dậm” ngày xưa. Đồng tiền này Tương gọi là đồng tiền
nhường cơm sẻ áo cho nhau, chúng nó kiếm được thì cũng phải cho mình hưởng một
ít. Từ ngày biết chui xuống gầm đời để xoay ra tiền, chưa khi nào kiếm được
Tương lại vui như lần này. Cứ xúi xó ở nông thôn thì chẳng khi nào biết đánh
giá đồng tiền trong túi nặng nhẹ khác nhau
thế nào. Chỉ tháng sau mình sẽ mua con xe tám mốt chạy cho đỡ mệt. “Ra quán Thu Huyền trước xí chỗ rồi tôi ra sau, còn cái xe ben vừa đổ xuống
chưa thu được tiền.” - Tương dặn với theo để lừa mọi người đi trước chứ thực ra
chẳng phải vậy. Tương cất gọn lại cuộn tiền riêng, lát nữa chia tiền cho tổ không bị lẫn.
Tương tạt vào quán nước đầu cổng cảng uống chén chè
chát cho đỡ khô cổ. Chén nước nóng giẫy chưa kịp đưa lên miệng thì tóc Tương bị
giật ngược ra phía sau làm nước đổ hết xuống đùi. Tương nhẩy dựng lên vì bị
bỏng và vừa phản kháng lại kẻ nào đó thô bạo. Tương vớ phích nước của quán,
định bụng sẽ sòng phẳng với kẻ côn đồ. Nhưng Tương phải chùn tay lại bởi gã chủ
lẻ mặt sẹo đứng ngay sau, ánh mắt vằn những tia đỏ như con thú đang muốn ăn
tươi nuốt sống kẻ thù. Nhìn hắn thế kia có lẽ trận đòn Tương sắp phải hứng chịu
sẽ khủng khiếp hơn trận đòn của Đoan “khê” ngày xưa. Dù sao Đoan “khê” cùng
cảnh công nhân còn thông cảm cho nhau, đằng này hắn là kẻ du côn chỉ biết đạp
lên người khác để sống. Nhưng mà hắn cần gì ở mình, chẳng lẽ bị đòn oan.
-Đ.mẹ ông, đùa kiểu gì thế!- Tương to tiếng dằn mặt
lại.
-Đùa với mày à! - Ngón tay của hắn như cái ngoàm sắt
bấu chặt vào cổ họng Tương:- Mày bẩm với thằng giao nhận, xe của tao bán hai
lần, nó phạt tao bây giờ tao phải đòi lại của mày.
-Anh nhầm ai, chứ em biết gì đâu.-Tương vươn cái cổ
cho dài ra như con gà bị các bà buôn nhồi bánh đúc để dễ thở, ngắc ngứ van xin.
-Cái mặt quắt, cái răng vổ của mày sao mà nhầm
được.Tao sẽ đập mày chết như đập một con gián.
Đám công nhân xúm quanh thì đông, nhưng họ chỉ đứng
xem như xem trò lạ chứ chẳng ai can hộ. Tương nghẹt thở muốn chết đây. Chẳng lẽ
lại phải quỳ xuống như ngày xưa quỳ xuống trước Đoan “khê”. Không được, việc
này vỡ lở ra thì hết cửa kiếm tiền. Cứ rắn lại lần nữa xem sao, mình có còn là
thằng nhà quê dễ bắt nạt nữa đâu. Tương vùng mạnh thoát khỏi bàn tay của hắn,
cổ họng đau như xé thịt. Hắn như con thú điên, vơ chiếc ghế tính lao vào Tương.
Nhưng chiếc ghế chưa kịp tung lên thì phải chững lại bởi một giọng quát nghe rất
quen thuộc với Tương.
-Thôi đi!
-Anh Đoan! – Tên mặt sẹo buông ghế xuống, khúm núm
với người vừa quát.
-Biết rồi, để tao giải quyết.
Giọng nói quen và cái vỗ vai thân thiện, Tương ngẩng
đầu lên.
-Anh Đoan! – Tương vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ khi
thấy Đoan “khê” đang đứng trước mặt.- Anh ra lâu chưa?
- Thằng này là ân nghĩa của tao.- Đoan nói với tên
mặt sẹo.- Chỗ anh em cả, trước lạ sau quen, chuyện nãy bỏ qua. Đi với tao!
Đoan kéo Tương lên ngồi sau xe máy chở đi. Tiếng bàn
tán của mọi người rơi lại phía sau. Thằng Đoan bây giờ bao hết cổng cảng này,
bọn thằng sẹo dưới trướng hết, may cho thằng Tương không thì hôm nay dóc xương.
Mặc dù không thể khẳng định Tương ăn lẻ, nhưng không
thể tin tưởng giao phó chuyện tiền nong của tổ cho thằng ma lanh. Tương không
cần, dính vào chuyện tiền nong, chia chác khác nào ôm rơm rặm bụng, chẳng được
ăn có khi còn mang vạ. Bây giờ việc của Tương được Đoan “khê” giao cho quan
trọng hơn nhiều, vừa nhàn hạ vừa hái ra tiền. Tương thiết lập được vòng tròn
giữa bọn Đoan và nhân viên giao nhận để quay vòng một xe sắt kí nhận nhiều lần.
Và Tương còn bày cho Đoan một mánh lới mới, nhét bùn vào những đoạn sắt ống,
sắt hộp kín để cho nặng cân. Sáng kiến tuyệt vời. Tương chỉ việc theo dõi có
bao nhiêu loại hàng như thế đổ xuống bãi rồi tính tiền với Đoan.
-Anh chi cho nó nhiều thế!- Mỗi lần Đoan chi tiền
cho Tương là gã mặt sẹo lại cằn nhằn.
-Chúng mày thì biết gì, tao chi cho nó thế vẫn chưa
đủ, chuyện ân nghĩa không thể tính bằng tiền.
Đại trượng phu gớm! Lúc này rủng rỉnh tiền thì nói
thế, hết tiền lại bóp cổ nhau, còn lạ gì chúng mày. Cái ngón tay bấu vào yết
hầu tao thằng sẹo học được từ mày chứ
học ai. Bây giờ mày mang dáng vẻ đạo mạo, từ tốn cho đúng dáng ông chủ lớn, chứ
thực chất thế nào sao tao không biết, có điều dựa vào nhau mà sống có lợi cả
đôi bên thì bỏ qua hết.
Tương ngồi xổm trên sàn xe, “nhón” từng mẩu sắt vứt
xuống bãi. Phiện đứng thẳng lưng dậy, bỏ khẩu trang, xịt miếng nước bọt qua kẽ
răng rồi chửi Tương:
-Con mẹ mày, không làm thì xin nghỉ, ngồi khều từng
mẩu thế thì bao giờ xong xe. Thích nhàn thì phấn đấu làm cán bộ, đừng ăn bám
mọi người!
-Cùng làm cùng hưởng, anh làm thế coi sao được.- Huy
cũng tham gia cùng mọi người trách Tương.
-Các ông rủa tôi đấy à! Tưởng tôi hám cái việc còng
lưng này lắm đấy, đồ ăn cháo đái bát!
Tất cả mọi người đều đứng thẳng lưng lên nhìn Tương
ngạc nhiên. Cái thằng mới thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn, ra thành phố mong
nhặt nhạnh từng đồng lẻ thế mà mấy hôm nay có thái độ coi tiền như giấy vụn,
bây giờ lại cao ngạo quay lưng lại cái nghề đã làm cho nó mở mặt với thiên hạ,
chửi lại người đã cưu mang giúp đỡ nó trong những lúc khó khăn. Tưởng rằng Đoan “khê” sẽ là kẻ
thù của nó, ai dè câu ngạn ngữ “ngưu tầm ngưu mã tầm mã” sao mà đúng thế, chúng
nó đã tìm được đường về với nhau.
Tương cởi áo giũ bụi, lột chiếc mũ trên đầu xuống
lau mồ hôi, đi thẳng ra cổng không thèm ngoảnh mặt lại, không hề vương một chút
luyến tiếc. Mình đã dốc lòng, dốc sức cho tổ này được bao thành tích thế mà giở
mặt, mới làm hơn có tí việc đã tị nạnh, đúng là chỉ biết ăn no vác nặng, đầu óc
chẳng nghĩ ra việc gì hơn, đây vứt đâu cũng sống được. Cứ làm công nhân mãi
chẳng bao giờ giầu, mánh lới như vợ chồng Phúc “trâu” hay cần cù chịu khó như
Phiện “gù” thử hỏi bây giờ vốn liếng có được bao nhiêu. Đoan “khê” còn là công
nhân thì sao có bạc triệu trong tay. Chẳng lẽ mình thua. Buôn sắt vụn khác gì
buôn nước bọt, chẳng cần vốn dài vốn ngắn mà vẫn sinh lời. Quyết định bỏ việc
chẳng phải là việc bột phát, Tương đã tính nát nước rồi.
Tương đi thẳng ra ngã ba Thượng Lý, nhập vào bọn
Đoan “khê” đón xe sắt từ tỉnh khác về, dẫn đến bãi đổ để ăn chênh lệch giá.
-Sao hôm nay không có việc à?- Đoan ngồi trong quán
nước hỏi ra.
-Bỏ việc rồi, ra đây đón xe cùng bọn anh, được
không, có cho nhập hội không để thằng em đón cửa khác?- Tương vén miếng ni lông
xoã xuống chui vào quán, ngồi xuống cạnh Đoan.
-Có phải anh vẫn nói với chú, làm cái nghề đầu cắm
xuống, đít chổng lên trời có ai giầu được, có tài như chú mày ra đây chẳng mấy
thành tỷ phú. Bà chủ cho xin chén nước! Uống cho đỡ khát, hôm nay xe về nhiều
đấy. - Đoan khoác vai Tương thân mật.
-Có xe kia rồi, để em bắt cho.-Tương reo lên
Tương chạy ra giữa đường vẫy cho chiếc xe chở đầy
sắt vụn dừng lại rồi nhẩy lên bám vào cửa xe.
-Có chỗ đổ chưa?
-Chưa. Giá bao nhiêu?
-Hai mươi, đổ hộ các ông. Dừng lại xem hàng nào!
Chiếc xe tạt vào lề đường. Tương trèo lên đống sắt
lật mấy miếng sắt lên xem.
-Vào trong kia chúng tôi xử lí kĩ thuật một tí được
không?
-Đừng để chủ hàng phát hiện ra, không bán được các
ông phải chịu đấy.
-Yên tâm đi. Được mấy chuyến rồi mà còn nói câu ấy.
– Tương ra giọng sành sỏi.- Này lên đi được rồi đấy.
Tương nhẩy xuống đất vẫy tay gọi Đoan lại. Gần chục
thanh niên mặt nhọ nhem, quần áo bết bùn trèo lên xe chọn những đoạn sắt ống
ném xuống. Tương kéo Đoan vào chỗ khuất thì thào:
-Nhét bùn vào chỗ ống sắt này không ăn thua, theo em
thuê hẳn thợ hàn, chọn những miếng tôn to hàn thành cái thùng nhét bùn vào
trong ấy. Chờ ca đêm mới cho xe vào, bồi dưỡng cho lái đế thêm ít nữa ngoạm
thẳng lên tầu, qua mặt bọn giám định, như thế mới chắc ăn.
Đoan “khê” vỗ vai Tương, mừng như vớ được vàng.
-Được đấy, mày ngại quay về cảng phải không, để tao
lo, việc của mày giám sát công việc ở đây. Tao bảo thằng sẹo đi làm giá với thợ
hàn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét