(Bến cảng)
-2-
-Khi
thằng Đoan “khê” sang nhà, anh biết ngay có chuyện chẳng ra gì. Loại người ấy
có khi nào tử tế.
-Sao anh không bảo cho
chú ấy biết. Cùng cảnh nông thôn thoát ly đùm bọc, quấn túm lấy nhau.
-Cứ tưởng nó chân chất
chịu thương chịu khó, cái nhà này nó làm đâu ra đấy, nhà quê ai bằng được, thế
mà tham tiền đến mờ mắt, không nhận thấy thằng Đoan “khê” ăn ốc muốn mình đổ vỏ
hộ. Lên tầu anh nhận ra ngay việc gì sẽ xẩy ra, nhưng khi ấy có muốn ngăn nó
lại cũng không được, bọn Đoan “khê” lại gây khó dễ cho mình. Nó thoát được cũng
mừng, không biết sau vụ này có tu tỉnh.
-Nói nhỏ thôi, hình như
bên kia các ông ấy kéo nhau về tụ tập uống rượu. Nghỉ tay thôi anh, tết nhất
nghỉ ngơi đã, nhà này còn nhiều việc phải làm, mấy hôm nữa em phát cỏ quây đám
đất trồng luống rau.
Phiện “gù” buông tay
dao, khoác thêm chiếc áo bảo hộ cho đỡ lạnh, ngồi tựa lưng vào vách nhà ngắm
nhìn vợ chuẩn bị bữa cơm trưa, chén trà nóng xoay xoay trong bàn tay lấy hơi
ấm. Trời đã tạnh hẳn, ngọn gió heo may lùa vào đám lá cọ lạch tạch. Mồng hai
tết đẹp giời, Phiện nghĩ tới chiều nay hai vợ chồng sẽ đi chúc tết người thân
gần đây. Ngày còn thanh niên, đã vài lần Phiện tìm kiếm người bạn đời nhưng
chưa cô gái nào tiếp chuyện đến buổi thứ ba. Dù có cảm tình với con người hiền
lành, chất phác nhưng các cô không thể chịu được một chàng trai đến nhà bạn gái
lúc nào cũng diện quần áo bảo hộ và thỉnh thoảng ra cửa xịt nước bọt qua kẽ
răng. Thế mà trường kỳ mai phục, mọi người nói vui như vậy, lại có được người
vợ xinh xắn, ai cũng phải ghen tị. Hạnh phúc đã làm cho những nếp nhăn khổ hạnh
trên gương mặt Mong dần dần mất hẳn, đôi má bầu bĩnh, hàm răng trắng đều khiến
cho nụ cười thật tươi tắn. Đến nay Phiện chưa hết ngỡ ngàng với cuộc sống mới
đã nảy sinh trong cuộc đời mình và cho cả dãy nhà tập thể. Chiếc áo trắng Mong
mặc trong ngày tuyên bố với mọi người hai người trở thành vợ chồng treo ngay
cạnh, Phiện ngả đầu vào lớp vải mịn hít hà hương vị của người con gái còn đọng
lại trong đó thấy rạo rực trong lòng. Chiếc áo trắng vạch lên những tia nắng
huyền ảo khiến cho những gã đàn ông đi qua đều phải nghiêng mắt nhìn vào. Những
ánh mắt ấy chẳng đoàng hoàng chút nào. Phiện xịt miếng nước bọt qua kẽ răng ra
cửa.
-Này nhổ nước bọt phải
để ý, suýt nữa vào người tôi.
Phúc “trâu” xuất hiện
đứng choán hết cửa ra vào.
-Đùa vậy thôi, thói quen
thì chả bỏ được. Sang tôi uống chén rượu! Khao trước, mấy hôm nữa lên đội phó.
Ông tưởng tôi đùa à, công sức phấn đấu bao năm chẳng vô ích, lì lì như ông thì
lãnh đạo nào để ý.
-Cán bộ to rồi có khác,
thảo nào mấy hôm nay không thấy chửu bậy, liệu được bao lâu, thói quen rồi chả
bỏ được. Nhà nấu cơm rồi, lát nữa đi có việc thông cảm nhá.
-Không ăn gì thì cũng
sang làm hớp rượu, ông phụ lòng tôi đấy à!
Nói vậy thì phải sang
rồi, mặc dù Phiện không muốn. Sống cùng nhà với nhau cả chục năm trời khác nào
người thân, không sang thì cạn tàu ráo máng, bạc tình bạc nghĩa, biết rằng sang
là ăn thịt thằng Tương đời nào Phúc “trâu” bỏ tiền ra đãi người. Ngâm mình dưới
nước lạnh thấu xương, số tiền bán hòm hàng Đoan “khê” chỉ đưa cho một nửa còn
một nửa nói chi các cửa để dẹp yên chuyện. Về nhà Phúc “trâu” rung cho sợ Phải
chi bữa trưa nay. Tương chẳng còn được bao nhiêu nhưng so với tháng lương bốc
vác cũng đã khá hơn nhiều.
Hai chiếc chiếu một ghép
lại làm chỗ ngồi, chính giữa là đĩa sắt tráng men to đầy tú hụ thịt thủ lợn
luộc, đĩa hành nén, rổ rau thơm, bát nước chấm bày xung quanh. Ngọc “chột” rót
rượu ra từng chén, thay mặt Phúc “trâu “ mời mọi người.
-Thằng Tương không bị
dính cũng là một điều mừng, không thì tổ lại mất vài buổi họp, rách chuyện với
lãnh đạo. Nhưng mừng hơn cả vẫn là ông Phúc lên xếp. Chỗ anh em không phải khen
nịnh nhau, phải công nhận ông Phúc biết người biết việc, làm đâu ra đấy. Khối
thằng cán bộ lâu năm phân công người sao cho hợp lý cũng không nổi, thằng Trung
“lác” đấy hôm nọ phân công người làm ngoài tầu bằng người làm trong kho, chúng
nó tị nhau chửi bới ầm ĩ, ì ra không chịu làm. May mà không có giám đốc trực
tối không thì mất mặt. Nào! uống đi! Chén đầu phải cạn!
Ngọc “chột” hào hùng
nói, xong rồi ngửa cổ uống cạn cốc rượu đầy. Lần lượt từng cốc to, chén nhỏ dốc
ngược chứng minh mình đã hoàn thành nghĩa vụ. Phúc “trâu” chỉ nhấp môi thể hiện
sự điềm tĩnh của người lãnh đạo, quay sang nói chuyện với Phiện.
-Định nhờ cô Mong sang
chế biến vài món cho xôm, nhưng ông lạ gì, làm anh bốc vác cắn miếng thịt mỡ
tứa ra chân răng mới khoái. Dùng đũa đi, ông còn tiếc món ở nhà nữa sao, ở đây
vui với anh em tới chiều.
Thịt mỡ
tứa chân răng sao không khoái, nể lời của Phúc, Phiện chỉ đụng đũa chiếu lệ,
miếng thịt xoay vần mãi trong bát không hết, chén rượu đưa lên môi lại đặt
xuống. thương thằng Tương quắt! Chiếc chăn chiên hắn cuộn kín người, chỉ để lộ
ra bộ mặt gồ ghề những hốc xương, nước da tái nhợt và bàn tay run rẩy gắp miếng
thịt trơn truội đến mấy lần mới đưa được lên mồm. Nhưng đôi mắt hắn long lanh,
không biết vì sốt hay là đang mãn nguyện.
Đoan “khê” giơ cao chén
rượu, mặt đỏ gay, hào hứng nói:
-Tết nhất mưa thế này
lại hay, thằng công nhân cảng mới được ngồi uống với nhau chén rượu ngày xuân.
Tới khuya luôn! Tao gọi mấy em da trắng như củ hành muối của vợ chồng Phiện
“gù” về vui vẻ. Hôm nay thằng Tương chi, mới nhập hội xông xênh lên, đừng có ki
bo đóng hồm hai đáy như thằng “chột”.
Mọi cái chén lại va vào
nhau lách cách hùa theo lời đề nghị của Đoan “khê” làm sôi động thêm không khí
của mâm tiệc.
-Thôi dẹp cái chuyện hôm
qua đi, coi như không ai biết gì, rồi lại một đồn mười, đến tai lãnh đạo chẳng
ra gì với tôi. Từ nay cấm các ông “dậm dạp”, tôi đã hứa quyết tâm xây dựng tổ
này thành tổ đội theo gương tổ ông Quế, luôn luôn được báo cáo điển hình, nếu
không công lao phấn đấu bao năm trong nghề mà không đạt được thành quả gì. Ông
Đoan khoan hãy nói, tôi biết ông định nói gì rồi. Trước đây tôi đã có dự định
này nhưng ngặt nỗi nhiều việc mình không thể quyết được. Nếu ông nào không ở
được xin đi tổ khác.
Vẫn biết Phúc “trâu”
khát thành tích, nhưng tuyên bố vào thời điểm này quả thật bất ngờ với mọi
người. Không một lời hiệu triệu, mọi đôi đũa đều đặt xuống, không ai nói với
nhau câu nào, mắt gằm xuống chiếu. Chắc hẳn chỉ có Ngọc “chột” biết rõ phương
hướng và mục đích của Phúc “trâu” nên ánh mắt đăm chiêu, đầu gật gù biểu lộ cho
mọi người thấy đây là một kế hoặch có bước đột phá quan trọng cho đời sống của
mọi thành viên trong tổ mà Ngọc sẽ là người đứng đầu. Ngọc “chột” mân mê đôi
đũa trong tay ề à nói:
-ý kiến chỉ đạo của anh
Phúc tôi cho là đúng đắn, cuối năm nay phải giật được danh hiệu tổ đội. Việc
này theo tôi không khó, chỉ cần anh em biết bảo ban nhau đừng để điều tiếng tới
lãnh đạo, khi làm ra làm lúc nào năng suất cũng phải cao hơn tổ khác, khi có
việc riêng tư kín đáo hơn một chút. Để đạt được tổ đội, tiêu chuẩn cần phải có
sáng kiến. Tôi tính rồi, cuối năm nay thằng Tương viết hộ thằng Hồng cái báo
cáo, lợi dụng chiều cao trên mét tám của nó nên tổ ta xếp được đống hàng cao
hơn, nhanh hơn tổ khác. Đừng cười, nghiêm túc đấy, đó là một vận dụng linh hoạt
trong việc bố trí nhân lực. Thế đã ổn chưa? Có ai có ý kiến gì không?
“ổn cái gì kia chứ” -
Không ai cười. Tự Ngọc “chột” nói ra cái điều trong bụng mình đấy thôi, có ai
biết gì đâu mà nói, chẳng ai trả lời chính xác lòng mình lúc này.
-Ăn miếng thịt chua mồm!
Ai đó thốt lên đúng lòng
mình. Đĩa thịt còn đầy nguyên.
Mây đen đang bay ngang
qua mặt Đoan “khê”, rồi sẽ có sấm sét xảy ra nếu không có lời thì thào của
Tương bên tai vừa đủ để hắn và Phiện “gù” nghe thấy: Thế có khi lại hay. Giống
như cái vỏ chăn em đang trùm lên người, đố ai biết em đang cởi truồng!
-Thế nào Phiện “gù”,
không đồng ý hay sao mà cau có thế. Theo ông làm thế có lợi với những người như
ông hay không? – Phúc “trâu” hất hàm hỏi.
Phiện “gù” ra cửa xịt
liền mấy miếng nước bọt, quay trở vào không ngồi xuống, nói gắt gỏng:
-Tôi mong thế lâu rồi,
nhưng liệu các ông có làm được không!? Mà hôm nay liên hoan không ra liên hoan,
họp tổ không ra họp tổ, ẩm ương. Tôi về đây!
-Vợ mới có khác, chỉ
nóng ruột về, uống cạn chén rượu đã!
Ai đó nói to với Phiện
“gù” cốt để hạ nhiệt ánh mắt nảy lửa của Phúc.
-Này Phiện “gù”, vợ
chồng định sới đất làm vườn phải không? Đừng có vô tổ chức! Tự ý dựng nhà, tự ý
cưới vợ chưa họp kiểm điểm đâu đấy. Làm gì cũng phải báo nghe chưa!
Phúc “trâu” nói với
theo. Không biết Phiện có nghe thấy mà không trả lời, chỉ có tiếng nước bọt xịt
qua kẽ răng.
Về đến cửa, Phiện”gù”
móc họng cho nôn miếng thịt thủ đã trót nuốt vào bụng. Gian bên, tiếng hô trăm
phần trăm lại nổ ran. Tuy khàn khàn nhưng giọng Đoan “khê” to hơn cả, hắn như
muốn thách thức Phúc “trâu” dám làm đảo lộn nếp làm việc hắn đã tạo ra cho tổ.
Làm thằng bốc vác chẳng giận nhau được lâu, ngày nào mà không ngửi mùi mồ hôi
của nhau, da thịt nhớp nháp không cọ vào nhau. Phiện muốn nôn là tống cái xảo
trá của thằng Tương quắt ra ngoài, không ngờ hắn lại ma lanh đến thế.
Nhìn nét mặt căng thẳng
và thái độ giận giữ của chồng, Mong không biết phải cư sử thế nào cho phải. Cô
lấy khăn cho chồng lau mặt rồi cúi mặt âm thầm tra lại cán cuốc cho chắc chắn.
Vừa quen biết vừa làm vợ được có nửa tháng sao đã thuộc hết tính chồng, lấy
nhau chỉ vì thương cảm cho hoàn cảnh của nhau chẳng biết rồi có tình yêu? Anh
ấy bộc lộ rõ bản tính thật thà, chỉ biết làm ăn chân chính và hay thương người,
Mong cảm động có được người chồng như thế, cầu giời đừng để mất anh, cuộc đời
của Mong còn chênh vênh lắm.
-Thôi, đừng tra cán cuốc
nữa! – Phiện rầu rĩ nói.
-Sao cơ!
Mong giật mình đánh rơi
con dao, dường như cuộc sống chêng vênh của cô đang chuẩn bị sụp đổ. Chẳng lẽ
đám người đang hò hét bên kia đã làm gì để anh ấy thay đổi thái độ cư sử với cả
cô. Có ngày nào anh ấy thế này đâu. Nếu có sao đành vậy thôi, cuộc đời cô đã
chịu đựng tình cảnh bội bạc này rồi.
-Sao lại ngồi thẫn thờ
thế! – Phiện nói với vợ, nét mặt đã bớt cau có. – Em ngồi lên đây, mình tính
lại chuyện làm ăn. Không thể mở thêm đất để trồng trọt được nữa đâu, thằng Phúc
“trâu” chẳng có quyền giữ nhưng lại thù dai, nó gây sự với mình thì dễ, còn
mình làm gì được. Xin được công ăn việc làm bây giờ khó lắm, không thân thế em
lại không hộ tịch hộ khẩu, nếu có được cũng chỉ công việc nặng nhọc, anh không
đành. Thôi, không phải nghĩ ngợi gì nữa, chẳng lẽ làm thằng bốc vác còng lưng
lại không cõng nổi vợ con hay sao, ý đồ của thằng Phúc muốn chạy đua năng suất
thế cũng mừng.
Phiện nắm tay vợ bóp
chặt như muốn truyền sinh lực sang cho nhau. Mong tiếp nhận được tình yêu nồng
nàn qua bàn tay chồng, nước mắt trào ra hạnh phúc. Mong tin rằng, mình sẽ chẳng
thể nào mất anh ấy.
-Em vất vả quen rồi, có
việc gì làm cũng được, chẳng thể ngồi không. Mấy anh gợi ý, dưa cà mắm muối
phục vụ cho bữa ăn của mọi người trong xóm thêm tiện lợi, cũng được đấy. Ngày
mai em đi mua ít vại. Chợ có gần đây không anh?
Phiện vui vì câu hỏi của
vợ. Món hành nén của cô ấy ngon lắm, trắng nõn, giòn, vừa bùi vừa chua chua
ngọt ngọt, không hăng, không cần thức ăn gì nữa cũng phải hết vài ba bát cơm
nguội.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét