(Hoàng hôn)
CHƯƠNG 2
-1-
Những
sợi mưa lại đan kín bầu trời. Có một giọt mưa khoan thủng tấm giấy dầu lăn
xuống trán Tương lạnh buốt. Tương nhìn trân trối lên cái chấm sáng trên mái
nhà, chờ những giọt nước tiếp theo nhỏ xuống. Những giọt nước sẽ trở thành
người bạn làm dịu đi nỗi cô đơn trong lúc này của Tương. Đêm qua đã phải thức
suốt đêm, về nhà nghỉ lưng đã hai tiếng mà Tương chưa hề chợp mắt được một lúc.
Căn phòng tối nhờ, tiếng ngáy của Phúc “trâu” khèng khẹc như người bị bóp cổ.
Có con chuột sơ ý làm rơi chiếc vung nồi từ nóc tủ xuống kêu xoang xoảng. Ngọc
“chột” trở mình, miệng chem chép nuốt nước bọt. Ngoài đường, những giọt mưa rơi
xuống bị nẩy lên rồi rơi xuống tiếp lần thứ hai rồi mới chịu cuốn theo dòng
nước chẩy đi, phát ra tiếng tanh tách đều đều như cầm nhịp. Ai đó dậy sớm, chắc
đêm qua không phải đi làm, thò đầu ra cửa chúc nhau một năm mới gặp nhiều may
mắn, giọng nói phải cố hét to thì người nghe mới thấy trong tiếng ầm ào của mưa
gió. Gian đầu hồi, Phiện “gù” có lẽ không ngủ, rì rầm nói chuyện với vợ. Hôm
nay là ngày đầu tiên hai người dọn sang nhà mới. Phúc “trâu” chỉ biết lừ mắt
tức giận chứ chẳng dám hoạnh hoẹ bởi không sẽ bị mọi người chửi cho không thấy
giơ khi thọc gậy vào đời tư của người khác.
Sao cuộc sống của mọi
người trôi đi xuôi chèo mát mái thế, chẳng ai vấp váp gì để phải trăn trở như
Tương. Mấy chục năm làm anh công nhân nhà nước họ chẳng có tì vết gì, chứ đâu
có như Tương sự khởi đầu đã chẳng ra gì, có lẽ bị mất việc vì cái chuyện cỏn
con ấy. Mưa thì mặc mưa, chẳng ai bận tâm cho dù đang là ngày tết trọng đại.
Chờ mãi chẳng có giọt nước tiếp theo nào rơi xuống trán để Tương đếm cho thời
gian trôi nhanh, cho mọi người thức dậy để còn cầu cứu ai đó giúp đỡ được
chăng. Có lẽ số phận là vậy, mong cũng chẳng được, chờ cũng chẳng tới. Về quê
thì nhục nhã lắm.
Đôi mắt của tay cửa khẩu
gằm gè chẳng thân thiện chút nào, bộ mặt đen rắn như sắt ấy chắc chẳng thể lay
chuyển, theo như lời của Phiện “gù” thì rõ ràng hắn có ý lừa đảo để kiếm tiền
lót dạ bữa sáng. Lòng dạ con người nhão như bùn gặp mưa. Mà mưa gì mà khủng
khiếp thế, rền rĩ hết ngày này sang ngày khác giữa mùa đông tháng giá, chẳng
khác gì phải nghe nhà con mẹ đĩ hàng xóm bị mất gà chửi đổng. Sao con mụ Huệ
“vịt” và bao đứa con gái khác tô hô tấm thân ra trước mặt bàn dân thiên hạ để
buộc hàng ăn cắp không thấy xấu, thấy nhục. Sao cái bọn thằng béo ấy là bọn ăn
cắp mà chúng vẫn giương tự đắc mình là đấng anh hùng. Sao chúng không sống chui
lủi, mặt không gằm xuống mà đi như mình sáng nay. Cũng chỉ tại ông trời giở
chứng, giữa mùa này đổ mưa thế khác nào hắt cả chậu nước vào mặt nhân gian. Còn
tết nhất gì nữa!
Có lẽ đã mười giờ sáng.
Ai đó ngáp dài ngoài hiên tiếng hu hú như chó hoang, rồi vạch quần đái ồ ồ ra
đường. Mưa đã chững lại, tiếng giọt gianh chỉ còn tí tách như tiếng thở ngắt
quãng mệt mỏi. Tương ngồi dậy ôm gối, hai hốc mắt vì mất ngủ nên tưng tức đau.
Có lẽ như Phiện “gù” khuyên giải, quên chuyện ấy đi chẳng việc gì phải lo lắng,
ngủ đi một giấc rồi đâu sẽ vào đấy cả. Cái thằng khốn ấy đã có ý làm tiền như
vậy sẽ xuôi thôi, mất hẳn tháng lương này là hết giá. Tương lăn xuống giường
vùi mình vào trong chăn lần tìm giấc ngủ trong tiếng chuyển động của thời gian.
Giấc ngủ đang nặng nhọc kéo đến thì lại bị xua đi bởi tiếng loạt xoạt trên vách
tường làm bằng giấy báo hoặc thứ phên liếp nhặt nhạnh ngoài cảng. Tiếng lích
rích to dần rồi lan ra râm ran khắp phòng. Chuột đâu mà nhiều thế. Có phải mưa
gió đã dồn chúng tới gian phòng này. Hình như có mấy con đang bò lên giường,
tiếng móng vuốt bám vào gỗ lạo xạo. Tương còn ngửi thấy mùi hôi của những con
chuột chù đến nghẹt thở. Tương phì phì thở mạnh ra để xua đi cái mùi hôi đang
nút chặt hai lỗ mũi, chống tay ngồi dậy nhìn quanh tìm kiếm. Gian phòng tối nhờ
màu chì, những miếng liếp rung rung, đống quần áo động đậy. Nhưng lũ chuột đâu
nhỉ! Chúng tàng hình như phù thuỷ. Mà sao Ngọc “chột” với Phúc “trâu” vẫn cứ ò
ò ngáy. Tương buông chân xuống giường định bụng ra xem nồi thịt có còn đậy chắc
chắn nhưng lại vội rụt chân lên, ý nghĩ giẫm phải những con chuột lầy nhầy
khiến Tương sợ.
Chuột thì mặc chuột,
chắc chúng chẳng dám ăn thịt mình, răng chúng không đủ rắn để gặm thủng hòm.
Hình như mọi người ở đây đã làm quen với những chú chuột cho nên chẳng ai bận
tâm xem đàn của chúng đã đông tới mức nào và những chiếc hòm gỗ dầy dặn đã đủ
đối phó với chúng. Tương yên lòng duỗi dài chân, kéo chăn trùm kín đầu. Hình
như tiếng rinh rích bây giờ không phải là chuột mà là tiếng người. Đúng là
tiếng người, có cả nam và nữ. Tiếng rên của những kẻ đang làm tình. Khốn nạn!
Trơ tráo đến thế còn gì hơn nữa, giữa thanh thiên bạch nhật, tiếng rên này thì
cả dãy nghe thấy chứ gì mình Tương.
-Hết chuột rên lại đến
người rên, bố mày ngủ được à!
Tương chỉ muốn gằm gè
trong họng cho đỡ bực tức. Nhưng nào ngờ bê kia cũng nghe thấy.
-Thằng nào!? – Tiếng đàn
ông phòng bên khàn khàn, the thé cố quát cho thật to, nhưng giọng lại như chiếc
còi thổi bị tắc.
Tiếng quát không ầm vang
như sấm nhưng lại có uy của kẻ làm đàn anh khiến Tương chờn chợn nằm co lại
trốn tránh. Không nhận được câu trả lời, gã đàn ông phòng bên lại rít lên. Và
Tương hoảng hồn khi một tấm thân đồ sộ, da trắng như con lợn cạo, đạp tung bức
vách từ phòng bên ào sang. Những sợi dây màn làm bằng dây dù vẫn chưa đủ độ
chắc với bàn tay thô bạo của gã. Tương ngồi dúi vào góc giường rúm ró, run lảy
bẩy. Gã túm cổ Tương, xiết chặt vào yết hầu bằng những ngón tay cứng như thép.
Nước dãi nhểu bên khoé mép của gã khác gì con chó ngộ.
-Mày là thằng nào, ở đâu
tới đây, muốn làm anh hùng hả?!
Họng bị bóp chặt khiến
cho lưỡi đùn ra khỏi mồm, không còn cơ hội để Tương cất lời van xin kẻ hung đồ
có giọng the thé như đàn bà mà bấy lâu nay Tương muốn biết vị trí của hắn trong
tổ.
-Ông Đoan! Tôi xin ông,
đừng làm ầm ĩ lên, lãnh đạo biết thì chết tôi!
Phúc “trâu” kéo tay Đoan
“khê” ra khỏi cổ Tương, nài xin, vẻ mặt nhau nhúm như chính mình cũng có tội.
Đoan “khê” chẳng chuyển lòng, những ngón tay còn bấu chặt thêm, tưởng chừng
đang xuyên thủng dần cuống họng Tương.
-Thôi ngay! Cùng cảnh
khăn vác cấu xé nhau như chó, đẹp mặt nhỉ.!
Bàn tay của Đoan “khê”
bị giật mạnh ra khỏi cổ Tương. Cử chỉ dứt khoát, quyết liệt của Phiện “gù”
khiến dáng đứng của anh không bị còng như mọi ngày và vì thế Đoan “khê” vì nể
mà buông tay ra khỏi cổ Tương. Nhưng không để mất sĩ diện trước hàng chục đôi mắt
đang theo dõi sự kiện chưa từng xảy ra ở khu tập thể này, Đoan “khê” dằn giọng
quát:
-Quỳ xuống! – Rồi quay
sang phòng bên: - Con kia, sang ngồi lên đầu thằng này!
Dường như mọi người
trong khu tập thể đã đỏ dồn về đây.
-Phí thế anh Đoan, em
sãn sàng quỳ để nó ngồi lên đâu, kiếm đâu được con ngon thế!
Mọi con mắt đổ dồn vào
lỗ thủng trên vách. Con điếm chưa chịu mặc quần áo, tấm thân thon mềm mại, nước
da trắng như con nhà đài các.
Đoan “khê” hậm hực vì bị
Phiện can ngăn chui qua lỗ thủng trở về phòng. Cuộc tình lại diễn ra, mặc cho
mọi con mắt đang đổ dồn vào.
Phiện “gù” kéo Tương
sang nhà mình. Nền nhà đã được tôn cao thêm so với cái đêm ân ái vụng trộm với
Liên “Khờ” nhưng đất chưa kịp khô, Tương phải nhẩy trên những viên gạch tới hai
thanh tre gác tạm làm ghế ngồi. Cuộc sống của đôi vợ chồng, một gia đình lại
tạm bợ thế này sao! Chả trách gì những con người sống ở trong khu tập thể này,
cô độc làm cho họ ích kỷ ngay với chính bản thân, thu vén mọi thứ nhét chặt vào
trong chiếc hòm gỗ, còn đầu tư cho sức khoẻ thì lại bóp mồm bóp miệng, ăn dè hà
tiện. Và cô độc cũng khiến họ cuồng loạn lao vào những thú vui của bài bạc, của
nhục dục với phương châm làm sao càng có lợi cho mình càng tốt. Ra thành phố
Tương không thể sống thế này, phải bon chen để tiến lên. Tương không hận hành
động vừa rồi của Đoan “khê” mà hận chính bản thân mình kém cỏi. Nó có làm nhục
mình thì cũng cố bám vào nó để đánh canh bạc cho cả cuộc đời mình. Được thua
còn ở phúc phận của mỗi người. Nhưng trước hết phải làm quen với hắn thế nào đây?
Nhờ Phiện “gù” được không?
-Anh Phiện này, sao tay
Đoan nghỉ nhiều tự do nhiều thế mà chẳng ai động chạm tới. – Tương hỏi thăm dò.
-Mày hãy lo cho thân
mày, chuyện người khác quan tâm làm gì, làm thằng ăn no vác nặng được thảnh
thơi là tốt nhất.
-Em chẳng hiểu anh thế
nào, lúc nào cũng co mình vào như con sâu an phận trong kén, nhưng có lúc lại
sành sỏi như dân anh chị thế?
-Làm thằng công nhân
chày mặt với đời, rồi mày cũng thế thôi. – Phiện “gù” cấm cảu không muốn tiếp
tục câu chuyện này.
Nhưng Tương thì không
thể không hỏi tiếp:
-Anh giúp em cái vụ đêm
qua được không? Mất bao nhiêu cũng được, miễn sao không để tiếng lên trên.
Phiện “gù” gằm mặt xuống
tức giận:
-Cùng hội với thằng Đoan
cả đấy, sang nhờ vả nó sẽ chẳng mất đồng nào. Tao biết mày muốn gì rồi, nói
thật cố sống được như tao.
Mong từ dưới bếp đi lên
đon đả:
-Thôi xin hai ông, tết
nhất nặng lời với nhau làm gì. Chú Tương ăn với vợ chồng tôi bữa cơm, vừa là
ngày tết vừa là mừng nhà mới. Tôi sang mời bác Phúc, bác Ngọc sang cùng cho
vui.
Mâm cơm mừng tân niên,
tân gia được dọn lên, thịnh soạn bởi có thêm nhiều món mà trong danh mục hàng
tết được phân phối không có, ngon mắt bởi người nấu khéo tay. Đôi má Mong được
lửa bếp làm ửng hồng như má con gái tuổi mới lớn. Đã có lời mời từ trước, không
để Mong kịp sang mời, Phúc “trâu” cùng Ngọc “chột” đội áo mưa đi vào. Theo sau
có cả Đoan “khê”. Mong ngả mấy thanh tre xuống lát đường đi, đon đả mời khách
vào bàn.
Đoan “khê” đứng ở cửa,
tay chống nạnh, cười kẻ cả:
-Khách không mời mà sang
đây, không biết có được tiếp đón hay bị dắt tay ra khỏi cửa.
-Bác cứ khách sáo vậy,
nhà chúng em có được người tới thăm là quý rồi. – Mong nói giao đãi.
-Nói thực sang đây cũng
là muốn gặp chú em. Chú mày được đấy!
Đoan “khê” ngồi xuống
cạnh Tương vỗ vai thân mật. Tương không né tránh, quay sang vằn mắt nhìn lại
thách thức nhưng Đoan “khê” mải nhìn vào mâm cơm không để ý thấy. Được rồi, tao
chịu lùi, cái mặt bì bì như mặt lợn kia rồi có ngày phải quỳ lại dưới chân tao.
Phiện “gù” lắc đầu có vẻ không đồng tình thái độ của Tương, cũng mặc anh ta
đang hạnh phúc nhưng mỗi người có con đường riêng cho mình.
-Chuyện khi nãy xí xoá.
Đêm vừa rồi có rắc rối phải không? Tối nay đưa nó mấy đồng, bảo tao đã có lời.
Vui đi, nhìn mâm cỗ ngon quá. Tôi lê la hàng quán nhiều nhưng chưa gặp ai khéo
tay nấu như cô Mong, sau này anh em chúng tôi phải làm phiền cô nhiều đấy.
Thật chẳng sai, có duyên
có phận dễ gặp nhau, không ngờ Tương được nhập hội với Đoan “khê” dễ dàng thế.
Mà hắn nói mình được đấy là được cái gì, tính cách hợp nhau hay là cùng chung
chí hướng. Giọng nói của hắn với Tương bây giờ không còn khó chịu nữa mà nhận
ra đó là giọng nói dứt khoát đáng mặt đàn anh. Hắn gắp thức ăn vào bát mình
liên tục không hề giữ ý với mọi người. Những ngón tay ngắn, tròn như những con
sâu đất ngó ngoáy trên miệng bát.
Chả biết nên mừng hay
nên lo khi được làm đệ tử của Đoan “khê”, cuộc đời Tương đang lượn một đường
cua gấp. Mùi đất mục dưới gầm giường xộc lên mũi, Tương nhớ tới làng quê, rồi
sẽ có ngày hãnh diện trở về. Tương nhớ lại cảm giác của đêm chung đụng với Liên
“khờ”, mùi da thịt của ả thật đặc biệt, không ngờ lại có một lần mãnh liệt như
vậy. Nếu gặp được chị ta, Tương nhất định phải tìm lại cảm giác đêm ấy. Nhưng
phải thật bí mật, đừng để ai thấy không thì người ta sẽ khinh cho, loại nhà quê
tối đến nhà ngói cũng như nhà tranh.
Đúng là chuột có nhiều
thật, lúc này mọi người thức cả, tiếng lạo xạo vẫn râm ran đâu đây, Tương không
nhìn thấy nhưng cảm thấy chúng chạy lông nhông ngoài đường, lông bết nước mưa
để trật lớp da trắng ởn. Tương mong ca tối đến nhanh và trời sẽ lại không mưa
như đêm qua.
Gặp tay cửa khẩu không
khó. Thực ra anh ta đang chờ Tương đến. Tương xán đến ôm vai tay cửa khẩu thân
mật, mồm luyến thoắng nói:
-Chỗ anh em với nhau cả,
anh em chơi khó thằng em. Anh Đoan “khê” chi cả rồi, cho thằng em xin lại giấy
lên xuống tầu, lúc nào rỗi rãi anh em mình đi uống nước rồi còn làm ăn về lâu
về dài với nhau.
-Cùng đội với Đoan “khê”
sao bây giờ tao mới gặp. Định đánh lẻ phải không, muốn ăn mảnh thì chi đây mấy
đồng ăn đêm.
Hắn ta đang nhìn xoáy
vào túi mình, có nói nữa cũng chẳng ăn thua, lại mất cơ hội làm quen về lâu về
dài, Tương đành phải móc ra tập tiền lẻ đã chuẩn bị sẵn dúi vào tay hắn rồi sỗ
sàng giật lại tấm giấy lên xuống tầu. Loại người như hắn cần gì phải lịch sự,
cứ ngổ ngáo hắn lại kiềng.
Không để cho Phúc “trâu”
kịp phân công, Tương là người đầu tiên xuống hầm hàng. Phiện “gù” xịt miếng
nước bọt xuống trước mặt Tương, miệng lẩm bẩm: “cuộc đời còn dài lắm con ạ!”.
Không biết nước bọt của anh ta đâu ra mà nhiều thế, luôn mồm lạch tạch phun ra
cạnh Tương với ánh mặt căm giận. Chưa bị cứa vào thịt chưa thấy đau, cuộc đời
còn dài lắm, khi nào chảy máu mới thấy – Tương liếc Phiện coi thường.
Hầm hàng đã trở thành
bãi rác, những tấm ni lông bị xé nham nhở, những hòm cát tông bị moi hết ruột
nằm chồng chất lên nhau trong góc hầm há cái miệng toang hoác như đang gào lên
đau xót. Tương hả hê vần những hòm hàng vào góc tối.
-Bọn nào đánh hàng mà
khiếp thế, tết này khỏi phải lo. Làm được chứ anh Đoan?
-Vần hòm này vào đây làm
gì. Chú mày còn kém lắm, chưa có kiến thức để nhìn mác mã, kiểu dáng hòm kiện biết ngay loại hàng gì. Có tân dược là
gọn nhẹ nhất, không thì tơ bóng cũng được. Xong rồi đưa lên trên, có thuyền đón
bên mạn tầu.
Chỉ bảo xong, Đoan “khê”
đi ra ngoài khoảng sáng xếp hàng vào võng cẩu như một công nhân làm việc chăm
chỉ. Hòm hàng không nặng bê cả cho gọn. Một tay Tương giữ hòm hàng một tay lân cầu thang trèo lên. Bàn
tay níu vào cầu thang đau nhói, xương quai xanh tưng tức đau, Tương lân từng
bậc một rồi cũng lên tới miệng hầm. Tương nhìn quanh không thấy động tĩnh gì ôm
hòm hàng chạy ra ngoài be tầu.
Thật bất ngờ, mấy thuỷ
thủ đã nấp sau cần trục nhào xuống người Tương. Những tấm thân lừng lững như
những trái núi đổ sập xuống người Tương. Thật không thể phân giải hết, tại sao
Tương lại có phản sạ nhanh nhậy và quyết đoán như lúc ấy. Cứ hiểu đơn giản, con
người đứng giữa sự mất còn bản năng tự vệ lấn át lý trí, Tương dễ dàng nhoài ra
khỏi những tấm thân hộ pháp, cướp lại hòm hàng rồi lăn người xuống sông.
Trời rét căm căm, xuống
nước chỉ có chết cóng, những thuỷ thủ tham gia vụ bắt người hoảng sợ xi lô xi
la hò hét gọi người. Đèn pin quét loang loáng mặt sông tìm người. Tương đâu có
thấy lạnh, bơi sát vào thành tầu rồi nấp vào phần chân vịt nổi trên mặt nước
nên không ai nhìn thấy. Hòm hàng ôm chặt trước ngực.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét